Cung Dau 317 318 319

By Quyt Nho - tháng 3 20, 2026
Views

Chương 317: Ba còn nhớ… Chu Tùng Cẩn không?

Ngày trở về từ Thụy Sĩ cũng là đêm giao thừa. Sáng hôm sau là mùng Một Tết, Thẩm Nghi kiên quyết muốn một mình về quê. Lần này, Chu Tùng Cẩn cũng không níu kéo, chỉ đưa cô đến ga tàu cao tốc, đứng bên ngoài cửa soát vé, lặng lẽ nhìn theo.

“Tiểu Nghi.” Anh gọi khẽ khi nhìn bóng lưng cô đang tiến vào.

Cô quay đầu lại.

Ánh mắt anh chăm chú nhìn vào mắt cô, từng chữ một dặn dò: 

“Về sớm nhé, anh sẽ đến ga đón em.”

Anh lo lắng, bất an, sợ rằng sau chuyến về quê này, tâm trạng cô sẽ thay đổi.

“Vâng.” Cô quay lại nhìn anh rồi kéo vali quay người rời đi.

Qua hàng rào soát vé, Chu Tùng Cẩn vẫn dõi theo đến khi bóng cô biến mất giữa dòng người, rồi mới đứng ngây ra một lúc lâu trước khi rời đi.

Hành trình về quê của Thẩm Nghi rất đơn giản. Về đến thị trấn, cô đặt hành lý xuống, mua hoa tươi và hương, rồi bắt xe khách về làng.

Như mọi năm, chú hai đã đến mộ ba cô trước.

Trước mộ ba, đã có sẵn ít hoa quả, mấy nén hương đang cháy, dưới đất rải đầy tro giấy vàng mã và xác pháo.

Thẩm Nghi đặt bó hoa xuống, dọn sạch lá rụng và cỏ dại trước bia mộ, thắp hương, hóa vàng, rồi nghiêm túc quỳ lạy.

Xong xuôi, cô quỳ xuống trước bia mộ, chậm rãi nói: “Ba, hai học sinh cuối cùng mà ba tài trợ là Trường Minh và Tiểu Ly năm ngoái đã thi xong đại học, kết quả rất tốt, đều học ở Cẩm Thành giống con.”

“Vương Lục… anh ấy kết hôn rồi. Con với anh ấy… không hợp nhau, con cũng không thích anh ấy, nên đã chia tay. Ba đừng trách anh ấy.”

“Năm ngoái con vào làm ở một studio nhiếp ảnh, công việc tiến triển tốt…”

Cô kể rất nhiều, rồi im lặng.

Gió lạnh từ núi luồn vào cổ áo, làm rung những cành thông phủ tuyết, giọt nước rơi xuống đầu và vai cô.

“Ba.” Sau một hồi trầm ngâm, cô khẽ hỏi: 

“Ba… còn nhớ… Chu… Tùng Cẩn không?”

Hỏi xong, mắt cô đã hoe đỏ, không biết nên nói tiếp thế nào.

Cô nghiêng đầu nhìn ánh nắng lọt qua tán thông, cổ họng nghẹn lại: “Bốn năm trước, ở Kim Thành, con từng đưa anh ấy đến ăn cơm, gặp ba…”

“Năm ngoái, con cũng đưa anh ấy tới đây, bọn con còn cãi nhau ở ngay đây…”

“Anh ấy…”

Cô điều chỉnh cảm xúc: “Sau này con mới biết, chuyện anh ấy nói bốn năm trước… là hiểu lầm.”

“Con người anh ấy… thật ra rất tốt. Anh ấy đã dùng danh nghĩa của ba để tài trợ học sinh nghèo ở huyện Vân Thủy, còn lập quỹ đào tạo nhân tài. Không chỉ Vân Thủy, mà học sinh nghèo ở các huyện khác trên cả nước cũng có cơ hội nhận hỗ trợ.”

“Tính anh ấy trầm ổn, năng lực mạnh. Bề ngoài trông kiêu ngạo, nhưng bên trong lại rất thiện lương.”

“Anh ấy có cha, có mẹ, con đều đã gặp.”

“Nếu ba còn ở đây, con không biết ba sẽ nghĩ thế nào về anh ấy.”

“Liệu ba vẫn sẽ không thích, ghét bỏ, hay sẽ tha thứ cho anh ấy? Con không đoán được, nên năm nay… con không đưa anh ấy đến.”

Cô im lặng một lúc, nghẹn ngào: “Ba, con… con thích anh ấy… thích nhiều lắm.”

Hai hàng nước mắt bị gió núi cuốn xuống: “Nhưng chỉ cần nghĩ đến… nghĩ đến chuyện bốn năm trước, ba…”

“Nếu ba chưa ra đi, con sẽ dẫn anh ấy về để giải thích, xin lỗi. Con tin ba sẽ tha thứ cho anh ấy. Nhưng ba đã đi rồi.”

Lồng ngực cô phập phồng dữ dội, tiếng khóc nghẹn lại: 

“Xin lỗi, xin tha thứ… tất cả đều vô nghĩa, vì ba không thể nghe thấy nữa.”

“Ba… nếu ba có linh thiêng, có thể cho con một gợi ý không? Vì con thật sự không biết phải làm gì…”

Bóng cây rung rinh trong gió, chim chóc vô tư vỗ cánh bay khỏi bụi rậm, mọi thứ vẫn yên bình.

Thẩm Nghi quỳ trước mộ lặng lẽ khóc hồi lâu. Một cơn gió nhẹ thoảng qua, cuốn vài cánh hoa từ bó hoa trước bia mộ, xoay tròn rơi xuống đầu và vai cô.

Chương 318: Người đã đi thì cứ để họ đi

Trên đường về, Thẩm Nghi tiện thể ghé nhà chú hai chúc Tết.

Thẩm Tiểu Quân đứng ở cổng, thấy cô từ trong núi bước ra thì vẫy tay từ xa: “Chị!”

“Tiểu Quân.” Thẩm Nghi bước lại gần, hỏi “hú hai đâu?”

“Ở trong nhà.” Thẩm Tiểu Quân vui vẻ khoác tay cô, liếc ra phía sau rồi ngạc nhiên “Anh rể năm nay không đi cùng chị à?”

Thẩm Nghi lắc đầu: “Chị không bảo anh ấy đi.”

“Sao vậy? Chị đi một mình lên xuống xe cũng bất tiện lắm mà?”

Cô chỉ cười nhẹ, không đáp.

Thẩm Tiểu Quân kéo cô vào nhà. Thấy chú hai từ trong đi ra, Thẩm Nghi liền đưa quà chúc Tết: “Cháu chào chú hai.”

“Ôi, là Thẩm Nghi à. Con xem này, tới là tốt rồi, còn mang quà làm gì.”

Chú hai nhận túi quà, thoáng nhìn nhãn hiệu rồi nghĩ thầm: “Âu Dương Trà Quản? Chưa từng nghe qua.”

Thẩm Nghi chỉ vào túi quà giải thích: “Cháu nghe Tiểu Quân nói chú hai thích uống trà, nên mang hai hộp trà và một bộ ấm chén. Trà này là do chủ quán tự hái trên núi nhà, không biết có hợp khẩu vị chú hai không.”

“Thôi thôi, ba em uống trà chẳng kén chọn đâu, cứ thế mà uống thôi.” Thẩm Tiểu Quân cười xòa.

“Cái con bé này nói gì vậy, trà ngon rượu ngon thì tất nhiên ta phân biệt được chứ!” Chú hai cười, để túi quà sang một bên rồi mời “Trưa nay ở lại ăn cơm nhé.”

Thẩm Nghi suy nghĩ một chút rồi gật đầu.

Cơm được dọn nhanh chóng, cả nhà chú hai thím hai, Tiểu Quân cùng ba đứa em vừa nói cười vừa bày biện.

Thẩm Nghi bị Tiểu Quân kéo ngồi xuống, có phần hơi gò bó.

“Thẩm Nghi à, nghe Tiểu Quân nói con cũng có bạn trai rồi?” Thím hai vừa gắp đồ ăn vừa hỏi.

“Cảm ơn thím hai.” Cô gật nhẹ.

“Bạn trai cũng ở Cẩm Thành à?”

“Vâng… đúng vậy.”

“Người Cẩm Thành bản địa à? Bao giờ dẫn về cho chúng ta gặp mặt?” Thím hai tiếp lời.

“Mẹ!” Tiểu Quân cắt ngang, “Con nói rồi mà, chính là người năm ngoái đi cùng chị về đó.”

“Biết là người năm ngoái, cao ráo, đẹp trai, chỉ là không rõ tính cách ra sao thôi.” Thím hai lắc đầu.

Chưa kịp đáp, chú hai đã hỏi tiếp: 

“Bạn trai con làm nghề gì? Một năm kiếm được bao nhiêu?”

Thẩm Nghi chưa kịp trả lời thì chú hai đã lấy trong tủ ra một chai rượu brandy, mở ra rồi khoe: “Đây là quà Tết bạn trai của Tiểu Quân - La Trạch nhờ nó mang tới cho ta. Nghe đâu mấy nghìn một chai, đắt lắm!

Tiểu Quân thấy vậy, vội liếc sang chị, vừa sốt ruột vừa xấu hổ: 

“Ba, nói cái này với chị làm gì?”

“Con tìm được bạn trai tốt thì có gì phải giấu?” Chú hai rót rượu, giọng to “Chị con qua Tết là 25 tuổi rồi, cũng đâu còn nhỏ…”

Thẩm Nghi hơi sững lại, không nói gì.

“Ba, mẹ!” Tiểu Quân cau mày, “Chị quen ai, cưới hay không cưới liên quan gì đến ba mẹ? 25 tuổi thì sao mà “không còn nhỏ”?”

“Cái con bé này…” Chú hai uống nửa ly rượu, men say dâng lên “Ba chị con mất rồi, ba với mẹ con chẳng phải là người nhà bên ngoại của chị sao? Chị con cưới ai, yêu ai, chẳng phải nên quan tâm, nên xem xét giúp sao?”

Tiểu Quân thấy bố mẹ vừa lúng túng vừa phiền, nhưng ở bàn ăn không tiện nói thêm, chỉ nghiêng đầu ra hiệu cho Thẩm Nghi nhẫn nhịn.

Không ngờ Thẩm Nghi lại bị câu nói cuối của chú hai chạm tới, khẽ nhắm mắt, rồi gật đầu: “Cảm ơn chú hai thím hai đã quan tâm. Chuyện kết hôn… con chưa vội.”

Cơm xong, Tiểu Quân kéo chị ra sân nghỉ: 

“Chị, ba mẹ em vốn thế, chị đừng để bụng. Ở quê ai cũng vậy, cái gì cũng muốn hỏi, nhưng thật ra có giúp được gì đâu…”

Nghĩ tới chuyện xưởng của La Trạch gặp khó khăn tài chính trước đây, bản thân chẳng giúp được gì, cuối cùng còn phải nhờ đến anh rể, Tiểu Quân chỉ biết thở dài.

“Họ cũng là vì tốt cho mình thôi.” Thẩm Nghi nói.

Tiểu Quân trầm ngâm, rồi ghé sát nói nhỏ: “Thật ra em chưa nói kỹ với ba mẹ về gia cảnh anh rể, sợ họ biết rồi nghĩ ngợi linh tinh, nhất là ba em… Nếu mà biết anh rể là ai, chắc phiền phức lắm.”

Thẩm Nghi mỉm cười, đáp khẽ: “Ừ.”

Cô ở nhà chú hai thêm nửa tiếng, rồi phải ra bến bắt xe về huyện.

Tiểu Quân và chú hai tiễn cô ra bến xe trung tâm xã.

Ngồi trên xe, cô nghe Tiểu Quân qua cửa kính nói: “Chị, mấy hôm nữa gặp ở Cẩm Thành nhé.”

“Sau Tết gặp lại,” Thẩm Nghi vẫy tay, rồi nói với chú hai “Lần sau xuống quê thăm ba, con sẽ ghé thăm chú hai nữa.”

Chú hai đứng phía sau Tiểu Quân, gật đầu: “Không có việc gì thì đừng chạy đi chạy lại xa thế. Mộ ba con có chú trông nom rồi.”

Thẩm Nghi im lặng vài giây: “Cảm ơn chú hai.”

Chú hai thở dài: “Tính ra ông ấy mất cũng gần bốn năm rồi. Con ở ngoài đừng nghĩ nhiều.”

Ông ngẩng đầu, nói chậm rãi: “Người đi thì cứ để họ đi, người ở lại sống tốt mới là quan trọng nhất.”

Thẩm Nghi hơi khựng lại, một cảm giác chua xót dâng lên. Cô cụp mắt, giấu đi nỗi buồn, lặng lẽ gật đầu.

Chương 319: Trên núi lạnh, nhớ mặc ấm

Sau Tết, đầu tháng Ba, tiết xuân dần ấm lên.

Hứa Trường Minh liên lạc với Thẩm Nghi, muốn mời cô ra ngoài ngắm cảnh du xuân.

Lâu rồi không gặp Trường Minh và Tiểu Ly, Thẩm Nghi vui vẻ đồng ý.

“Là Trường Minh và vài bạn học của cậu ấy, Tiểu Ly cũng sẽ đi.” 

Thẩm Nghi nằm trên giường, cầm điện thoại nói chuyện với Chu Tùng Cẩn lúc này đang công tác ở Ý.

“Sao cậu ấy không mời anh?” Giọng Chu Tùng Cẩn trầm xuống.

Thẩm Nghi bật cười: “Chu Tùng Cẩn, anh là ai chứ? Trường Minh chỉ là một cậu sinh viên, không quen thân với anh, sao dám tùy tiện liên lạc? Tất nhiên là sợ làm phiền anh rồi.”

“Với lại, nghe giọng điệu của cậu ấy, chắc là có chuyện muốn nói riêng với em.”

Chu Tùng Cẩn lập tức cảnh giác: “Chuyện gì phải nói riêng? Tỏ tình à?”

“Chu Tùng Cẩn!!” Thẩm Nghi bất mãn thấp giọng mắng: “Anh đừng nghĩ lung tung!”

Anh trầm ngâm một lát, dường như nghiêm túc cân nhắc khả năng này, rồi chậm rãi nói: “Sinh viên năm nhất, sau Tết đã mười chín tuổi… không phải là không thể.”

Thẩm Nghi: “...”

“Anh mà còn suy đoán linh tinh về một đứa trẻ ngoan ngoãn như vậy, em sẽ cúp máy đấy.”

Chu Tùng Cẩn lập tức im lặng.

Một lúc sau, anh lại hỏi: “Mọi người định đi đâu chơi?”

“Bọn em định đi leo núi.” Thẩm Nghi nhanh chóng bỏ qua chuyện anh vừa ghen bóng ghen gió, nghiêm túc trả lời.

“Núi nào?”

“Là núi Hàn Tích ở ngoại ô. Nghe nói mùa xuân cảnh rất đẹp. Họ học ở Cẩm Thành lâu như vậy mà chưa mấy khi đi chơi quanh đây.”

“Khi nào đi?”

“Thứ Bảy tuần này.”

“Trên núi lạnh, nhớ mặc ấm.” Chu Tùng Cẩn nghiêm túc dặn dò: “Nhớ mang theo bình giữ nhiệt. Trên núi có chỗ lấy nước nóng. Trong tủ chứa đồ sát cửa có gậy leo núi, găng tay và vài thứ khác, em cứ mang hết theo.”

Thẩm Nghi bật cười: “Chỉ là leo một ngọn núi nhỏ trong khu du lịch thôi, đâu phải núi tuyết cao.”

“Nghe anh, ít nhất cũng mang bình giữ nhiệt và gậy leo núi.”

“Ừ, biết rồi.” Thẩm Nghi cười đáp.

Cô dựa vào gối, khẽ dừng lại rồi áp má vào điện thoại, khẽ hỏi: “Bao giờ anh về?”

“Máy bay thứ Bảy. Em từ trên núi về thì anh cũng vừa về tới nhà.”

Thẩm Nghi khẽ chớp mắt, giấu đi niềm nhớ mong và sự háo hức, chỉ khẽ “Ừ” một tiếng: “Em sẽ ở nhà chờ anh.”

Chu Tùng Cẩn im lặng vài giây, rồi giọng trở nên khàn khàn: “Tiểu Nghi.”

“Ừ?”

“Hôm nay anh đi ngang một nhà thờ, thấy có đôi trẻ đang làm lễ cưới.”

“Rồi sao?”

“Cô dâu không đẹp bằng em.”

Thẩm Nghi lập tức hiểu ngầm ý của anh, nhưng lại không biết phải đáp thế nào.

Cả hai im lặng vài giây, rồi anh lại khẽ gọi:

“Tiểu Nghi.” Giọng anh như sát bên tai, nhẹ nhàng thở ra: “Anh nhớ em rồi.”

“Em cũng vậy.” Sống mũi Thẩm Nghi cay xè vì nhớ nhung, khẽ hỏi: “Từ Ý về Cẩm Thành bay mất bao lâu?”

“Hơn mười một tiếng.”

“Hơn mười tiếng liền trên trời?”

Thẩm Nghi hơi lo lắng, dặn dò: “Vậy anh đi đường cẩn thận.”

“Anh biết rồi.” Chu Tùng Cẩn cười.

Đi leo núi hôm đó, ngoài Hứa Trường Minh và Uông Tiểu Ly, còn có ba bạn đại học của Trường Minh.

Ngoài ra, có thêm hai cô gái từng được ba của Thẩm Nghi giúp đỡ, giờ đã làm việc và sinh sống ở Cẩm Thành.

Nghe trong nhóm nói sẽ đi leo núi, hai cô cũng rủ nhau tham gia.

Tổng cộng tám người xuất phát từ chân núi vào buổi sáng.

Trong lúc leo, Hứa Trường Minh cố ý đi chậm lại cùng Thẩm Nghi, rồi lấy từ ba lô ra một chiếc hộp nhỏ đưa cho cô.

Cô mở ra, bên trong là một chiếc kẹp sách ép hoa khô tinh xảo.

“Đây là gì?”

“Quà tặng cho chị.” Hứa Trường Minh hơi ngại ngùng cười: “Chị Nghi, đây là em tự tay làm, hy vọng chị sẽ thích.”

Nghe là đồ tự tay làm, Thẩm Nghi mỉm cười đóng hộp lại: “Cảm ơn em, đẹp lắm.”

Thấy cô nhận quà, Trường Minh rất vui. Cậu ngập ngừng một lúc, gãi đầu, rồi nói ra suy nghĩ bấy lâu: “Chị Nghi, về khoản tài trợ nhân tài của anh Chu, em không muốn tham gia nữa.”

Thẩm Nghi ngạc nhiên: “Tại sao? Em đủ điều kiện để nhận mà.”

“Em vừa nhận được một suất học bổng của trường.”

“Thật sao?!” Ánh mắt Thẩm Nghi ánh lên niềm vui: “Trường Minh, chúc mừng em.”


  • Share:

You Might Also Like

0 comments