Chương 373: Dùng lý phục người? Không, hắn dùng sức phục người
“Bất Ngôn? Ngươi chính là vị Bất Ngôn của Thiền Âm Tự đó sao?”
Chúc Thanh nghe vậy, tim khẽ giật thót.
Nàng vốn chọn cách “mượn danh Thiền Âm Tự để nổi tiếng”, tất nhiên trước đó đã tra xét kỹ càng về nơi này.
Trong số những đệ tử mang chữ “Bất”, người khiến nàng kiêng dè nhất chính là Bất Ưu và Bất Ngôn.
Đặc biệt là Bất Ngôn nghe đồn miệng lưỡi hắn độc hơn cả đám tán tu lăn lộn nơi hồng trần, thiên hạ còn tặng hắn ngoại hiệu: “Hôi khẩu đồ lạc” – lừa trọc miệng thối.
Rõ ràng nghe nói hắn đã ra ngoài lịch luyện, sao hôm nay lại đúng lúc trở về thế này?
Trước ánh mắt dò hỏi của nàng, Bất Ngôn chỉ khẽ gật đầu, động tác ung dung, khí độ trầm ổn, hoàn toàn khác với những lời đồn nhảm ngoài kia.
Chúc Thanh vốn muốn đích thân lên đài lĩnh giáo bản lĩnh của hắn, nhưng phía đối diện mấy tu sĩ Nguyên Anh đang dòm chừng, nàng ta đành thu lại ý định, ra hiệu cho nữ tử bạch y đứng bên cạnh.
Người kia lập tức hiểu ý, thân ảnh nhẹ thoắt đã đáp lên lôi đài.
“Thiên Hỏa Thần Giáo – Lục Ly, xin thỉnh sư huynh Bất Ngôn chỉ giáo.”
Lục Ly dung nhan khuynh thành, giọng nói như suối reo trong núi, trong trẻo mà mềm mại, khiến ai nghe cũng khó tránh cảm giác thiện cảm.
Long Phi Phi liếc môi, ghé sát tai Ngu Chiêu khẽ nói:
“Rõ ràng là muốn dùng mỹ nhân kế.”
Ngu Chiêu mỉm cười, không mấy bận tâm.
Nàng cũng nhìn ra ý đồ của Chúc Thanh, chỉ tiếc nàng ta không hiểu Bất Ngôn.
Năm xưa trong đại hội tu chân giới, có nữ tu tên Dao Cơ, dung mạo khuynh thành, người người si mê. Ỷ vào sắc đẹp, nàng ỷ thế ức người, vô tình va chạm cùng Bất Ngôn. Kết quả bị hắn mắng cho đến độ phương hướng cũng không tìm ra.
Đối với Bất Ngôn mà nói, thiên hạ không hề có phân biệt đẹp hay xấu, hắn nhìn người, chưa từng chỉ dựa vào dung mạo.
Vì thế, toan tính của Chúc Thanh, tự nhiên là phí công.
Dưới ánh nhìn của muôn người, Bất Ngôn bước chậm rãi lên đài.
“A di đà Phật”
Âm giọng hắn trầm thấp mà vang vọng, như tiếng chuông chùa cổ kính, ẩn chứa từ bi cùng bình hòa, khiến người nghe bất giác tâm thần an ổn.
Lục Ly đứng đối diện, là người cảm nhận rõ ràng nhất trong thoáng chốc, thần trí nàng khẽ hẫng đi.
Chỉ tiếc, chính trong khoảnh khắc ấy một bóng đen đã phủ xuống đỉnh đầu.
Lục Ly sực tỉnh, ngẩng lên chỉ thấy một cây cột gỗ to bằng vòng tay người ôm từ trời giáng xuống!
Nàng phản ứng cực nhanh, song song chắp tay kết ấn, khẽ quát:
“Giáo chủ trên cao, xin cho ta mượn thiên hỏa - Thiên Hỏa Hộ Thể!”
Lập tức, linh lực hỏa diễm hừng hực bùng phát, ngọn lửa rực rỡ bao phủ quanh thân, khí thế hừng hực như mặc chiến giáp bằng lửa, oai phong lẫm liệt.
Đám giáo chúng của Thiên Hỏa Thần Giáo nhất tề hoan hỉ, trên mặt lộ vẻ đắc ý.
Có thiên hỏa hộ thể, Lục Ly tất nhiên đứng ở thế bất khả chiến bại.
Nào ngờ, cây cột gỗ kia chẳng những không chậm lại, mà thế công càng mạnh mẽ, trực tiếp xuyên qua tầng lửa hộ thân, giáng thẳng xuống đầu nàng.
Lục Ly kinh hoảng né sang bên phải, chỉ nghe “ầm” một tiếng nặng nề cây cột đánh thẳng vào vai trái.
Nàng đau đớn rên khẽ, hai chân khuỵu xuống, quỳ gục trên sàn.
Chưa kịp phản ứng, mưa gậy đã phủ trời giáng xuống.
Tiếng gỗ nện dồn dập, nàng chỉ chống đỡ được đôi ba chiêu đã đau đến co người, tiếng kêu thảm thiết không ngớt.
Lửa ngoài thân vẫn cháy hừng hực, song lại chẳng gây chút thương tổn nào cho đối thủ trông như một trò cười chua chát.
Khán đài lặng ngắt như tờ.
Long Phi Phi nuốt khan một ngụm nước bọt, mãi sau mới thều thào:
“Cái… cái đầu trọc đó… Bất Ngôn lúc nào cũng hung dữ vậy sao?”
Nàng vốn tưởng hắn sẽ dùng lý lẽ để phục người.
Ai ngờ, hắn lại dùng sức mạnh để “giảng đạo”.
Gậy mõ trong tay hắn múa như vũ khí sát phạt, chiêu chiêu hiểm tuyệt, uy mãnh vô song.
Ngu Chiêu bình thản nói:
“Thế này đã là nhẹ nhàng với con gái nhà người ta lắm rồi.”
Nếu là khi nàng mới quen hắn, chỉ sợ lúc này hắn vừa đánh vừa mắng, nước miếng phun liên tục. Ít nhất giờ đây chỉ ra tay chứ không nói nhiều, coi như là… một bước tiến bộ.
Long Phi Phi cười gượng. À ha… giờ nàng đã hiểu vì sao hắn mang biệt hiệu “miệng thối lừa trọc” rồi.
Phía đối diện, mặt Chúc Thanh sa sầm như thép nguội.
Nàng ta vốn dĩ đã tính cao một phần, nhưng vẫn đánh giá thấp hắn.
Càng đáng sợ hơn, thứ linh lực thiên hỏa khiến bao tu sĩ thành Bồ Nhiên phải bó tay, lại hoàn toàn vô dụng trước hắn.
Có Bất Ngôn ở đây, kế hoạch của nàng tan thành mây khói.
Ánh mắt Chúc Thanh ánh lên tia sát ý lạnh lẽo.
“Chúng ta nhận thua.”
Nàng dứt lời, vốn định chờ hắn dừng tay rồi buông vài câu cứng cỏi trước khi rút lui.
Nào ngờ Bất Ngôn vẫn chẳng buồn dừng lại, gậy mõ vung lên dồn dập, tựa hồ chẳng hề nghe thấy.
Chúc Thanh giận đến run, hét lớn: “Dừng tay cho ta!”
Nàng vung tay, ba đạo linh quang sắc bén lao thẳng tới. Thế chiêu hiểm độc.
Ngu Chiêu, Long Phi Phi và Hoa Đồ cùng lúc ra tay ngăn lại.
Ba tiếng “ầm ầm ầm” vang lên, linh quang tan biến. Chúc Thanh lảo đảo, buộc phải lùi lại một bước.
Lúc này, Bất Ngôn mới dừng tay. Gậy mõ thu nhỏ lại, bị hắn tiện tay nhét về tay áo.
“A di đà Phật, tội lỗi, tội lỗi.”
Nhìn Lục Ly mặt mũi sưng tím nằm dưới đất, hắn dường như còn thật lòng kinh ngạc, liên tiếp niệm Phật xin lỗi.
Chúc Thanh mặt mày vặn vẹo, muốn phát tác mà chẳng tiện, chỉ đành phất tay ra hiệu, lập tức có người lên đỡ Lục Ly xuống đài.
Nàng gượng cười, nói qua kẽ răng:
“Thiền Âm Tự quả nhiên xứng danh đứng đầu Phật môn. Tại hạ tự thẹn không bằng… xin cáo lui trước.”
Có Bất Ngôn cùng đám đồng bọn của hắn ở đó, Chúc Thanh nếu còn ở lại cũng chỉ tự chuốc lấy nhục. Nàng ta lập tức xoay người, định rời đi ngay.
Nhưng đám tu sĩ thành Bồ Nhiên nghe vậy lại chẳng hề vừa ý.
“Các ngươi coi Bồ Nhiên thành là chỗ nào hả? Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi à?”
“Đúng thế! Đánh bị thương người của chúng ta, rồi vỗ mông bỏ đi? Trên đời này nào có chuyện dễ dàng như vậy!”
“Xin lỗi đi! Mau xin lỗi!”
Chúc Thanh vốn là người biết tiến biết lùi, giờ phút này điều quan trọng nhất không phải là tranh hơn thua, mà là nhanh chóng rút lui an toàn.
Nàng cúi mình thi lễ, giọng điệu hết mực khiêm nhường mà xin lỗi mọi người, lại còn bồi thường thêm một khoản linh thạch không nhỏ.
Một loạt hành động mềm mỏng, khéo léo ấy khiến cơn giận của đám người Bồ Nhiên thành dần lắng xuống.
Chúc Thanh quay đầu lại, ánh mắt thoáng lướt qua Bất Ngôn đang đứng trên lôi đài, trong mắt giấu ý vị khó đoán. Rồi nàng dẫn theo toàn bộ giáo chúng của Thiên Hỏa Thần Giáo, nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Tư Đồ Hiên lạnh lùng nhìn theo bóng họ khuất dần, giọng nói tựa băng sương:
“Cứ thế mà để bọn họ đi, chẳng phải quá dễ dãi rồi sao.”
“Chưa hẳn đâu.”
Long Phi Phi bật cười, rút tay từ sau lưng ra, tung lên một túi trữ vật thêu hoa văn ngọn lửa, rồi lại khéo léo bắt lấy.
Hoa Đồ tròn xoe mắt: “Ngươi lấy nó khi nào vậy?”
Từ nãy đến giờ Long Phi Phi vẫn đứng ngay bên cạnh hắn, mà hắn hoàn toàn không nhận ra nàng ra tay lúc nào.
Long Phi Phi nhướng mày, nụ cười đắc ý: “Nếu để ngươi phát hiện thì ta còn mặt mũi nào lăn lộn trong nghề này nữa chứ?”
Hoa Đồ nghẹn lời, vội thu chặt hai tay lại, tựa như sợ mất báu vật mình đang giữ bộ truyện quý mà hắn thề phải bảo vệ bằng mọi giá.
Bất Ngôn bước xuống lôi đài, ánh mắt rơi lên túi trữ vật thêu hoa văn ngọn lửa, mày khẽ nhíu.
Thiên Hỏa Thần Giáo lai lịch mờ ám, nay Long Phi Phi lại trộm đồ của họ, e rằng sẽ rước họa vào thân.
Long Phi Phi làm mặt quỷ với hắn, cười khẩy: “Này này, hòa thượng Bất Ngôn, ngươi coi thường ta quá rồi đấy! Ngay cả Bắc Đạo Cung ta còn chẳng sợ, há lại e dè một tà giáo nhỏ nhoi sao? Có gan thì để họ tới tìm ta!”
Bất Ngôn khẽ thở dài, không nói thêm gì nữa. Thực ra hắn cũng chẳng còn thời gian để đôi co, bởi đám tu sĩ thành Bồ Nhiên đã vây quanh, không ngớt lời tán dương, khen ngợi vang trời.
Đây là lần đầu tiên Bất Ngôn được cảm nhận cảnh được người người tung hô giữa thành Bồ Nhiên. Khóe môi hắn khẽ cong, nụ cười nhàn nhạt như làn gió thoảng qua bình lặng mà ấm áp.
Chương 257: Trông còn ra thể thống gì chứ?!
Vừa đang được xoa bóp, bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân.
Thẩm Nghi nghe tiếng bước chân mỗi lúc một gần, còn chưa kịp phản ứng thì cửa phòng đã bị đẩy ra, dì Sài dẫn theo một đoàn người rầm rộ đi vào.
“Cô Thẩm, cậu Chu, có người đến thăm hai người...”
Thẩm Nghi hoàn toàn không kịp chuẩn bị, ngẩng đầu nhìn nhóm người ùn ùn kéo vào phòng, toàn thân lập tức cứng đờ.
Dẫn đầu là ba mẹ của Chu Tùng Cẩn, bên trái của ba Chu là viện trưởng Cố.
Sau lưng viện trưởng Cố là bốn năm y tá, đi cùng một đôi mẹ con.
Phía sau ba mẹ Chu là Giang Tử Dương, anh ta dẫn theo ba cảnh sát mặc sắc phục cùng tiến vào.
Thẩm Nghi lập tức muốn đẩy Chu Tùng Cẩn ra, nhưng không đẩy nổi.
Cảnh tượng hai người họ sát bên nhau bên giường khiến mọi người trong phòng không khỏi nhìn nhau, biểu cảm mỗi người một khác, rồi lần lượt lảng mắt đi nơi khác.
Mấy y tá trẻ đã cúi đầu, cười thầm, tám chuyện trong im lặng.
Ba Chu nhíu mày nhìn con trai đang vùi đầu trong ngực cô gái nhỏ, sắc mặt lập tức sầm lại, hắng giọng một tiếng.
Mẹ Chu thì giận đến không nói nên lời, nhưng có người ngoài nên bà chỉ có thể nén giận, trầm giọng gọi: “Tùng Cẩn!!”
Chu Tùng Cẩn ngẩng đầu khỏi ngực Thẩm Nghi, vẻ mặt vẫn còn ngơ ngác.
Khi anh quay đầu lại thấy nhóm người đông đúc bất ngờ có mặt trong phòng, trên mặt hiện lên vài phần ngạc nhiên.
“Còn ra thể thống gì chứ?!” Mẹ Chu trừng mắt, quát khẽ.
Chu Tùng Cẩn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, lập tức ngồi thẳng lưng, gương mặt chẳng hề lúng túng, ánh mắt lãnh đạm đảo qua một vòng những người trong phòng, hoàn toàn lấy lại phong thái điềm đạm và chững chạc vốn có.
“Chu tổng...” Giang Tử Dương là người đầu tiên phá vỡ sự lúng túng, chỉ tay về phía mấy cảnh sát: “Cảnh sát muốn gặp anh để nói chuyện thêm. Chủ tịch Chu bảo rằng anh đang ở chỗ cô Thẩm nên chúng tôi đưa các anh ấy đến đây luôn... tìm anh.”
Chu Tùng Cẩn khẽ gật đầu, đứng dậy, hai chân dài bước vòng qua chiếc ghế, đi tới bắt tay với mấy cảnh sát.
Giang Tử Dương nhìn anh không chút luống cuống lấy lại khí chất lịch lãm điềm tĩnh, thầm nghĩ đúng là sếp có khác, dù rơi vào tình huống xấu hổ thế nào cũng vẫn bình tĩnh như cũ, xử lý đâu ra đấy.
“Tùng Cẩn, cô Thẩm.” Viện trưởng Cố nhìn về phía đôi mẹ con đứng sau lưng, giới thiệu: “Đây là vợ và con gái của ông Trạch nằm trong ICU. Hôm nay ông ấy đã được chuyển sang phòng bệnh thường, họ đến cảm ơn cô Thẩm.”
Thẩm Nghi nghe vậy thì ngạc nhiên nhìn về phía hai mẹ con kia.
“Cô Thẩm... nếu không nhờ cô kéo ông Trạch ra khỏi xe thì có lẽ ông ấy đã...”
Vợ ông Trạch dắt con gái bước tới, xúc động nghẹn ngào, mấy lần nói không nên lời.
“Chuyện này... ai cũng sẽ làm như vậy thôi ạ.” Thẩm Nghi vội xua tay.
Vợ ông Trạch đầy áy náy: “Nghe nói cô vì cứu ông ấy mà bị trật chân. Hôm qua ông ấy còn trong ICU chưa qua nguy hiểm nên tôi chưa thể tới thăm cô, hôm nay tôi đưa con gái đến...”
Nói đến đây, bà đặt tay lên vai con gái, hai người muốn quỳ gối xuống định dập đầu cảm tạ. Thẩm Nghi thấy vậy vội vàng muốn xuống giường ngăn lại, nhưng chân phải không cử động được, đành ngồi tại chỗ, vội vàng xua tay ra hiệu không cần.
May mắn có mấy y tá nhanh tay đỡ kịp, kéo hai mẹ con đứng dậy, Thẩm Nghi mới thở phào.
Cô nhìn con gái ông Trạch, cô bé buộc tóc đuôi ngựa thấp, trông rất nhỏ tuổi, lúc này đang nép vào lòng mẹ, không nói một lời, mặt đẫm nước mắt. Thẩm Nghi bỗng thấy xót xa, nhẹ nhàng an ủi: “Chỉ cần chú Trạch không sao là tốt rồi.”
“Đúng vậy đúng vậy, mọi người mạnh khỏe là tốt nhất.” Dì Sài đứng bên cũng lên tiếng hòa giải: “Cô Thẩm nhà chúng tôi rất tốt bụng, hai người cũng đừng cứ khóc hay quỳ lạy gì hết, tấm lòng của mọi người chúng tôi hiểu mà.”
Dì Sài nói mấy câu nhẹ nhàng khiến không khí u ám trong phòng dịu xuống, cùng mấy y tá khuyên nhủ rồi tiễn hai mẹ con ra ngoài.
Mấy cảnh sát thấy trong phòng đã ổn thỏa, liền mời Chu Tùng Cẩn: “Chu tổng, có thể ra ngoài nói chuyện một chút được không?”
Chu Tùng Cẩn lễ độ gật đầu: “Làm phiền các anh chờ một lát.”
Mấy cảnh sát gật đầu hiểu ý, trước tiên bước ra ngoài.
Ba mẹ Chu cũng tiễn viện trưởng Cố rời khỏi phòng bệnh. Trong phòng lại chỉ còn lại Thẩm Nghi và Chu Tùng Cẩn.
Chu Tùng Cẩn đứng bên giường, nhẹ nhàng xoa đầu cô: “Anh ra ngoài nói chuyện một lát, sẽ quay lại ngay.”
Thẩm Nghi nắm lấy tay áo anh: “Vụ tai nạn xe đó không phải là tai nạn ngoài ý muốn sao?”
“Là ngoài ý muốn.” Ngón tay Chu Tùng Cẩn thuận theo tay áo trượt xuống, nhẹ nhàng vuốt tai cô: “Chỉ là tra hỏi trước khi kết thúc vụ án thôi, không có gì đâu.”
Thẩm Nghi nghe anh nói vậy thì khẽ gật đầu, thở phào nhẹ nhõm.
Chương 258: Anh có quen người nào ở Hoa Giới Địa Ốc không?
"Anh Chu, anh có quen ai bên công ty Hoa Giới Địa Ốc không?"
Cảnh sát họ Phan phụ trách vụ án hỏi.
Mấy người đang đứng ngoài hành lang trước cửa phòng bệnh. Chu Tùng Cẩn liếc nhìn cánh cửa phòng bệnh đang đóng chặt, rồi lặng lẽ đưa họ rời khỏi đó vài bước, sau đó mới khẽ gật đầu:
"Tôi có quen vài người trong hội đồng quản trị, nhưng cũng không thân lắm."
"Một công ty đối thủ à?" Một cảnh sát trẻ hơn hỏi.
Chu Tùng Cẩn nở nụ cười nhạt mang chút xa cách: "Cũng coi là cùng ngành."
Mấy cảnh sát nhìn nhau, gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Câu trả lời này đã quá rõ ràng rồi.
Chỉ là "cùng ngành", làm đối thủ của anh, còn chưa đủ tư cách.
"Thế trước đây anh có từng xảy ra mâu thuẫn gì với mấy vị trong hội đồng quản trị đó không? Dù là chuyện làm ăn hay chuyện cá nhân."
Chu Tùng Cẩn cười nhạt: "Làm ăn qua lại, va chạm nhỏ là điều không tránh khỏi."
Anh nhìn cảnh sát Phan: "Anh có phát hiện được manh mối gì sao?"
Cảnh sát Phan gật đầu: "Chúng tôi đã kiểm tra lịch trình xe của anh trong nửa tháng gần đây. Theo giám sát giao thông, phát hiện có mấy lần xe của anh bị cùng một chiếc xe hơi màu đen bám theo."
"Biển số xe đó cũng đã bị làm giả, nhưng từ theo dõi camera, chúng tôi thấy mỗi lần bám theo xong, nó đều lái vào tòa nhà Hoa Giới."
Chu Tùng Cẩn gật đầu như đã hiểu: "Nên các anh nghi ngờ người gây ra tai nạn là người của Hoa Giới Địa Ốc."
"Rất có khả năng." Cảnh sát Phan nói, "Chúng tôi cần anh phối hợp, cung cấp thêm thông tin về những người anh quen trong hội đồng quản trị, cũng như mối quan hệ cụ thể, để nhanh chóng khoanh vùng nghi phạm."
Chu Tùng Cẩn gật đầu, bình tĩnh đáp: "Tất nhiên."
Anh sơ lược kể lại mối quan hệ trên bề mặt giữa mình và vài người trong ban quản trị của Hoa Giới Địa Ốc, bao gồm cả Quý Minh Hạo.
Ba cảnh sát sau khi nắm được thông tin liền chào tạm biệt đơn giản rồi rời đi.
Giang Tử Dương đứng cạnh Chu Tùng Cẩn, thốt lên kinh ngạc: "Không ngờ cảnh sát điều tra nhanh thật đấy."
Chu Tùng Cẩn dõi theo bóng lưng ba người họ, im lặng một lúc rồi hỏi: "Bên cậu điều tra đến đâu rồi?"
Giang Tử Dương đáp: "Người lái xe theo dõi anh là người của Quý Minh Hạo, bây giờ đã được điều sang công ty của con rể ông ta. Hắn ta đến giờ vẫn không biết mục đích của việc theo dõi là gì, nên tôi đã bỏ chút tiền, rất nhanh đã khiến hắn chịu mở miệng."
"Hắn nói là làm theo sắp xếp của Quý tổng và con rể ông ta, nhiệm vụ chỉ là theo dõi và nắm lịch trình di chuyển hàng ngày của anh, những việc khác hắn hoàn toàn không biết."
Ánh mắt Chu Tùng Cẩn sâu thẳm, lặng lẽ nghe xong.
Giang Tử Dương tiếp tục: "Quý Minh Hạo chỉ có một cô con gái. Cô ta có ba đứa con, hai gái một trai."
"Tất cả đang ở trong nước sao?"
"Con gái tạm thời đang ở nước ngoài, chăm ba đứa nhỏ học hành. Nghe nói vài ngày nữa là sinh nhật năm mươi tuổi của Quý Minh Hạo, cả nhà sẽ về nước..."
Hắn tóm tắt tình hình gia đình Quý Minh Hạo, rồi nhớ lại câu hỏi của cảnh sát khi nãy, quay sang hỏi Chu Tùng Cẩn: "Chu Tổng, có nên tung những thứ chúng ta đang nắm ra trước không?"
"Chưa cần." Chu Tùng Cẩn lạnh nhạt nói: "Đợi đến khi cả nhà ông ta về nước, mọi người... đông đủ."
Giang Tử Dương thoáng sững người, rồi lập tức hiểu ra.
"Phía cảnh sát tạm thời giữ lại, đợi khi ông ta và gia đình đều về nước rồi, hãy chuyển tài liệu chứng cứ cho họ một cách ẩn danh."
"Đã rõ." Giang Tử Dương gật đầu.
…
Chu Tùng Cẩn quay lại phòng bệnh, thấy bố mẹ mình đang ngồi trên ghế cạnh giường của Thẩm Nghi, dì Sài đứng cạnh đang rót trà, trong phòng là một không khí trầm mặc có phần ngượng ngùng.
Thẩm Nghi ngồi thẳng người trên giường, có vẻ căng thẳng. Khi quay đầu thấy Chu Tùng Cẩn quay lại, cô thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt như vừa thấy được cứu tinh, lập tức dõi theo anh.
Tim Chu Tùng Cẩn thoáng siết lại, nhưng gương mặt vẫn điềm đạm, bước đến ngồi xuống bên cạnh giường đối diện với bố mẹ.
“Bố, mẹ. Sao hai người còn ở đây?”
Mẹ Chu nói: “Con đã cắm rễ ở đây rồi, thì mẹ với bố con cũng có thể ở đây chứ sao?”
Chu Tùng Cẩn: “...”
Mẹ Chu liếc nhìn Thẩm Nghi, tiếp lời: “Mẹ chỉ nói vài câu với cô ấy, hỏi chút chuyện thôi.”
Chu Tùng Cẩn khẽ nhíu mày, nhanh chóng hỏi: “Mẹ đã hỏi gì?”
“Mấy câu bình thường thôi!” Mẹ Chu không vui: “Con sốt sắng cái gì? Con nghĩ mẹ sẽ bắt nạt cô ấy chắc?”
Thẩm Nghi vội kéo tay áo Chu Tùng Cẩn: “Bác trai bác gái chỉ hỏi thăm về chấn thương ở chân của em thôi.”
Dựa theo hiểu biết của Chu Tùng Cẩn về mẹ mình, việc “hỏi thăm chân” chỉ là cách mở đầu tế nhị cho một chuỗi vấn đề khác.
Nếu anh không quay lại kịp, thể nào bà cũng lần lượt hỏi về trường học, công việc, thậm chí cả người thân ở quê nhà của Thẩm Nghi.
Nhưng anh không chất vấn mẹ mình về những điều bà còn chưa kịp hỏi ra. Chỉ đơn giản là, trước mặt bố mẹ, anh nắm lấy tay Thẩm Nghi, mỉm cười cảm ơn: “Cảm ơn mẹ đã quan tâm.”
Chương 259: Càng lúc càng dính người hơn nữa
Sau khi nói lời cảm ơn, Chu Tùng Cẩn lại tiếp lời: “Chân của Thẩm Nghi bị thương khá nặng.”
“Dù sao thì lúc cô ấy liều mạng cứu con và chú Trạch khỏi chiếc xe, cũng đã bị trẹo chân.”
Nghe đến đây, Thẩm Nghi vội siết nhẹ tay anh dưới bàn một cái.
Chu Tùng Cẩn lặng lẽ dùng ngón cái xoa nhẹ mu bàn tay cô, ra hiệu rằng cô không cần quá lo lắng.
Mẹ của Chu vốn hiểu rõ con trai mình đang cố tình nói mấy lời đó cho bà nghe.
Ban đầu bà còn định dạy dỗ hai người vì vừa rồi họ cứ quấn lấy nhau trước mặt mọi người, nhưng lời đến miệng lại không thốt ra nổi, đành phải lúng túng quay mặt đi chỗ khác.
Ba Chu nhìn Thẩm Nghi, lịch sự gật đầu: “Thẩm tiểu thư, vợ con của chú Trạch vừa nãy đã đến cảm ơn cháu. Bác và bác gái cũng muốn thay mặt Tùng Cẩn cảm ơn cháu một tiếng.”
Thẩm Nghi vội vàng xua tay từ chối, liếc nhìn Chu Tùng Cẩn: “Bác trai, chuyện này anh ấy đã...”
“Lời cảm ơn của Tùng Cẩn là của nó, còn chúng ta là ba mẹ của nó, cũng nên thay mặt nó nói lời cảm ơn cháu.”
Nói xong, ông kéo mẹ Chu cùng đứng dậy.
Thẩm Nghi có chút bối rối, quay sang nhìn Chu Tùng Cẩn cầu cứu. Anh lập tức nắm chặt tay cô áp lên đùi mình, bình tĩnh nhắm mắt ra hiệu cô cứ yên tâm tiếp nhận.
Ba Chu sau khi hành lễ nhẹ nhàng cúi đầu, liền chào tạm biệt cô: “Bác và bác gái về trước nhé. Cháu và Tùng Cẩn cứ yên tâm nghỉ ngơi trong viện, mai chúng ta lại đến thăm.”
Thẩm Nghi ngồi thẳng dậy, gật đầu: “Bác trai, bác gái đi đường cẩn thận ạ.”
Mẹ Chu bị chồng kéo đi, vừa bước ra vừa dịu dàng làu bàu: “Anh vội cái gì chứ? Cứ giục hoài...”
Bà gạt tay ông ra, trong đầu vẫn hiện rõ cảnh tượng vừa rồi lúc bước vào phòng bệnh bắt gặp hai người trẻ đang thân mật với nhau.
Càng nghĩ càng bực, cảm thấy mất mặt vô cùng, bà quay đầu lại mắng Chu Tùng Cẩn: “Tùng Cẩn, lớn tướng rồi, sau này chú ý đến hình tượng một chút!”
Dì Sài đứng bên cạnh cười ha ha: “Ui dào, phu nhân à, thế đã là gì. Cậu Chu mà ở nhà dính lấy cô Thẩm thì còn hơn thế nữa kìa.”
Chu Tùng Cẩn: “...”
Mặt Thẩm Nghi lập tức đỏ bừng, tai cũng nóng ran, cô len lén liếc nhìn anh, xấu hổ không nói nên lời.
Chu Tùng Cẩn cứng đờ môi, cố nặn ra vài chữ: “Dì Sài... dì đưa ba mẹ cháu ra ngoài giúp cháu với.”
…
Dì Sài nhiệt tình tiễn ba mẹ Chu ra ngoài, chưa đầy mấy phút sau lại quay về, tiếp tục công việc dọn dẹp trong phòng bệnh.
Khi dọn đến chăn gối, thấy Chu Tùng Cẩn vẫn ngồi sát mép giường, bà liền bước tới kéo anh đứng dậy: “Ôi trời ơi, cậu Chu, đừng cứ chen vào giường mãi thế. Bên cạnh có ghế mà không ngồi, còn nữa...”
“Dì Sài...” Chu Tùng Cẩn bất lực cắt lời bà.
“Ơ, cậu có dặn dò gì à?”
“Dì ra ngoài nghỉ ngơi một lát đi ạ.”
Dì Sài ngẩn ra, rồi cũng “ồ” một tiếng, lẩm bẩm vài câu rồi lặng lẽ rời khỏi phòng.
Cửa vừa khép lại, Chu Tùng Cẩn lại quay lại ngồi bên giường.
Ánh mắt anh nhìn cô chăm chú, sâu thẳm như có ngọn sóng ngầm cuộn trào, gương mặt hiện rõ vẻ trầm tư.
Thẩm Nghi khẽ kéo tay áo anh: “Anh đang nghĩ gì vậy?”
Chu Tùng Cẩn không trả lời, đột nhiên cúi xuống, hai tay nâng lấy gương mặt cô, gần như không thể kiềm chế mà hôn cô.
Thẩm Nghi nhắm mắt, ngửa đầu đón nhận nụ hôn nóng bỏng của anh.
Hai đôi môi vừa chạm nhau, còn chưa kịp nhập tâm thì ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ nhè nhẹ, sau đó là tiếng cửa mở ra.
Thẩm Nghi vội vàng đẩy anh ra, luống cuống chỉnh lại áo và chăn đắp.
Dì Sài vui vẻ dẫn người vào, cười rạng rỡ nói: “Cô Thẩm, em gái cô đến rồi.”
Thẩm Tiểu Quân một tay xách giỏ trái cây, tay kia khoác tay La Trạch, nghiêng đầu nhìn vào phòng bệnh, chớp mắt tinh nghịch với chị gái: “Chị ơi, em với anh La Trạch tới thăm chị nè~”
Nói xong, cô nhanh chóng phát hiện Chu Tùng Cẩn đang ngồi bên cạnh, sắc mặt trông có phần u ám, liền hì hì chào: “Chào anh rể~!”
“Chào Chu tổng.” La Trạch đi sau Thẩm Tiểu Quân, cũng lễ phép cúi đầu chào anh.
Nụ hôn vừa bị gián đoạn, Chu Tùng Cẩn có phần bực bội. Anh khẽ gật đầu, đành phải đứng dậy khỏi giường, nghiêm túc ngồi lại vào chiếc ghế bên cạnh.
