Cung Dau 254 255 256

By Quyt Nho - tháng 2 27, 2026
Views

Chương 254: Anh có muốn... lên giường nằm không?

Thẩm Nghi lúc này hoàn toàn không có tâm trạng nghĩ tới món quà tiếp theo.

Cả đêm qua cô ngủ không ngon, lại vừa khóc nhiều, đầu gối lên lồng ngực rộng rãi của anh, ngửi thấy mùi hương gỗ trầm dịu nhẹ quen thuộc từ người anh, cơn buồn ngủ từ từ kéo tới.

Chu Tùng Cẩn ghé môi sát tai cô, dịu dàng đề nghị: “Hay là vào phòng anh ngủ đi? Giường anh rộng lắm.”

Hàng mi dài của Thẩm Nghi khẽ cụp, cô lắc đầu mơ màng: “Ngày mai chú và dì đến thăm... sẽ nhìn thấy em mất.”

“Thấy thì đã sao?”

Cô vẫn lắc đầu: “Không ổn đâu.”

Chu Tùng Cẩn thấy cô vẫn níu chặt vạt áo bệnh nhân của mình, ánh mắt dịu dàng, nhưng miệng lại cố ý trêu chọc: “Vậy anh về phòng đây nhé?”

Thẩm Nghi không trả lời, lực nắm tay trên áo anh càng chặt hơn.

Một lúc sau, cô dụi mặt vào lòng anh, khẽ nói: “Đừng đi.”

Anh siết chặt người trong lòng, như muốn ôm cô vào tận xương tủy, giọng trầm thấp: “Vậy anh ở lại đây với em?”

Thẩm Nghi ngập ngừng mấy giây, khẽ "ừ" một tiếng.

Chu Tùng Cẩn lại bổ sung: “Vậy thì... anh ngồi đây với em.”

Anh cố ý nhấn mạnh chữ “ngồi”.

Người trong lòng anh im lặng một lúc, rồi từ từ rời khỏi người anh, vén chăn của mình lên, dịch người vào trong giường, nhường ra một nửa chỗ, nhẹ giọng mời: “Anh có muốn... lên đây nằm không?”

Ánh mắt Chu Tùng Cẩn lập tức ánh lên ý cười như ý nguyện, đáp ngay: “Muốn.”

Anh nhanh chóng cởi giày, leo lên giường.

Chiếc giường này vừa hẹp vừa yếu, anh vừa nằm lên đã khiến nó kêu kẽo kẹt vài tiếng, cuối cùng đành phải nằm nghiêng người, thu lại tay chân để không chiếm quá nhiều chỗ.

Khi ôm cô vào lòng, Thẩm Nghi thuận thế gối đầu lên cánh tay anh, rồi luồn tay xuống dưới chăn, tìm bàn tay to đang đặt ở eo cô, kéo lên trước ngực, mười ngón đan chặt vào nhau, lúc này mới thấy yên tâm hơn.

Chu Tùng Cẩn kéo chăn cẩn thận, hôn lên trán cô, lại hôn nhẹ nước mắt còn đọng trên gò má cô, thì thầm dỗ dành: “Ngủ đi.”

Phòng bệnh dần rơi vào yên tĩnh. Thẩm Nghi cảm nhận được nhịp thở đều đều và mùi hương trầm dịu từ người anh, đang định thiếp đi thì bất chợt ngẩng đầu hỏi: 

“Tiểu Quân đâu rồi?”

Chu Tùng Cẩn đặt cằm lên trán cô, khẽ lắc đầu, nhắm mắt, giọng khàn khàn vì buồn ngủ: “Anh bảo con bé về nhà nghỉ rồi, La Trạch đến đón.”

Thẩm Nghi nghe xong mới yên tâm vùi đầu trở lại lòng anh, ngủ say.

Sáng hôm sau, ba mẹ Chu cùng vài cô giúp việc trong nhà đến phòng bệnh của Chu Tùng Cẩn, bên trong hoàn toàn trống không, chẳng thấy bóng dáng anh đâu.

Chăn trên giường được trải phẳng phiu, sạch sẽ, như thể tối qua không có ai nằm.

Mẹ Chu lo lắng kéo một y tá vừa bước vào, chỉ vào giường hỏi: “Tùng Cẩn đâu rồi?”

Gương mặt y tá thoáng hiện vẻ lưỡng lự, cuối cùng đáp: “Anh ấy… anh ấy ở tầng dưới, phòng 808.”

“808?” Ba Chu nghe vậy thì vẻ mặt lập tức hiểu ra, ông quay người ngồi xuống ghế salon, không nói gì thêm.

Mẹ Chu thì lập tức tỏ ra không hài lòng, liếc ông một cái: “Thằng bé này, đầu óc nó đã ổn đâu, sáng sớm lại chạy lung tung?”

Cô y tá trẻ cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Thật ra… anh ấy ngủ ở đó từ tối qua rồi…”

Mẹ Chu càng không vui, đặt túi xách xuống ghế rồi nói với cô y tá: 

“Cô đi gọi nó về đây. Có phòng riêng không chịu ở, giường lớn không chịu nằm, lại chạy xuống đó chen chúc cái giường bé tí kia, nó là sợ đầu mình lành lại quá nhanh sao?”

Giọng bà tuy nhẹ nhàng nhưng ngữ khí đầy trách móc.

Y tá vội vàng “dạ” một tiếng rồi chạy đi. 

Vài phút sau, cô lại chạy lên, khó xử nói: “Anh Chu không có trong phòng 808, hình như anh ấy đang đưa cô Thẩm đi ICU rồi.”

“Chắc là đến thăm bác tài xế kia.” Ba Chu nhẹ giọng nói, an ủi: “Bà cũng đừng lo lắng quá, nó cũng lớn rồi, biết tình trạng sức khỏe của mình.”

Mẹ Chu cau mày chặt hơn: “Tôi thấy nó chẳng biết chừng mực gì cả!”

Hành lang bên ngoài phòng ICU, cả hai không muốn làm phiền người bệnh trong phòng, cộng thêm việc Thẩm Nghi đang ngồi xe lăn, nên họ chỉ đứng ngoài cửa nhìn vào qua lớp kính.

Chú Trạch đeo mặt nạ dưỡng khí, mắt nhắm nghiền, đang ngủ mê man.

Thẩm Nghi dựa vào kính, lo lắng nhìn người bên trong. Bên cạnh, viện trưởng Cố quay sang nói với Chu Tùng Cẩn đang đứng sau cô:

“Hiện tại xem như đã qua được giai đoạn nguy hiểm, hôm nay nếu quan sát không thấy bất thường thì ngày mai có thể chuyển về phòng bệnh thường.”

Chu Tùng Cẩn thở phào nhẹ nhõm, cảm ơn: “Cảm ơn viện trưởng Cố.”

“Không có gì, đây là trách nhiệm của tôi.”

“Vậy... khi nào chú ấy có thể tỉnh lại?”

“Cái này phải tùy vào tình hình cụ thể. Nhanh thì tối nay có thể tỉnh, chậm thì sẽ phải ngủ thêm hai ba ngày nữa.”

Chu Tùng Cẩn gật đầu.

Chương 255: Khi ba con trẻ, có dính người như con không?

Viện trưởng Cố liếc nhìn vết thương trên trán của Chu Tùng Cẩn, tiện miệng hỏi: “Đã thay thuốc chưa?”

Chu Tùng Cẩn ngẩn người trong giây lát, rồi mới phản ứng lại được ông đang hỏi gì, bình thản đáp: “Vẫn chưa.”

Thẩm Nghi thu ánh mắt từ chú Trạch lại, quay đầu nhìn về phía Chu Tùng Cẩn, ánh mắt đầy lo lắng.

“Phải chú ý thay thuốc, không là vết thương sẽ để lại sẹo đấy.” Viện trưởng Cố nhắc nhở vài câu như thường lệ, gật đầu chào hai người rồi quay lưng rời đi.

Thẩm Nghi hơi xoay nhẹ xe lăn, nắm lấy tay anh đang buông thõng, nhẹ nhàng kéo một cái: “Anh về thay thuốc đi.”

“Không vội.” Chu Tùng Cẩn liếc nhìn vào phòng ICU nơi chú Trạch đang nằm, rồi đẩy xe lăn của cô rời khỏi hành lang: “Để anh đưa em về phòng trước.”

Anh đưa Thẩm Nghi trở lại phòng bệnh, bế cô ngồi lên giường, sau đó ngồi xuống mép giường cạnh cô, đưa tay xoa đầu cô: 

“Chuyện bên studio, anh đã nói với Tưởng Nguyên, xin phép nghỉ giúp em rồi. Đợi chân em hồi phục hẳn, đi lại bình thường thì hãy đi làm lại.”

“Vâng.”

“Chút nữa dì Sài sẽ tới, mấy ngày tới để dì ấy chăm sóc em.”

“Dì Sài?”

“Ừ.”

“Không phải mẹ anh nói sẽ gọi một dì khác đến…”

Chu Tùng Cẩn gật đầu, trầm ngâm: “Dì kia là mẹ anh gọi tới, nhưng anh sợ bà ấy không chăm sóc chu đáo, cũng sợ em không thoải mái.”

“Dì Sài dù sao cũng là người quen với anh, để dì ấy chăm em, em cũng dễ chịu hơn, anh cũng yên tâm hơn.”

“Thế... còn bác gái thì sao...”

“Yên tâm, anh sẽ nói với mẹ.” Chu Tùng Cẩn vỗ nhẹ đầu cô: “Anh về phòng đây nhé?”

“Vâng.” Thẩm Nghi gật đầu.

“Chút nữa thay thuốc xong, anh sẽ xuống với em.” Chu Tùng Cẩn nói.

“Vâng.” Thẩm Nghi chăm chú nhìn anh, ngoan ngoãn đáp lời, rồi dặn thêm: 

“Anh đi cẩn thận, đừng vội.”

“Anh biết rồi.” Chu Tùng Cẩn mỉm cười đáp.

Sau khi bịn rịn chia tay Thẩm Nghi, Chu Tùng Cẩn quay lại phòng bệnh của mình thì thấy ba mẹ đang ngồi ở hai đầu ghế sofa, im lặng không nói, như hai bức tượng điêu khắc.

Chu Hành Tĩnh trông vẫn điềm đạm, còn sắc mặt mẹ anh thì rõ ràng không vui, khí thế quanh người toát ra lạnh lẽo.

Thấy anh bước vào, mẹ anh hậm hực nói: “Tùng Cẩn, con còn biết đây là phòng bệnh của con à?”

“Ba, mẹ...” Chu Tùng Cẩn bình thản bước vào, lễ phép chào hỏi, phía sau là hai y tá đi cùng để thay thuốc cho anh.

Mẹ anh bước nhanh tới, giơ tay gõ nhẹ ngón tay lên trán anh: “Đầu con hết đau rồi hả?”

“...” Chu Tùng Cẩn hơi nghiêng đầu theo lực gõ, không tránh đi.

“Xem ra là khỏe rồi.” Mẹ anh giận dữ: “Mẹ nghe hai hộ lý nói, tối qua mẹ với ba con vừa đi, con liền không truyền dịch, còn vịn tường đi xuống dưới tìm người.”

“Sáng rồi mà còn chưa chịu thay thuốc, chạy khắp bệnh viện…”

“Mẹ.” Chu Tùng Cẩn hơi mất kiên nhẫn, đi vào phòng ngủ, ngồi xuống giường: “Chỉ là thay thuốc thôi mà, trễ chút cũng không sao.”

Hai y tá mang dụng cụ thay thuốc đặt cạnh giường, bắt đầu gỡ băng gạc trên trán anh.

Ba mẹ anh cũng bước vào theo sau, mẹ anh ngồi cạnh giường, cau mày nói:

“Con ba mươi mấy tuổi đầu, là tổng giám đốc của một tập đoàn, vậy mà ngày nào cũng bám lấy cô bé ấy, không chịu ngủ giường của mình, lại chen lên giường nhỏ của người ta nằm. Đây còn là trong bệnh viện, con không sợ người ta cười chết à?!”

Hai cô y tá đang thay thuốc lặng lẽ nhìn nhau, phải cố nhịn cười.

Mẹ anh liếc sang chồng: “Con hỏi ba con xem, hồi trẻ có bám người ta như vậy không?”

Ba anh im lặng, dời mắt đi chỗ khác: “...”

Chu Tùng Cẩn: “...”

Giữa lúc ba mẹ con đang nói chuyện, hai dì đi cùng mẹ anh một người rót nước, một người mang bữa sáng đặt cạnh giường: “Cậu Chu, thay thuốc xong thì ăn chút gì đó nhé.”

“Cảm ơn dì.” Chu Tùng Cẩn gật đầu nhẹ.

Anh liếc nhìn hai dì đang có mặt trong phòng, quay sang hỏi mẹ: “Mẹ, dì Vương đâu rồi?”

“Mẹ cho bà ấy mang bữa sáng xuống phòng 808.”

“Cảm ơn mẹ.” Chu Tùng Cẩn dịu dàng mỉm cười, cúi đầu trầm ngâm một chút rồi nói bâng quơ: “Mẹ, ba dì đều đến bệnh viện rồi, vậy nhà mình ai lo?”

“Chuyện nhà đừng lo, ba mẹ tự lo được.” Mẹ anh đáp.

“Hay để dì Vương về nhà đi, mẹ với ba tự dọn dẹp cực lắm.” Chu Tùng Cẩn nói tiếp: “Chỗ Thẩm Nghi, để người giúp việc bên nhà con tới chăm cũng được rồi.”

Nghe vậy, sắc mặt mẹ anh dịu đi, liếc nhẹ một cái rồi nói: “Cũng biết thương ba mẹ hả?”

Chu Tùng Cẩn: “...”

“Dù sao cũng là bạn gái con, muốn ai chăm thì tùy con.” Mẹ anh quay mặt sang chỗ khác.

Chương 256: Đau, vẫn còn choáng

Sáng hôm sau, sau khi thay thuốc xong, Chu Tùng Cẩn đẩy xe lăn đưa Thẩm Nghi đến phòng khám kiểm tra lại phần mắt cá chân bên phải. Xong xuôi, anh đưa cô trở lại phòng bệnh ăn sáng.

Dì Sài đứng bên cạnh múc cháo cho hai người, Chu Tùng Cẩn ngồi cạnh giường Thẩm Nghi, đang từ tốn bóc một quả trứng luộc.

Ánh mắt anh chăm chú nhìn Thẩm Nghi đang cúi đầu, cũng nghiêm túc bóc trứng. Vài sợi tóc buông lơi rủ xuống hai bên má, làm nổi bật đường viền hàm thanh tú và nét đẹp dịu dàng trên khuôn mặt cô.

Ánh mắt anh lần theo hàng mi cong nhẹ rũ xuống, dừng lại ở sống mũi nhỏ nhắn cao thẳng, rồi tiếp tục trượt xuống đôi môi mềm mại.

Môi cô vì chuyên tâm mà vô thức mím chặt lại, hàm trên dường như còn khẽ cắn lấy môi dưới, trông vô cùng đáng yêu.

Thẩm Nghi bóc xong phần đầu quả trứng, để lộ phần lòng trắng mịn màng rồi đưa cho anh.

Chu Tùng Cẩn đang lơ đãng, cúi xuống cắn một miếng lớn.

Nhai được vài cái, anh lập tức cảm thấy trong miệng... mặn đến mức phát ngán.

Thẩm Nghi ngạc nhiên nhìn quả trứng đã bị cắn mất nửa, lòng đỏ vàng ươm chảy ra ngoài.

“Trời ơi trời!” Dì Sài bên cạnh vội vàng đặt chén cháo xuống, rút vài tờ giấy đưa cho anh: “Cậu Chu à, trứng vịt muối mặn thế này mà cậu cắn cả miếng to vậy sao, đúng là hồ đồ rồi.”

Chu Tùng Cẩn: “……”

Mặt anh hơi cứng lại, cố gắng không phun miếng trứng ra.

Anh cứ tưởng là… trứng luộc thường.

Thẩm Nghi không nhịn được, bật cười: “Cái đó là để ăn kèm với cháo.”

Chu Tùng Cẩn nhai thêm vài cái, cố nuốt xuống, ra vẻ bình thản: “Không sao.”

Dì Sài thấy anh nuốt xuống thật thì sững người, chỉ vào đầu mình mà thốt lên:“Trời ơi, cậu Chu, đầu cậu chắc bị đập hư thật rồi!”

“Chấn động não ấy, có để lại di chứng kiểu này không?” Dì Sài vừa tò mò vừa nghiêm túc hỏi: “Đầu óc như bị va đập đến mụ mị luôn rồi.”

Chu Tùng Cẩn: “……”

“Không có.” Anh đặt quả trứng luộc vừa bóc xong vào chén cháo của Thẩm Nghi.

Thẩm Nghi nghe nhắc đến chuyện chấn động não, lo lắng liếc nhìn đầu anh mấy lần, rồi cúi đầu ăn cháo, không nói gì.

Sau khi ăn sáng xong, dì Sài cầm khay ra ngoài dọn dẹp, trong phòng chỉ còn lại hai người.

Thẩm Nghi đưa tay sờ nhẹ phần sau đầu của anh, lo lắng hỏi: “Còn đau không?”

Chu Tùng Cẩn nhìn cô, nghĩ một lát rồi gật đầu: “Đau, vẫn còn choáng.”

Anh ngồi trên ghế cạnh giường, nói xong thì như thể thực sự đau đầu chóng mặt, nghiêng người lại gần cô, giống như một chú chó lớn đòi được ôm, đầu chôn vào lòng cô.

“Em xoa cho anh nhé?” Hơi thở ấm nóng phả vào cổ áo cô, xuyên qua lớp vải, khiến da thịt nơi ngực khẽ ngứa.

Thẩm Nghi cúi đầu nhìn đỉnh đầu tròn trịa tựa vào ngực mình, trong mắt ngập tràn dịu dàng và xao động.

Cô đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen nhánh, gọn gàng của anh.

Tóc anh khác hẳn chất tóc mềm mượt của cô, từng sợi bóng mượt, cứng cáp, giống hệt như tính cách anh — cứng rắn và đầy khí chất.

Nhưng lúc này đang gối lên lòng cô, lại mang theo vẻ yên bình và dịu dàng hiếm thấy.

Ngón tay Thẩm Nghi lướt từ đỉnh tóc anh xuống hai bên thái dương, rồi nhẹ nhàng xoay tròn xoa bóp.

Lực tay vừa đủ, chạm rồi rời, mềm mại nhẹ nhàng.

Chu Tùng Cẩn cảm giác như đỉnh đầu mình đang bay lên, thần trí lơ lửng như nằm giữa tầng mây, dễ chịu đến mức không phân biệt được phương hướng, lâng lâng như tiên.

“Thẩm Nghi…” Anh nhẹ nhàng gọi tên cô.

“Ừm?”

Anh không nói gì thêm, chỉ vòng tay ôm lấy eo cô, bàn tay kéo nhẹ lưng cô sát lại, đầu càng vùi chặt vào ngực cô hơn, trong hơi thở đều là mùi hương dịu nhẹ quen thuộc của cô, khiến tim anh dâng trào cảm giác hạnh phúc và xúc động không nói thành lời.


  • Share:

You Might Also Like

0 comments