Chương 25: Mượn rượu giải sầu
Khi Lâm Thiên Tiêu và Cố Hoài bước vào quán rượu, Chu Tùng Cẩn đang tựa lưng vào ghế sô pha, rót rượu cho mình.
Hai người đi tới, Lâm Thiên Tiêu từ xa đã lớn giọng:
"Ôi chà! Đây chẳng phải Chu đại tổng tài sao? Chúng ta cũng phải một tháng rồi chưa gặp nhỉ?!"
Cố Hoài ngồi xuống bên cạnh anh, cười nói:
"Nghe nói dạo này cậu ấy thu mua một tập đoàn bất động sản thương mại xuyên biên giới quy mô lớn?"
"Ồ? Công ty nào vậy?" Lâm Thiên Tiêu hỏi.
Cố Hoài đáp:
"MJ, cậu không biết à? Lên hot search mấy ngày liền rồi!"
"MJ?!" Lâm Thiên Tiêu tặc lưỡi liên tục:
"Bảo sao dạo gần đây gọi cậu ấy đi uống rượu cũng không trả lời, thì ra bận thu mua à?"
Cố Hoài đánh giá Chu Tùng Cẩn, thấy anh đang lặng lẽ uống rượu, liền cười hỏi:
"Sao thế? Thương vụ thu mua có vấn đề à?"
"Không có." Chu Tùng Cẩn thản nhiên đáp.
"Nhìn cái dáng uống rượu của cậu, sao có vẻ như mượn rượu giải sầu thế?"
"Tôi có chuyện gì mà phải sầu?" Chu Tùng Cẩn nói.
"Không phải chuyện hôn nhân của Tân Tân gặp trục trặc đấy chứ?" Lâm Thiên Tiêu hóng hớt hỏi.
Chu Tùng Cẩn liếc sang cậu ta một cái.
Cố Hoài nhún vai:
"Hai vợ chồng người ta đang hưởng tuần trăng mật vòng quanh thế giới, ngọt ngào lắm, có gì mà trục trặc?"
"Lại ra nước ngoài rồi à?" Lâm Thiên Tiêu thở dài:
"Cái con bé Tân Tân này, đúng là tràn đầy năng lượng!"
"Sao thế? Tân Tân đi hưởng tuần trăng mật, cậu không vui à? Ngồi đây uống rượu chua xót một mình?" Lâm Thiên Tiêu trêu chọc.
Chu Tùng Cẩn lạnh nhạt liếc cậu ta một cái, chẳng buồn để tâm, tiếp tục uống rượu.
Cố Hoài nhìn anh một lượt, như nghĩ đến điều gì đó, khẽ cười hỏi:
"Không phải là... vì cô gái kia chứ?"
Lâm Thiên Tiêu nghe vậy liền nhảy dựng lên, chỉ vào Cố Hoài chửi:
"Cố Hoài, cậu bị điên à? Biết tôi không thích mà còn nhắc?"
Cố Hoài nhướng mày:
"Tôi nhắc ai chứ?"
"Cậu..." Lâm Thiên Tiêu nghẹn lời, lắp bắp nói:
"Trong lòng cậu rõ ràng đang nhắc ai, không có việc gì cứ lôi cô ta ra làm gì?"
Cậu ta quay đầu ngồi xuống phía bên kia của Chu Tùng Cẩn, nhìn anh chằm chằm:
"Cậu còn liên lạc với cô gái họ Thẩm đó không?"
Chu Tùng Cẩn đặt ly rượu xuống, cúi mắt nhìn cậu ta lạnh lùng:
"Cậu phiền như mấy bà mẹ già vậy."
"Tôi...!!"
Lâm Thiên Tiêu thực sự cạn lời, tốt bụng hỏi thăm mà lại bị chửi là mẹ già.
"Tôi chỉ sợ cô ta quấn lấy cậu thôi."
Chu Tùng Cẩn không biết nghĩ đến điều gì, chân mày hơi nhíu lại, có chút mất kiên nhẫn nói:
"Cô ấy có bạn trai rồi, quấn lấy tôi làm gì?"
Có… bạn trai rồi?
Mấy người bọn họ đều sững lại một chút.
Lâm Thiên Tiêu thở phào nhẹ nhõm, dựa lưng vào ghế sô pha:
"Hóa ra là đã có bạn trai rồi à, vậy thì tôi yên tâm rồi."
"Sao? Câu được con cá lớn giàu có nào à?" Cậu ta trêu ghẹo hỏi.
Chu Tùng Cẩn bỗng nhớ tới hình ảnh Thẩm Nghi ngồi sau xe điện của cậu trai trẻ kia, hai người tựa sát vào nhau chạy đi, lòng anh vô thức trở nên bức bối khó chịu.
Cố Hoài ngồi bên cạnh, liếc mắt nhìn nét mặt Chu Tùng Cẩn, ánh mắt khẽ nhướng lên.
Anh ấy dường như hiểu ra vì sao cái tên này lại ngồi một mình ở góc này uống rượu giải sầu rồi.
Anh ấy cười thầm mà không nói gì.
Lâm Thiên Tiêu có vẻ vẫn chưa yên tâm, lại nhắc nhở thêm lần nữa:
"Cái dự án nhỏ nửa vời kia của cậu đã giao cho cô ta thì thôi, để người phụ trách bên dưới theo dõi là được, lần sau đừng bận tâm đến chuyện của cô ta nữa."
"Không rảnh lo." Chu Tùng Cẩn thản nhiên đáp.
…
Sáng sớm, Thẩm Nghi bị Trần Duệ gọi vào văn phòng.
Hôm nay trạng thái của Trần Duệ có vẻ uể oải, không còn cái vẻ đùa cợt thường ngày, mà trên mặt còn có chút âu sầu.
Ông ta đóng cửa văn phòng lại, ra hiệu cho Thẩm Nghi ngồi xuống, hàn huyên vài câu rồi nhanh chóng đi vào chủ đề chính:
"Thẩm Nghi này, dạo gần đây cô có liên hệ với Chu tổng không?"
Thẩm Nghi thoáng khựng lại, lắc đầu:
"Không có."
"Trong quá trình triển khai dự án Bán Trản, cô cũng không trao đổi gì với anh ấy à?"
Thẩm Nghi đáp:
"Trần tổng, những việc thúc đẩy dự án Bán Trản này, không đến mức phải để anh ấy đích thân quản lý đâu."
"Cũng đúng, cũng đúng. Một tổng giám đốc tập đoàn như anh ta chắc chắn không có thời gian để ý mấy chuyện này." Trần Duệ lẩm bẩm, giọng điệu ẩn chứa hàm ý gì đó.
Thẩm Nghi lặng lẽ quan sát ông ta, chờ ông nói ra mục đích chính.
Trần Duệ tiếp tục:
"Trước đây công ty chúng ta đã ký được dự án đảo Thanh Lãng, nhưng sau đó do bên đối tác thay đổi kế hoạch, nên thời gian khởi động dự án bị hoãn lại."
Thẩm Nghi gật đầu, tỏ ý đã biết.
"Dạo gần đây nghe nói dự án đã khởi động lại rồi. Chỉ là... bên họ mãi vẫn chưa chịu ký hợp đồng hợp tác với chúng ta."
Thẩm Nghi: "Tức là họ muốn thay thế chúng ta."
Trần Duệ giơ một ngón tay lên chỉ vào cô, cười nói:
"Thông minh!"
"Chúng ta cũng không rõ giữa chừng đã xảy ra chuyện gì. Tôi và Amy đã trực tiếp đến công ty đối tác nhưng còn chưa được gặp mặt ai. Amy thậm chí còn nhờ đến vị hôn phu của cô ấy, nhưng người ta không cùng ngành, nên chẳng thể dò la được tin tức gì, cũng không giúp được gì nhiều."
Thẩm Nghi im lặng lắng nghe.
"Ý tôi là..." Trần Duệ nghiêng người về phía cô, cười nói:
"Tôi nghe nói gần đây Tập đoàn An Hạ đã thu mua MJ rồi. Đều là những ông lớn trong giới bất động sản, chắc chắn cũng có mối quan hệ với mấy cổ đông của đảo Thanh Lãng."
"Tuần sau, đảo Thanh Lãng có tổ chức hội nghị khai trương du lịch, mấy vị cổ đông đó đều sẽ tham gia. Tôi muốn nhờ Chu tổng giúp chúng ta xuất mặt một lần... Đảo Thanh Lãng cũng không xa trung tâm thành phố lắm, lái xe khoảng hai tiếng là đến."
Nhờ Chu Tùng Cẩn? Thẩm Nghi cảm thấy ý tưởng này có hơi viển vông.
"Thẩm Nghi à, cô với Chu tổng cũng khá thân mà..."
"Trần tổng," Thẩm Nghi nghiêm túc nói: "Trước đây tôi có quen biết Chu tổng, nhưng thực sự quan hệ cũng chỉ ở mức bình thường. Hơn nữa, chuyện này hoàn toàn không liên quan gì đến anh ấy cả..."
Trần Duệ tặc lưỡi:
"Cô đừng lo về chuyện liên quan hay không, cũng đừng để ý quan hệ thế nào. Cứ thử liên lạc với anh ta xem sao, nếu anh ta thật sự từ chối thì tính sau!"
Chương 26: Giúp đỡ
Thẩm Nghi ngồi tại chỗ, im lặng một lát rồi nói:
"Sếp có thể tự liên hệ mà."
"Tôi mà hẹn được anh ta, còn tìm cô làm gì?!" Trần Duệ nhức đầu nói.
"Sếp còn hẹn không được, tôi làm sao hẹn được?"
Trần Duệ không nói thẳng ra rằng dựa vào kinh nghiệm quan sát sắc mặt người khác nhiều năm của mình, ông ta chắc chắn cô có thể liên hệ được. Ông ta chỉ mập mờ bảo:
"Cô cứ thử xem!"
Thẩm Nghi cảm thấy vô cùng khó xử, nhưng người ngồi đối diện dù gì cũng là sếp, cô đành phải hạ giọng đáp:
"Tôi về sẽ nhắn tin WeChat cho anh ấy thử xem."
"Đừng về rồi mới nhắn WeChat, gọi điện trực tiếp luôn đi, nào nào, gọi ngay bây giờ, tôi sẽ hướng dẫn cô nói chuyện."
Trần Duệ nhiệt tình cầm điện thoại của cô trên bàn đưa tới.
…
Thẩm Nghi cầm lấy điện thoại, ngón tay cứng đờ khi mở khóa màn hình.
Ngước lên nhìn Trần Duệ, thấy ông ta tràn đầy mong đợi, còn gật đầu khích lệ cô.
Cô khẽ thở dài, cuối cùng cũng bấm nút gọi.
"Tút... tút... tút..."
Tiếng chờ kết nối vang lên, nhịp tim Thẩm Nghi cũng theo đó mà dần nhanh hơn.
Thời gian trôi qua thật lâu...
"Không ai bắt máy."
Cô định nhanh chóng cúp máy thì đúng lúc đó, tiếng tút dừng lại.
Màn hình hiển thị trạng thái cuộc gọi đang kết nối, cô sững người một chút.
Một giọng nam trầm thấp quen thuộc truyền đến từ đầu dây bên kia:
"Thẩm Nghi?"
Trần Duệ lập tức vỗ vào tay cô, ra hiệu cho cô trả lời.
Thẩm Nghi hoàn hồn, bỗng nhiên cảm thấy có chút hồi hộp:
"Chào... chào Chu tổng."
"Có chuyện gì không?"
Giọng nói bên kia điềm đạm bình thản, không còn sự lạnh lùng như trong ấn tượng của cô.
Thẩm Nghi nhìn sang Trần Duệ, thấy ông ta đang khoa trương mở to miệng, dùng khẩu hình nhắc nhở cô.
Cô nghiến răng, buộc mình nói:
"Là thế này... Công ty chúng tôi hiện có một dự án quy hoạch du lịch tại đảo Thanh Lãng, tuần sau vừa hay có lễ khởi động. Chúng tôi muốn hỏi xem, không biết Chu tổng có thời gian..."
Lời còn chưa dứt, đã bị cắt ngang.
"Thẩm Nghi, năm phút nữa anh có một cuộc họp. Một tiếng sau anh sẽ gọi lại cho em?"
Nghe vậy, Thẩm Nghi vội vàng đáp:
"Được, được ạ! Vậy làm phiền anh rồi."
Cuộc trò chuyện ngắn ngủi kết thúc, trái tim treo lơ lửng của cô tạm thời được thả lỏng.
Trần Duệ hai mắt sáng rực:
"Có hy vọng! Có hy vọng!"
Chỉ một cuộc điện thoại đơn giản, nhưng Thẩm Nghi lại cảm thấy còn mệt hơn cả khi tăng ca thâu đêm suốt sáng.
"Vậy tôi ra ngoài trước đây."
"Ừ! Được!"
Trần Duệ tiễn cô ra khỏi phòng họp, cười nói:
"Lát nữa anh ta gọi lại, nhớ báo tôi nhé."
Chu Tùng Cẩn rất đúng giờ, một tiếng sau, cuộc gọi đến như đã hẹn.
Lần này, Thẩm Nghi đã có chuẩn bị tâm lý. Cô cầm điện thoại, gõ cửa văn phòng Trần Duệ, sau đó mới bắt máy và bật loa ngoài.
"Anh họp xong rồi."
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói trầm thấp.
Trần Duệ đang ngồi đối diện Thẩm Nghi, bất giác nhướng mày, bất ngờ liếc nhìn cô.
Câu này nghe thế nào cũng có chút... ừm...
Nói thế nào nhỉ...
Tóm lại, bình thường ông ta cũng chỉ báo cáo kiểu này với vợ mình mà thôi.
Thẩm Nghi liếc mắt sang Trần Duệ, không hiểu ánh mắt khó lường của ông ta có ý gì.
"Em nói tiếp đi." Chu Tùng Cẩn nói.
Trước đó, Thẩm Nghi đã dành cả tiếng đồng hồ ngồi sắp xếp lại cách trình bày. Vì vậy, lần này cô không còn căng thẳng nữa mà nói rất trôi chảy, lời mời được đưa ra một cách khéo léo và hợp lý.
Đối phương hỏi: "Lễ khởi động diễn ra vào lúc nào?"
"Thứ Hai tuần sau."
Chu Tùng Cẩn không từ chối cũng không đồng ý ngay, chỉ bình thản đáp: "Anh xem lại lịch thứ Hai rồi sẽ trả lời em sau."
Nghe được câu này, Trần Duệ suýt nữa nhào tới ôm chầm lấy Thẩm Nghi!
Sau khi cuộc gọi kết thúc khoảng năm phút, Thẩm Nghi nhận được tin nhắn WeChat từ Chu Tùng Cẩn: "Có lịch trình cụ thể của buổi lễ không?"
Trần Duệ vội vàng gửi cho cô một bức ảnh chụp lịch trình sự kiện trong ngày, bảo cô chuyển tiếp cho đối phương.
Vài phút sau, Chu Tùng Cẩn hồi đáp: "Thứ Hai ban ngày anh có cuộc họp, có thể sẽ phải tới vào buổi tối."
Thẩm Nghi có chút bất ngờ vì anh lại đồng ý nhanh như vậy.
Cô đưa điện thoại cho Trần Duệ xem. Lần này, ông ta thực sự đứng bật dậy, định chạy đến ôm cô, nhưng bị cô né tránh.
Không ngờ một vị tổng giám đốc tập đoàn lớn như An Hạ mà lại có thể dễ dàng mời được như thế!
Trần Duệ cười đến mức không khép miệng lại được, quay sang bảo cô:
"Thẩm Nghi, thứ Hai tuần sau cô để trống lịch, đi cùng tôi."
Thẩm Nghi cau mày: "Trần tổng, ông bắt một nhân viên AE đi theo ông á?"
Trần Duệ cười ha ha: "Ai mời Chu tổng, người đó phải chịu trách nhiệm đi cùng."
Thẩm Nghi: "..."
Cô bất lực trở về bàn làm việc, tựa người vào lưng ghế.
Ngửa đầu khẽ nhắm mắt, nhẹ nhàng thở dài một hơi.
Hết lần này đến lần khác tiêu hao chút quan hệ mong manh giữa cô và Chu Tùng Cẩn...
Chẳng mấy chốc, chút tự tôn và kiêu hãnh ít ỏi cô còn giữ lại với anh, e là sẽ bị chính bản thân cô bào mòn đến chẳng còn gì.
Chương 27: Quan hệ
Cẩm Thành nằm ven biển Đông Nam, Thanh Lãng Đảo là một hòn đảo phù sa hình thành tại cửa sông phía đông thành phố.
Môi trường trên đảo rất lý tưởng, tài nguyên thiên nhiên phong phú, là một trong những khu vực du lịch trọng điểm mà chính quyền Cẩm Thành quy hoạch cho tương lai. Giá trị thương mại trong ngành du lịch của nơi này có thể thấy rõ.
Vài năm trước, để tranh giành miếng đất vàng Thanh Lãng Đảo, các công ty phát triển bất động sản hàng đầu trong nước đã dốc hết sức, tranh đấu đến mức sứt đầu mẻ trán. Cuối cùng, Bất động sản Hoa Giới giành chiến thắng, chính thức sở hữu mảnh đất này.
Buổi lễ khởi động hôm nay diễn ra vô cùng long trọng. Ngoài mấy cổ đông lớn của Bất động sản Hoa Giới, còn có cả Phó thị trưởng Cẩm Thành đến tham dự.
Cả ngày hôm đó, Thẩm Nghi theo Trần Duệ nghe hội nghị, hoàn toàn không có cơ hội tiếp cận các nhân vật lớn ngồi ở hàng ghế đầu.
Đến chiều, khi cuộc họp kết thúc, mấy cổ đông cùng Phó thị trưởng di chuyển đến nhà hàng để dùng tiệc tối. Trần Duệ len khỏi đám đông, vội vàng đi theo chào hỏi.
"Chà! Tổng giám đốc Kỷ! Lâu rồi không gặp, trông ông ngày càng trẻ ra đấy!" Trần Duệ vận dụng sở trường nịnh hót của mình.
Người đàn ông trước mặt là Quý Minh Hách, cổ đông lớn nhất của Bất động sản Hoa Giới. Ông ta khoảng bốn mươi lăm tuổi, dáng người trung bình, hơi mập.
Quý Minh Hách chỉ thờ ơ đáp một câu, rồi vòng qua Trần Duệ, tươi cười tiếp tục dẫn Phó thị trưởng đi vào trong.
Trần Duệ còn muốn bám theo, nhưng bị một trợ lý trẻ phía sau Quý Minh Hách kéo sang một bên.
"Trần tổng." Người trợ lý lên tiếng: "Ông làm vậy, chúng tôi cũng khó xử lắm."
Trần Duệ cười hỏi: "Thì ra là Trợ lý Từ. Dự án quảng bá du lịch Thanh Lãng Đảo?"
Trợ lý Từ nhún vai bất đắc dĩ, liếc về phía trước ra hiệu: "Ông đoán xem người kia là ai?"
Trần Duệ nhìn theo ánh mắt anh ta, thấy bên cạnh Quý Minh Hách có một chàng trai trẻ luôn theo sát không rời. Người này xa lạ, ông chưa từng gặp qua.
"Con rể tương lai của Tổng giám đốc Kỷ!" Trợ lý Từ liếc mắt nhìn hắn: "Cậu nhóc đó vừa khởi nghiệp vào tháng Bảy, mới mở một công ty tư vấn tiếp thị. Ý của Tổng giám đốc Kỷ là..."
"Muốn nuốt trọn dự án quảng bá Thanh Lãng Đảo để nhét vào miệng con rể?" Trần Duệ nói.
Trợ lý Từ không phủ nhận.
Trần Duệ cố gắng kiềm chế, vẫn giữ nụ cười: "Trợ lý Từ này, dự án này vốn dĩ là chúng tôi trúng thầu, hợp đồng cũng đã có dấu mộc..."
"Các ông đóng dấu rồi, nhưng bên tôi thì chưa." Trợ lý Từ nhàn nhạt nhìn ông ta.
Trần Duệ: "..."
Ông ta nuốt giận, vẫn giữ vẻ mặt tươi cười: "Trợ lý Từ, làm ăn không nên chơi kiểu này chứ..."
Trợ lý Từ giơ hai tay ra vẻ bất lực: "Chuyện này, nói với tôi cũng vô ích, tôi cũng chỉ là người làm thuê mà thôi."
"Nhưng mà Trần tổng, ông cũng là người làm ăn lão luyện rồi. Kinh doanh ấy mà, quan trọng nhất vẫn là quan hệ và nhân tình, nhất là đối với những công ty nhỏ như các ông. Còn về thực lực thế nào, điều đó chỉ là thứ yếu."
Nói xong, anh ta vội vàng đuổi theo mấy người phía trước, rời khỏi hội trường.
Trần Duệ nhìn theo bóng lưng bọn họ cho đến khi biến mất ở cửa.
Thẩm Nghi đứng sau lưng ông, chứng kiến cảnh ông ta mang gương mặt tươi cười để nhận lấy sự lạnh nhạt, thầm nghĩ rằng cái ghế Chủ tịch công ty nhỏ này của Trần Duệ cũng chẳng dễ ngồi chút nào.
Đang nghĩ ngợi, chợt nghe thấy giọng điệu uể oải của Trần Duệ ở phía trước:
"Thẩm Nghi à, quan hệ của cô với bên đó thế nào rồi?"
Thẩm Nghi: "..."
Cô lắc đầu.
Chu Tùng Cẩn không nói rõ khi nào sẽ đến, mà cô cũng không tiện hỏi.
Dù gì thì cũng là vô duyên vô cớ mời một người chẳng liên quan đến dự án tới dự tiệc, nếu lại hỏi thẳng, chẳng khác nào thúc giục. Như vậy quá thất lễ.
Huống hồ...
Huống hồ, cô không thể hạ mặt để chủ động đi hỏi thêm nữa.
…
Bữa tiệc tối được tổ chức trong một sảnh tiệc vô cùng rộng rãi, Thẩm Nghi và Trần Duệ bị xếp ngồi ở một bàn tròn cách rất xa bàn chính.
Những người cùng bàn đều là đại diện của các công ty du lịch mới thành lập hoặc các doanh nghiệp nhỏ có liên quan đến bất động sản du lịch.
Trên bàn có đặt bảng tên của từng vị khách, mọi người được sắp xếp chỗ ngồi theo thân phận.
Thẩm Nghi ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào bảng tên trước mặt, vô thức bắt đầu lo lắng thay cho Chu Tùng Cẩn.
Trong danh sách khách mời của bữa tiệc không hề có tên anh, vậy thì anh sẽ lấy lý do gì để hợp thức hóa sự xuất hiện của mình?
Bầu không khí trên bàn rất sôi nổi, mọi người liên tục cụng ly, trao đổi danh thiếp, trò chuyện rôm rả.
Ngày thường, người chủ trì cuộc trò chuyện ở bàn này hẳn sẽ là Trần Duệ.
Nhưng hôm nay, ông ta còn bận tâm đến chuyện quan trọng hơn, ánh mắt chỉ chăm chăm nhìn về phía bàn chính của mấy cổ đông lớn của Bất động sản Hoa Giới, thỉnh thoảng lại liếc về phía cánh cửa phòng tiệc đang đóng chặt.
Đến chín giờ, bữa tiệc đã diễn ra khoảng hai tiếng rưỡi, hầu hết khách khứa xung quanh đều đã ăn uống no nê.
Nhìn thấy mấy vị cổ đông lớn ở bàn chính sau mấy vòng rượu có vẻ sắp rời đi, nhưng vẫn chưa thấy tin tức gì từ Chu Tùng Cẩn.
Trần Duệ bắt đầu sốt ruột.
"Thẩm Nghi, gọi điện hỏi thử đi." Ông ta thúc giục.Chương 300: [4] “Từ nay ngươi tên là Tống Thanh Thanh.”
“Hai mươi vạn giá trị nhân khí hiện tại, đối với ký chủ mà nói, hẳn chẳng tính là gì đâu nhỉ?” Hệ thống nói.
Thời Vụ Thanh vừa lau nước mắt, vừa nức nở: “Hu hu, đừng nhắc đến con số hai mươi vạn ấy nữa mà!”
“……” Hệ thống im lặng.
Thực ra Thời Vụ Thanh chỉ giả bộ khóc, thế nhưng người nữ tử ngồi cạnh lại hiểu lầm.
Dù bản thân cũng đang sợ hãi, nàng vẫn nhỏ giọng an ủi Thời Vụ Thanh:
“Không sao đâu, đừng lo lắng, chúng ta sẽ không chết… nếu may mắn, còn có thể sống được một đời tương đối khá giả.”
Thời Vụ Thanh bị an ủi bất ngờ, khẽ ngẩn ra, rồi ngẩng đầu nhìn nàng.
Người ấy lớn hơn nàng vài tuổi, y phục rách nát, gương mặt lem luốc, dáng người gầy gò, song lại mang khí chất khác hẳn với những nữ nhân khác.
Trong đám người này, ngoài Thời Vụ Thanh là tự nguyện tới “va chạm để bồi thường”, phần lớn các nữ tử khác đều là những kẻ gặp biến cố gia đình, hay vì chiến loạn mà lưu lạc vô gia cư.
Số ít những tiểu thư nhà giàu bị cưỡng ép bắt đi, thì đều bị giam riêng trong một cỗ xe khác.
Thời Vụ Thanh vốn là yêu, không muốn khiến người khác chú ý, nên sớm đã vứt bỏ toàn bộ vật quý trên người, vì thế tự nhiên bị xếp vào hàng thường dân nghèo hèn.
Nghe nói, những tiểu thư kia nếu trong nhà có tiền chuộc thì có thể được cứu về, còn nếu không… thì rồi cũng sẽ chung số phận như họ mà thôi.
Dẫu sao, ít ra họ vẫn còn chút hy vọng, chưa đến mức tuyệt vọng hoàn toàn.
Còn những người trong cỗ xe của Thời Vụ Thanh thì chỉ có thể mặc người định đoạt.
Từ lúc nàng bị đẩy lên xe, bầu không khí trong đó đã vô cùng nặng nề. Nhiều nữ tử chỉ biết cúi đầu khóc lặng lẽ, người không khóc thì toàn thân run rẩy, hơi thở tràn đầy tuyệt vọng.
Ai nấy đều lo cho thân mình, chẳng ai có tâm tư mà để ý đến người khác.
Thế mà nữ tử kia lại không chỉ an ủi Thời Vụ Thanh, còn nói một câu như “nếu may mắn, còn có thể sống được khá giả”!
Nghĩa là nàng biết bọn họ sắp phải đối mặt với điều gì!
“Cô biết gì sao?” Thời Vụ Thanh cũng hạ giọng hỏi, không để người khác nghe thấy.
Thấy vậy, nữ tử ấy thoáng lộ vẻ kinh ngạc, hiển nhiên không ngờ nàng lại phản ứng như thế.
“Những người như chúng ta, dung mạo hay dáng dấp tốt thì sẽ bị bán vào phủ quyền quý, hầu hạ họ. Kém hơn một chút… thì bị bán vào thanh lâu. Dù sao cũng còn sống được.”
Nàng ghé sát, khẽ nói nhỏ.“Cô làm sao biết được?”
“Hôm bọn họ bắt ta, ta biết mình không chống cự nổi nên giả vờ ngất. Chính lúc đó ta nghe thấy bọn chúng nói vậy.” Nữ tử đáp lại hết sức kiên nhẫn.
Nàng cũng chẳng rõ vì sao, giữa bao người đang khóc, bản thân lại chỉ muốn an ủi thiếu nữ trước mặt này, còn nguyện ý nói hết những gì mình biết.
“Cảm ơn cô.” Thiếu nữ nhỏ hơn nàng vài tuổi cúi đầu khẽ đáp, giọng mềm mại. Trên mặt nàng không có vẻ hoảng sợ hay nhục nhã, chỉ còn sự bình tĩnh đến lạ thường.
Nữ tử không khỏi nói thêm: “Với dung mạo cùng dáng dấp của muội, chắc chắn sẽ được đưa đến chỗ khá tốt. Đến khi ấy chỉ cần biết nhẫn nhịn, thì ngày sau cũng không đến nỗi tệ đâu… đừng sợ.”
“……Ừm.” Thời Vụ Thanh thật không ngờ chỉ đi theo kịch bản thôi mà cũng có thể gặp được một người tốt bụng như thế.
Hai người chẳng nói thêm gì nữa, bởi cuộc đối thoại của họ đã khiến xung quanh chú ý. Những chuyện thế này nếu bị nghe thấy, e là rước họa vào thân.
Cỗ xe đi suốt hơn một tháng, đến hôm nay cuối cùng cũng tới nơi.
Tất cả nữ tử bị đuổi xuống xe, kinh hoàng nhìn quanh, phát hiện mình bị đưa vào một tòa đại viện.
“Tất cả đứng yên cho ta!” Một nam nhân tay cầm roi da quát lớn.
Các nữ tử sợ đến cứng người, vội chia ra đứng thành hàng, không dám có chút động tĩnh.
Không lâu sau, có người mang đến vài chậu nước.
“Rửa mặt cho sạch sẽ hết đi!”
Không ai dám phản kháng, từng người một xếp hàng rửa mặt.
Nữ tử đã nói chuyện với Thời Vụ Thanh tên là Dương Tiêm, đứng ngay phía trước nàng.
Rửa xong, người phụ nữ đang quan sát ở đầu hàng nhìn nàng vài lần rồi bảo: “Dáng người tạm ổn, dung mạo miễn cưỡng, qua bên kia đứng đi.”
Dương Tiêm cúi đầu, ngoan ngoãn đi qua.
Tiếp theo là Thời Vụ Thanh.
Nàng biết theo kịch bản, mình sẽ bị chọn làm một trong những vũ nữ cho yến tiệc sắp tới. Dĩ nhiên, nói là “vũ” nhưng thật ra là để phục vụ mục đích khác.
Dẫu vậy, nàng vẫn không tránh khỏi lo lắng, chỉ mong cốt truyện đừng lệch hướng.
Ánh mắt mọi người đồng loạt hướng về phía nàng.
Thời Vụ Thanh mím môi, lặng lẽ cúi rửa sạch gương mặt mình.
Trong viện thoáng chốc yên tĩnh.
Người phụ nữ quan sát nàng chăm chú một lúc, rồi quay sang nhìn đồng bọn, hai kẻ khẽ trao đổi ánh mắt, sau đó bật cười: “Ngươi tên gì?”
Thời Vụ Thanh thuận miệng bịa: “Ta tên là Tống Chiêu Đệ.”
Người kia lập tức cau mày: “Cái tên khó nghe quá! Từ nay ngươi tên là Tống Thanh Thanh!”
“?” Thời Vụ Thanh ngơ ngác.
Hả?
Cái tên “Thanh Thanh” lại chuẩn xác đến thế sao?
Nàng chỉ đành đáp: “Vâ… vâng.”
Chương 301: [4] Kế hoạch Yêu phi họa quốc
“Đưa nàng ấy đi tắm rửa, rồi thay một thân y phục khác.” Người phụ nữ ra lệnh.
Ngay sau đó, có người dẫn Thời Vụ Thanh đi tắm. Khi cửa phòng khép lại, nàng lập tức thôi miên tất cả bọn họ.
Chuyện nàng là yêu quái tuyệt đối không thể để lộ.
Nàng tự mình tắm sạch, thay y phục xong mới cùng họ bước ra ngoài. Lần này, trong viện không chỉ đám buôn người nhìn chằm chằm nàng, mà ngay cả những cô gái bị bắt khác cũng đều kinh ngạc nhìn theo.
Thiếu nữ mặc một chiếc váy dài màu đỏ thắm mê người, sắc đỏ tươi tắn càng làm nổi bật gương mặt tinh xảo, diễm lệ đến mức khiến người ta không thể rời mắt. Làn da trắng như tuyết nơi bờ vai ẩn hiện mơ hồ, nửa che nửa lộ, chỉ cần thoáng nhìn cũng khiến lòng người khô khát.
Nhưng tất cả những điều ấy vẫn không thể sánh bằng một ánh mắt nàng đưa đến. Mọi vẻ đẹp trong nhân gian, dường như đều gói trọn trong ánh nhìn ấy.
“Không… đổi kế hoạch. Đưa nàng đến chỗ Tam công tử đi.” Người phụ nữ cầm đầu, đôi mắt sáng rực như đang phát cuồng.
Dương Tiêm thoạt đầu chỉ ngây ngẩn nhìn Thời Vụ Thanh, rồi trong ánh mắt dần dần hiện lên một tia bi thương.
Vốn nàng từng nghĩ, được đưa vào phủ quyền quý đã là kết cục chẳng tệ với những kẻ khổ mệnh như họ.
Nhưng giờ đây, nàng lại cảm thấy, cô gái vừa quen biết chưa lâu này, đáng ra phải được người ta cung phụng, hưởng vinh hoa phú quý, chẳng nên chịu lấy chút khổ nào mới phải.
Nàng sao có thể dùng thân mình lấy lòng kẻ khác…
Không ai xứng đáng để nàng phải lấy lòng!
…
Thời Vụ Thanh bị người ta dẫn đi, nhưng ngay khi sắp bước ra khỏi cửa, nàng bỗng ngoái đầu, khẽ nói:
“Các người có thể đừng làm hại Dương Tiêm tỷ tỷ trước được không? Ta sẽ chứng minh cho các người thấy, ta có giá trị xứng đáng.”
Người bị gọi tên là Dương Tiêm ngỡ ngàng nhìn nàng.
Chưa kịp phản ứng, lời của Thời Vụ Thanh đã được chấp thuận dễ dàng.
“Có thể.” Người phụ nữ mỉm cười: “Ngươi chẳng cần chứng minh gì cả, chỉ cần đứng đó thôi, chính là minh chứng tốt nhất rồi.”
“Này, Thanh Thanh,” bà ta nói giọng thân mật, “ngươi đừng khiến đại nhân thất vọng nhé. Tỷ tỷ ngươi, bọn ta sẽ ‘chăm sóc’ thật tốt.”
Nghe có vẻ ôn hòa, nhưng kỳ thực là lời đe dọa.
Thời Vụ Thanh gật đầu: “Ta hiểu rồi.”
Sau đó, nàng bị đưa đi trong ánh mắt đẫm lệ của Dương Tiêm.
Thời Vụ Thanh bị bịt mắt, áp giải đến một nơi khác.
Khi tấm vải được tháo ra, nàng thấy người được gọi là Tam công tử.
Tam công tử ngắm nàng thật lâu, trước tiên bật cười lớn, rồi lại ánh lên vẻ tiếc nuối.
Hắn đưa tay chạm nhẹ vào má nàng: “Thật đáng tiếc… Thanh Thanh, nếu không phải gần đây ngũ đệ quá kiêu ngạo, ta nhất định sẽ giữ ngươi bên mình.”
Thời Vụ Thanh giả vờ sợ hãi, im lặng không đáp.
“Đừng sợ, ngươi sẽ giúp ta hoàn thành đại nghiệp.” Giọng Tam công tử ôn nhu: “Giúp ta leo lên ngôi cao, ngươi chính là công thần lớn nhất. Đến khi đó, ta sẽ đón ngươi về, coi như trân bảo mà đối đãi.”
Sau đó, Tam công tử hay phải nói là Tam hoàng tử luền vẽ nên một bức hoạ dài về tương lai huy hoàng, rồi mới nói rõ kế hoạch của mình.
Nghe qua tưởng phức tạp, nhưng tóm lại là: Muốn nàng quyến rũ Ngũ hoàng tử, rồi tiến cung, mê hoặc Hoàng đế, khiến phụ tử ly gián, trở thành yêu phi họa quốc.
Nghe thấy mục tiêu có phần trùng khớp với kế hoạch của mình, Thời Vụ Thanh mới yên lòng.
“Thanh Thanh, ngươi sẽ giúp bản hoàng tử, phải không?” Giọng hắn như mật ngọt, đầy cám dỗ.
Thời Vụ Thanh: “Phải.”
Đợi ta tiến cung xong, hoàn thành điểm kịch bản thì sẽ chết giả, ai thèm quan tâm đến đại nghiệp của ngươi ^-^
“Tốt lắm.” Trong mắt Tam hoàng tử ánh lên dã tâm, dường như hắn đã thấy được ngày mình đăng cơ.
Thời Vụ Thanh lại một lần nữa bị đưa đi.
Mấy tháng sau, nàng được sắp xếp ở cùng các vũ nữ, ngày ngày tập múa, cho đến khi tuyết lớn phủ trắng đất trời, mùa đông giáng xuống.
Lúc ấy, Tam hoàng tử báo tin: thời cơ đã tới.
Chương 302: [4] Không ra nổi đề
Tại nước Lâm Kỳ, tổng cộng có tám vị hoàng tử. Các hoàng tử đều đã trưởng thành, người nhỏ tuổi nhất cũng đã mười tuổi. Tuy hoàng đế vẫn còn đang độ tráng niên, nhưng trong bóng tối, tranh đấu đã sớm không dứt.
Trong số đó, người có sức cạnh tranh lớn nhất chính là Tam hoàng tử – kẻ được hoàng đế sủng ái, cùng với Ngũ hoàng tử – người xuất thân từ dòng mẹ hiển hách, đức tài song toàn.
Thứ ba mới là Thái tử do hoàng hậu sinh ra, song tính tình quá cứng đầu cố chấp, không được nhiều người xem trọng, cũng chẳng lọt vào mắt của Tam hoàng tử.
Hiện tại, “nhiệm vụ” của Thời Vụ Thanh, chính là hấp dẫn sự chú ý của Ngũ hoàng tử, tốt nhất là khiến hắn say mê nàng.
Hôm ấy, Tam hoàng tử mở yến tiệc, khoản đãi Ngũ hoàng tử vừa phá được một vụ án lớn. Trong yến hội ca múa tưng bừng, Thời Vụ Thanh được sắp xếp lên hiến vũ.
“Chút nữa ngươi giả vờ ngã thì phải diễn thật một chút, nếu không Ngũ hoàng tử nhìn ra sơ hở thì nguy. Hiểu chưa?”
Trước khi lên sân, Thời Vụ Thanh bị dặn đi dặn lại, thậm chí bị đe dọa:
“Nếu ngươi làm không tốt, Ngũ hoàng tử chẳng có chút cảm tình nào với ngươi, thì người tên Dương Tiêm kia chắc chắn phải chết!”
“Vâng.”
Thời Vụ Thanh vận vũ y màu đỏ thắm, chân trần, vai trần, eo mảnh lộ ra ngoài. Đôi tay nàng bị rét đến đỏ ửng, trông vừa quyến rũ vừa đáng thương.
Nếu không phải vì trên cánh tay còn nhiều vết thương, y phục này hẳn còn hở hơn nữa.
Kẻ phụ trách nhìn nàng vài giây, bỗng cười khẽ, giọng quái dị:
“Thôi được, e rằng cho dù ngươi chẳng làm gì, Ngũ hoàng tử cũng sẽ đổ gục trước ngươi thôi.”
“……”
Loại lời như thế, Thời Vụ Thanh đã nghe quá nhiều trong mấy tháng qua. Tâm trạng nàng cũng từ lúc đầu là “các người có tự tin quá không vậy?” biến thành “ừ ừ, muốn sao thì vậy đi.”
Tiếng tỳ bà vang lên, các vũ nữ lần lượt bước vào. Thời Vụ Thanh đi sau cùng.
Bước vào đại điện, nàng khẽ ngẩng đầu nhìn, thấy Tam hoàng tử ngồi trên chủ vị, nét mặt ôn hòa, nói cười vui vẻ, hoàn toàn không thấy bóng dáng dã tâm và công kích của ngày trước.
Cách đó không xa, là một người khác — áo hồ cừu trắng, dung mạo tuấn mỹ nho nhã, ôn nhuận như ngọc.
Dĩ nhiên, Thời Vụ Thanh đã nghe từ miệng Tam hoàng tử biết rõ: người này tuy bề ngoài ôn hòa, nhưng tâm cơ lại sâu không đáy.
“Ngũ đệ gần đây bận rộn quá, hoàng huynh ta mời mấy lần mới có vinh hạnh được đón ngươi đến.” Tam hoàng tử cười nhạt, giọng điệu thân mật, chẳng hề tỏ vẻ trách móc: “Hôm nay, chẳng phải nên uống thêm vài chén sao?”
Ngũ hoàng tử nâng chén, mỉm cười:
“Những ngày trước bận việc triều chính, thật sự khó thoát thân, nhiều lần khước từ, mong hoàng huynh đừng trách. Đệ xin tự phạt vài chén.”
Nói xong, hắn liền thoải mái uống cạn, không hề đề phòng có độc trong rượu.
Nếu là kẻ khác, Tam hoàng tử hẳn cho rằng ngu xuẩn. Nhưng đặt vào người Ngũ hoàng tử, lại chính là bằng chứng hắn tính toán thấu đáo, hắn biết rõ Tam hoàng tử sẽ không ra tay trong rượu.
Ánh mắt Tam hoàng tử thoáng trầm xuống, song nụ cười vẫn nở trên môi:
“Ha ha, Ngũ hoàng đệ là vì phụ hoàng làm việc, ta sao nỡ trách? Nhưng rượu thì vẫn phải uống! Huynh đệ chúng ta cũng đã lâu rồi chưa cùng nhau nâng chén.”
Ngũ hoàng tử hờ hững quét mắt nhìn nhóm vũ nữ bắt đầu nhảy múa, nâng chén cười nhạt:
“Tất nhiên, đệ xin bồi hoàng huynh uống cho thỏa lòng.”
Trong điện đốt than hồng, ánh nến sáng rực, ca múa rộn ràng. Hai người, mỗi kẻ ôm riêng tâm kế, lại cùng giả vờ hòa thuận, thân thiết vui vẻ.
Mãi cho đến khi một hồi tiếng chuông bạc khẽ ngân vang.
Ngũ hoàng tử nhàn nhạt liếc qua, chỉ thấy từ hàng sau của đám vũ nữ, một thiếu nữ mặc y phục đỏ thắm bước ra.
Thiếu nữ tóc đen da trắng, dáng đi uyển chuyển, eo nhỏ mảnh mai, nơi cổ chân buộc một chuỗi lục lạc, mỗi bước nhảy lên đều leng keng trong trẻo.
“Vũ nữ này cũng có vài phần tư sắc đấy.”
Ngũ hoàng tử nghe Tam hoàng tử buông lời như thế.
Hắn liếc nhìn Tam hoàng tử qua khóe mắt, chỉ thấy đối phương nhìn trân trối vào thiếu nữ áo đỏ kia, trong ánh mắt lộ rõ sự kinh diễm và dục niệm, chẳng hề che giấu.
Ngũ hoàng tử mỉm cười ôn hòa: “Nếu hoàng huynh thích, sao không gọi nàng đến hầu bên cạnh.”
Tam hoàng tử thoáng cứng người.
Hắn không ngờ rằng, đối diện với mỹ nhân tuyệt sắc như vậy, Dung Lan lại hoàn toàn không động tâm!
Lại còn thản nhiên bảo hắn gọi người đến hầu!
Giây phút ấy, Tam hoàng tử đột nhiên không dám chắc kế hoạch của mình có thể thành công hay không.
Tống Thanh Thanh (tức Thời Vụ Thanh) đích thực là mỹ nhân hiếm thấy trên đời, nhưng Dung Lan vốn là kẻ kỳ quái, bao năm nay chưa từng thấy hắn đụng đến nữ nhân nào…
Tam hoàng tử không dám ngừng lại quá lâu, sợ bị Dung Lan nhìn ra sơ hở, bèn vội nói tiếp: “Ngũ hoàng đệ nói đúng lắm.”
Rồi hắn giả vờ bị vũ điệu làm say mê, không nói thêm lời nào nữa.
Ngũ hoàng tử cũng im lặng, tiếp tục nhìn điệu múa.
Thời Vụ Thanh uyển chuyển theo nhịp, rất nhanh đã đến đoạn mà nàng phải “giả vờ ngã”.
Nhưng đúng lúc ấy, đôi chân nàng bỗng nhũn ra, cả người mất kiểm soát, ngã sấp xuống đất!
“?”
Nàng sững sờ đến ngẩn người, song phản xạ theo bản năng khiến nàng lập tức bày ra vẻ mặt “đau đớn” đã được dạy diễn đi diễn lại.
Thời Vụ Thanh vốn là người múa chính, nay nàng ngã, đám vũ nữ còn lại lập tức rối loạn, chẳng biết phải làm sao, liền đồng loạt quỳ xuống.
“Điện hạ tha mạng!”
“Điện hạ tha mạng!”
Bọn vũ nữ sợ hãi cầu xin, thật lòng run rẩy bởi họ vốn không hề biết gì về màn giả ngã của Thời Vụ Thanh.
Thời Vụ Thanh không cảm thấy đau, mà sắp đến lúc “chết” theo kịch bản rồi, nên tuy chẳng rõ cơ thể vì sao mất sức, nàng cũng chẳng mấy bận tâm, lập tức hòa theo lời van xin:
“Điện hạ tha mạng!”
“Nhảy một khúc múa cũng không xong! Quấy nhiễu hứng của hai vị điện hạ! Còn không mau kéo ra ngoài!” kẻ hầu bên Tam hoàng tử quát lớn.
“Tuân lệnh!”
Lập tức có thị vệ tiến lên.
Thời Vụ Thanh run rẩy:
“Điện hạ, nô tỳ không cố ý! Nô tỳ cũng chẳng biết sao lại thế, đột nhiên chẳng còn chút sức nào…”
“Câm miệng! Mau kéo ra ngoài!”
Thị vệ lập tức xốc nàng dậy, sắp sửa lôi đi. Tuy không ai nói rõ “ra ngoài” là thế nào, nhưng mọi người đều hiểu… nàng khó mà toàn mạng.
“Khoan đã.”
Ngũ hoàng tử bỗng lên tiếng.
About me
Xin chào! Đây là Blog của Bạn Quýt Nơi đăng truyện nhà dịch và blogs.
Ủng hộ nếu thấy truyện hay nhé!
TRAN HUONG LIEN 0326586236
Fanpage
Người theo dõi
Tổng số lượt xem trang
Nhãn
Recent Posts
Bài viết đã đăng
-
►
2024
(399)
- ► 30/06 - 07/07 (69)
- ► 07/07 - 14/07 (18)
- ► 04/08 - 11/08 (60)
- ► 11/08 - 18/08 (66)
- ► 03/11 - 10/11 (23)
- ► 10/11 - 17/11 (20)
- ► 17/11 - 24/11 (23)
- ► 24/11 - 01/12 (17)
- ► 01/12 - 08/12 (19)
- ► 08/12 - 15/12 (21)
- ► 15/12 - 22/12 (21)
- ► 22/12 - 29/12 (22)
- ► 29/12 - 05/01 (20)
-
▼
2025
(1154)
- ► 05/01 - 12/01 (33)
- ► 12/01 - 19/01 (28)
- ► 19/01 - 26/01 (29)
- ► 26/01 - 02/02 (39)
- ► 02/02 - 09/02 (18)
- ► 09/02 - 16/02 (25)
- ► 16/02 - 23/02 (28)
- ► 23/02 - 02/03 (27)
- ► 02/03 - 09/03 (28)
- ► 09/03 - 16/03 (28)
- ► 16/03 - 23/03 (29)
- ► 23/03 - 30/03 (30)
- ► 30/03 - 06/04 (35)
- ► 06/04 - 13/04 (37)
- ► 13/04 - 20/04 (35)
- ► 20/04 - 27/04 (35)
- ► 27/04 - 04/05 (41)
- ► 04/05 - 11/05 (35)
- ► 11/05 - 18/05 (33)
- ► 18/05 - 25/05 (33)
- ► 25/05 - 01/06 (35)
- ► 01/06 - 08/06 (36)
- ► 08/06 - 15/06 (42)
- ► 15/06 - 22/06 (37)
- ► 22/06 - 29/06 (23)
- ► 29/06 - 06/07 (13)
- ► 06/07 - 13/07 (8)
- ► 13/07 - 20/07 (7)
- ► 20/07 - 27/07 (29)
- ► 27/07 - 03/08 (13)
- ► 03/08 - 10/08 (17)
- ► 10/08 - 17/08 (19)
- ► 17/08 - 24/08 (13)
- ► 24/08 - 31/08 (11)
- ► 31/08 - 07/09 (20)
- ► 07/09 - 14/09 (8)
- ► 14/09 - 21/09 (9)
- ► 21/09 - 28/09 (9)
- ► 28/09 - 05/10 (9)
- ► 05/10 - 12/10 (8)
- ► 19/10 - 26/10 (16)
- ► 26/10 - 02/11 (9)
- ► 02/11 - 09/11 (11)
- ► 09/11 - 16/11 (15)
- ► 16/11 - 23/11 (14)
- ► 23/11 - 30/11 (14)
- ► 30/11 - 07/12 (14)
- ► 07/12 - 14/12 (15)
-
▼
14/12 - 21/12
(14)
- Xuyen Thanh Van Nguoi Ghet 282 283 284
- Cung Dau 007 008 009
- Xuyen Thanh Van Nguoi Ghet 285 286 287
- Cung Dau 010 011 012
- Xuyen Thanh Van Nguoi Ghet 288 289 290
- Cung Dau 013 014 015
- Xuyen Thanh Van Nguoi Ghet 291 292 293
- Cung Dau 016 017 018
- Xuyen Thanh Van Nguoi Ghet 294 295 296
- Cung Dau 019 020 021
- Xuyen Thanh Van Nguoi Ghet 297 298 299
- Cung Dau 022 023 024
- Xuyen Thanh Van Nguoi Ghet 300 301 302
- Cung Dau 025 026 027
- ► 21/12 - 28/12 (14)
- ► 28/12 - 04/01 (26)
-
►
2026
(272)
- ► 04/01 - 11/01 (18)
- ► 11/01 - 18/01 (22)
- ► 18/01 - 25/01 (21)
- ► 25/01 - 01/02 (21)
- ► 01/02 - 08/02 (15)
- ► 08/02 - 15/02 (14)
- ► 15/02 - 22/02 (27)
- ► 22/02 - 01/03 (21)
- ► 01/03 - 08/03 (18)
- ► 08/03 - 15/03 (26)
- ► 15/03 - 22/03 (27)
- ► 22/03 - 29/03 (26)
- ► 29/03 - 05/04 (16)
