Chương 19: Tồi tệ
Cánh cửa phòng bao bất ngờ bị đẩy mạnh ra. Những người bên trong, khi nhìn thấy Thẩm Nghi , sắc mặt liền trở nên khó coi.
Tiếng cười nhạo trong phòng lập tức ngừng bặt, thay vào đó là một sự im lặng kỳ quái.
Chu Tùng Cẩn nhìn thấy bóng dáng Thẩm Nghi đứng ở cửa, khuôn mặt anh thoáng cứng lại.
Thẩm Nghi chậm rãi bước vào, không hề biểu lộ cảm xúc, cũng không liếc nhìn bất kỳ ai trong phòng.
Cô đi thẳng đến trước mặt người đàn ông vừa cười lớn nhất khi nãy, giật lại chiếc túi xách đắt tiền từ tay anh ta.
“Tôi không định đeo nó trên cái áo khoác vài trăm đồng của mình.”
Lâm Thiên Tiêu bối rối, ngón tay co rúm lại, rồi đưa tay gãi gãi đầu.
Thẩm Nghi nhìn về phía Chu Tùng Cẩn, người vẫn ngồi yên tại chỗ, không nhúc nhích:
“Ban đầu tôi định trả lại nó cho anh.”
“Nhưng bây giờ, tôi đã đổi ý.”
Chu Tùng Cẩn lặng lẽ nhìn chằm chằm vào cô.
Anh nhìn thấy cô xách chiếc túi đi về phía góc phòng, trước mặt tất cả mọi người...
...ném thẳng vào thùng rác.
Ánh mắt Chu Tùng Cẩn thoáng hiện vẻ áy náy, nhưng rồi nhanh chóng chuyển sang lạnh lẽo.
Những người xung quanh len lén nhìn hai người, không ai dám thở mạnh.
Thẩm Nghi đứng cách mấy người trong phòng, lạnh lùng nhìn thẳng vào Chu Tùng Cẩn:
“Lần sau, thứ anh không cần, làm phiền anh tự tay vứt vào thùng rác.”
Cô bước đến trước mặt Chu Tùng Cẩn, cúi đầu nhìn anh với ánh mắt lạnh lùng, đôi mắt đã đẫm nước nhưng kiên cường không để rơi xuống:
“Chu Tùng Cẩn, anh có biết không, ba tôi vì muốn gặp anh một lần mà đã cố tình mặc bộ quần áo đắt nhất trong đời ông ấy ra ngoài.”
Đôi đồng tử của Chu Tùng Cẩn cứng đờ, rõ ràng là sững sờ.
“Thẩm Nghi...”
Ba cô đã mặc bộ đồ quý giá nhất của mình, để rồi cuối cùng lại bị nhóm người này sỉ nhục đến mức đó!
Thẩm Nghi bỗng thấy, người đàn ông trước mặt này cũng chẳng hơn gì những kẻ khác.
Bộ âu phục đắt tiền của anh ta chẳng qua chỉ là một lớp da sói giả tạo, khuôn mặt hoàn hảo dưới ánh sáng xanh nhạt mờ ảo trở nên xấu xa và đáng sợ.
Cô từng nghĩ... Chu Tùng Cẩn không giống với những tên công tử bột kia.
Những kẻ ấy, khi đối mặt với người nghèo, với những người mà họ gọi là tầng lớp thấp kém, phần lớn đều tỏ ra xấu xa, ngạo mạn, đầy vẻ hống hách...
Nhưng Chu Tùng Cẩn trước giờ luôn tỏ ra khiêm nhường, lịch sự, đúng mực và tử tế...
Cô không ngờ, cuối cùng họ vẫn là cùng một loại người.
Chỉ khác là, anh giỏi che giấu hơn. Sự ngạo mạn thấm sâu trong cốt tủy của anh, được bao phủ bởi lớp vỏ bọc lễ độ.
Anh giỏi che giấu hơn họ, và cũng... giả tạo hơn!
Lâm Thiên Tiêu, vốn đã bực mình vì chiếc túi bị cô ngang nhiên giật lại, lập tức giận dữ mắng:
“Quả nhiên là bọn nghèo hèn, ba mươi vạn cho một cái túi, nói ném là ném!”
Thẩm Nghi không thèm đáp lời, chỉ xoay người bước ra cửa. Khi đi ngang qua Lâm Thiên Tiêu, cô liếc nhìn anh ta một cái, lạnh nhạt nói:
“Nếu anh thích cái túi đó, cứ nhặt lên mà đem tặng người ta đi.”
“Cô...!!”
“Đủ rồi!” Giọng nói trầm lạnh của Chu Tùng Cẩn vang lên từ phía sau.
Lâm Thiên Tiêu bị anh quát một tiếng chặn lại, đành mặt mày tối sầm nhìn theo Thẩm Nghi bước nhanh ra khỏi phòng.
Anh ta cùng mấy người khác trong phòng quay đầu nhìn Chu Tùng Cẩn, thấy khuôn mặt anh hiếm khi đen kịt như vậy. Một người cười gằn:
“Hàng rẻ thì không tốt, loại phụ nữ như thế này...”
“Lâm Thiên Tiêu, nói đủ chưa?” Chu Tùng Cẩn ngắt lời, ánh mắt lạnh lùng.
“Ra ngoài.”
“Ê, tôi chỉ nói...”
“Ra ngoài!”
Lâm Thiên Tiêu biết rằng việc này phần lớn là do cái miệng độc của mình gây ra, nhưng lại không chịu hạ mình, còn muốn trút giận. Anh ta bị mấy người anh em bên cạnh vừa kéo vừa đẩy ra khỏi phòng, sau đó đóng chặt cửa.
Trong phòng giờ chỉ còn lại Chu Tùng Cẩn.
Ánh đèn trong phòng trở nên mờ ảo. Bóng dáng u ám của Chu Tùng Cẩn in lên bức tường lạnh lẽo màu xanh nhạt. Anh nâng ly rượu, uống cạn phần rượu còn lại trong ly.
Chương 20: Đám Đông
Thẩm Nghi cả đêm đều mơ cùng một giấc mơ.
Trong mơ, Chu Tùng Cẩn ngồi trong căn phòng bao cao cấp hai năm trước, lạnh lùng nhìn cô và ba cô đứng ngoài cửa.
Cô cúi đầu nhìn quần áo của mình. Chiếc áo sơ mi với chất liệu rẻ tiền đã xước vải, chỉ cần kéo nhẹ sợi chỉ là cổ áo có thể rơi xuống.
Người ba đứng cạnh cô thì đầy những mảnh vá trên quần áo, đi đôi giày da gần như sắp bung đế.
Cô vừa xấu hổ vừa khó chịu, nhưng trong giấc mơ, cô không thể nhúc nhích, mặc cho người đàn ông đối diện cười nhạt lạnh lùng.
Cô choàng tỉnh khỏi giấc mơ, bên ngoài trời đã sáng.
Người ba trong mơ, thực tế đã không còn nữa.
Những tháng cuối đời, ông sống trong buồn bã. Từ đêm ở Cẩm Thành trở về, cảm giác thất bại và tự trách không nguôi theo ba cô cho đến khi ông nhắm mắt lìa đời.
Chuông báo thức trên điện thoại reo lên, nhắc cô rằng 1 giờ chiều có cuộc gặp khách hàng.
Thật trớ trêu. Dù trong lòng ghét bỏ Chu Tùng Cẩn, cô vẫn phải cố gắng chiều lòng anh, chỉ vì anh là khách hàng lớn nhất.
Là hy vọng lớn nhất để cô nhận được tiền thưởng dự án.
…
Thẩm Nghi bước vào trung tâm thương mại. Tại quán trà sữa Bán Trản trên tầng bốn, Chu Tùng Cẩn đã đến trước.
Anh yên tĩnh ngồi ở góc gần tường, vẫn là bộ vest chỉnh tề, khoác ngoài một chiếc áo da dài cao cấp. Chất liệu vest sang trọng, chiếc áo khoác tạo cảm giác trầm ổn và quyền uy.
Trên bàn không có bất kỳ đồ uống nào, anh đang chăm chú lật xem cuốn sổ giới thiệu của quán.
Quán trà sữa này thiết kế chỗ ngồi chủ yếu cho khách nữ. Ghế hơi thấp, khoảng cách giữa ghế và bàn cũng không nhiều, khiến đôi chân dài của anh dưới bàn có vẻ gò bó và chật chội.
Vài cô gái trẻ đi qua không nhịn được liếc nhìn anh, thì thầm to nhỏ bên tai nhau, gương mặt đỏ bừng, khúc khích cười.
Thẩm Nghi bước tới:
“Xin lỗi, Chu tổng, tôi đến muộn.”
Chu Tùng Cẩn ngẩng đầu nhìn cô một cái, đặt cuốn sổ xuống:
“Không đâu, là anh đến sớm.”
Anh đứng dậy, mùi hương thoang thoảng trên người anh dịu nhẹ mà rõ nét, lập tức đánh vào cảm giác của cô.
Mùi hương ấy giống như một con hổ hoặc sư tử đang say ngủ trong lồng sắt. Bạn biết nó hiện tại không nguy hiểm, không cố tình toát ra khí thế uy nghiêm, nhưng vẫn khiến người ta... e sợ và bất giác muốn tránh xa.
Khi Chu Tùng Cẩn bước qua cô để tiến đến quầy gọi món, lồng ngực rộng và bờ vai vững chãi của anh chắn hết ánh sáng từ cửa chiếu vào.
Sự chênh lệch rõ ràng về chiều cao và thể hình mang đến cảm giác áp bức bẩm sinh.
Thẩm Nghi không tự chủ được, lùi lại một bước.
“Em muốn uống gì? Trà sữa hay cà phê?” Anh nghiêng người hỏi, ánh mắt bình thản nhìn cô.
“Một ly Tứ Quý Xuân, cảm ơn.”
Chu Tùng Cẩn gật đầu, quay người lại quầy đặt đồ uống.
Thẩm Nghi ngồi xuống, đảo mắt nhìn quanh, quan sát cách trang trí của quán và danh sách đồ uống.
Gọi đồ uống xong, Chu Tùng Cẩn trở lại, ngồi xuống đối diện cô.
“Em nhìn ra được gì rồi?”
Ánh mắt cô rơi trên bức tường vàng óng:
“Trang trí...”
“Trang trí thế nào?” Chu Tùng Cẩn hỏi tiếp.
“Quá lộng lẫy, quá xa hoa. Không giống một quán bán trà sữa, mà giống... nơi bán Đông trùng hạ thảo.”
Anh khẽ nhếch môi, mỉm cười nhẹ, gật đầu.
“Ban đầu khi mới khai trương, Bán Trản định hướng là phong cách xa xỉ.”
“Những năm đầu, khi loại thức uống như trà sữa vừa xuất hiện, người ta cảm thấy mới lạ, việc xây dựng hình ảnh thương hiệu cao cấp và quý phái tất nhiên có thể thu hút sự chú ý. Nhưng bây giờ…”
Thẩm Nghi nhìn bảng giá trên bàn:
“Giới trẻ hiện nay thường quan tâm đến tính giá trị, những thứ chỉ có vẻ ngoài xa hoa mà bên trong lại tầm thường không thể chiếm được cảm tình của họ. Một cốc trà sữa trung bình 30 tệ, cà phê 40 tệ, sớm muộn gì cũng sẽ bị bỏ rơi.”
Chu Tùng Cẩn nhìn cô, ánh mắt phức tạp thêm vài phần, không nói lời nào.
Thẩm Nghi để ý thấy sắc mặt của anh, hơi phản ứng lại.
Những lời vừa nói ra, dường như có hàm ý, ám chỉ chỉ trích người khác.
Cô nhàn nhạt bổ sung một câu:
“Tôi không có ý gì khác.”
Nhưng câu nói này lại giống như “chột dạ giấu đầu lòi đuôi”.
Nhận ra người đàn ông đối diện đang nhìn cô với một ánh mắt khó phân định, Thẩm Nghi mím môi, không nói thêm gì nữa.
Người phục vụ nam ở quầy bê khay đi tới, đặt một cốc cà phê trước mặt Chu Tùng Cẩn, rồi đặt một cốc Tứ Quý Xuân trước mặt Thẩm Nghi.
Ánh mắt anh ta lướt nhanh qua mặt hai người, dường như đang âm thầm đánh giá xem cặp đôi này có xứng đôi hay không.
Cô gái gọi Tứ Quý Xuân mặc chiếc áo phao lông ngắn màu đen, tóc dài được buộc đơn giản thành đuôi ngựa thấp phía sau.
Không trang điểm, hoặc có trang điểm nhẹ nhưng anh ta không nhìn ra.
Ngũ quan lạnh lùng, người thì rất xinh đẹp, chỉ có điều cách ăn mặc của cô, so với người đàn ông đối diện, trông có vẻ đơn giản và tùy ý hơn một chút.
Anh ta nói với cả hai câu: “Mời dùng.” rồi cầm khay đi chỗ khác.
…
“Em nghĩ đến điều gì sao?” Chu Tùng Cẩn cầm cốc cà phê trước mặt, nhấp một ngụm nhỏ, tiếp lời cô vừa nói.
Thẩm Nghi nghẹn lời, bị anh thản nhiên hỏi ngược lại.
Cô không trả lời tiếp, vì thật ra cũng không nghĩ gì thêm.
Hai người ở lại quán gần nửa tiếng, thỉnh thoảng có vài cô gái ăn mặc sang trọng vào gọi đồ.
Chu Tùng Cẩn đặt cốc cà phê xuống, nhìn cô ra hiệu: “Ra ngoài đi dạo chút nhé?”
Thẩm Nghi cảm thấy ngồi đối diện với anh thế này đã đủ ngượng ngùng, nên gật đầu đồng ý.
Hai người dạo quanh tầng bốn của trung tâm thương mại.
Tầng bốn tập trung toàn các cửa hàng xa xỉ, túi xách và quần áo hàng hiệu đều nằm ở đây.
“Anh vừa thấy em cứ chăm chú nhìn mấy cô gái vào quán trà sữa gọi đồ.” Chu Tùng Cẩn hỏi cô.
“Là nhóm khách hàng.” Thẩm Nghi nghiêng mắt nhìn anh:
“Nhóm khách hàng của Bán Trản chính là những cô gái như vậy, sau khi mệt mỏi mua sắm ở cửa hàng xa xỉ, có thể vào quán gọi một cốc trà sữa và nghỉ chân. Họ không quan tâm giá cả, thứ họ để ý là trải nghiệm và phong cách.”
Trong ánh mắt sáng ngời của Chu Tùng Cẩn hiện lên vài phần hài lòng, anh khẽ gật đầu.
“Nhưng số người mua sắm xa xỉ ở tầng bốn ít hơn nhiều so với số người mua đồ giá rẻ hoặc hàng giảm giá ở tầng hầm của trung tâm thương mại này.”
Chu Tùng Cẩn nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt lóe lên vẻ thú vị:
“Em muốn anh chuyển Bán Trản tới tầng hầm sao?”
Tầng hầm một là khu vực lộn xộn với đủ loại hàng hóa rẻ tiền, đồ ăn vặt, tiệm làm móng, và cả cửa hàng may đo.
Thẩm Nghi nói:
“Từ một góc độ nào đó, đúng là sẽ làm giảm đi giá trị thương hiệu của Bán Trản. Nhưng từ một góc độ khác, việc chuyển từ độc quyền cao cấp sang phổ thông và gần gũi hơn cũng không nhất thiết là hạ thấp đẳng cấp… Dù sao, nó cũng chỉ là một cốc trà sữa.”
“Tôi chỉ đưa ra gợi ý, xem anh coi trọng điều gì hơn.”
Chu Tùng Cẩn mỉm cười:
“Anh coi trọng lợi ích.”
Thẩm Nghi hơi ngẩng đầu, đối phương cúi xuống nhìn cô, ánh mắt giao nhau, mang theo sự khẳng định lặng lẽ:
“Nhưng anh chỉ chấp nhận thấp nhất là tầng một.”
Anh đưa ra quyết định này mà không cần suy nghĩ nhiều, như thể trước đó đã cân nhắc kỹ càng và sẵn sàng hành động.
Việc đưa cô tới trung tâm thương mại chỉ là để dẫn dắt cô đến một hướng mà anh đã xác định từ trước.
Ánh mắt hai người giao nhau, dường như đạt được sự thống nhất.
Thẩm Nghi dời mắt, hiểu ý gật đầu:“Tôi sẽ phản hồi ý kiến của anh đến bộ phận sáng tạo của chúng tôi. Cảm ơn Chu tổng.”
Chương 21: Long trọng
Điện thoại đột nhiên vang lên. Chu Tùng Cẩn nhìn sang thì thấy đó là điện thoại của Đào Tân Tân. Anh nhã nhặn nói với Thẩm Nghi:
“Xin lỗi, anh đi nghe điện thoại”.
Thẩm Nghi gật đầu. Chu Tùng Cẩn đi ra xa một chút, trầm giọng nói chuyện. Rất nhanh sau đó cuộc gọi kết thúc, anh bước lại với đôi chân dài thẳng tắp:
“Em đợi anh một chút được không? Anh đi lấy đồ.”
“Được.” Thẩm Nghi nói
Hai người đến trước một cửa hàng Gucci trên tầng bốn, Thẩm Nghi liếc thấy những chiếc túi lộng lẫy bên trong, liền dừng bước:
“Chu tổng, tôi sẽ đợi ở ngoài.”
Chu Tùng Cẩn nhìn cô, gật đầu:
“Được.”
Nhân viên trong cửa hàng thật khác với người phục vụ ở tiệm trà sữa Bán Trản, rất nhanh đã nhận ra Chu Tùng Cẩn, liền nở nụ cười rạng rỡ chào đón:
“Ồ, Chu tiên sinh, ngài đến lấy túi cho Đào tiểu thư nhà ngài phải không?”
Chu Tùng Cẩn gật đầu:
“Cô ấy nói cô ấy đã đặt hàng trực tuyến ở đây.”
“Vâng, đúng vậy, mời ngài đi theo tôi.”
Hai người bước vào trong cửa hàng, Thẩm Nghi không còn nghe thấy cuộc trò chuyện giữa họ nữa.
Đào tiểu thư nhà ngài…..
Có lẽ, cuối cùng tình yêu của anh cùng với vị tiểu thư Đào Tân Tân kia đã thành chính quả.
Thẩm Nghi nghĩ vậy. Cô không chút xao động, xoay người đứng trước lan can, lặng lẽ nhìn xuống dòng người đang đi lại ở tầng dưới trong trung tâm thương mại.
Chu Tùng Cẩn nhanh chóng quay lại, tầm mắt Thẩm Nghi quét qua tay anh, thấy anh đang cầm một chiếc túi giấy màu trắng, bên trong là mẫu túi mới nhất của năm nay.
Anh nhận thấy ánh mắt lướt qua của cô, ánh mắt anh dừng lại trên vai cô. Cô đang đeo một chiếc túi vải rất bình thường. Khi đó anh chợt nhận ra có chút không thích hợp, đáng lẽ anh không nên lấy túi giúp Đào Tân Tân trước mặt cô. Suy cho cùng, hai năm trước….. Anh nhẹ nhàng giấu túi xách ra sau lưng, nâng cổ tay lên nhìn đồng hồ rồi nói với cô:
“Thời gian vẫn còn sớm, đưa em đi ăn chút gì nhé?”
Thẩm Nghi từ chối khéo:
“Tôi đã ăn trưa rồi.”
“Vậy thì trà chiều.”
“Xin lỗi Chu tổng, tôi không có thói quen uống trà chiều, tôi xin phép về trước.”
Ánh mắt Chu Tùng Cẩn lóe lên một số cảm xúc khác lạ, nhưng anh nhanh chóng giấu đi.
“Vậy anh đưa em về nhà.”
“Không cần.”
Thẩm Nghi nhàn nhạt nói:
“Dưới trung tâm thương mại có tàu điện ngầm.”
…
Quán bar vẫn vắng vẻ như mọi khi. Khi Lâm Thiên Tiêu và Cố Hoài bước vào, đã thấy Chu Tùng Cẩn ở trong đó ngồi không biết bao lâu rồi.
“Tôi nói này, Chu tổng, hôm nay lại tới đây sớm thế? Bình thường cậu bận đến mức bạn bè như tôi đây cũng không thể gặp được.”
Lâm Thiên Tiêu ngồi xuống bên trái Chu Tùng Cẩn. Cố Hoài đi tới, ngồi xuống bên phải, nhìn anh một cái, hỏi:
“Cậu tới khi nào?”
“Buổi chiều.”
“Từ chiều đã tới rồi?”
Lâm Thiên Tiêu quan sát anh từ trên xuống dưới, thấy cổ áo chiếc sơ mi tối màu của anh được thắt một chiếc cà vạt sang trọng có hoa văn tối màu độc đáo, cà vạt và cổ tay áo hai bên đều có màu xanh Phổ khác biệt, trên chiếc kẹp cà vạt và cúc áo đều khắc hoa văn hình ngôi sao. Mái tóc ngắn, dày đen gỗ mun được rẽ ngôi lệch và chải ngược về phía sau, tóc phía bên thái dương được uốn cong làm cho phần tóc mái trở nên gọn gàng, rơi trên vầng trán mịn màng của anh.
“Cậu đi gặp ai thế? Ăn mặc long trọng như vậy?”. Lâm Thiên Tiêu ngạc nhiên hỏi.
Chu Tùng Cẩn không trả lời, tâm trạng anh tựa hồ không tốt. Cho dù tâm trạng anh có tốt đi chăng nữa, thì vẫn mang khuôn mặt chán nản kia thì cũng không khác gì bị ai thiếu nợ.
“Tối nay cậu có hẹn à?” Cố Hoài nhìn chằm chằm anh hỏi.
“Không.”
Chu Tùng Cẩn siết nhẹ ly rượu trong tay, nhấp từng ngụm nhỏ.
“Vậy chính là vừa đi hẹn hò rồi.”
Lâm Thiên Tiêu cầm chai rượu vang đỏ lên, tự rót cho mình một ly:
“Thế nào mà hẹn hò xong vẫn không vui?”
Cố Hoài nheo mắt, trầm ngâm nghĩ một lúc, rồi anh ta cười lên tiếng:
“Tôi biết rồi.”
“Biết cái gì?” Lâm Thiên Tiêu hỏi.
Cố Hoài ngả người ra ghế sofa, nhìn Chu Tùng Cẩn cười:
“Buổi chiều, tôi nhìn thấy cậu ở trung tâm thương mại, đi cùng một cô gái~.”
“Cái gì?” Lâm Thiên Tiêu kinh ngạc kêu lên: “Cô gái nào thế, Chu tổng?”
Anh ta đẩy vai Chu Tùng Cẩn: “Thế nào mà anh em chúng tôi lại không biết gì hết?”
Cố Hoài hững hờ nói: “Là cô gái đó, hai năm trước, gọi là gì nhỉ…. Thẩm Nghi đúng không?”
Thẩm…. Nghi…..
Sắc mặt Lâm Thiên Tiêu tối sầm.
“Phải không, Chu tổng, cô ta vẫn còn quấy rầy cậu?”
Chu Tùng Cẩn không để ý tới anh ta. Lâm Thiên Tiêu kích động, đứng lên nhìn Chu Tùng Cẩn:
“Cô ta không được! Tôi không thích cô ta! Cậu đừng để bị lừa!”
Cố Hoài cười nói:
“Sao cậu kích động như vậy? Người ta qua lại với Chu Tùng Cẩn, cũng không phải là qua lại với cậu.”
Lâm Thiên Tiêu nghiến răng:
“Thế cũng không được! Tôi không thể để người bạn thân nhất của mình rơi vào tay một người phụ nữ rẻ tiền và mưu mô như vậy.”
Rầm một tiếng, Chu Tùng Cẩn đặt mạnh chiếc ly trong tay xuống mặt bàn kính.
“Lâm Thiên Tiêu, khi nào cậu mới câm cái miệng thối của cậu lại đây?” Chu Tùng Cẩn không kiên nhẫn nói.
“Tôi….!” Lâm Thiên Tiêu bị anh nói, liền yên tĩnh lại, ngồi lại vào chỗ của mình, anh ta lẩm bẩm: “Hai người dù sao cũng không xứng đôi. Anh hai à, từ Tân Tân xuống Thẩm Nghi, chúng tôi không thể trơ mắt nhìn tiêu chuẩn của cậu bị trực tiếp hạ xuống như thế.”
“Tôi thấy Thẩm Nghi cũng khá được.” Cố Hoài thấp giọng nói.
Lâm Thiên Tiêu nhìn Cố Hoài một cách khó hiểu:
“Cậu thích kiểu con gái như thế?”
Chu Tùng Cẩn nghe được vậy, quay đầu sang liếc nhìn Cố Hoài. Thấy vậy, anh ta vội vàng xua tay:
“Ấy, đừng hiểu lầm! Tôi chỉ cảm thấy, cô ấy không giống như những gì Tiêu đầu to* miêu tả thôi.”
*Tiêu đầu to là biệt danh của Lâm Thiên Tiêu.
“Suốt ngày cảm thấy, cảm thấy! Dù sao đi nữa tôi vẫn nghĩ….”
Lâm Thiên Tiêu đang muốn nói hết quan điểm của mình, thì bị Chu Tùng Cẩn cắt ngang:
“Không nói nữa.”
Lâm Thiên Tiêu và Cố Hoài nhìn nhau.
“Vậy buổi chiều… cậu với cô ấy tới trung tâm thương mại?”
“Tới nói về hạng mục.” Chu Tùng Cẩn thờ ơ nói.
“Cậu thì có hạng mục gì để nói với cô ấy?”
Chu Tùng Cẩn thản nhiên nói: “Bán Trản.”
Lâm Thiên Tiêu nhảy dựng, hét lớn:
“Tiệm trà sữa “Bán Trản”, cậu đưa cho cô ta rồi?”
Chu Tùng Cẩn trầm giọng:
“Lâm Thiên Tiêu, cậu có bệnh đúng không?”
Lâm Thiên Tiêu có chút giật mình, tự bổ não ra ý nghĩ cổ quái, anh ta không muốn cô gái đó đào ra một đồng một cắc nào trên người Chu Tùng Cẩn.
“Là dự án quảng bá thương hiệu của “Bán Trản” năm tới đúng không? Cậu để cho cô ấy phụ trách à?” Cố Hoài hỏi.
“Chỉ là đấu thầu thôi.”
“Đấu thầu cũng là một cơ hội! Đừng nói với tôi là cậu thực sự quan tâm cô ta đấy nhé.” Lâm Thiên Tiêu nói.
Ánh mắt Chu Tùng Cẩn rơi vào ly rượu, bình tĩnh nói:
“Chỉ là tôi cảm thấy có chút hổ thẹn… muốn bù đắp cho cô ấy.”
“Vì cái gì? Là vì lời nói của hai năm trước kia?”
Lâm Thiên Tiêu bất lực thở ra, lắc đầu nói:
“Cậu tử tế quá rồi!”
“Cơ hội đấu thầu này dù sao cũng đưa rồi, sau này cậu đừng dính dáng gì đến cô ta nữa.”
Lâm Thiên Tiêu nói:
“Có điều, Tân Tân đã kết hôn rồi, cậu thật sự phải thoát ra thôi. Nếu cậu có ý định và thời gian để nói chuyện yêu đương, tôi sẽ giới thiệu cho cậu. Ở Cẩm Thành này, không thiếu những cô gái có xuất thân tốt để ý đến cậu. Tôi có thể hẹn được một bàn mạt chược* bồi cậu cậu.”
*bàn mạt chược thường có 4 người, mà bên cạnh lúc nào cũng có người thay vào nữa, ý của Lâm là số người để ý Chu tổng rất nhiều.
“Tóm lại, Thẩm Nghi không xứng, cậu đừng để cô ta quấn lấy cậu nữa!”
Anh ta nhớ tới Thẩm Nghi từng bảo anh ta đến thùng rác nhặt túi mà đem tặng người ta, cực kì tức tối nói thêm:
“Tính khí cô ta còn vô cùng tồi tệ.”
Đôi mắt sâu thẳm của Chu Tùng Cẩn trống rỗng, nắm chặt ly rượu trong tay, im lặng nhấp một ngụm.
“Cậu có nghe tôi nói gì không đó? Chu đại tổng tài?”. Lâm Thiên Tiêu sợ rằng anh đầu óc mê muội, không còn phân biệt được đúng sai nữa.
Chu Tùng Cẩn nheo mắt, lãnh đạm nói:
“Không có tâm tư đó.”
“Vậy thì tốt!” Lâm Thiên Tiêu cuối cùng cũng thoải mái ngả lưng vào ghế và bắt đầu tính toán sắp xếp vài cuộc hẹn cho anh.
0 comments