Cung Dau 013 014 015

By Quyt Nho - tháng 12 16, 2025
Views

Chương 13: Bữa Tối

Đây là một nhà hàng cao cấp kiểu Quảng Đông, tọa lạc ở vị trí nổi bật nhất trên con phố thương mại sầm uất, có tên là "Tân Thiên Kim Đại Tửu Lâu".

Thẩm Nghi theo chân Chu Tùng Cẩn bước qua cánh cửa vàng rực rỡ, đập vào mắt là cảnh non bộ, ao cá, thủy tạ, lầu các, hoàn toàn khác biệt với vẻ hiện đại, thời thượng của phố thương mại bên ngoài.

Trong phòng VIP sang trọng trên tầng cao nhất, có hai cặp vợ chồng ngoài năm mươi tuổi, ăn mặc rất sang trọng, đang ngồi trò chuyện.

Ở giữa hai cặp vợ chồng còn có một cô gái trẻ để tóc ngắn, mặc áo da, đi ủng dài, phong cách ăn mặc vừa tinh nghịch vừa thời thượng.

Cô gái thấy Chu Tùng Cẩn đẩy cửa bước vào, gương mặt vốn trầm xuống lập tức rạng rỡ, vội vã vẫy tay:
“Anh Tùng Cẩn, anh đến rồi!”

“Xin lỗi, để mọi người chờ lâu.” Chu Tùng Cẩn cởi áo khoác vest đưa cho nhân viên phục vụ đứng phía sau, rồi nghiêng đầu ra hiệu Thẩm Nghi đi vào.

“Đây là... bạn cháu.” Chu Tùng Cẩn giới thiệu với mọi người trong bàn: “Thẩm Nghi.”

Mấy người trong phòng vừa thấy Thẩm Nghi từ phía sau Chu Tùng Cẩn bước ra, sắc mặt liền biến đổi.

Chu Tùng Cẩn hiếm khi dẫn theo cô gái đến những buổi gặp mặt kiểu này. Đã dẫn đến, ý tứ đã quá rõ ràng.

Đào Tân Tân thấy Thẩm Nghi, ban đầu có chút ngạc nhiên, sau khi quan sát cách ăn mặc của cô, dường như hiểu ra ý của Chu Tùng Cẩn, liền mím môi cười khúc khích.

Cô ấy nhìn Chu Tùng Cẩn, trao ánh mắt kiểu “anh thật có bản lĩnh”.

Dường như đây là một bữa tiệc gia đình trong một dịp riêng tư.

Người đàn ông tóc hoa râm, mặc bộ đồ thể thao đắt tiền, nghiêm nghị không nở một nụ cười, chính là Chu Hành Tĩnh, người sáng lập tập đoàn An Hạ, ba của Chu Tùng Cẩn.

Người phụ nữ trung niên đeo khuyên tai và vòng cổ ngọc trai tinh xảo ngồi bên cạnh ông ấy, không cần đoán cũng biết là mẹ của Chu Tùng Cẩn.

Thẩm Nghi âm thầm hít sâu một hơi, cúi chào mọi người, rồi theo Chu Tùng Cẩn ngồi xuống.

Mẹ của Chu Tùng Cẩn, ngồi cách ba anh một ghế, dịu dàng quan tâm nói với con trai:
“Tùng Cẩn, con chưa ăn gì phải không? Mau ăn chút gì đi.”

Ánh mắt của Chu Hành Tĩnh lướt qua Thẩm Nghi, dừng lại trên người con trai mình.

Chuyện Chu Tùng Cẩn yêu ai, quen bạn gái thế nào, ông thường không can thiệp.

Một mặt là do anh thực sự khiến gia đình yên tâm, cuộc sống riêng tư không hề lộn xộn.

Mặt khác, ông cũng hiểu rằng quan niệm tình yêu của giới trẻ bây giờ rất tự do, bản thân không hứng thú quản lý quá nhiều.

Yêu đương thì không sao, nhưng có hai yêu cầu mà ông luôn đặt ra:
Thứ nhất, tuyệt đối không để xảy ra chuyện mang thai khi đang yêu.

Không có con, mọi việc đều dễ giải quyết.

Thứ hai, đối tượng yêu đương do con trai tự chọn, nhưng người để kết hôn thì nhất định phải qua sự lựa chọn nghiêm ngặt của ông.

“Ba tưởng dạo này con bận, nên mới không gọi con tới.” Ông nói với giọng điệu tương tự như Chu Tùng Cẩn, nhưng khí thế có phần áp đảo hơn.

Chu Tùng Cẩn đáp: “Con vừa tan làm, buổi tối có chút thời gian.”

Đào Tân Tân ngồi đối diện nói:
“Chú Chu, là con gọi anh Tùng Cẩn đến đấy.”

Ngồi bên cạnh Đào Tân Tân là ba mẹ cô ấy, Đào Chiêm Lễ và vợ.

Đào Chiêm Lễ người hơi mập, tóc hoa râm, đeo kính.

Ông trầm giọng nói với con gái:
“Kêu anh Tùng Cẩn của con đến cũng vô ích. Ba cho con ba ngày để chia tay cậu ta.”

Mẹ của Đào gia vỗ vai ba của Đào gia, nói một câu tiếng Quảng Đông, đại ý là: “Hãy nói chuyện tử tế với con gái.”

Thẩm Nghi ngồi giữa hai gia đình, trông hệt như một người ngoài, chỉ có thể im lặng lắng nghe, trên mặt lộ vẻ ngượng ngùng.

Chu Tùng Cẩn ra hiệu về phía món ăn trước mặt cô.

Thẩm Nghi gắp một miếng gà luộc trắng, cắn một miếng nhỏ.

Hương vị này đối với cô mà nói, hơi nhạt quá.

Đào Tân Tân bị ba mình ra tối hậu thư, bĩu môi, ánh mắt liếc về phía Thẩm Nghi – cô gái Chu Tùng Cẩn mang đến, giả bộ chuyển chủ đề:
“Anh Tùng Cẩn, anh rất ít khi đưa bạn gái về ăn cơm, cô gái này... là...”

Cô nháy mắt làm bộ đầy ngụ ý về phía Chu Tùng Cẩn.

Thẩm Nghi không ngờ đối phương lại xoay chủ đề về phía mình, tay cầm đũa khựng lại.

Chu Tùng Cẩn không trả lời, chỉ khẽ mỉm cười.

Thẩm Nghi đợi mãi, vẫn không nghe anh làm rõ, lưng cô cứng đờ, trái tim càng đập nhanh hơn.

Không chỉ riêng cô, trong mắt mọi người, sự im lặng này cũng dễ bị hiểu nhầm thành sự ngầm thừa nhận.

Vợ chồng nhà họ Đào bên kia bàn âm thầm trao đổi ánh mắt.

Tùng Cẩn vốn là người con rể mà họ hài lòng nhất.

Dù là gia thế, ngoại hình, tính cách hay công việc, phương diện nào cũng hoàn hảo.

Quan trọng nhất là, đứa trẻ này từ nhỏ đã thích con gái nhà họ - Tân Tân, luôn chiều chuộng nó. Vì Tân Tân, bao năm nay cũng không thấy cậu ấy nghiêm túc quen cô gái nào.

Nếu hôm nay không phải vì cậu ấy dẫn cô gái tên Thẩm Nghi này tới, họ còn có thể lấy cậu ta làm lý do mà dạy bảo Tân Tân: “Con xem anh Tùng Cẩn chờ con bao nhiêu năm, ngoài kia mấy thằng nhóc nghèo nàn làm sao sánh được với Tùng Cẩn?”

Nhưng giờ thì không nói được câu đó nữa rồi.

Nhà họ Chu và nhà họ Đào vốn có ý định liên hôn, giờ hai đứa trẻ lại mỗi người quen một người ngoài, sắc mặt vợ chồng nhà họ Đào càng thêm khó coi.

Chỉ trách con gái mình là đứa khơi mào trước, lại còn tìm một thằng nhóc nghèo rớt mùng tơi!

Ba Đào nghĩ đến đây, mặt càng tái, nhẹ trách con gái:
“Chỉ tại ba với mẹ không dạy con tử tế, để con tùy tiện ở bên ngoài, dẫn một thằng nhóc nghèo kiết xác về làm mất mặt ông già này!”

Đào Tân Tân chẳng sợ chút nào, lật mắt, liếc về phía Chu Tùng Cẩn:
“Nhóc nghèo thì sao, anh Tùng Cẩn cùng cô gái này... chẳng phải cũng là...”

Thẩm Nghi nghe cô ấy đột nhiên ám chỉ mình, sắc mặt có chút cứng lại.

“Con trai sao có thể so với con gái?” Ba Đào tỏ ý bất mãn.

Thẩm Nghi bỗng nhiên thấy món ăn trong miệng thật khó nuốt.

Chu Tùng Cẩn bình thản khuyên nhủ:
“Bác Đào, Tân Tân lớn rồi, có suy nghĩ riêng của em ấy.”

Ba Đào bất đắc dĩ lắc đầu:
“Tùng Cẩn, đừng quá chiều nó.”

Ba Chu bên cạnh cũng nói đỡ:
“Chỉ cần cậu nhóc kia có chí tiến thủ, bây giờ nghèo một chút cũng không sao.”

“Nói thì nói vậy... nhưng...” Ba Đào thở dài một tiếng.

Mọi người trao đổi qua lại, mẹ Chu thì kín đáo quan sát Thẩm Nghi – người từ đầu tới giờ không nói một lời.

Cô gái này ngồi bên cạnh Tùng Cẩn, rất yên tĩnh. Khí chất quả thật có chút đặc biệt, dung mạo cũng đẹp. Nhưng...

Ánh mắt bà dừng lại ở chiếc áo sơ mi và áo khoác bình dân trên người Thẩm Nghi, cùng chiếc túi rẻ tiền được cô tiện tay treo ở lưng ghế, đôi lông mày khẽ cau lại.

Khí chất mẹ Chu vốn dịu dàng, đối diện người ngoài luôn lịch sự và nhã nhặn.

Tuy trong lòng bà đã phủ định Thẩm Nghi ngay lập tức, nhưng trên bàn ăn lại không hề lộ ra vẻ bất mãn hay không hài lòng.

Chương 14: Khăn quàng cổ

Dù là bữa cơm gia đình, nhưng bầu không khí trên bàn ăn không hề thoải mái.

Chủ đề của mọi người đều xoay quanh việc Đào Tân Tân có bạn trai, còn đồ ăn trên bàn gần như không ai động đũa.

Thẩm Nghi vốn dĩ không có hứng ăn uống, càng ăn ít hơn.

Chu Tùng Cẩn thấy thời gian đã muộn, lấy cớ đưa Thẩm Nghi về nhà, liền chào tạm biệt ba mẹ mình và vợ chồng nhà họ Đào.

Bên ngoài trời lạnh, gió đêm thổi khiến người ta rùng mình, nhưng bên trong xe lại ấm áp, thoang thoảng hương thơm dịu nhẹ.

“Lúc nãy những gì Tân Tân nói, em đừng để tâm.”

Thẩm Nghi hiểu anh ám chỉ điều gì, khẽ lắc đầu. Cô ấy nói không sai.

So với gia đình họ, cô đúng là xuất thân nghèo khó.

Chỉ là vì mọi người trên bàn ăn hiểu lầm mối quan hệ giữa cô và anh, nên mới lôi chuyện xuất thân gia đình ra bàn tán.

Nhưng thực ra, gia đình cô thế nào cũng chẳng liên quan gì đến họ.

Vậy nên, cô không cần cảm thấy tức giận hay tổn thương lòng tự trọng.

“Nhà em ở đâu? Anh đưa về.” Chu Tùng Cẩn hỏi.

Thẩm Nghi báo một địa chỉ, rồi bổ sung thêm: “Cảm ơn anh.”

“Không có gì.” Khuôn mặt của Chu Tùng Cẩn ẩn trong bóng tối trong xe, không rõ biểu cảm.

Chỗ ở của Thẩm Nghi không xa, chỉ cách đó khoảng ba mươi phút lái xe.

Là một khu tập thể cũ, cô đang thuê một căn hộ đơn.

Xe của Chu Tùng Cẩn dừng trước cổng khu tập thể, anh nhìn theo bóng dáng Thẩm Nghi xuống xe, đối mặt với gió lạnh bước vào chiếc cổng sắt cũ kỹ.

Ánh mắt anh rời đi, vô tình nhìn thấy trên ghế phụ có một chiếc khăn quàng cổ nữ.

Như thể đã hiểu ra điều gì, ánh mắt anh dần lạnh đi.

Khẽ cười nhạt một tiếng, anh quay đầu nhìn ra phía trước.

Màn hình điện thoại chợt sáng lên, là tin nhắn WeChat của Đào Tân Tân gửi đến.

Ánh mắt của Chu Tùng Cẩn từ lạnh lùng chuyển sang dịu dàng, anh nhấn mở tin nhắn.

Là kiểu ngữ điệu vui tươi thường thấy của Đào Tân Tân:

“Được đấy anh Tùng Cẩn!! Cô gái này anh kiếm đâu ra vậy? Hôm nay chặn họng ba mẹ em không ít, thật sự có bản lĩnh! Nếu không thì hai người đó ngày nào cũng nghĩ đến anh... Hôm nào em sẽ nhờ Quan Tây mời anh ăn cơm!”

Sau đó là một loạt biểu cảm ngộ nghĩnh và hài hước.

Cái người tên Quan Tây, chính là anh chàng nghèo khó mà dạo gần đây cô ấy yêu chết đi sống lại.

Chu Tùng Cẩn khẽ thở dài, ngón tay nhẹ nhàng gõ màn hình, trả lời một chữ: “Được.”

Cô vui là tốt rồi.

Ánh sáng mờ nhạt từ màn hình điện thoại chiếu lên khuôn mặt anh, để lộ đôi mắt sâu thẳm, u buồn trong bóng đêm.

Cũng chính vào đêm hôm đó, Thẩm Nghi nhận được lời mời kết bạn WeChat từ Chu Tùng Cẩn.

Là anh cố tình tìm cô qua nhóm chung của công ty để thêm bạn.

Thẩm Nghi nhìn chằm chằm vào avatar trong lời mời, buộc bản thân phải bình tĩnh, sau đó nhấn đồng ý.

Đối phương rất nhanh gửi đến một bức ảnh, là chiếc khăn quàng cổ của cô.

Lúc này Thẩm Nghi mới nhớ ra, chiếc khăn của mình đã để quên trên xe anh.

Cô có chút ngượng ngùng, nhắn tin xin lỗi qua WeChat.

“Ngày mai đến văn phòng anh lấy.” Anh trả lời ngắn gọn, sau đó không nhắn thêm gì nữa.

Ngày hôm sau, Thẩm Nghi đến văn phòng của Chu Tùng Cẩn trên tầng cao nhất. Cửa để hé mở, bên trong không có ai.

Chiếc khăn quàng của cô đã được gấp gọn gàng, đặt trên một chiếc ghế bên cạnh.

Thẩm Nghi cầm lấy chiếc khăn, sau đó nhắn tin WeChat cảm ơn anh và thông báo rằng cô đã lấy lại khăn.

Đối phương không trả lời.

Vài phút, vài giờ, nửa ngày trôi qua, vẫn không thấy hồi âm.

Nhịp tim vốn rộn ràng của Thẩm Nghi dần chuyển thành hụt hẫng, cuối cùng lại bình thản trở lại.

Dẫu sao cũng là tổng giám đốc, bận rộn đến mức quên trả lời tin nhắn cũng là chuyện bình thường.

Cô tự nhủ.

Chu Tùng Cẩn lần nữa liên lạc với cô là sau nửa tháng.

Đúng vào ngày Lễ Tình Nhân (Thất Tịch)*. Anh hẹn cô đi ăn tối.

*Bên Trung Lễ tình nhân của họ vào ngày Thất Tịch nhé! 7/7 Âm lịch. Về sau sẽ có liên quan tới mốc thời gian này nên Quýt nói qua ở đây.

Địa điểm là một nhà hàng Âu cao cấp.

Hôm đó là cuối tuần, bên ngoài đầy những cặp đôi quấn quýt ngọt ngào.

Chu Tùng Cẩn mặc một chiếc áo măng-tô dài bằng dạ màu xanh đậm, thiết kế hai hàng khuy, phần eo cắt cao, khi đứng hay đi đều làm nổi bật dáng người cao ráo, mạnh mẽ của anh.

Ở bàn bên cạnh, không ít cô gái kín đáo liếc nhìn anh.

Anh dường như đã quen với điều đó, hai tay thong thả lật từng trang thực đơn.

Trước khi đi, Thẩm Nghi đã lục tung tủ quần áo. Món đồ "cao cấp" nhất của cô là một chiếc áo khoác dạ màu kaki, cô đã phải cắn răng chi gần năm trăm tệ mua vào dịp giảm giá ngày 11/11.

Chu Tùng Cẩn không để ý cô mặc gì, nét mặt anh không rõ là vui hay buồn, cũng chẳng nói nhiều.

Hai người trông thật sự chỉ như ra ngoài để ăn tối, không khí giữa họ trong lúc đợi món tràn ngập sự kỳ lạ.

Thẩm Nghi vốn ít nói, để giảm bớt sự lúng túng của bản thân, cô chủ động bắt chuyện với anh:

“Bình thường, anh Chu có sở thích gì không?”

“Không có.” Chu Tùng Cẩn trả lời thẳng thắn.

Thực ra anh quả thật không có sở thích gì. Mọi tâm trí anh đều dành cho công việc. Dựa vào những cuộc trò chuyện trên bàn ăn lần trước, có thể đoán được rằng bao năm nay, anh thậm chí hiếm khi yêu đương.

“Em hỏi vậy, chắc hẳn là em có sở thích chứ gì?” Chu Tùng Cẩn lật xem cuốn brochure quảng cáo hoạt động cho ngày Lễ Tình Nhân của nhà hàng.

Thẩm Nghi gật đầu, mỉm cười: “Em thích chụp ảnh.”

“Chụp chân dung hay phong cảnh?”

“Em thích chụp phong cảnh hơn. Chân dung thì không giỏi lắm.”

“Tại sao?”

Thẩm Nghi đáp: “Chụp chân dung cần giao tiếp với con người. Phải hiểu được người mẫu, đồng cảm với họ, thậm chí yêu họ. Cảm nhận niềm vui, nỗi buồn của họ, chỉ có vậy mới chụp được những bức ảnh chạm đến tâm hồn.”

Chu Tùng Cẩn liếc nhìn cô một cái, rồi cúi đầu lật thêm một trang: “Em không giỏi điều đó à?”

Thẩm Nghi lắc đầu.

Cô nói tiếp: “Vậy nên nhiều nhiếp ảnh gia dễ yêu người mẫu của mình, sau đó thành đôi.”

Chu Tùng Cẩn khẽ cười nhạt: “Chỉ là một giao dịch làm ăn mà thôi.”

Thẩm Nghi phản bác: “Nhưng anh không thể phủ nhận có những cặp đôi thật lòng yêu nhau. Nhiều nhiếp ảnh gia chụp chân dung nổi tiếng thế giới, tác phẩm xuất sắc nhất của họ chính là bạn đời của mình.”

“Đó chỉ là do đôi bên quen thuộc phong cách của nhau, càng làm càng thành thạo.” Chu Tùng Cẩn không mấy hứng thú, đặt cuốn brochure xuống bàn.

Thẩm Nghi bị chặn họng, không tìm được lý lẽ phản bác, đành im lặng.

Cô vốn rất giỏi im lặng, vì dù sao cô cũng không đến đây để tranh luận với anh.

Trong lúc hai người nói chuyện, từ cửa nhà hàng vọng đến một giọng nói vui mừng:

“Anh Tùng Cẩn? Anh cũng ăn ở đây à?”

Chu Tùng Cẩn ngẩng đầu lên nhìn, như đã dự liệu trước.

Thẩm Nghi cũng quay ra, là Đào Tân Tân mà cô từng gặp tối hôm trước.

Đào Tân Tân khoác tay một người đàn ông trông cá tính và nổi loạn, mặc áo khoác da màu đen, tóc dài buộc thành đuôi ngựa.

Chắc đây chính là “cậu trai nghèo” mà ba mẹ cô ấy từng nhắc đến.

Hai người bước lại gần chào hỏi Chu Tùng Cẩn.

Đào Tân Tân liếc nhìn Thẩm Nghi, ánh mắt thoáng chút bất ngờ.

Lại là cô gái này?

Ngày Lễ Tình Nhân hẹn ra ngoài ăn tối... Chu Tùng Cẩn... chẳng lẽ là thật sao?

Cô cong môi cười, đưa tay ra với Thẩm Nghi: “Thẩm... Nghi, đúng không?”

Thẩm Nghi đứng lên bắt tay cô ấy.

“Em gái Thẩm Nghi nhìn trẻ thế, chẳng lẽ vẫn còn đi học?” Đào Tân Tân hỏi.

“Tôi vừa tốt nghiệp.” Thẩm Nghi đáp.

“Trẻ vậy sao?” Đào Tân Tân liếc nhìn Chu Tùng Cẩn, giọng nửa đùa nửa thật: “Em có biết hồi em học tiểu học, anh Tùng Cẩn nhà em đã lên đại học, còn điều hành mấy công ty rồi không?”

Thẩm Nghi nghe thấy chữ “anh Tùng Cẩn nhà em,” không khỏi đỏ tai.

“Chúng ta đi thôi.” Người đàn ông bên cạnh Đào Tân Tân kéo tay cô ấy, ra hiệu đừng làm phiền họ nữa.

Tuy nhiên, cô ấy chẳng để tâm, cười với Chu Tùng Cẩn: “Anh Tùng Cẩn, bọn em ngồi cùng bàn với anh nhé, anh không ngại chứ?”

Chu Tùng Cẩn đã quá quen với những yêu cầu bất ngờ của cô ấy, chỉ mỉm cười đáp: “Em muốn ngồi đâu cũng được.”

Thẩm Nghi hiếm khi thấy Chu Tùng Cẩn cười, đây là lần đầu tiên.

Cô không biết rằng, việc anh hẹn cô vào ngày Lễ Tình Nhân chỉ là để có bạn đồng hành, tạo lý do đến nhà hàng này, nhằm “tình cờ gặp” Đào Tân Tân.

Chương 15: Câu chuyện chiếc túi  

Đào Tân Tân cả buổi tối dính lấy bạn trai mình, kể cho Thẩm Nghi nghe về cách cô ấy quen anh ta, rằng anh là thầy dạy vẽ của cô ấy, một thiên tài nghệ thuật.  

Khi giới thiệu bạn trai, ánh mắt Đào Tân Tân sáng rực, nụ cười rạng rỡ.  

Thẩm Nghi lắng nghe câu chuyện tình yêu của họ. Lúc này, phục vụ bàn mang thức ăn lên, đều là những món Âu được trình bày tinh tế.  

Cô thử một miếng món thịt nấm với cái tên không nhớ nổi, hương vị nhạt nhòa, xen chút kỳ lạ.  

Dẫu vậy, Thẩm Nghi vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nuốt xuống.  

“Ngon không?”  

Ngẩng đầu lên, cô bắt gặp ánh mắt lạnh nhạt của Chu Tùng Cẩn đang liếc qua từ phía đối diện.  

Thẩm Nghi khẽ gật đầu, không biểu lộ điều gì.  

Chu Tùng Cẩn không mấy vui vẻ, sắc mặt anh u ám. Thẩm Nghi thoáng nhìn sang Đào Tân Tân và bạn trai của cô ấy.  

Hai người đang tình tứ, đút cho nhau ăn từng muỗng.  

Thẩm Nghi lịch sự quay đi, tránh làm phiền họ.  

Khi bữa ăn gần kết thúc, người bạn trai của Đào Tân Tân đứng dậy định đi thanh toán, nhưng bị cô ấy kéo lại.  

“Anh Tùng Cẩn còn ở đây, làm gì đến lượt anh trả tiền?” Cô quay sang cười ngọt ngào với Chu Tùng Cẩn, giọng nũng nịu: “Phải không, anh?”  

Không phải ‘anh Tùng Cẩn’ mà là ‘anh’*!

* Bình thường gọi người hơn tuổi thưởng thêm anh vào tên. Nhưng cô Tân Tân chỉ gọi một tiếng ‘anh’ thôi, thường nếu bỏ tên là để gọi người thân thuộc (người yêu) nhưng cô này gọi vậy trước mặt bạn trai mình luôn đó.

Chu Tùng Cẩn đáp gọn: “Anh trả rồi.”  

“Biết ngay mà! Anh đúng là người anh tốt nhất của em!” Đào Tân Tân đứng lên, định ôm lấy Chu Tùng Cẩn để thể hiện sự cảm kích, nhưng bị anh cản lại:  

“Được rồi, đừng quậy nữa.”  

Anh thành thạo đặt một tay lên vai cô ấy, tay kia giữ chặt cổ tay cô, ngăn không để cô vượt qua giới hạn lịch sự.  

Người bạn trai đứng bên cạnh, sắc mặt rõ ràng không vui, kéo Đào Tân Tân về phía mình và thì thầm: “Đi thôi.”  

“À đúng rồi, bọn em còn có kế hoạch khác.” Đào Tân Tân vẫy tay chào Chu Tùng Cẩn.  

Cô lại quay sang, nháy mắt đầy bí hiểm với Thẩm Nghi:  

“Bọn chị tìm được một khách sạn phong cách Hàn Quốc, rất hợp cho các cặp đôi hẹn hò. Rất đáng thử đó!”  

Khách sạn... dành cho các cặp đôi...  

Thẩm Nghi bỗng hiểu ra điều gì, xấu hổ đến muốn chui xuống đất.  

Ngồi đối diện, sắc mặt Chu Tùng Cẩn lập tức trầm xuống. Anh nhìn Đào Tân Tân, ánh mắt như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi.  

Trên đường đưa Thẩm Nghi về nhà, Chu Tùng Cẩn đã lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày, cảm xúc u ám trước đó dường như tan biến.  

Trong khoang xe tối tăm, giọng anh trầm lạnh nhưng vẫn cuốn hút:  

“Em nghĩ sao về bạn trai của Đào Tân Tân?”  

Thẩm Nghi đáp: “Rất hợp.”  

Chu Tùng Cẩn im lặng.  

Lát sau, anh hỏi tiếp: “Hợp ở điểm nào?”  

Thẩm Nghi suy nghĩ rồi trả lời: “Cả hai đều thích nghệ thuật đường phố, sở thích tương đồng, tính cách cũng tương tự. Sự đồng điệu về tinh thần là yếu tố không thể thiếu trong tình yêu.”  

“Tính cách tương tự?”  

“Vâng.” Thẩm Nghi cười: “Ít nhất, cá nhân em thích người có tính cách giống mình.”  

Có lẽ vì tâm trạng tốt, hoặc cũng có thể vì đắm chìm trong bầu không khí “mập mờ” mà người đàn ông bên cạnh mang lại, hôm nay Thẩm Nghi bất ngờ nói nhiều hơn hẳn.

Dù không uống rượu, nhưng cảm giác lâng lâng, thoải mái khiến cô ngây thơ bày tỏ quan điểm của mình.

“Nếu tìm một người hướng ngoại và hay nói, em sợ anh ấy sẽ chê em nhàm chán. Đồng thời, em cũng cảm thấy anh ấy quá ồn ào.”

Chu Tùng Cẩn không tiếp lời.

Xe dừng ở cổng khu chung cư của Thẩm Nghi, cô bước xuống và chào tạm biệt. Anh gọi cô lại.

Chu Tùng Cẩn từ ghế sau lấy ra một túi giấy màu trắng, đưa qua cửa sổ:

“Xem thử, có thích không?”

Bên trong là một chiếc túi.

Bóng tối bao trùm khiến không nhìn rõ nhãn hiệu hay kiểu dáng, nhưng Thẩm Nghi lập tức đoán rằng món đồ này chắc chắn không rẻ.

“Cảm ơn anh Chu, nhưng món đồ này em không thể nhận.” Cô cố gắng trả lại, nhưng bị Chu Tùng Cẩn từ chối.

“Cầm đi, không phải thứ gì đáng giá đâu.” Nói xong, anh thản nhiên đóng cửa sổ, lái xe rời đi.

Trong mắt Chu Tùng Cẩn, chiếc túi “không đáng giá” ấy là mẫu giới hạn mùa xuân mới ra của Hermès năm nay, trị giá 300 nghìn tệ.

Hạ Quý nhìn bức ảnh chiếc túi mà nghiến răng “ghen tị”.

“Hẹn lần đầu tiên đã ra mắt ba mẹ. Lần thứ hai là vào dịp lễ tình nhân, lại tặng túi đắt như thế này?” Hạ Quý nhìn Thẩm Nghi, chớp mắt: “Thẩm Nghi, cậu không phải đã lên giường với anh ta rồi đấy chứ?”

Thẩm Nghi nghe vậy, lập tức xua tay: “Sao có thể!”

“Tớ không tin!” Hạ Quý liếc cô, cười gian: “Tiến triển đến đâu rồi?”

Thẩm Nghi đáp: “Tớ đã kể hết cho cậu nghe rồi mà.”

Mỗi lần đi cùng Chu Tùng Cẩn, Thẩm Nghi đều kể hết với Hạ Quý không sót chi tiết nào.

Hạ Quý vốn đã coi Chu Tùng Cẩn như một mục tiêu săn đón, nhưng từ khi biết anh hẹn Thẩm Nghi đi ăn, cô ấy lập tức từ bỏ ‘con cá lớn’ này.

Thay vào đó, cô ấy chuyển sự chú ý sang một quản lý độc thân ở cấp bậc thấp hơn trong công ty.

Dù vậy, cô ấy vẫn cực kỳ hứng thú với chuyện của Thẩm Nghi và Chu Tùng Cẩn, tự nhận mình là “quân sư tình yêu” và luôn đưa ra ý kiến cho Thẩm Nghi.

“Chi tiết, tớ muốn biết chi tiết.”

“Không có chi tiết nào hết.” Thẩm Nghi bất lực nhìn cô ấy.

“Hôn chưa?” Hạ Quý làm động tác chạm môi bằng ngón tay.

“Chưa.” Thẩm Nghi đỏ bừng tai.

“Hả?”

“Vậy ôm thì sao?”

“Cũng chưa.”

“Nani?”

“Còn nắm tay?”

Thẩm Nghi lắc đầu.

“......?”

“Không đúng!” Hạ Quý lắc đầu lia lịa: “Không đúng!”

“Sao vậy?” Thẩm Nghi hỏi.

“Bằng kinh nghiệm nhiều năm săn đàn ông của tớ, Chu Tùng Cẩn này có gì đó rất kỳ lạ. Bỏ công sức như thế mà ngay cả tay cũng không dám nắm!”

Thẩm Nghi nói: “Anh ấy rất lịch sự. Với lại, bọn tớ mới chỉ gặp nhau hai lần.”

“Đây không phải vấn đề lịch sự hay không.” Hạ Quý giơ một ngón tay lên lắc: “Bản năng của đàn ông là không thể trốn tránh. Đã gặp gia đình, lại hẹn hò vào lễ tình nhân và tặng túi, nếu không có ý định tiến xa hơn thì chắc chắn có vấn đề lớn.”

“Thế này đi.” Hạ Quý nghĩ ngợi, rồi đề xuất: “Lần sau gặp anh ta, cậu hãy cố tình mang chiếc túi đó theo. Xem phản ứng của anh ta thế nào.”

Thẩm Nghi cúi mắt, như đang suy nghĩ.


  • Share:

You Might Also Like

0 comments