Chương 4: Tranh Giành
Ngoài cửa sổ xe buýt, những hạt tuyết nhỏ kèm theo mưa rơi ngày càng lớn, từng giọt nước mưa lấp lánh trượt xuống, phản chiếu ánh đèn rực rỡ của Cẩm Thành.
Chiếc Maybach của Chu Tùng Cẩn đã sớm biến mất trong dòng xe tấp nập, không rõ đi đâu.
Khi Thẩm Nghi trở về Cẩm Thành, cô không nghĩ rằng mình sẽ còn gặp lại Chu Tùng Cẩn.
Dù sao đi nữa, khoảng cách giữa thân phận và địa vị của hai người quá lớn. Nếu không làm việc trong cùng một công ty, chẳng có lý do gì để gặp nhau.
Cẩm Thành rất rộng lớn. Trên đường phố, có những chiếc xe Ferrari, Maserati chạy bon bon, cũng có những người bình thường ngồi xe buýt hay đi xe ba gác.
Hai loại xe cùng đi trên một con đường, cùng chờ đợi đèn đỏ ở một ngã rẽ, nhưng ai cũng biết rằng họ không thuộc về cùng một thế giới.
Kính xe của những chiếc xe sang trọng và xe bình dân như tấm màn ngăn cách hai giai cấp, một hàng rào vững chắc không thể vượt qua.
Giữa hai thế giới ấy, ẩn chứa sự kiêu ngạo mà xấu xa và lòng tự trọng nực cười.
Chu Tùng Cẩn thuộc về tầng lớp thượng lưu, còn Thẩm Nghi chỉ là một người bình thường.
Khi trở về căn hộ thuê nhỏ hẹp của mình, Thẩm Nghi cởi chiếc áo khoác kaki, nằm yên trên ghế sô pha.
Cô lặng lẽ nhìn lên trần nhà, đôi mắt trong trẻo phản chiếu thêm phần lạnh lẽo.
Hy vọng đây là lần cuối cùng gặp anh.
…
Hôm sau, Thẩm Nghi và Gia Bảo đứng trước cửa phòng họp, gõ cửa.
Bên trong, một nhóm người quay đầu nhìn ra.
“A Ly, xin lỗi, phòng họp này là bọn tôi đã đặt trước.” Thẩm Nghi lịch sự nhắc nhở cô gái đứng trên bục giảng.
Công ty mà Thẩm Nghi đang làm việc tên là Lam Tâm, một công ty quảng cáo nhỏ.
Bình thường, dự án không nhiều, nhưng nếu gặp việc gấp, việc tổ chức tám trăm buổi họp trong một ngày là điều không hiếm.
A Ly trợn mắt nhìn cô: “Dự án của bọn cô là gì?”
“Sweet Chocolate.” Thẩm Nghi chào hỏi vị tổng giám sáng tạo trong phòng họp: “Anh Khoai Tây, hôm qua có hẹn anh, hôm nay thảo luận phương án Sweet.”
Giám đốc sáng tạo là một người đàn ông trung niên thấp béo, ngoại hình giống củ khoai tây, mọi người thường gọi là “Thầy Khoai Tây” hoặc “Anh Khoai Tây”.
Anh Khoai Tây vỗ trán: “Ôi, anh quên mất.”
A Ly nghe phản ứng của anh ta, lập tức làm nũng: “Anh Khoai Tây, chúng ta họp được nửa chừng rồi~!”
Cô ta quay sang, lên giọng với Thẩm Nghi: “Phòng họp cho bọn tôi mượn cả ngày đi. Loại sô-cô-la nhãn hiệu vớ vẩn kia cần gì phải thảo luận? Viết đại vài dòng không được sao?”
Anh Khoai Tây tựa lưng vào ghế, nói với Thẩm Nghi: “Phương án đó, chiều em gửi trực tiếp cho anh xem nhé. Hôm nay anh bận với dự án của A Ly, không có thời gian cho bên em.”
Cửa phòng họp đóng lại.
Gia Bảo đứng ngoài cửa, tức đến đỏ bừng mặt: “Thật quá đáng! Không chỉ chiếm phòng họp, còn cướp người của mình! Cái cô A Ly này chẳng phải dựa vào Amy sao!”
Amy là quản lý khách hàng của Lam Tâm. Năm nay cô ta mới 26 tuổi, nhưng đã ngang cấp với Ellen, phụ trách đội quảng bá sản phẩm chăm sóc da.
Năm ngoái, Amy mang theo một thương hiệu chăm sóc da nổi tiếng trong nước đến Lam Tâm, nuôi sống nửa công ty, trở thành nhân vật nổi bật của công ty.
Người ta nói thương hiệu ấy thuộc về gia đình vị hôn phu của Amy. Cô ta vào Lam Tâm chỉ để tích lũy kinh nghiệm, chuẩn bị tương lai cùng chồng quản lý thương hiệu gia đình.
“Thật tức chết đi được!” Gia Bảo vẫn tiếp tục than phiền.
“Thôi, về thôi.” Thẩm Nghi lại rất bình thản.
“Tớ nhìn không quen được cái vẻ hống hách của bọn A Ly!”
“Vậy thì nhìn thêm vài lần nữa đi.” Thẩm Nghi nhàn nhạt nói.
Gia Bảo ngây người.
Đi bên cạnh cô ấy, Thẩm Nghi cao hơn Gia Bảo nửa cái đầu. Cô ấy chỉ có thể ngước lên nhìn.
“Thẩm Nghi, hình như tớ chưa bao giờ thấy cậu tức giận. Cũng chưa từng thấy cậu buồn.”
“Cậu rất muốn thấy tớ tức giận và buồn bực sao?”
“Đúng vậy! Cậu thử tức giận xem nào?”
Hai người vừa đùa vừa quay về chỗ làm việc.
Chương 5: Khảo Sát
Hôm sau, Trần Duệ sải bước dài vào công ty, thần thái phấn chấn, vẻ mặt rạng rỡ. Anh gọi to từ xa với Ellen:
"Ellen, chuẩn bị một bản..."
Ông ta đến gần, cố ý hạ thấp giọng, từng chữ một nói với cô:
"...bản giới thiệu công ty chúng ta cho An Hạ."
Thẩm Nghi ngồi đối diện Ellen, nghe thấy câu nói này, không khỏi nhíu mày.
"Không thể nào, Trần tổng, thật sự anh đã giành được dự án rồi sao?" Ellen có chút ngạc nhiên.
Trần Duệ đắc ý:
"Thứ Hai tuần sau, Chu tổng sẽ đích thân dẫn đội đến công ty chúng ta tham quan. Nội dung cuộc họp do em sắp xếp."
"Chu tổng, Chu Tùng Cẩn?!"
Trần Duệ búng tay một cái với cô:
"Không thì còn ai nữa?"
Trước khi rời đi, ông ta không quên lớn giọng nhắc nhở:
"Bản giới thiệu công ty nhất định phải làm thật tốt! Mấy năm tới cơm no áo ấm của công ty chúng ta đều nhờ vào Chu Tùng Cẩn!"
Mấy đồng nghiệp như Gia Bảo ngồi bên cạnh nghe thấy không khỏi phấn khích bàn tán:
"Chúng ta chỉ là một công ty nhỏ, liệu xứng đáng để Chu Tùng Cẩn đích thân dẫn đội đến khảo sát sao?"
"Không ngờ cái người nhìn như trầm ổn ấy lại chịu cách tiếp cận kiểu ‘bóng loáng’ của Trần tổng?"
Mọi người sau khi gặp Chu Tùng Cẩn ở nhà hàng hôm đó đều gọi anh là "Tổng giám đốc Matte", ấn tượng đầu tiên về anh một người mang khí khiêm nhường và lễ mạo.
"Matt hay bóng gì cũng được, nếu để Trần tổng nghe thấy, ông ấy chắc sẽ đau lòng đấy." Ellen cười, kéo câu chuyện của mọi người trở lại vấn đề chính.
Ellen, hơn 30 tuổi, là một trong những quản lý khách hàng của công ty quảng cáo Lam Tâm.
Cô ấy thuộc cung Sư Tử, tính cách hào sảng, trời sinh vài phần phóng khoáng.
Do đang mang thai, vóc dáng của cô ấy trông có phần đẫy đà, nhưng điều này lại vô tình hòa hợp với khí chất mạnh mẽ của cô, làm tăng thêm vẻ uy quyền.
"Tiểu Nghi, mấy ngày tới thu thập giúp chị một số trường hợp tiêu biểu của công ty chúng ta trong những năm gần đây." Ellen gõ tay nhẹ lên bàn làm việc của Thẩm Nghi, kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ.
"Sao vậy? Nãy giờ trông như đang thất thần?" Cô ấy quan tâm hỏi.
"Không có gì, chỉ là tối qua ngủ không ngon thôi." Thẩm Nghi vội đáp.
"Một mình... cũng ngủ không ngon sao?" Gia Bảo ngồi ở bàn bên trái, đẩy ghế trượt đến gần, cố ý trêu chọc cô.
"Nói bậy gì thế?" Thẩm Nghi nghe ra ý tứ mờ ám, chỉ cười bất lực rồi đẩy Gia Bảo trở về chỗ cũ.
…
Hôm Chu Tùng Cẩn đến thăm Lam Tâm, trời mưa rất to.
Anh dẫn theo một trợ lý đặc biệt cùng ba người phụ trách liên quan, được Trần Duệ từ hầm để xe dẫn lên bằng thang máy.
Suốt cả hành trình, anh không yêu cầu Trần Duệ tổ chức bất kỳ nghi thức chào đón nào, thể hiện phong thái hết sức kín đáo.
Dù vậy, để bày tỏ sự coi trọng, Trần Duệ gần như triệu tập toàn bộ nhân viên công ty, biểu thị tinh thần lắng nghe sự chỉ đạo của Chu tổng.
Thẩm Nghi và Gia Bảo theo sau Ellen, đứng chờ ở cửa phòng họp để đón đoàn người vào.
Gia Bảo liếc nhìn Amy, người đứng phía trước. Hôm nay, Amy đặc biệt ăn diện: một bộ vest màu xanh nhạt, giày cao gót trắng, mái tóc xoăn bồng bềnh, chân mày cong, đôi môi đỏ, toát lên vẻ tinh tế.
Gia Bảo bắt chước Amy, nhón chân và giả vờ vén tóc một cách phô trương, khiến Thẩm Nghi bật cười nhẹ.
Khi Chu Tùng Cẩn và đoàn người xuất hiện ở góc hành lang, Thẩm Nghi nghe thấy những tiếng hít thở khẽ từ các nữ đồng nghiệp xung quanh, không khí lập tức chuyển sang trang nghiêm, chẳng ai dám lên tiếng.
Amy nhanh chóng bước lên trước Ellen, đôi giày cao gót gõ lộc cộc, nhiệt tình dẫn đoàn người vào phòng họp và sắp xếp chỗ ngồi.
Chu Tùng Cẩn mặc một bộ vest đen tương tự hôm gặp ở nhà hàng, bên trong là áo sơ mi xanh denim và cà vạt nâu đậm. Cách phối đồ điển hình trong môi trường công sở, nhưng khi mặc trên người anh lại mang một phong vị khác biệt.
Bộ đồ tôn lên bờ vai rộng, eo thon, tay dài chân dài.
Từng động tác cúi nhẹ người, bắt tay, chào hỏi, tháo cúc áo và ngồi xuống đều trôi chảy tự nhiên, tao nhã và đầy khí chất.
Gia Bảo ngồi cạnh Thẩm Nghi, ánh mắt không ngừng liếc về phía anh, khẽ thở dài: "Loại tổng tài như thế này, ai có thể từ chối được đây?"
Thẩm Nghi mím môi cười, nhưng trong ánh mắt lại lộ ra vài tia lãnh đạm, hoàn toàn không có ý định để tâm đến Chu Tùng Cẩn.
Cũng vì vậy mà cô không phát hiện, ánh mắt của anh thỉnh thoảng lại lướt về phía cô.
…
Cuộc họp kéo dài gần hai tiếng đồng hồ. Sau khi kết thúc, Trần Duệ lại dẫn Chu Tùng Cẩn và những người khác vào văn phòng của mình.
Thẩm Nghi và Gia Bảo cùng đồng nghiệp quay về chỗ ngồi.
"Ngồi trong phòng họp hơn hai tiếng, nghe mà mỏi hết cả lưng!" Gia Bảo vừa than vãn vừa đấm nhẹ vào vai, bỗng nghe thấy phía trước có tiếng động nhỏ.
Mấy người đồng loạt ngẩng lên nhìn, thì ra là hai chị bên phòng hành chính đang đẩy một chiếc xe đồ ăn đến, phát cà phê và bánh ngọt cho từng bàn làm việc.
Những đồng nghiệp nhận được quà bất ngờ reo lên: "Là Bán Trản!"
"Bán Trản?!" Gia Bảo lập tức bật dậy, bao nhiêu đau lưng mỏi gối đều tan biến sạch.
Bán Trản là chuỗi cửa hàng đồ uống cao cấp nổi tiếng trong nước. Do giá thức uống và bánh ngọt trong tiệm vô cùng đắt đỏ, dân văn phòng bình thường không nỡ mua, thậm chí còn gọi đùa đây là "trà chiều ngàn vàng".
Gia Bảo nhìn chằm chằm xe đồ ăn đang chậm rãi tiến lại gần, bên trên xếp đầy những ly cà phê và bánh kem trông ngon đến chảy nước miếng, đôi mắt sáng rỡ: "Công ty mình khi nào hào phóng thế này?"
Hai cô gái bên phòng hành chính liếc nhìn nhau, ánh mắt hướng về phía văn phòng của Trần Duệ, khẽ cười nói: "Tất cả đều do Chu tổng mời đấy."
"Chu tổng?!"
"Chu tổng đến công ty khảo sát, còn đãi trà chiều nữa?!"
"Cũng chu đáo quá đi mất!"
Gia Bảo và mấy đồng nghiệp bên cạnh phấn khích reo lên, cười đùa trêu chọc lẫn nhau.
Thẩm Nghi nhìn ly cà phê nóng và chiếc bánh mousse đặt trên bàn mình, khẽ gật đầu cảm ơn hai cô nhân viên hành chính.
Đến lúc tan làm, khi thu dọn đồ đạc, cô lại vô tình nhìn thấy ly cà phê và chiếc bánh trên bàn vẫn còn nguyên vẹn.
Thẩm Nghi xách túi lên, tiện tay cầm theo ly cà phê và gói bánh, ra ngoài quẹt thẻ chấm công, sau đó thản nhiên ném chúng vào góc thùng rác ngay cạnh cửa.
Đột nhiên, phía sau vang lên tiếng bước chân và tiếng trò chuyện ngày càng gần:
"Chu tổng, ngài khách sáo quá, đến công ty chúng tôi làm khách còn mời trà chiều nữa, bọn tôi chẳng biết lấy gì tiếp đãi ngài đây."
Thẩm Nghi xoay người, không ngờ lại đụng ngay phải một nhóm người vừa bước ra từ cửa.
Người đang đẩy cửa bên cạnh là Trần Duệ, còn người đi ở giữa chính là Chu Tùng Cẩn.
Mấy người phía trước vô thức liếc về phía thùng rác—ly cà phê và gói bánh vừa bị ném vào đó vẫn còn nguyên vẹn, ngay cả dây trang trí cũng chưa hề bị gỡ.
Sắc mặt Chu Tùng Cẩn lập tức tối đi vài phần, ánh mắt từ thùng rác dời sang Thẩm Nghi.
Nụ cười trên mặt Trần Duệ bỗng cứng đờ, biểu cảm thậm chí còn khó coi hơn cả Chu Tùng Cẩn.
Ông ta liếc nhìn vẻ mặt không rõ cảm xúc của Chu Tùng Cẩn, cố nặn ra một nụ cười cứng nhắc, sau đó nghiến răng nhỏ giọng trách móc:
"Đồ đạc còn nguyên vẹn thế này, cô vứt đi làm gì?"
Vứt bỏ quà người ta tặng ngay trước mặt họ—tình huống này đúng là hơi khó xử.
Thẩm Nghi cụp mắt, bình tĩnh nhìn xuống sàn, giọng lạnh lẽo: "Tôi không thích ăn."
"Không thích ăn thì cho tôi cũng được mà, đồ Chu tổng mời đấy cô... cô... Nhóc con này, dù có vứt cũng đừng—"
Trần Duệ đang nói giữa chừng thì vội đổi giọng, lập tức im bặt.
Ông ta nhanh chóng quay đầu lại, gượng cười với Chu Tùng Cẩn, giọng đầy áy náy:
"Chu tổng, người trẻ tuổi chưa hiểu chuyện, hay phung phí... Ha ha ha... Ngài đừng để bụng nhé."
Chu Tùng Cẩn nhìn chằm chằm vào Thẩm Nghi, hàng mi dài khẽ rung, che đi cảm xúc u tối trong đáy mắt. Cuối cùng, anh nhẹ nhàng dời ánh mắt, giọng điềm nhiên:
"Không thích thì cứ vứt đi."
Anh sải bước dài vòng qua người Thẩm Nghi, dẫn theo nhóm người tiếp tục đi thẳng về phía trước.
Trần Duệ nhìn thoáng qua Thẩm Nghi còn đứng yên một chỗ, bực bội giơ ngón trỏ lên chỉ vào cô mấy cái, thấy nhóm người phía trước đã đi xa, ông ta không kịp mắng nữa, chỉ có thể bực dọc nói:
"Đợi tôi quay lại rồi tính sổ với cô!"
Dứt lời, ông ta vội vàng chạy theo Chu Tùng Cẩn, cười nói dẫn đường vào thang máy.
Thẩm Nghi ngước mắt nhìn cánh cửa thang máy vừa đóng lại, khe khẽ thở dài một hơi.
Chương 6: Ghế Phụ
Khi Thẩm Nghi đi ra khỏi cửa chính công ty, bên ngoài vẫn là một trận mưa lớn như trút nước.
Gió lạnh cuối thu xen lẫn mưa đá vụn và nước mưa thổi thẳng vào cổ áo, lạnh thấu xương.
Đèn giao thông ở ngã tư đường nhấp nháy liên tục. Xe cộ lớn nhỏ lướt qua bên cạnh, cuốn theo từng đợt nước mưa bắn tung tóe.
Chiếc ô mà Thẩm Nghi đang cầm không hề chắc chắn, bị gió lớn thổi đến mức suýt lật ngược.
Toàn thân cô đã ướt bảy tám phần, nước mưa thấm đầy vào trong giày.
Cô cắn răng bước tiếp trong cơn mưa, không để ý bên lề đường có một chiếc xe từ lúc nào đã lặng lẽ dừng lại, tốc độ giảm chậm và bắt kịp bước chân cô.
Kính xe hạ xuống, lộ ra gương mặt điềm tĩnh của Chu Tùng Cẩn.
“Lên xe.” Anh hơi nâng giọng, vượt qua màn mưa mà nói.
Trước khi nhìn thấy anh, Thẩm Nghi không cảm thấy tình cảnh hiện tại của mình quá chật vật.
Nhưng khi đối diện với ánh mắt anh, cô lập tức cảm thấy có chút bực bội, bực chính mình vì sao lại để anh nhìn thấy dáng vẻ nhếch nhác này.
Cô bướng bỉnh kéo thấp ô xuống, che khuất gương mặt mình, tiếp tục bước đi, giống như lần trước, không thèm để ý đến anh.
Chu Tùng Cẩn không rời đi, nhẹ nhàng đạp phanh, kiên nhẫn bám sát cô.
Xung quanh là dòng người tan làm. Không ít người qua đường đã bắt đầu chú ý, nhìn ngắm cuộc “đấu trí” thầm lặng giữa chiếc Maybach đắt tiền và một cô gái bên lề đường.
Cửa kính xe anh mở toang, hoàn toàn không lo lắng việc bị người khác nhận ra.
Nhưng Thẩm Nghi lại lo ngại điều đó. Cuối cùng cô đành thỏa hiệp, gấp ô lại, nhanh chóng ngồi vào xe anh.
Chu Tùng Cẩn nhìn Thẩm Nghi ngồi ở ghế phụ, ánh mắt thoáng qua chút dịu dàng.
Anh nhớ lần cuối cùng mình gặp cô hai năm trước cũng là trong thời tiết lạnh giá, mưa gió bão bùng thế này.
Ngày hôm sau trời quang mây tạnh, cô như thể đã bốc hơi khỏi thế gian, biến mất hoàn toàn khỏi tầm mắt anh.
…
Bên trong xe và ngoài trời là hai thế giới khác biệt.
Yên tĩnh, ấm áp, xen lẫn mùi thơm nhè nhẹ của trầm hương.
Mùi hương này, cô thấy quen thuộc, dù trước đây chỉ ngồi xe anh vài lần.
Những mảnh ký ức rời rạc hai năm trước lại một lần nữa trỗi dậy, hiện lên trong đầu cô.
Thẩm Nghi khẽ nhíu mày.
Chu Tùng Cẩn quay đầu nhìn cô, ánh mắt lướt qua bên tóc mai còn vương vài sợi ướt nước.
Ánh mắt anh lặng lẽ lướt xuống, dừng trên chiếc cổ thiên nga trắng ngần, vài sợi tóc dài đen nhánh dính vào.
Ở phần cổ áo, lớp vải voan mỏng ướt sũng dính chặt vào xương quai xanh mong manh, để lộ chút làn da trắng mịn như ẩn như hiện...
Không khí lạnh từ bên ngoài mang vào chưa kịp tan hết, cô hơi run rẩy.
Chu Tùng Cẩn dời ánh mắt đi, khép cửa kính lại, bật điều hòa ấm hơn.
“Thắt dây an toàn vào.” Anh nhắc nhở.
Thẩm Nghi hạ ô xuống, nói lời cảm ơn.
Sau khi thắt dây an toàn, việc đầu tiên cô làm là kiểm tra ghế ngồi dưới thân mình.
Nước mưa trên người cô đã thấm ướt cả ghế.
Thẩm Nghi nhanh nhẹn dùng tay lau, giọng nói đầy áy náy: “Xin lỗi, tôi làm ướt ghế của anh rồi.”
Chu Tùng Cẩn liếc nhìn cô, ánh mắt thoáng nét phức tạp, như hồi tưởng điều gì.
“Không sao.” Anh nói khẽ.
Thẩm Nghi nhân lúc chỉnh lại tư thế, len lén liếc anh vài lần.
Vẫn là gương mặt ôn hòa, trầm tĩnh mà chính trực ấy.
Cánh tay dài đặt thoải mái trên vô lăng, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, thuần thục xoay nhẹ tay lái. Cử chỉ và dáng vẻ toát lên sức hút khó diễn tả, mang theo cảm giác cấm dục mà mê hoặc.
Thẩm Nghi thản nhiên thu hồi ánh mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Rõ ràng chỉ là một người đàn ông, nhưng lại tựa như một bông hoa anh túc, vẻ ngoài hấp dẫn đến cực điểm. Nếu bất cẩn để anh thu hút, nội tâm ẩn chứa đầy kịch độc sẽ từ từ ăn mòn sạch sẽ người khác.
“Nhà ở đâu? Anh đưa em về.” Chu Tùng Cẩn trầm giọng hỏi.
“À, không cần đâu.” Thẩm Nghi chỉ tay qua kính trước: “Phía trước rẽ trái là có một trạm tàu điện ngầm.”
Chu Tùng Cẩn không nói gì.
Một lát sau, anh đáp lại: “Được.”
Không gian trong xe im lặng vài phút.
Thẩm Nghi không hỏi anh lý do bất ngờ đến thăm công ty Lam Tâm, vì cô biết những việc đó không phải điều mình nên quan tâm.
Chu Tùng Cẩn cũng không nhắc đến.
Đường phố tắc nghẽn, xe chạy rất chậm.
Thẩm Nghi nghiêng mặt, ánh mắt nhìn về phía cửa sổ bên mình, lặng lẽ quan sát dòng người và xe cộ dưới cơn mưa.
Giọng nói của Chu Tùng Cẩn lại vang lên: “Hai năm qua, em làm việc ở công ty này?”
Thẩm Nghi quay đầu lại, mắt nhìn thẳng phía trước: “Tôi vào làm từ năm ngoái.”
Một hồi lâu sau, Chu Tùng Cẩn chậm rãi nói: “Ba của em...”
Sắc mặt Thẩm Nghi thoáng cứng đờ.
“Ba tôi qua đời rồi.”
Chu Tùng Cẩn dường như đã đoán được phần nào, gương mặt không hề lộ vẻ kinh ngạc, chỉ khẽ nói: “Anh rất lấy làm tiếc.”
Ánh mắt Thẩm Nghi dừng lại trên khung cảnh lướt qua ngoài cửa kính, không đáp lời.
Cô không muốn nhắc thêm về chuyện của ba mình với anh.
Chu Tùng Cẩn nhìn nghiêng sang cô, trong mắt hiện lên chút xao động mơ hồ: “Tối hôm đó...”
Chiếc xe rẽ một góc, chẳng mấy chốc đã đến trạm tàu điện ngầm.
“Tôi đến rồi.” Thẩm Nghi ngắt lời anh.
Cô nhanh nhẹn tháo dây an toàn, cầm lấy ô và túi, cúi đầu nói lời cảm ơn.
“Thẩm Nghi.” Khi cô vừa mở cửa, Chu Tùng Cẩn gọi cô lại.
Thẩm Nghi quay đầu nhìn anh, ánh mắt bình thản, không chút gợn sóng.
“Anh xin lỗi.” Ba chữ này từ gương mặt nho nhã của Chu Tùng Cẩn nói ra, mang theo vẻ gì đó cực kỳ khó xử.
Thẩm Nghi khẽ cười nhẹ, lắc đầu, mở ô rồi bước vào màn mưa.
Chu Tùng Cẩn nhìn bóng dáng cô dần khuất sau cổng tàu điện ngầm mới thu hồi ánh mắt.
Anh liếc nhìn chiếc điện thoại bên cạnh, đột nhiên nhớ ra một việc.
Vẫn chưa kết bạn WeChat lại với cô.
Chương 279: [4] “Phạt Thanh Thanh vĩnh viễn không thể nói được lời nào.”
Tuy chẳng thấy đói, nhưng Thời Vụ Thanh vẫn mang tính tượng trưng mà ăn một chút của cả hai phần bữa sáng, kết quả là… nàng thu về được hai phần bất mãn.
Hai yêu quái liếc nhau, trong mắt đều dâng lên sát ý ngùn ngụt. Thời Vụ Thanh tuyệt không nghi ngờ, nếu không có nàng ở giữa làm kẻ cân bằng, chỉ e giây tiếp theo, hai kẻ đó đã đánh đến ngươi chết ta sống rồi!
Độc giả đối với chuyện này không hề chán ghét Tiểu Hề, trái lại càng thêm phấn khích xem náo nhiệt, còn không ít người cổ vũ cho Tiểu Hề nữa!
Tổng thể mà nói… hiện tại tuy chung sống bình hòa, nhưng cũng khá nhẹ nhõm. Thời Vụ Thanh rốt cuộc không còn phải lo lắng bản thân bị nam chủ “khẹc” một cái mất mạng nữa.
Dĩ nhiên, nhiệm vụ của nàng vẫn chưa dừng lại ở đây. Điểm kịch bản cuối cùng trước khi “diệt môn” đã được nàng hoàn thành, đồng nghĩa rằng tạm thời không còn đoạn ngược nam chủ nào nữa.
Nhưng cảnh “diệt môn” vẫn phải đi theo, nghĩa là khi bi kịch ấy diễn ra, nàng phải thể hiện ra vẻ “căm hận” nam chủ trước mặt độc giả.
Nói khó cũng khó, bởi nhân vật nàng tự sửa đã được định sẵn là một cô muội mê ca ca thành tính, nay muốn chuyển thành “hận chính ca ca mình”... chẳng phải chuyện dễ.
Song nói không khó cũng đúng, vì phụ mẫu nguyên chủ vốn hết mực yêu thương nàng. Tận mắt chứng kiến huynh trưởng sát hại song thân, hủy đi gia viên, từ đó mà hận hắn… lý do này hoàn toàn hợp lý.
Nhưng nàng không thể chẳng làm gì cả.
“Ca ca, huynh yên tâm, muội sẽ khuyên phụ mẫu chấp nhận huynh.” Thời Vụ Thanh nói đầy kiên định.
Từ sau ngày Thời Hằng An, giữa thanh thiên bạch nhật, thân thể bốc cháy ngùn ngụt rồi biến mất, trong thành đã truyền ra muôn vàn lời đồn về hắn.
Kẻ nói hắn chọc giận thần tiên, bị thiêu sống làm hình phạt; kẻ lại bảo hắn phá ngục đào tẩu, trốn vào núi sâu; lại có người nói hắn tự xuống địa ngục chuộc tội…
Đủ mọi thuyết đều có, ban đầu người trong Thời phủ hoang mang sợ hãi, e hắn trở lại báo thù.
Nhưng theo thời gian trôi đi, chẳng ai còn thấy tung tích Thời Hằng An, nên dần dần mọi người đều tin vào lời đồn kia mà cho rằng hắn hoặc đã chết, hoặc đã trốn khỏi thành thì mới yên lòng.
Thời mẫu thậm chí còn vui đến rơi lệ!
Đủ thấy họ đối với sự biến mất của hắn hân hoan đến mức nào!
Nhưng kỳ thực… chẳng ai biết, Thời Hằng An vẫn luôn ở trong phủ, lại còn ra vào tự do trong phòng Thời Vụ Thanh.
Hơn nữa, những kẻ trong thành từng nhục mạ hắn, đều lần lượt… biến mất không dấu vết.
“Không cần thiết.”
Thiếu niên yêu quái thuần thục vấn mái tóc Thời Vụ Thanh, đối với lời nàng nói chẳng hề để tâm.
“Nhưng… muội thật lòng muốn họ chấp nhận ca ca mà…” Thời Vụ Thanh nhỏ giọng nói.
Nghe thế, khóe môi Thời Hằng An hiện lên nụ cười giễu cợt. Hắn không vạch trần ảo tưởng ngây thơ ấy, chỉ hời hợt đáp: “Vậy thì Thanh Thanh phải cố gắng rồi.”
“Vâng!” Ánh mắt Thời Vụ Thanh sáng rực, đầy động lực.
Thời Hằng An thấy biểu tình ấy thật thú vị, liền ghé gần, bóp nhẹ má nàng, đổi lại một ánh nhìn oán trách.
Hắn không buông tay, ngược lại càng quá đáng, bóp gương mặt nàng thành đủ hình dạng.
“Ca ca!”
“Ta đây.”
Thời Hằng An khẽ rũ mi dài, nụ cười trên môi dần mang vị khác thường: “Thanh Thanh, đã mấy ngày rồi.”
“Gì cơ?” Thời Vụ Thanh sững sờ.
“Đã mấy ngày rồi… khi nào muội nói thật cho ta biết, trong cuốn sách kia viết những gì…”
Dưới đầu ngón tay hắn, gương mặt thiếu nữ khẽ biến sắc, ánh mắt thoáng qua nét hoảng loạn, nhưng nàng nhanh chóng che giấu, giả bộ bình tĩnh nói:
“Ca ca, muội nói rồi mà, đều là muội viết bậy thôi… Muội thật sự tưởng huynh bị yêu quái ăn mất, nhưng vị thần tiên ca ca kia, chỉ là nhân vật trong mộng của muội thôi, muội cũng đâu bị thương…”
“Thần tiên ca ca?” Thời Hằng An cúi xuống, chiếc đuôi đen chậm rãi quấn quanh cổ nàng.
Thời Vụ Thanh khó chịu nghiêng đầu né tránh, hắn buông tay đang bóp má, song chiếc đuôi vẫn như xà, quấn lấy cổ nàng, nhẹ nhàng ma sát.
“Không phải!” Thiếu nữ hoảng loạn vội sửa lời: “Muội nói là… tên lừa đảo! Lừa đảo!”
“Nếu để ta nghe thấy cách gọi đó thêm lần nữa!”
Yêu quái thân mật xoa đầu muội muội, giọng nói nhẹ như tơ mà lạnh như băng: “—ta sẽ phạt Thanh Thanh vĩnh viễn không thể nói được lời nào.”
“……” Thời Vụ Thanh cứng người.
Phải nói thật, Thời Hằng An lúc không còn muốn giết nàng… cũng thật đáng sợ!
“Ca ca đừng giận, là muội không nên gọi hắn như thế…” Nàng cúi mắt, đầy áy náy nói: “Xin lỗi.”
“Không giận đâu, ca ca tha thứ cho muội rồi.” Thời Hằng An ra vẻ độ lượng nói: “Có điều, Thanh Thanh che giấu cho kẻ đã chết kia, cũng nên cho ta một lý do đi.”
“……” Nghe chẳng khác nào không giận chút nào cả!
Đã trực tiếp gọi người ta là “kẻ đã chết” rồi còn gì!
Chương 280: [4] Rõ ràng, Thời Hằng An cũng nghĩ như vậy
Vị “thần tiên ca ca” kẻ từng lừa Thời Vụ Thanh kia vốn dĩ là người mà nàng ngụy tạo ra, hoàn toàn không hề tồn tại. Vì thế, Thời Vụ Thanh tự nhiên cũng chưa từng tiết lộ với Thời Hằng An chút tin tức cụ thể nào về người đó.
“Ca ca không tin đó là mộng sao?”
Thời Hằng An khẽ bật cười, chẳng đáp lại câu hỏi ấy, mà chỉ nói: “Ta cho Thanh Thanh thêm ba ngày. Nếu sau ba ngày mà Thanh Thanh vẫn không chịu nói cho ta biết hắn ở đâu, ta sẽ…”
Hắn dường như nghĩ tới một màn thú vị nào đó, khóe môi cong lên, nụ cười càng thêm sâu: “Giết con thỏ kia.”
“…” Thời Vụ Thanh im lặng.
Ngươi có biết đâu rằng đó là người giúp ngươi nhiều nhất về sau không hả! Đừng có mở miệng là đòi giết nàng ta chứ!
Những lời than trời trách đất ấy chỉ có mình Thời Vụ Thanh hiểu được, còn độc giả đang dõi theo lại ra sức phỏng đoán ý đồ của đôi bên.
[Thanh Thanh vô lý khi giấu diếm như vậy… trừ phi, người kia mạnh hơn cả nam chính, Thanh Thanh sợ hắn đi giết người chẳng thành, lại bị giết ngược]
[Hoặc là… Thanh Thanh bị uy hiếp rồi?]
[Có thể bị trúng tà thuật, hễ mở miệng nói ra thì chết, hoặc khiến người nhà chết]
[!! Ý kiến này ta thấy rất hợp lý!]
[Phải đó! Nếu chỉ lo hắn đánh không lại, có thể nói thẳng mà!]
[Ta đoán Thời Hằng An cũng nghĩ tới điều này, nên mới không ép hỏi Thanh Thanh]
[Nhưng hắn cho hạn ba ngày là có ý gì? Lại muốn ép hỏi sao?]
[Không… khụ, để ta phân tích chút:
① Muốn dùng thời gian sắp cạn để tạo áp lực, quan sát tâm trạng của Thanh Thanh mà phán đoán tình hình;
② Dùng ba ngày này để hạ thấp cảnh giác của Thanh Thanh, có lẽ chưa tới ba ngày hắn đã có động thái khác;
③ Muốn thăm dò kẻ đứng sau, xem có đang giám thị Thanh Thanh hay có liên hệ bí mật gì với nàng.
Hết rồi, ta chỉ nghĩ được thế.]
[Giỏi quá]
[Ngươi đúng là thần]
[Ngươi viết dài, ta theo ngươi!]
[Không hổ là nam chính, tâm tư thật sâu hh]
…
Thời Vụ Thanh: Hóa ra nam chính là nghĩ vậy.
Thời Vụ Thanh: Hóa ra ta không nói cũng có lý do cao siêu như thế.
Cảm tạ các bằng hữu độc giả.jpg
“Ca ca, Tiểu Hề là bằng hữu của ta.”
“Ồ. Thanh Thanh thích ăn thịt thỏ sao?”
“… Không thích.”
“Có thể thử một chút.” Thời Hằng An buông đuôi đang quấn lấy nàng.
“…”
Sau khi không thể trao đổi được gì với Thời Hằng An, Thời Vụ Thanh liền rời khỏi phòng.
“Tiểu thư.” Tỳ nữ đứng ngoài cửa, thoáng nhìn vào trong.
Bên trong chẳng có gì cả.
“Đi thôi.”
“Vâng.”
Tỳ nữ tuy thầm cảm thấy lạ, nhưng không dám hỏi nhiều, chỉ lặng lẽ đi theo Thời Vụ Thanh rời khỏi viện.
“Nương gọi ta có việc gì?” Thời Vụ Thanh hỏi.
Tỳ nữ đáp: “Phu nhân hôm nay mời một gánh hát đến, bảo tiểu thư qua xem kịch.”
Thời Vụ Thanh gật đầu, lại hỏi: “Khương Tông vẫn chưa trở về sao?”
Từ sau khi nhận được tin mật của thị vệ lần trước, Khương Tông vội vàng rời khỏi Ô Mộc, đến nay vẫn chưa xuất hiện.
Cũng may là hắn chưa trở về, nếu không, với tình thế hiện giờ, chỉ càng thêm hỗn loạn.
Nói thật, nếu Thời Vụ Thanh không nhìn thấy phần bình luận của độc giả, lại không thấy họ nhắc gì đến Khương Tông, nàng hẳn đã hoài nghi liệu hắn có bị Thời Hằng An giết dọc đường về rồi hay không.
“Dạ phải.” Tỳ nữ đáp: “Nhưng tiểu thư chớ lo, thị vệ của Khương đại nhân vẫn còn ở đây, hẳn là ngài ấy sẽ trở lại thôi.”
Thời Vụ Thanh mỉm cười: hoàn toàn chẳng chút lo lắng.
Hai người cùng đi về phía trước. Trên một cành cây lớn nơi họ vừa ngang qua, ba con mắt đen lặng lẽ dõi theo.
[Gánh hát? Lại giở trò gì nữa đây?]
[Ta đoán, phu nhân Thời gia là vì Hằng An biến mất mà vui mừng quá nên mời gánh hát (giận.jpg)]
[Cảm ơn, ta thực sự tức giận rồi]
[Phải rồi, Khương Tông biến mất bao ngày, đi đâu vậy?]
[Kệ hắn! Tốt nhất đừng về, trở về chỉ có chết!!]
[Dám nhìn trộm muội muội Thanh Thanh!! Giết hắn đi!!]
[Lời tỳ nữ kia là ý gì? Chẳng lẽ Thanh Thanh sợ Khương Tông không quay lại sao?]
[A… ta nói ra, đừng đánh ta… thật ra, đối với cô gái sống nửa đời ở tiểu thành như nàng, thế giới bên ngoài, đặc biệt là hoàng thành trong truyền thuyết, đúng là có sức hấp dẫn rất lớn…]
[Không đánh ngươi, bởi vì——]
[Rõ ràng, Thời Hằng An cũng nghĩ như vậy]
Thiếu niên yêu ma cụp mi mắt, ánh nhìn lạnh lẽo vô cùng.
Hắn ngẩng đầu, liếc về hướng cổng thành.
Giây kế tiếp, thân ảnh hắn liền biến mất tại chỗ, chẳng rõ tung tích.
Chương 281: [4] Cứu mạng! Muội muội ngươi bị bắt đi rồi!
……
Thời Vụ Thanh cũng không phải lúc nào cũng chú ý đến bảng đọc giả, như giờ khắc này, nàng chẳng hề để tâm, vì mới vừa rồi nàng còn đang chia tay với Thời Hằng An.
Vì thế, nàng hoàn toàn không hay biết chẳng bao lâu trước, suy đoán của nàng đã trở thành sự thật: Thời Hằng An quả nhiên đi giết Khương Tông rồi!
Nếu biết được, có lẽ nàng còn sẽ thấy lo lắng, bởi giờ phút này, Khương Tông hiển nhiên chẳng phải đối thủ của Thời Hằng An. Nếu Khương Tông thật sự bị giết lúc này, e là sẽ có chút rắc rối.
Nhưng nàng không hề nhận ra.
Giờ khắc này, Thời Vụ Thanh đang cùng nha hoàn đến viện của Thời phu nhân.
Vị phu nhân kia có thể nói là dung quang rạng rỡ, thần sắc hân hoan:
“Thanh Thanh! Con đến rồi à?”
“Dạ, mẫu thân.” Thời Vụ Thanh bước lại gần, có chút ngạc nhiên hỏi: “Sao con không thấy gánh hát trong phủ?”
“Không ở trong phủ.” Thời phu nhân kéo tay nàng, dịu giọng nói: “Con đã đến rồi thì cùng đi thôi. Cả ngày ở mãi trong phủ cũng buồn chán lắm.”
“Đi đâu vậy ạ?”
Nha hoàn bên cạnh phu nhân liền mỉm cười đáp: “Phu nhân đã mời tất cả danh nhân trong thành đến Lâm Giang Lâu xem hát đó ạ.”
“……” Thời Vụ Thanh lặng người.
Được rồi, nàng đã hiểu rõ: sau khi nam chính “chết”, Thời phu nhân vui mừng đến mức nào rồi!
Mời cả đại nhân vật khắp thành đến xem hát!
Chẳng lẽ là sợ nam chính chưa đủ tức giận mà không tới giết ngươi sao?!
Trong lòng Thời Vụ Thanh trăm mối tạp niệm, sau cùng chỉ khẽ nói khi ngồi trên xe ngựa: “Nếu như ca ca cũng ở đây, thì chúng ta có thể cùng…”
“Nhắc hắn làm gì?” Thời phu nhân lập tức cau mày, ngắt lời: “Còn nữa, ca ca gì chứ? Thanh Thanh, mấy ngày nay con bị sao vậy? Lại nhắc đến cái quái vật đó?”
“…… Không có gì ạ.”
Xe ngựa lăn bánh đến Lâm Giang Lâu, nơi này Thời Vụ Thanh không hề xa lạ, chính là tòa tửu lâu lần trước nàng từng tới.
Lúc này, bên ngoài lâu đầy ắp xe ngựa, náo nhiệt vô cùng.
Thời phu nhân dẫn nàng bước xuống, trước khi vào trong, Thời Vụ Thanh còn cố liếc qua khu bình luận, muốn xem nam chính có đang ở quanh đây không.
[Ta cảm giác Thời Hằng An chỉ cần một quyền là đánh gục được cả cái cây kia]
[Cười chết, ngươi nói cái gì vậy? Còn cần cảm giác sao?]
[Ô hô! Tốc độ nhanh quá! Như bay vậy!]
Bình luận đang nói về thực lực của nam chính.,xem ra hắn không đi theo đến đây.
Thời Vụ Thanh hơi ngạc nhiên, nàng còn tưởng Thời Hằng An sẽ đuổi theo, vì lúc nãy họ vừa nói chuyện về “Thần tiên ca ca”.
Không đi thì thôi, càng thoải mái.
“Thanh Thanh, ngẩn người làm gì đó?”
“Dạ, con tới đây.”
Những người có thân phận dĩ nhiên không thể cùng dân thường ngồi xem, sau khi chào hỏi vài câu, mọi người đều lên tầng hai, ngồi trong các gian riêng mà nhìn xuống.
Thời phu nhân bị một phu nhân khác kéo đi, trước khi rời, vị phu nhân kia còn liếc nhìn Thời Vụ Thanh đầy ẩn ý. Bên cạnh bà ta là một thiếu niên cùng tuổi với Thời Vụ Thanh, gương mặt đỏ ửng.
Thời Vụ Thanh chớp mắt, trong phòng chỉ còn lại nàng và nha hoàn.
“Tiểu thư, hát bội trong kinh thành chắc chắn còn hay hơn nơi này nhiều.” Nha hoàn không kìm được mà nói với vẻ ngưỡng mộ.
Thời Vụ Thanh không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn một hồi.
Không hiểu vì sao, giờ phút này lòng nàng bỗng thấy bất an.
Giữa tiếng hát réo rắt, Thời Vụ Thanh lại mở bình luận ra xem.
[A! Muội muội đang xem hát kìa (cười)]
[(cười)]
[(cười vui vẻ.jpg)]
“?” Thời Vụ Thanh ngơ ngác.
Cái gì đây? Vì sao ai nấy đều “cười”?
Cảm giác bất an càng lúc càng rõ rệt, Thời Vụ Thanh vội muốn kéo lên xem thêm bình luận, song chưa kịp động tay, nha hoàn phía sau bỗng phát ra tiếng rên khẽ nghẹn ngào.
Thời Vụ Thanh cả kinh, toan quay đầu lại xem thì chưa kịp, một móng vuốt dài sắc bén đã móc lấy eo nàng.
Thân thể nàng trong nháy mắt bị một luồng sức mạnh khổng lồ kéo giật về sau!
“Ầm!” Nàng đập mạnh vào bàn gỗ, vốn dĩ phải vang tiếng động lớn, nhưng âm thanh ấy như bị nuốt chửng… căn phòng bỗng tĩnh lặng đến rợn người.
Đôi mắt Thời Vụ Thanh ứa nước, mờ đi trong đau đớn.
[Ta khỉ gió!!!]
[!!!!!]
[Chuyện gì thế này?!]
Thời Vụ Thanh nghiêng đầu, cố nhìn rõ kẻ tập kích, song thứ đầu tiên đập vào mắt nàng lại là… một đôi móng vuốt sói sắc bén!
Một sinh vật thân người đầu sói, giơ vuốt muốn bổ xuống giết nàng!
Tim nàng đập dồn dập, trong khoảnh khắc sinh tử ấy, nàng bật thốt: “Ngươi… không muốn giết ta!”
“……” Hành động của con sói khựng lại.
Thời Vụ Thanh lập tức nhận ra độc giả vẫn đang theo dõi, liền vội vàng chữa lời, yếu ớt cầu khẩn: “Ngươi… đừng giết ta…”
Ánh mắt của con sói dần trở nên sáng tỏ, hắn nhìn nàng vài giây, rồi dùng móng vuốt móc lấy eo nàng, xoay người nhảy vút ra ngoài cửa sổ!
Độc giả chẳng biết rằng, con sói không giết Thời Vụ Thanh là vì nàng đã dùng kỹ năng. Họ chỉ tưởng rằng hắn có mục đích khác nên mới không ra tay.
[!!!]
[Hắn định mang Thanh Thanh đi đâu!!!]
[Cứu mạng a a! Hằng An mau đến đi! Muội muội ngươi bị bắt rồi!]
[Chết tiệt, sao đúng lúc này Tiểu Hề cũng chẳng có ở đây!]
……
Thời Hằng An thong thả dùng yêu lực quấn lấy thi thể dưới đất.
Chỉ mấy giây sau, thi thể hóa thành xương trắng, rồi tan biến vào hư không.
Hắn cong môi, tâm tình khoan khoái, liếm vệt máu trên móng vuốt.
Chết rồi.
Tên chướng mắt.
Thời Hằng An xoay người, quét ánh nhìn qua những thi thể khác, trong mắt đen sâu hơn một tầng.
Hắn giẫm gãy khúc xương dưới chân, bước đến bên xác kế tiếp…About me
Xin chào! Đây là Blog của Bạn Quýt Nơi đăng truyện nhà dịch và blogs.
Ủng hộ nếu thấy truyện hay nhé!
TRAN HUONG LIEN 0326586236
Fanpage
Người theo dõi
Tổng số lượt xem trang
Nhãn
Recent Posts
Bài viết đã đăng
-
►
2024
(399)
- ► 30/06 - 07/07 (69)
- ► 07/07 - 14/07 (18)
- ► 04/08 - 11/08 (60)
- ► 11/08 - 18/08 (66)
- ► 03/11 - 10/11 (23)
- ► 10/11 - 17/11 (20)
- ► 17/11 - 24/11 (23)
- ► 24/11 - 01/12 (17)
- ► 01/12 - 08/12 (19)
- ► 08/12 - 15/12 (21)
- ► 15/12 - 22/12 (21)
- ► 22/12 - 29/12 (22)
- ► 29/12 - 05/01 (20)
-
▼
2025
(1154)
- ► 05/01 - 12/01 (33)
- ► 12/01 - 19/01 (28)
- ► 19/01 - 26/01 (29)
- ► 26/01 - 02/02 (39)
- ► 02/02 - 09/02 (18)
- ► 09/02 - 16/02 (25)
- ► 16/02 - 23/02 (28)
- ► 23/02 - 02/03 (27)
- ► 02/03 - 09/03 (28)
- ► 09/03 - 16/03 (28)
- ► 16/03 - 23/03 (29)
- ► 23/03 - 30/03 (30)
- ► 30/03 - 06/04 (35)
- ► 06/04 - 13/04 (37)
- ► 13/04 - 20/04 (35)
- ► 20/04 - 27/04 (35)
- ► 27/04 - 04/05 (41)
- ► 04/05 - 11/05 (35)
- ► 11/05 - 18/05 (33)
- ► 18/05 - 25/05 (33)
- ► 25/05 - 01/06 (35)
- ► 01/06 - 08/06 (36)
- ► 08/06 - 15/06 (42)
- ► 15/06 - 22/06 (37)
- ► 22/06 - 29/06 (23)
- ► 29/06 - 06/07 (13)
- ► 06/07 - 13/07 (8)
- ► 13/07 - 20/07 (7)
- ► 20/07 - 27/07 (29)
- ► 27/07 - 03/08 (13)
- ► 03/08 - 10/08 (17)
- ► 10/08 - 17/08 (19)
- ► 17/08 - 24/08 (13)
- ► 24/08 - 31/08 (11)
- ► 31/08 - 07/09 (20)
- ► 07/09 - 14/09 (8)
- ► 14/09 - 21/09 (9)
- ► 21/09 - 28/09 (9)
- ► 28/09 - 05/10 (9)
- ► 05/10 - 12/10 (8)
- ► 19/10 - 26/10 (16)
- ► 26/10 - 02/11 (9)
- ► 02/11 - 09/11 (11)
- ► 09/11 - 16/11 (15)
- ► 16/11 - 23/11 (14)
- ► 23/11 - 30/11 (14)
- ► 30/11 - 07/12 (14)
-
▼
07/12 - 14/12
(15)
- Xuyen Thanh Van Nguoi Ghet 258 259 260
- Xuyen Thanh Van Nguoi Ghet 261 262 263
- Thiep That Tam Co 013 - 016
- Xuyen Thanh Van Nguoi Ghet 264 265 266
- Thiep That Tam Co 017 - 020
- Xuyen Thanh Van Nguoi Ghet 267 268 269
- Thiep That Tam Co 021 - 024
- Xuyen Thanh Van Nguoi Ghet 270 271 272
- Thiep That Tam Co 025 - 028
- Xuyen Thanh Van Nguoi Ghet 273 274 275
- Thiep That Tam Co 029 - 032
- Xuyen Thanh Van Nguoi Ghet 276 277 278
- Cung Dau 001 002 003
- Xuyen Thanh Van Nguoi Ghet 279 280 281
- Cung Dau 004 005 006
- ► 14/12 - 21/12 (14)
- ► 21/12 - 28/12 (14)
- ► 28/12 - 04/01 (26)
-
►
2026
(272)
- ► 04/01 - 11/01 (18)
- ► 11/01 - 18/01 (22)
- ► 18/01 - 25/01 (21)
- ► 25/01 - 01/02 (21)
- ► 01/02 - 08/02 (15)
- ► 08/02 - 15/02 (14)
- ► 15/02 - 22/02 (27)
- ► 22/02 - 01/03 (21)
- ► 01/03 - 08/03 (18)
- ► 08/03 - 15/03 (26)
- ► 15/03 - 22/03 (27)
- ► 22/03 - 29/03 (26)
- ► 29/03 - 05/04 (16)
