Cung Dau 001 002 003

By Quyt Nho - tháng 12 12, 2025
Views

Chương 1: Tái Ngộ

Khi Chu Tùng Cẩn bước ra từ phòng bao cao cấp, anh tình cờ va phải một người đàn ông trung niên.

Người đàn ông kia thoáng sững sờ trong giây lát, sau đó lập tức mỉm cười cúi người, bước lên bắt tay anh:
“Chu tổng! Trùng hợp quá, ngài cũng dùng bữa ở đây sao?!”

Chu Tùng Cẩn cảm thấy có chút xa lạ với ông ta, nhưng vẫn lịch sự đưa tay bắt nhẹ và khẽ gật đầu.

Người đàn ông vốn là kẻ lão luyện trong giao tiếp thương trường, không hề che giấu ý đồ muốn kết thân, nhiệt tình mời mọc:
“Ngài có muốn qua bàn của chúng tôi ngồi không? Nhân tiện... ha ha, mọi người cùng trò chuyện một chút.”

Ông ta giơ tay chỉ về phía một nhóm người đang ngồi hai bên bàn dài trong phòng bao, âm nhạc sôi động ánh đèn mờ ảo.

Ánh mắt Chu Tùng Cẩn thoáng lướt qua họ, vừa định từ chối một cách khéo léo thì ánh nhìn đột nhiên dừng lại nơi góc bàn, trên một bóng hình mặc áo sơ mi xanh.

Bóng dáng ấy vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Đồng tử lạnh nhạt của anh bỗng rung động mạnh mẽ.

“Tiệc liên hoan của bộ phận?” Anh bình thản thu lại ánh mắt.

“Đúng vậy, chỗ này gần công ty chúng tôi. Hôm nay vừa kết thúc một dự án, tôi dẫn mọi người ra ngoài ăn mừng. Không ngờ lại gặp ngài ở đây.”

“Được.” Anh đáp.

Sự đồng ý đột ngột khiến người đàn ông trung niên ngạc nhiên không kịp trở tay.

Không ngờ anh lại nhận lời một cách dứt khoát như vậy.

Người đàn ông trung niên có chút bất ngờ lẫn vui sướng, vội nở nụ cười rạng rỡ hơn, dẫn anh đến bàn của công ty mình.

Thẩm Nghi ngồi trong góc khuất nhất, khuỷu tay bị nữ đồng nghiệp bên cạnh phấn khích thúc nhẹ:
“Này này, nhìn xem sếp dẫn ai đến kìa?”

Đồng nghiệp xung quanh đều tò mò quay đầu lại, chỉ thấy Trần Duệ đang khúm núm cúi đầu dẫn theo một người đàn ông bước tới.

Người đàn ông mặc bộ vest đen cắt may vừa vặn, màu sắc trầm lạnh nhưng sang trọng, toát lên khí chất cao quý mà không phô trương.

Bộ vest tôn lên dáng người cao ráo của anh, cánh tay dài nhẹ nhàng đong đưa khi bước đi, dáng vẻ trầm ổn thư thả.

Dù ánh sáng trong nhà hàng rất mờ, người ta vẫn dễ dàng nhận ra khuôn mặt thanh tú, điềm tĩnh bên dưới mái tóc được chải chuốt kỹ lưỡng.

Vài nữ đồng nghiệp trẻ liếc mắt ra hiệu cho nhau, chỉ riêng Thẩm Nghi thoáng chốc gương mặt đanh lại nhìn không ra biểu tình.

Cô hơi nghiêng người, quay đầu, cố gắng giảm bớt sự hiện diện của mình.

Trần Duệ đi đến đầu bàn, vỗ tay, giọng lớn tiếng:
“Nào, để tôi giới thiệu một chút.”

Ông ta chỉ vào người đàn ông bên cạnh:
“Chu Tùng Cẩn, Chu tổng, CEO của Tập đoàn An Hạ.”

An Hạ...? Chu Tùng Cẩn...?

Mọi người trên bàn lặng đi một hơi.

Tập đoàn An Hạ là doanh nghiệp nhà nước hàng đầu, hoạt động trong các lĩnh vực thương mại, văn hóa, bất động sản và tài chính.

Trung tâm thương mại An Hạ, nơi có nhà hàng âm nhạc này, chính là địa bàn của họ.

Cái tên Chu Tùng Cẩn không xa lạ trong giới kinh doanh.

Con trai duy nhất của Chu Hành Tĩnh - nhà sáng lập và chủ tịch Tập đoàn An Hạ, đồng thời là người kế nhiệm hiện tại của tập đoàn. Năm ba mươi tuổi, anh đã lọt vào danh sách tỷ phú toàn cầu của Forbes.

Một nhân vật huyền thoại như vậy xuất hiện trước mắt, cả bàn tiệc tức thì trở nên gượng gạo.

Các nữ đồng nghiệp cố che giấu niềm phấn khích, thì thầm cười nói với nhau.

Trần Duệ mời Chu Tùng Cẩn ngồi vào vị trí ban đầu của mình, còn ông ta lách sang bên cạnh ngồi bên trái anh, không ngừng niềm nở giới thiệu từng người có chức vụ cao trong công ty.

Chu Tùng Cẩn kiên nhẫn lắng nghe, lịch sự gật đầu.

Thẩm Nghi ngồi cách anh một dãy, giữa họ là bảy tám người, ánh sáng trong phòng nhạt nhòa, nhạc nền ồn ã, tiếng người huyên náo.

Từ khi Chu Tùng Cẩn ngồi xuống, các đồng nghiệp quanh bàn lập tức chẳng còn tâm trí quan tâm đến đồ ăn trên bàn, ai nấy đều vểnh tai, cố nghe rõ cuộc đối thoại giữa sếp của mình và vị Chu tổng kia.

Chỉ riêng Thẩm Nghi cắm cúi ăn uống, ánh mắt không hề liếc qua dù chỉ một lần.

Chương 2: Kính rượu

Trần Duệ vốn đã uống rượu, có chút men say. Kéo được một nhân vật lớn như vậy tới tựa như có miếng bánh từ trên trời rơi xuống, lời nói và hành động của ông ta bắt đầu trở nên khoa trương.

Sau vài lần trò chuyện, ông ta bắt đầu gọi mọi người đến kính rượu Tổng Giám đốc Chu.

Mấy vị lãnh đạo nam lần lượt nâng ly, đến lượt Ellen, nữ quản lý hạng mục. Cô ấy cầm ly nước cam đứng dậy, cười xin lỗi:
“Chu tổng, thật ngại quá, vì lý do cá nhân nên tôi không tiện uống rượu.”

Chu Tùng Cẩn nhìn bụng cô ấy nhô lên, lịch sự nâng ly cụng nhẹ:
“Chúc mừng.”

Trần Duệ lại có chút không vui, lén lút nháy mắt với Ellen:
“Cô không uống được, thì người dưới trướng cô có thể uống thay mà! Nào... Tiểu Nghi đâu?”

Khi nghe thấy tên này, bàn tay đang cầm ly rượu của Chu Tùng Cẩn khẽ dừng lại nhưng không khiến người khác nhận ra.

Ánh mắt anh dừng giữa không trung, khóe mắt lướt qua một cách tự nhiên, im lặng chờ đợi.

“Sếp à, Tiểu Nghi vẫn chỉ là một cô gái ...” Ellen muốn cản, nhưng Trần Duệ lớn giọng cắt ngang:
“Con gái thì làm sao? Đừng có kỳ thị con gái nhé!”

Cái lý lẽ gì đây? Ellen lườm Trần Duệ một cái, cơn giận trào lên.

Ánh mắt của Trần Duệ quét qua bàn dài, nhanh chóng dừng ở góc bàn, nơi Thẩm Nghi đang ngồi.

“Thẩm Nghi.” Đồng nghiệp Gia Bảo vội dùng khuỷu tay huých cô:
“Sếp gọi cậu kìa.”

Thẩm Nghi theo phản xạ nhìn về phía sếp, ánh mắt vừa vặn chạm phải cái nhìn nhàn nhạt của Chu Tùng Cẩn.

Tim cô như bị một cái búa đập mạnh, lại như một cây kim sắc nhọn đâm vào, cảm xúc lẫn lộn.

Trần Duệ đứng lên, liên tục vẫy tay về phía cô.

Chu Tùng Cẩn thì vẫn ngồi vững vàng tại chỗ, chỉ có ánh mắt là lặng lẽ dõi theo.

Anh sớm đã nhận ra cô.

Thẩm Nghi khẽ thở dài một tiếng, đành như vậy.

Cô cầm lấy ly rượu, ngón tay hơi run, khẽ nhếch khóe môi, bước tới với vẻ cứng nhắc.

“Thẩm Nghi, nào nào, vừa nhìn đã biết cô là người biết uống rượu. Cô thay chị Ellen nhà cô kính một ly với Chu tổng đi.” Trần Duệ kéo cô đến trước mặt Chu Tùng Cẩn.

“Chu tổng.” Thẩm Nghi cúi thấp ly chào hỏi, vẻ mặt bình thản.

Từ lúc cô bước lại đây, ánh mắt Chu Tùng Cẩn không hề rời khỏi người cô.

Anh giơ ly rượu, nhưng bị Trần Duệ cản lại.

Trần Duệ rất am hiểu lễ nghi trên bàn rượu, cố chấp và nghiêm túc, nhìn chất lỏng trong ly của Thẩm Nghi, cười lớn:
“Ô, trong ly của cô là nước ngọt đúng không? Thế không được, không được, phải rót rượu lại.”

Bàn tay đang chìa ra của Thẩm Nghi trở nên ngượng ngập, dừng giữa không trung.

Ellen vội giải vây:
“Trần Tổng, kính rượu mà, quan trọng là lễ nghĩa thôi.”

Trần Duệ say khướt:
“Không được, không được, quan trọng là phải chân thành, đúng không Chu tổng?”

Ellen giận đến mức muốn lườm trắng mắt, nhưng trước mặt Chu Tùng Cẩn lại không tiện phát cáu, chỉ biết nhìn sang Thẩm Nghi.

Hơn hai mươi đôi mắt xung quanh đều nhìn về phía cô.

Thẩm Nghi khẽ chớp mắt, không hề do dự, định uống hết nước ngọt trong ly rồi rót rượu lại.

Nhưng Chu Tùng Cẩn không nói gì, chỉ nhấc ly rượu chạm nhẹ vào ly nước ngọt của cô, phát ra âm thanh trong trẻo.

“Cảm ơn.” Anh dịu dàng nói, sau đó uống cạn rượu trong ly.

“Chu tổng đúng là khí phách!” Trần Duệ đứng bên làm nhiệm vụ khuấy động không khí.

Thẩm Nghi giữ vẻ mặt lãnh đạm, gật đầu lịch sự với anh, rồi quay lại góc bàn của mình.

Đến khi ngồi xuống, cô vẫn cảm thấy cơ thể mình như lơ lửng giữa không trung.

Chu Tùng Cẩn không ngồi lâu, đồng ý thêm WeChat của Trần Duệ rồi đứng dậy chào mọi người.

“Bên kia tôi còn có bạn, xin lỗi tôi phải đi trước.”

“Ôi, khách sáo gì chứ, Chu tổng đúng là quá lịch sự.” Trần Duệ cũng đứng lên, đi theo tiễn anh đến tận cửa phòng VIP.

Gia Bảo nhìn bóng dáng Trần Duệ nịnh nọt từ xa, bĩu môi nháy mắt với Thẩm Nghi.

“Nếu Trần Tổng nhờ được cái chiêu nịnh hót này mà kéo được một dự án từ Chu Tùng Cẩn, tớ sẽ gọi ông ta là ‘Tổ Sư Nịnh Bợ’.”

Thẩm Nghi im lặng, mỉm cười không nói gì.

Gia Bảo tiếp tục nháy mắt:
“Này, vừa nãy cậu đi kính rượu, ánh mắt Chu Tùng Cẩn cứ dán vào cậu, trông như rất có hứng thú với cậu đấy.”

Thẩm Nghi uống một ngụm nước ngọt, cười nhạt:
“Cậu nghĩ nhiều rồi.”

Chương 3: Lên xe

Trong phòng bao VIP, Đào Tân Tân - cô gái trẻ với dáng vẻ nổi loạn trong chiếc áo khoác da bó sát, đang tựa vào vai người chồng mới cưới Tạ Tuấn, cười đến mức rung cả người.

Thấy Chu Tùng Cẩn bước vào, cô ấy vẫy tay trách móc:
“Anh Tùng Cẩn, sao đi lâu vậy?”

“Gặp người quen, nói chuyện một chút.” Chu Tùng Cẩn kéo ghế ra, điềm tĩnh ngồi xuống.

Tạ Tuấn liếc anh vài cái, sau đó ghé sát tai Đào Tân Tân thì thầm vài câu khiến cô ấy lại cười ngặt nghẽo.

Chắc chắn là mấy câu chuyện chẳng ra gì.

Chu Tùng Cẩn chẳng để tâm, anh đã quen với kiểu đôi vợ chồng này cứ tung hứng qua lại rồi.

Đào Tân Tân từ nhỏ đã hướng ngoại, thời niên thiếu du học nước ngoài, tư tưởng khá thoáng.

Cô ấy hứng thú với mọi chủ đề thú vị, còn tính cách Chu Tùng Cẩn – một người mãi chẳng nói nổi một câu bông đùa – lại bị cô chê là cổ hủ, nghiêm nghị.

Theo lời cô từng trêu chọc, gọi anh là “ông chú phong kiến.”

Dù Chu Tùng Cẩn chỉ lớn hơn cô ba tuổi.

Hai gia đình họ là thâm giao, tính ra hai người là thanh mai trúc mã.

Hai nhà môn đăng hộ đối, vốn dĩ có ý định kết thông gia, nhưng Đào Tân Tân lại chẳng màng để ý.

Chu Tùng Cẩn nhìn cô ấy thay bạn trai hết người này đến người khác, cuối cùng tháng trước đã kết hôn. Ngày cô kết hôn, sự trầm mặc bao năm của anh hóa thành từng ly rượu mạnh, mãi đến khi tỉnh dậy mới xem như buông bỏ.

Tính cách của Chu Tùng Cẩn cũng không cho phép anh làm ra những hành động mất kiểm soát nào khác.

Người ngồi bên trái Chu Tùng Cẩn là Lâm Thiên Tiêu, ánh mắt lướt qua đôi vợ chồng trước mặt, không biết vô tình hay cố ý mà mở lời:
“Tân Tân à, em cưới nhanh thế này, bọn anh trở tay không kịp đấy.”

“Các anh trở tay cái gì chứ?!” Đào Tân Tân cười nguýt anh ta.

Người bên trái Lâm Thiên Tiêu là Cố Hoài, liền tiếp lời:
“Cậu ta là thay mặt anh Tùng Cẩn mà trở tay không kịp đấy. Người ta im lặng chờ em bao nhiêu năm rồi, em vừa về nước liền cho mọi người một cú trời giáng. May mà cậu ấy thân tâm khỏe mạnh...”

Câu này khiến không khí cả bàn trở nên ngượng ngập. Mặt Tạ Tuấn thậm chí đen lại.

“Cố Hoài.” Chu Tùng Cẩn cau mày, ngắt lời anh ta, lạnh giọng: “Thú vị lắm à?”

“Hề hề! Thú vị mà!” Cố Hoài không sợ chết, liếc nhìn Lâm Thiên Tiêu.

“Cố Hoài, miệng anh thối quá!” Đào Tân Tân vờ mắng hai người bọn họ, rồi cười phớ lớ: “Có lúc em thật sự nghi ngờ, loại cẩu thả như hai người làm sao mà kết bạn với một chính nhân quân tử như anh Tùng Cẩn được?”

“Ê, anh Tùng Cẩn của em thích người như bọn anh đấy!” Lâm Thiên Tiêu cười, tay chỉ vào cô, anh ta và Cố Hoài, cố tình nhấn mạnh chữ “bọn anh.”

“Người chính trực cậu ấy ngược lại nhìn không ưa.” Cố Hoài nói thêm với giọng trầm trầm.

Đào Tân Tân phì cười, đứng dậy, nghiêng đầu chỉ vào Chu Tùng Cẩn: “Hôm nay là anh Tùng Cẩn mời khách, em mời anh một ly!”

Cô vẫy tay gọi mọi người cùng đứng lên, nâng ly mời anh.

Chu Tùng Cẩn ngồi im, nhìn cô ấy cười nói. Cuối cùng không cưỡng lại được lời mời nên anh đành đứng dậy, nâng ly chạm vào ly cô ấy, nhẹ nhàng nói:
“Chúc em tân hôn vui vẻ.”

Mấy người uống rượu đến khi cao hứng, rời khỏi trung tâm thương mại, định đi quán bar tiếp tục cuộc vui.

Bên ngoài trời đã tối, gió lạnh rít lên, xen lẫn những hạt mưa băng đập xuống.

Tạ Tuấn nửa ôm Đào Tân Tân đang say khướt, sau một hồi do dự, mời:
“Chu tổng, chúng tôi định đi quán bar uống tiếp, anh đi cùng không?”

“Không, tối nay tôi còn có cuộc họp.” Chu Tùng Cẩn nói.

“Vậy được, anh bận việc nhé.” Tạ Tuấn khẽ thở phào, mặt hơi giãn ra.

Gió đêm đông lạnh buốt khiến Đào Tân Tân trong lòng Tạ Tuấn run lên. Chu Tùng Cẩn liếc nhìn, thở nhẹ một hơi, dặn dò:
“Lên xe nhớ đắp thêm áo khoác cho cô ấy.”

“Tất nhiên, tất nhiên.” Tạ Tuấn lúc thường mạnh miệng, phóng khoáng, nhưng đứng trước mặt Chu Tùng Cẩn lại có phần dè dặt.

Lâm Thiên Tiêu và Cố Hoài lái xe ra, gọi mấy người còn lại lên xe.

Cố Hoài thò đầu ra cửa sổ, hỏi Chu Tùng Cẩn:
“Không đi à?”

“Tôi về đây, Tân Tân vừa về nước, hai cậu chăm sóc cô ấy chút.”

“Được rồi.” “Hiểu rồi.” Hai người vẫy tay chào anh.

Chu Tùng Cẩn nhìn theo hai chiếc xe lăn bánh, ánh mắt vô tình dừng lại ở nhóm người phía xa.

Thẩm Nghi siết chặt chiếc áo khoác trên người, tạm biệt đồng nghiệp trong xe.

“Tiểu Nghi, em về bằng gì?” Ellen ngồi ghế lái hỏi.

Đường nhà mấy người khác ngược hướng cô, không tiện đi chung.

“Em đi xe buýt phía trước, có chuyến về thẳng nhà.” Thẩm Nghi cười đáp.

“Vậy được, trời lạnh lắm, em về sớm nhé.” Ellen dặn dò.

“Vâng, chị lái xe cẩn thận.”

Thẩm Nghi bước đi trên nền tuyết tan trộn lẫn băng vụn, đến trạm xe buýt.

Cô bước chậm, trong đầu vẫn nghĩ mãi về cuộc gặp gỡ vừa rồi với Chu Tùng Cẩn.

Tối thứ Sáu, tại trạm xe buýt trong khu CBD, người qua lại không nhiều.

Đã quá giờ tan làm, có lẽ vì trời quá lạnh, ai nấy sau khi kết thúc công việc đều không muốn nán lại dạo chơi bên ngoài.

Chỉ còn vài nhân viên văn phòng mệt mỏi do làm thêm giờ đang đứng chờ xe buýt một cách thưa thớt.

Một chiếc Maybach màu đen chậm rãi dừng lại trước trạm xe buýt, thu hút ánh nhìn của mọi người xung quanh.

Thẩm Nghi cảm thấy chiếc xe này có chút quen thuộc, nhưng nhất thời không thể nhớ ra.

Kính cửa sổ ghế phụ dần hạ xuống, ánh mắt Thẩm Nghi nhìn theo và dừng lại khi nhận ra người bên trong xe, đôi mắt khẽ sững lại.

“Lên xe.” Người đàn ông trên ghế phụ nói với cô.

Giọng điệu vẫn như mọi khi, lãnh đạm và xa cách.

Hai năm không gặp, không một lời hỏi han mở đầu, chỉ vỏn vẹn hai chữ “Lên xe.”.

Mang theo ngữ khí ra lệnh thường thấy của anh.

Ánh mắt Thẩm Nghi lướt qua Chu Tùng Cẩn một cách nhẹ nhàng, rồi chuyển sang chiếc xe buýt đang dừng phía sau xe của anh.

Cô tự nhiên bước đi, nghiêng người, tiến về phía chiếc xe buýt mình đang chờ, bước lên.

Thái độ của cô tỏ ra như người xa lạ, thậm chí còn lạnh nhạt hơn cả khi ở nhà hàng ban nãy.

Như thể hoàn toàn không nhận ra anh, cũng chẳng nghe thấy hai chữ anh vừa nói.

Người trợ lý trẻ tuổi ngồi ở ghế lái có chút ngượng ngùng, thăm dò hỏi:
“Chu tổng, chúng ta đi chứ ạ?”

Chu Tùng Cẩn nhìn vào gương chiếu hậu, thấy chiếc xe buýt phía sau, ánh mắt như ánh sao lạnh lẽo, trong đôi mắt ẩn chứa sự dao động, gương mặt dưới ánh đèn đường trở nên khó coi.

Hai bên đường, ánh đèn neon màu sắc của các cửa hàng phản chiếu lên gương mặt tuấn tú như tranh vẽ của anh, hiện ra chút cô đơn mơ hồ không thể che giấu.

“Đi thôi. Đừng chắn xe buýt nữa.” Anh nói.

  • Share:

You Might Also Like

0 comments