Chương 267: [4] Tay Nàng Bị Thỏ Lạnh Lùng Kéo Ra
“……” Đây là nghi lễ kết giao giữa loài thỏ sao?
Cớ sao mang theo khí thế băng lãnh, cao ngạo của một nữ tử lãnh diễm, mà lại thân mật như thế này chứ!
Rõ ràng vừa rồi còn mắng nàng ngu cơ mà!
Khoan đã...
“Tiểu Hề?!”
Tuyết Thỏ lạnh lùng khẽ “ừm” một tiếng.
“!” Thời Vụ Thanh hoàn toàn không ngờ, con thỏ mà nàng nhặt về chỉ để kiếm điểm độ nổi tiếng lại là một nhân vật trọng yếu trong truyện!
Trong yêu tộc, loài tuyết thỏ vốn thuộc về chủng tộc yếu ớt, song đó chỉ là những tuyết thỏ bình thường. Bên trong tộc tuyết thỏ cũng có sự khác biệt về huyết mạch, đa phần đã pha tạp, yếu kém hơn, dần trở thành loài thỏ thường.
Còn huyết mạch của Tiểu Hề lại thuần khiết nhất trong tất cả, nếu lấy thân phận con người để ví, thì Tiểu Hề chính là công chúa của tộc Tuyết Thỏ, sau lưng nàng là cả một hoàng tộc thuần huyết.
Tuyết thỏ thuần chủng có sức chiến đấu mạnh mẽ, tàn khốc, tuyệt không kém bất kỳ yêu thú hóa hình nào, vì thế trong yêu tộc, chúng có địa vị cao quý, mà về sau, chính Tiểu Hề đã trở thành một trong những chiến lực quan trọng nhất bên cạnh nam chính.
Nam chính có thể nhận được sự giúp đỡ của tộc Tuyết Thỏ, cũng là vì từng vô tình cứu Tiểu Hề một lần.
Tuy hiện tại câu chuyện mới chỉ bắt đầu, nhưng sau khi đọc hết toàn bộ tiểu thuyết, Thời Vụ Thanh đã có thể tưởng tượng được vị thế của gia tộc này: mạnh mẽ, tính cách rõ ràng, xuất hiện thường xuyên… hẳn là sẽ được độc giả vô cùng yêu thích!
Và bây giờ! Người đó đang ở ngay bên cạnh nàng! Còn nói muốn bảo vệ nàng nữa!!
Thời Vụ Thanh: “Hu hu, Hệ Thống! Dù nàng ấy mắng ta ngu, nhưng ta vẫn thấy nàng ấy thật đáng yêu!! Cực kỳ đáng yêu luôn!!”
“……” Hệ Thống câm lặng.
Thời Vụ Thanh vui sướng vô cùng.
Nhưng chẳng bao lâu sau, niềm vui ấy liền tan biến.
Bởi vì, những vết thương nàng cố giữ lại để kiếm điểm độ nổi tiếng — lại bị con thỏ cao lãnh kia kéo ra xem hết rồi!!
Giờ phải giải thích làm sao đây!!
…
Hai phút trước.
Trong lòng Thời Vụ Thanh tràn ngập suy nghĩ, nhưng vẻ ngoài vẫn bình thản, không để lộ chút gì.
Tiểu Hề thấy thiếu nữ tóc đen đứng yên nơi đó, làn da trắng nhợt dưới ánh sáng mờ trở nên tái đi quá mức, khí chất vốn đã mềm mại nay lại lạnh lẽo tột cùng.
“Là ai ức hiếp ngươi? Ta giúp ngươi giết hắn.”
Thời Vụ Thanh sực tỉnh, tuy không hiểu vì sao nàng lại hỏi vậy, nhưng rất nhanh nhập vai.
Ánh mắt nàng thoáng u ám, khẽ lắc đầu: “Không có ai cả.”
Ca ca hiện giờ đã là yêu quái, nếu nàng nói chuyện này với yêu quái như Tuyết Thỏ, e rằng nàng ta cũng chưa chắc sẽ giúp bên nào…
Không thể nói được.
Không sao cả… Dù chỉ dựa vào bản thân, nàng cũng nhất định phải tìm lại được ca ca.
Dù phải trả bất cứ giá nào.
Tiểu Hề chẳng muốn vòng vo, nói thẳng: “Đêm qua, ta thấy rồi. Ngươi tự cắt tay lấy máu, là ai ép ngươi làm vậy?”
Đôi đồng tử của thiếu nữ nhân loại co rút lại.
“Là ai?” Tuyết Thỏ từng bước tiến tới, ép sát.
“... Không ai ép buộc cả.” Thời Vụ Thanh gượng cười: “Chỉ là ta cần phải làm thế… Bây giờ ta tin rằng, ngươi thật sự muốn bảo vệ ta.”
Tiểu Hề cau mày: “Vì sao phải nói dối? Rõ ràng có ta ở đây.”
“Ta không nói dối.”
Tiểu Hề bật cười lạnh, trong mắt thoáng hiện chút phẫn nộ.
Kẻ ngu ngốc lại tự làm mình bị thương!
Nàng đột ngột bước lên, trước khi Thời Vụ Thanh kịp phản ứng, đã kéo tay áo nàng lên.
“Đừng!”
Giọng thiếu nữ mang theo chút nghẹn ngào, song Tiểu Hề đã chẳng còn để ý đến cảm xúc ấy.
Vừa mới hóa hình, nàng vẫn chưa hiểu rõ cảm xúc con người, nhưng khi ánh mắt chạm đến cánh tay đầy những vết dao chằng chịt kia, nàng liền như bị kinh hãi, toàn thân khẽ run lên.
Thời Vụ Thanh vội rút tay lại, kéo tay áo xuống.
“Ngươi…” Giọng Tiểu Hề khàn khàn, sắc mặt trống rỗng, chẳng thể thốt nên lời.
Đầu ngón tay nàng vẫn run rẩy không ngừng.
Tại sao?
Sao lại như vậy?
Là ai?
Là ai đã làm chuyện này với nàng!!
“Ta không sao.” Thiếu nữ tóc đen khẽ mấp máy môi, cuối cùng chỉ nói nhỏ.
Trong đôi mắt đỏ của Tiểu Hề dâng lên sát ý ngút trời: “Thời Vụ Thanh, nói cho ta biết, là ai! Rốt cuộc là ai! Ta nhất định phải giết hắn!! Hắn sao có thể… sao dám làm vậy với ngươi!”
Chương 268: [4] Suýt Nữa Giết Hắn, Ta Rất Sợ
Ánh mắt Tuyết Thố chứa đầy sát ý nặng nề. Thời Vụ Thanh cứng người đứng một lúc, bất đắc dĩ thở dài: “Cảm ơn ngươi, chuyện này rất phức tạp, nhưng thật sự không ai ép buộc ta cả…”
Tiểu Hề tức giận, chẳng hiểu nổi nàng đang giấu giếm điều gì.
Nhưng Thời Vụ Thanh đã không chịu mở miệng, nàng cũng chẳng thể làm gì hơn.
Hai chiếc tai thỏ trên đầu run lên, Tiểu Hề cùng Thời Vụ Thanh giằng co một hồi, rồi lạnh lùng hừ khẽ, hóa thành hình thỏ.
Thời Vụ Thanh còn chưa kịp phản ứng, con thỏ trắng đã nhảy vào lòng nàng. Nàng theo bản năng đưa tay đỡ lấy, sợ nó ngã xuống.
Không biết Tiểu Hề dùng pháp thuật gì, nhưng khi nhảy vào lòng nàng, chẳng hề có chút sức nặng nào, nhẹ tựa như một mảnh giấy, ôm cũng chẳng thấy mỏi.
Thời Vụ Thanh cúi đầu, con tuyết thỏ chẳng buồn liếc nàng, chỉ tự mình nhắm mắt, bộ dáng như muốn từ chối giao tiếp.
“…” Thời Vụ Thanh thôi không nghĩ nữa, dù sao Tiểu Hề cũng chẳng nặng gì, cứ để nàng ta nằm trong lòng vậy.
Nàng gọi nha hoàn đến, bảo thắp sáng đèn trong phòng, rồi mở cửa sổ cho gió đêm thổi vào.
Tiểu nha hoàn ríu rít nói về sự phồn hoa của hoàng thành, Thời Vụ Thanh thỉnh thoảng chỉ “ừ” một tiếng tỏ vẻ đồng ý, nhưng người thì đã ngồi xuống bàn, lấy bút lông, viết vài hàng chữ trên trang giấy trắng.
Nha hoàn nói một hồi, thấy Thời Vụ Thanh đang viết, liền biết điều mà ngậm miệng, cũng chẳng dám lại gần, chỉ nhỏ giọng hỏi:
“Tiểu thư, người đang viết thư cảm tạ cho Khương đại nhân sao?”
“Ừ.” Thời Vụ Thanh mỉm cười đáp.
Nha hoàn nói: “Khương đại nhân thấy được, nhất định sẽ rất vui.”
“Vậy nên, đừng có nhiều lời trước mặt người khác.”
“Vâng.” Nha hoàn ra vẻ hiểu ý.
Thế nhưng Tiểu Hề mở mắt, nhảy lên vai Thời Vụ Thanh, dưới ánh nến nhìn rõ những hàng chữ nàng viết:
[Năm Hồng Lệ thứ mười, tháng Sáu, Hạ.]
[Suýt nữa giết hắn, ta rất sợ.]
[Đôi khi ta tự hỏi, ta khác gì một đao phủ?]
[Cho dù ca ca trở về, cũng sẽ không thích dáng vẻ ta bây giờ.]
Chỉ vài nét bút đơn sơ, song từ vệt mực loang rộng bên cạnh, có thể thấy lòng thiếu nữ đang cuộn trào bất an.
Tiểu Hề chẳng để tâm mấy lời khác, chỉ câu “ta khác gì một đao phủ” khiến ánh mắt nàng lạnh hẳn đi.
Câu ấy toát ra một nỗi tự khinh nặng nề, nhìn vào chỉ thấy chói mắt vô cùng.
Tâm trạng này là vì “ca ca” kia ư? Là vì nghĩ rằng y sẽ ghét bỏ nàng sao?
Nha hoàn lặng lẽ lui ra ngoài, Tiểu Hề bỗng nói: “Nếu hắn không thích ngươi, ta sẽ giết hắn.”
Đang nghĩ xem nên viết tiếp gì, Thời Vụ Thanh liền ngẩng đầu: “?”
Đôi tai tuyết thỏ động đậy, trông vô cùng đáng yêu, nhưng lời thốt ra lại là: “Có ta ở đây, sẽ không ai dám không thích ngươi. Nếu có kẻ như thế, ta sẽ giết hắn.”
“…” Không, đừng cái gì cũng đòi giết người chứ!
Thời Vụ Thanh bỗng ngộ ra, e rằng trong nguyên tác, vị tiểu thư ngược đãi tuyết thỏ kia, không phải bị trừng phạt vì hành hạ nàng, mà là đơn thuần… bị nhìn không thuận mắt nên bị giết thôi!
Sao mà bạo lực thế này chứ!
Nàng từ tốn quay đầu, đối diện ánh mắt của con thỏ trên vai: “Thật ra, có đôi khi giết người cũng không giải quyết được vấn đề đâu.”
Tiểu Hề nói: “Ngươi ngốc như vậy, ta không tin.”
“……”
“Dù sao cũng đừng lo chuyện vớ vẩn.” Tiểu Hề nói tiếp, “Ta sẽ bảo vệ ngươi.”
…
Ngày tháng vẫn như cũ, trôi qua từng ngày.
Vì các điểm diễn tiến trong kịch bản, Thời Vụ Thanh thường phải xuất hiện trước mặt Thời Hằng An, chỉ là khác trước ở chỗ, trước kia nàng luôn dẫn theo một đám hạ nhân, lấy việc trêu chọc hắn làm vui; còn nay, nàng thường cùng Khương Tông đi đến, đôi khi những cách hành hạ Thời Hằng An, lại chính là do Khương Tông nghĩ ra để chọc nàng cười.
Nếu có thước đo “độ hắc hóa”, Thời Vụ Thanh nghĩ hẳn mình đã có thể thấy con số bùng nổ trên người nam chính rồi!
Không ít lần, nàng cảm giác Thời Hằng An sắp bộc phát, chỉ muốn bóp nát đầu nàng tại chỗ!
Nhưng không biết là vì kiêng kỵ thị vệ mà Khương Tông mang đến, hay do sức mạnh chưa ổn định, hắn vẫn chưa ra tay.
Mỗi ngày khi rời khỏi viện của Thời Hằng An, Thời Vụ Thanh đều cảm thấy mình vừa nhặt lại được một mạng.
Cái nhiệm vụ này, thật quá khó!
Bên cạnh nàng, Khương Tông lại vô tâm vô tính, chẳng nhận ra điều gì, thậm chí còn có thể nói trước mặt nam chính những lời đáng sợ:
“Thanh Thanh, nàng nói xem, hắn có ba con mắt, nếu ta làm mù hai con, chẳng phải vẫn có thể nhìn được sao?”
Ánh mắt thâm trầm của Thời Hằng An lập tức nhìn sang.
Thời Vụ Thanh lạnh cả sống lưng: “…”
“Ta thật muốn sưu tầm mắt của yêu quái thử xem.” Khương Tông hứng thú nói.
“…” Thời Vụ Thanh.
Đừng nói nữa a a a a!
Cứu mạng!
Có thể cho nàng chạy ngay khỏi cái viện này được không!
“Thanh Thanh, nàng thấy sao?” Cuối cùng, Khương Tông còn tỏ vẻ mong đợi, như thể ý kiến của nàng vô cùng quan trọng rằng nàng nói sao, hắn liền làm vậy.
Chương 269: [4] Phái Mấy Vị Tróc Yêu Sư Đến
[Tốt, rất tốt.]
[Chính là trong hai ngày tới thôi! Toàn bộ huyết mạch sẽ bộc phát!]
[Yo yo yo, thật là một đôi nam nữ chó má đầy tình ý! Chưa thành thân đã quấn quýt không rời!]
[Chết đi, hai tên tiện nhân! Ha ha ha ha ha ha ha!]
[Lại đây, móc mắt đi! Ta muốn xem rốt cuộc là ai móc mắt ai!]
Tim Thời Vụ Thanh như bị siết chặt, nàng chỉ cảm thấy qua tấm giao diện người xem kia, từng dòng bình luận đều mang theo một luồng khí lạnh rợn người.
Ánh mắt Thời Hằng An dừng trên nàng, tựa như có một con rắn đang cuộn mình bò dọc theo xương sống, chờ thời tấn công. Lông mi Thời Vụ Thanh khẽ run, nàng chỉ cảm thấy tay chân lạnh buốt, cổ họng nghẹn lại, chẳng thốt nên lời.
“Thanh Thanh?” Khương Tông đợi mãi không thấy đáp, thử nắm tay nàng, liền nhận ra bàn tay ấy lạnh lạ thường. Hắn lập tức siết chặt lấy:
“Thanh Thanh, nàng làm sao vậy? Không khỏe à? Tay sao lạnh thế?”
Cảm giác như kim châm từ ánh mắt kia càng dữ dội hơn, Thời Vụ Thanh chỉ hận không thể bật khóc. Nàng cố gắng giữ vẻ bình tĩnh:
“Ta không sao, chỉ là tối qua bị gió lùa một chút thôi… còn chuyện sưu tầm con mắt, thôi đi, thật ghê tởm.”
Khương Tông chẳng để tâm: “Vậy cũng được, nghe nàng vậy.”
Hắn liếc nhìn yêu quái bị trói chặt, khóe môi cong lên đầy ác ý: “Thanh Thanh, nàng có muốn biết tróc yêu sư bắt yêu như thế nào không? Ta đã viết thư cho đại ca rồi, bảo huynh ấy phái mấy vị tróc yêu sư tới!”
Thời Vụ Thanh hơi khựng lại.
Nhưng ngay sau đó, nhớ rằng đây là tình tiết vốn có trong nguyên tác, nàng liền thả lỏng.
Những vị tróc yêu sư kia tuy khiến nam chính gặp phiền toái, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng mà ngược lại, còn là một cơ hội tăng kinh nghiệm.
Hơn nữa, bọn họ sẽ đến sau khi sự kiện diệt môn xảy ra, vì thế nàng cũng chẳng cần quá lo.
“Tróc yêu sư sao? Ta chưa từng thấy. Họ có giết yêu quái ngay lập tức không?”
Sự chú ý của nàng đã bị dời đi, cũng không nhận ra Khương Tông đã nghiêng người, gần như ôm trọn nàng vào lòng.
Khương Tông nhếch môi, tâm tình vô cùng khoái trá: “Không phải giết ngay. Bọn họ có một loại phù chú, sẽ trừ hết yêu lực trong thân yêu quái, sau đó mới giết. Quá trình tước bỏ yêu lực ấy, giống như bị lửa dữ thiêu đốt, cực kỳ thú vị.”
“…… Quả thật là rất thú vị.”
“Phải không? Thanh Thanh, nàng quả nhiên khác hẳn mấy tiểu thư khác. Ta nói với họ chuyện này, ai nấy đều sợ hãi run rẩy!”
Thời Vụ Thanh cắn răng nén tiếng thở dài trong lòng: Cho nên ngươi thích người tàn nhẫn như ngươi sao?
Nàng mệt mỏi mở bảng kịch bản của mình. Tin tốt là, tuy mấy hôm nay Khương Tông giúp nàng tăng kha khá điểm hắc hóa, nhưng vì hắn luôn ở bên, nam chính chẳng có cơ hội ra tay với nàng. Hiện giờ, cảnh hành hạ nam chính chỉ còn lại một đoạn cuối cùng.
Thời Vụ Thanh kéo Khương Tông rời đi, song trước khi bước ra cửa, vẫn không nhịn được mà ngoái đầu nhìn lại Thời Hằng An.
Thiếu niên yêu quái điềm tĩnh nhìn nàng, dù máu thịt trên người loang lổ, vẫn chẳng lộ chút cảm xúc.
Từ ánh mắt ấy, Thời Vụ Thanh nhận ra hắn hoàn toàn không để tâm đến vết thương, cũng chẳng để tâm đến nàng hay Khương Tông.
Có lẽ, trong mắt Thời Hằng An lúc này, nàng và Khương Tông đều đã là những kẻ chết rồi.
Ánh mắt Thời Vụ Thanh khẽ dao động, rồi nàng thu lại tầm nhìn.
… Đã nhiều ngày rồi, nàng không nghe hắn nói một lời.
Rời khỏi tiểu viện, Khương Tông muốn nàng đi dạo cùng mình trong thành, nhưng một thị vệ tiến lên dâng thư.
Ban đầu Khương Tông không định xem, song sau khi nghe thị vệ thì thầm vài câu, hắn liền tỏ vẻ bất mãn, nói lời cáo biệt với Thời Vụ Thanh rồi quay về trước.
Thời Vụ Thanh mỉm cười chân thành: “Cáo từ.”
Khương Tông vừa rời đi, trên vai nàng bỗng thêm một trọng lượng.
“Tiểu Hề.” Thời Vụ Thanh nghiêng đầu.
Tuyết Thố thản nhiên nói: “Ngươi căn bản không hề ghét ca ca của ngươi, vậy cớ gì lại làm những chuyện này?”
Thời Vụ Thanh khẽ sững người rồi mím môi, không nói lời nào.
Tiểu Hề cũng im lặng. Bao ngày qua, nàng đã hiểu rõ tính nết Thời Vụ Thanh. Ở những việc khác nàng đều dễ nói chuyện, duy chỉ riêng chuyện “ca ca”, dù có hỏi thế nào, thậm chí uy hiếp, nàng cũng không hé răng thêm nửa chữ.
…
[May là độ hóa tiến hành vào lúc rạng sáng.]
[Đúng thế, nếu giữa ban ngày, còn phải tìm nơi tránh người.]
[Thời khắc mấu chốt đã đến rồi! Kích động quá! Chỉ cần vượt qua lần này, sẽ lập tức có được một phần mười sức mạnh của thượng cổ đại yêu “Bác”!]
[A a a a! Kích động quá đi!]
[Không ngờ lại là huyết mạch của “Bác”! Thật kinh người!]
[Tuy chỉ là một phần mười, nhưng nhìn sức mạnh này mà xem, thật lợi hại! Ta cảm thấy nam chính có thể ngang dọc trong thành Ô Mộc rồi! Giết cả Thành chủ cũng chẳng ai làm gì nổi hắn!]
[A a a, giết Thành chủ làm gì! Giết Thời Vụ Thanh và Khương Tông đi! Nếu đôi cẩu nam nữ kia còn không chết, ta tức chết mất!]
Canh ba, khi bầu trời còn chưa sáng, đúng vào lúc Thời Hằng An đang tiến hành bước độ hóa cuối cùng, bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân nặng nề.
Hắn không để ý, bởi bên ngoài đã có kết giới do chính hắn dùng yêu lực dựng lên nên những kẻ đó không thể vào.
Thân thể Thời Hằng An như tượng đá, bất động, không có chút dao động yêu lực nào, thoạt nhìn chẳng khác người phàm. Nhưng trên thực tế, những yêu lực ấy đã hoàn toàn hòa làm một với thân thể hắn, không còn rò rỉ ra ngoài.
Hắn kiên nhẫn cảm nhận luồng sức mạnh quen thuộc mà mạnh mẽ gấp bội đang cuồn cuộn trong người. Mỗi khi luồng lực ấy đi qua, toàn thân liền đau nhức như xé nát, nhưng sau cơn đau là cảm giác biến đổi tận xương tủy.
Nguồn sức mạnh khổng lồ cùng nỗi đau như thiêu đốt dội thẳng lên đầu, khiến Thời Hằng An không còn tỉnh táo hẳn, song cảm giác với thế giới bên ngoài vẫn rõ ràng.
Cho đến một khắc con mắt thứ ba giữa trán hắn đột nhiên mở ra!
Có người, không, là có yêu đã phá kết giới của hắn!
Tất cả nhân loại ồ ạt tràn vào!
——
Chú thích: “Bác (駁)” là linh thú được chép trong Sơn Hải Kinh, có hình thù kỳ dị: đuôi báo, thân thú, ba con mắt.

0 comments