Chương 370 : Đây là một bát máu ư? Không, là cả một chậu máu!
Lam Tử Du như nhìn thấy tia hy vọng cuối cùng, hắn lảo đảo quỳ sụp xuống, vừa lăn vừa bò đến bên Phương Thành Lãng, ôm chặt lấy chân y, giọng khàn đặc bi thương
“Đại sư huynh, ta và huynh quen biết bao năm, vẫn luôn coi huynh như huynh trưởng. Chẳng lẽ huynh nỡ lòng nhìn ta đi vào chỗ chết sao?”
Phương Thành Lãng cúi đầu, ánh mắt rơi xuống đôi tay đang siết chặt lấy mình, trong lòng chợt hiện lên hình ảnh năm xưa đó là khi Lam Tử Du vừa nhập môn.
Khi ấy, Lam Tử Du chưa tròn bảy tuổi, rõ ràng sợ hãi mà vẫn cố tỏ ra cứng cỏi như người lớn. Còn Phương Thành Lãng, khi đó cũng chỉ hơn hắn vài tuổi.
Thanh Diễn chân nhân sau khi thu đồ đệ, liền mặc kệ chẳng quan tâm, để lại gánh nặng chăm sóc sư đệ nhỏ cho Phương Thành Lãng. Từ đó, y mang trách nhiệm của một người huynh trưởng, tận tâm chỉ dạy, kề cận chăm sóc.
Đã có một thời gian dài, hai người cùng ăn cùng ngủ, thân thiết chẳng khác gì ruột thịt.
Thế nhưng, về sau…
“Đại sư huynh! Xin huynh giúp ta lần nữa, chỉ lần này thôi!” Lam Tử Du cầu khẩn trong tuyệt vọng, giọng khản đặc như sắp bật khóc.
Ánh mắt Phương Thành Lãng thoáng hiện vẻ giằng co. Không phải y không muốn cứu, mà là không còn mặt mũi nào đến cầu xin Ngu Chiêu.
Khoản nợ ân tình với nàng còn chưa trả xong, sao có thể mặt dày mà đến đòi thêm linh dược?
“Tử Du, ta sẽ không để đệ chết.” Phương Thành Lãng không đáp thẳng, chỉ nói một câu mơ hồ.
Lam Tử Du lại ngỡ rằng y đã xiêu lòng, mừng rỡ không thôi: “Ta biết ngay mà! Đại sư huynh sẽ không bao giờ bỏ mặc ta!”
“Đệ yên tâm nghỉ ngơi, chờ tin của ta.”
“Được… được.”
Phương Thành Lãng đỡ hắn nằm xuống giường, dặn dò đôi câu rồi mới rời đi.
Vừa ra khỏi địa giới động phủ của Lam Tử Du, vẻ bình thản trên gương mặt y lập tức tan biến.
Y nhíu chặt mày, đứng trầm ngâm thật lâu, cuối cùng từ bỏ ý định lên chủ phong, mà quay bước đi tìm Thôi Ngọc.
Y không đến động phủ của Thôi Ngọc, mà đi thẳng tới dược viên giữa sườn núi.
Dạo gần đây Thôi Ngọc vẫn ở trong dược viên, chăm cây cỏ, bỏ bê việc tu luyện.
Khi y đến nơi, Thôi Ngọc đang khom lưng cắt tỉa một gốc linh thảo, dáng vẻ chuyên chú như mỗi lần luyện đan.
“A Ngọc.”
Thôi Ngọc không ngẩng đầu, chỉ đến khi tỉa nốt chiếc lá thừa cuối cùng mới hờ hững gật đầu đáp lại.
“Diệp Tụng Tâm… vẫn chưa chết.”
Thôi Ngọc khẽ giật mình, sức tay bỗng siết mạnh, khiến chiếc kéo trong tay bị bóp nát thành sắt vụn.
“Lam Tử Du bị nàng mê hoặc, vận số tổn hao nghiêm trọng, nay đã ăn sâu vào xương cốt.”
Khóe môi Thôi Ngọc khẽ nhếch, nụ cười châm biếm thoáng hiện.
Hắn đã sớm đoán trước kết cục này. Tự chuốc nghiệt thì đừng mong sống lâu.
“A Ngọc, ta biết ngươi oán hắn, nhưng người chúng ta thực sự nên hận chính là Diệp Tụng Tâm!”
“Ả ta giả chết để thoát thân, nay e rằng vẫn còn tự tung tự tác ngoài kia. Chúng ta không thể để ả tiếp tục tiêu dao như thế được nữa!”
Nghe đến đây, Thôi Ngọc đã hiểu dụng ý Phương Thành Lãng đến tìm mình.
Hắn buông mảnh sắt trong tay, giọng lạnh như băng: “Ta đi cùng huynh.”
Diệp Tụng Tâm còn một ngày chưa chết, hắn còn một ngày chẳng thể đối mặt với Tiểu Chiêu.
“Được. Đệ chuẩn bị đi, một canh giờ nữa xuất phát.”
Thôi Ngọc khẽ nhắc: “Gọi cả Tô Minh đi cùng. Hắn mệnh lớn, có hắn có lẽ sẽ dễ lần ra tung tích của ả hơn.”
Phương Thành Lãng nghe vậy thấy có lý, liền định giờ hẹn, rồi vội đi tìm Tô Minh.
Nhưng Tô Minh chẳng có mặt trong động phủ.
Y tìm thấy hắn ở Tửu Quán Ngũ Hành Phường, người đã say mềm, lảo đảo ôm một vò rượu lớn.
Thấy sư huynh đến, Tô Minh nheo đôi mắt đục men, giọng lè nhè:
“Đại sư huynh! Mau ngồi đi! Hôm nay ngươi có phúc lắm đây là vò rượu mà chưởng quầy mất năm mươi năm mới nấu được đấy! Ta van xin mãi hắn mới chịu bán cho một vò!”
Phương Thành Lãng chẳng đáp, chỉ lạnh lùng nói: “Đi với ta.”
Dứt lời, y nắm cổ áo hắn lôi ra ngoài.
Tô Minh ôm chặt lấy vò rượu, tay kia lại giữ chặt bàn, gào lên: “Ta không đi! Ta còn chưa uống xong đâu!”
Nhưng sức hắn làm sao sánh được với Phương Thành Lãng. Cả người hắn bị kéo lê ra ngoài, chiếc bàn cũng nghiêng theo, chén đĩa vỡ choang đầy đất.
Phương Thành Lãng ném lại một khối linh thạch thượng phẩm: “Những thứ hỏng hôm nay, tính vào sổ của ta.”
Rồi chẳng quay đầu, y kéo luôn cả người lẫn bàn cùng vò rượu ra ngoài.
Chưởng quầy ôm khối linh thạch, cười tít mắt, còn đứng ở cửa tiễn theo: “Hoan nghênh hai vị lần sau lại tới nha!”
Khi bị lôi về đến Độc Nguyệt Phong, men rượu của Tô Minh cũng tỉnh quá nửa.
Hắn làu bàu: “Đại sư huynh, ta đâu có đắc tội gì huynh, sao lại kéo ta đi kiểu đó?”
Phương Thành Lãng nói, giọng trầm như tiếng chuông cổ: “Diệp Tụng Tâm chưa chết. Ta cho đệ nửa canh giờ tỉnh rượu. Tỉnh rồi, lập tức xuất phát. Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc.”
Tô Minh giật mình, men rượu bay sạch. Hắn lắp bắp: “Nàng… nàng ta chưa chết? Không thể nào! Khi ấy ta tận mắt thấy nàng bị đâm xuyên tim! Máu còn bắn lên mặt ta cơ mà! Sao có thể sống lại được?”
Phương Thành Lãng gằn giọng: “Diệp Tụng Tâm là tà vật.”
Tô Minh chết lặng.
Phương Thành Lãng nói tiếp, giọng dứt khoát: “Mau chuẩn bị, chúng ta đi ngay.”
“Được!”
Tô Minh chẳng dám hỏi thêm. Đại sư huynh chưa từng nói dối. Nếu y bảo Diệp Tụng Tâm còn sống thì chắc chắn là thật.
Nếu để chuyện kiếp trước tái diễn, tất cả bi kịch sẽ lại ập đến. Hắn phải ngăn điều đó bằng mọi giá!
Ba người sư huynh đệ hiếm khi đồng lòng, vừa điểm canh liền rời núi gấp rút.
…
“Các ngươi có ý gì đây?
Quyền Dã trừng mắt nhìn chiếc chậu gỗ to bằng cái đầu người đặt trước mặt, sắc mặt tối sầm.
Xá Quân vuốt chòm râu dài, khóe môi cong lên đầy nhàn nhã: “Còn gì ngoài quy củ cũ?”
Quyền Dã vung tay hất mạnh cái chậu, giọng gằn từng chữ: “Các ngươi quá đáng rồi! Năm xưa rõ ràng là các ngươi mời ta đến!”
Xá Quân vẫn cười như chẳng có chuyện gì: “Không sai, là ta mời ngươi. Nhưng điều đó không có nghĩa ngươi có thể vô tư hưởng hết những gì chúng ta cung cấp. Thiên hạ đâu có bữa tiệc nào miễn phí. Huống hồ, ta chỉ cần một bát máu của ngươi, cũng chẳng phải bảo ngươi chặt thịt có gì đáng nổi giận?”
Quyền Dã nghiến răng, rống lên: “Một bát? Đây rõ ràng là một chậu! Các ngươi coi máu ta là nước biển vô tận sao?”
Xá Quân khẽ cười, chòm râu rung nhẹ: “Cũng chẳng còn cách nào khác. Bên Thanh Quỳ thúc giục gấp quá, đành làm phiền ngươi thêm lần này.”
Thanh Quỳ - tộc trưởng Nguyệt Ảnh Thố, là người đã cùng hắn ký khế ước.
Bà ta và Xá Quân vốn chia nhau dùng Quyền Dã, nhưng Xá Quân lòng tham vô đáy, mấy lần trước đều lén giấu Thanh Quỳ để độc chiếm. Nay e rằng Thanh Quỳ đã sinh nghi, liên tiếp gửi thư uy hiếp, lời lẽ lạnh như băng.
Xá Quân vừa sợ mất lợi, vừa chẳng dám đắc tội, bèn đem hết gánh nặng đổ lên đầu Quyền Dã.
Nghe xong những lời trơ trẽn ấy, Quyền Dã giận đến mức chỉ muốn nhổ sạch râu hắn cho hả dạ.

0 comments