Cung Dau 248 249 250

By Quyt Nho - tháng 2 25, 2026
Views

Chương 248: Con gái chú không thể không có cha!

Chú Trạch bị đánh thức bởi tiếng hô hoán gấp gáp.

Thẩm Nghi dùng búa thoát hiểm đập vỡ cửa kính xe của ông, đưa tay vào muốn giúp ông tháo dây an toàn, nhưng khóa dây lại kẹt cứng không gỡ được.

Chiếc xe đã bị lật nhiều vòng, túi khí bung ra không đúng góc, trán chú Trạch không biết đã va vào đâu, máu tươi chảy ròng ròng xuống, len vào mắt.

Phía sau xe bắt đầu bốc lên tia lửa, nhanh chóng biến thành ngọn lửa nóng bỏng. Chú Trạch rên rỉ trong đau đớn, ý thức mơ hồ, lờ mờ nhìn thấy người trước mặt đang cố sức kéo dây an toàn của mình, lắc đầu thều thào: 

“Cô Thẩm… mau đi đi… đừng lo cho tôi nữa…”

Thẩm Nghi không nói gì, cũng chẳng có thời gian để nói. Ngọn lửa nóng rực đã bùng lên dữ dội, tim cô đập thình thịch, cúi đầu tập trung hết sức kéo ông ra khỏi dây an toàn.

“Đi đi… đừng lo cho tôi nữa!”

Cô không ngẩng đầu, giọng kiên quyết: “Chú Trạch, cháu nhất định sẽ cứu chú ra ngoài.”

Toàn thân chú Trạch tê dại, tay chân lạnh buốt, phần thân dưới bị kẹt dưới xe, không biết là do tê hay đã liệt, không thể cử động.

Làn sóng nhiệt cuồn cuộn ập đến, ghế ngồi đã bắt đầu bị thiêu cháy. Trong cơn tuyệt vọng, ông gào lên: “Chạy đi!”

Trong lúc cấp bách, Thẩm Nghi chợt nhớ đến cây búa thoát hiểm trong tay.

Mặt còn lại của búa là lưỡi dao bén, chuyên dùng để cắt dây an toàn.

Cô cắn môi, tay run run, nhanh chóng xoay búa lại, mở nắp lưỡi dao, phải thử đến mấy lần mới cắt đứt được dây an toàn đang siết chặt lấy ông.

“Con gái chú không thể không có cha!” Thẩm Nghi trầm giọng nói.

Cô không thể cứ thế nhìn người đàn ông còn cười đùa với mình mấy tiếng trước, một người cha, biến mất ngay trước mắt.

Nghe thấy câu đó, ánh mắt chú Trạch đang đờ đẫn bỗng chốc rực sáng trở lại, nhớ đến vợ con ở nhà, trong lòng bừng lên khát vọng sống mãnh liệt.

Ông gầm lên một tiếng, chống tay vào ghế, mượn lực Thẩm Nghi mà trượt được nửa thân người ra khỏi ghế ngồi.

Cô vội vàng kéo ông ra khỏi cửa sổ xe, thấy chân phải của ông vẫn bị kẹt trong xe, liền quay lại cố gắng bẻ cong chiếc ghế đang bị bóp méo.

Ngọn lửa đã lan tới phần sau ghế lái, sức nóng khiến cánh tay cô bỏng rát như thiêu.

Thẩm Nghi giật mạnh chân phải ông ra, nhưng lực quán tính khiến cô ngã lùi lại nửa bước, không may giẫm trúng đá, cổ chân trái trẹo mạnh, cơn đau đột ngột khiến cô nghẹn thở.

Cô khẽ rên một tiếng, cố chịu đau, đứng thẳng dậy, đi đỡ chú Trạch lúc này đã bất tỉnh, hoàn toàn không còn sức lực.

Lúc ấy, ba bốn người lạ mặc trang phục khác nhau, dáng vẻ cũng khác biệt, từ sườn núi trượt tuyết xuống, vừa gọi to vừa lao đến giúp. Họ nâng chú Trạch lên, lại dìu cả Thẩm Nghi, nhanh chóng đưa họ rời khỏi chiếc xe đang bị ngọn lửa thiêu rụi.

Lửa bốc cao hừng hực cháy lên tận trời, chưa đầy vài phút, những tiếng nổ trầm đục vang lên – chiếc xe đã hoàn toàn bị phá hủy.

“Một lát nữa xe cấp cứu sẽ tới.” Có người an ủi cô.

Thẩm Nghi thở dốc, gật đầu cảm ơn, rồi cà nhắc quay lại chỗ Chu Tùng Cẩn – người giờ đây đã bất tỉnh.

Tuyết phủ đầy trên mái tóc rối bù của anh, đóng băng cả hàng mi dày.

Cô thở mạnh, hơi thở hóa thành từng làn khói trắng, tay run rẩy đỡ đầu anh tựa vào lòng mình.

Ngón tay cô vén tóc phía sau gáy anh, run rẩy quan sát dưới ánh đèn đường yếu ớt hắt từ sườn núi xuống, mới phát hiện phía sau tai phải là một mảng sưng đỏ lớn, loang lổ máu.

Từng dòng máu nhỏ từ sau đầu anh chảy xuống, thấm ướt cổ áo sơ mi trắng, nhuộm đỏ cả vùng da phía sau gáy.

Như thể bị kim nhọn đâm vào tim, Thẩm Nghi gắng gượng đè nén nỗi hoảng loạn và đau đớn, nhưng hai hàng nước mắt vẫn lặng lẽ tuôn rơi.

Cô ngẩng đầu, ánh mắt trống rỗng nhìn về đám lửa đang bùng cháy phía trước, những mảnh vỡ xe và kính vụn văng khắp theo quỹ đạo chiếc xe lật nhào, cảnh tượng tan hoang khắp nơi.

Các phương tiện đổ về tuyến đường ngày càng đông, ánh lửa phản chiếu trên những gương mặt bàng hoàng của người đi đường.

Không ngừng có người men theo sườn núi đi xuống, vừa giơ điện thoại chụp hình, vừa lo lắng nói về tai nạn do trượt tuyết vì tuyết rơi dày gây ra.

“Một tài xế, hai hành khách. Hai người đàn ông vẫn đang bất tỉnh, không rõ tình trạng ra sao…”

Ánh đèn flash từ các loại điện thoại chiếu thẳng vào mặt Thẩm Nghi, rồi lại lia qua Chu Tùng Cẩn trong lòng cô và chú Trạch bên cạnh.

Tiếng còi cứu thương vang lên dồn dập, xé tan màn đêm, kéo ý thức của Thẩm Nghi trở về.

Xe cảnh sát cũng nhanh chóng đến hiện trường.

Chương 249: Chấn động não khá nghiêm trọng

Bên cạnh có người hô lớn nhường đường, mấy bác sĩ và y tá mặc áo blouse trắng khiêng cáng từ sườn núi trượt xuống.

Tiếng còi xe cấp cứu trầm thấp vang lên dồn dập, đèn đỏ xanh nhấp nháy rọi xuống từ đỉnh núi, tai chỉ nghe thấy âm thanh báo cáo tình huống gấp gáp từ bộ đàm của nhân viên y tế.

Các âm thanh cứu hộ hỗn loạn vang dội bên tai, khiến trái tim đang thắt chặt của Thẩm Nghi cũng được xoa dịu phần nào.

Thấy mọi người đang vội vã khiêng Chu Tùng Cẩn và bác Trạch lên cáng, Thẩm Nghi cũng luống cuống định đứng dậy đi theo, nhưng chân phải cô lúc này đã tê dại hoàn toàn, không rõ là vì đau hay vì lạnh.

Một y tá chạy đến ngồi xổm xuống hỏi tình hình vết thương, sau đó kéo ống quần bên phải và tháo vớ ra kiểm tra — chỗ đó đã sưng phồng rõ rệt.

Thẩm Nghi nhìn chằm chằm cổ chân phải trống trơn của mình, bỗng dưng nghĩ đến gì đó, đầu óc như bị ong đập vào một cái ong ong —

Chiếc vòng tay bằng ngọc mà Chu Tùng Cẩn tặng cô đã không biết mất từ bao giờ rồi...

Chắc là lúc bị lăn trong xe thì bị vỡ mất rồi.

Lông mi cô khẽ rung, vài bông tuyết rơi theo động tác đó, trong lòng có một nỗi hụt hẫng mơ hồ, đến cả hơi thở cũng bắt đầu rối loạn.

Ngoài phòng cấp cứu, vợ chồng Chu Hành Tĩnh, Cố Hoài và Lâm Thiên Tiêu đang sốt ruột chờ đợi.

Viện trưởng Cố đẩy cửa đi ra, mọi người vội vàng bước đến đón.

“Lão Cố, Tùng Cẩn sao rồi?” Chu Hành Tĩnh nghiêm giọng hỏi.

Viện trưởng Cố tháo khẩu trang xuống, nói: “Do lăn từ trên sườn núi xuống, phía sau đầu bên phải có lẽ đã va phải đá bên ngoài qua nóc xe, dẫn đến chấn động não khá nghiêm trọng.”

“Chấn động não ư...” 

Mặt mẹ Chu tái nhợt vì sợ, nắm chặt tay chồng để giữ vững cơ thể, mắt rưng rưng nhìn Viện trưởng Cố, hỏi với giọng run rẩy: “Vậy... có sao không?”

“Dì Chu, đừng lo. Chấn động não chỉ là rối loạn chức năng, không gây tổn thương về mặt tổ chức.” Cố Hoài đứng bên an ủi.

Viện trưởng Cố nhìn anh một cái, rồi gật đầu: “Đúng vậy, chỉ là hôn mê tạm thời, sẽ sớm tỉnh lại thôi.”

Nghe vậy, mẹ Chu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, hít một hơi sâu rồi được Lâm Thiên Tiêu đỡ ngồi lại lên ghế.

“Có để lại di chứng không?” Chu Hành Tĩnh hỏi.

“Có thể xuất hiện rối loạn ý thức tạm thời và mất trí nhớ ngắn hạn, nhưng không nghiêm trọng.”

“Điều cần lo lắng bây giờ là khả năng xuất huyết nội sọ chậm. Nên bắt buộc phải nhập viện và theo dõi sát trong vài tuần tới.”

“Người bị thương nghiêm trọng nhất là tài xế ngồi ở ghế lái chính. Tình trạng hiện tại vẫn chưa qua cơn nguy kịch, vì là nhân viên của các anh, tôi khuyên nên chuẩn bị sẵn tâm lý cho tình huống xấu nhất.”

Viện trưởng Cố gật đầu nặng nề, thể hiện đã hiểu rõ.

Cố Hoài cúi đầu, không biết đang nghĩ gì, do dự chốc lát rồi hỏi: “Ba, còn cô gái đó thì sao?”

Chu Hành Tĩnh nghe anh nhắc tới Thẩm Nghi thì cũng giật mình nhớ ra, nhìn sang Viện trưởng Cố, giới thiệu: 

“Trong xe còn một cô gái nữa, là bạn gái của Tùng Cẩn.”

“À, cô bé họ Thẩm đó đúng không.” Viện trưởng Cố nói: “Chấn thương cổ chân bên phải, hiện vẫn đang được kiểm tra ở khoa xương khớp.”

Lâm Thiên Tiêu ngồi cạnh mẹ Chu liền lên tiếng: “Tôi xem video trên mạng rồi, nếu không phải cô Thẩm kéo được Tùng Cẩn và tài xế ra ngoài thì e là giờ...”

Nghe vậy, sắc mặt mẹ Chu thay đổi rõ rệt, bà không để lộ biểu cảm nhưng lặng lẽ né tránh sự nâng đỡ của Lâm Thiên Tiêu, trong lòng bực bội vì anh ta nói chuyện không kiêng kị, lại còn ồn ào phiền phức.

Chu Hành Tĩnh thì trầm mặc một lúc lâu, sau đó mới cảm ơn Viện trưởng Cố: “Lão Cố, phiền ông rồi.”

“Tiền viện phí của cả ba người đều do tôi chi trả, tài xế kia... phiền ông cố gắng cứu giúp.”

“Dĩ nhiên rồi.” Viện trưởng Cố chào mọi người một lượt, rồi dẫn theo các y bác sĩ nhanh chóng rời đi.

Chương 250: Ba con và mẹ chỉ là vì phép lịch sự

Tiếng nổ vang trời xé toạc không gian, ngọn lửa bốc lên tận mây xanh, mang theo sức nóng ngùn ngụt nuốt chửng bóng người vừa lao vào trong nháy mắt.

"Thẩm Nghi!" Chu Tùng Cẩn bỗng giật mình tỉnh dậy khỏi cơn mê, ngồi bật dậy, đồng tử tối sẫm như vực sâu không đáy, trán toát mồ hôi lạnh.

Ngoài phòng bệnh có vài người đang thấp giọng trò chuyện, nghe thấy động tĩnh lập tức đẩy cửa chạy vào.

Ba mẹ của Chu Tùng Cẩn cùng mấy y tá vội vã lao tới. Thấy con trai đã tỉnh lại, mẹ Chu lập tức bật khóc vì mừng rỡ, ôm chặt lấy anh nghẹn ngào nói:

"Tùng Cẩn! Con làm mẹ sợ muốn chết!"

Trên gương mặt của Chu Tùng Cẩn thoáng hiện nét bối rối.

Anh để mặc mẹ ôm, theo phản xạ nâng tay vỗ nhẹ lên vai bà.

Ngẩn người vài giây, cuối cùng anh cũng dần tỉnh táo lại.

Nhớ lại hình ảnh trong giấc mơ vừa rồi, ánh mắt anh nhanh chóng đảo qua một lượt khắp phòng bệnh. Sau đó, anh khẽ mở môi, nhìn về phía ba mình, giọng run run:

"Ba... Thẩm Nghi đâu rồi?"

Ba Chu nhìn anh, có chút ngạc nhiên vì hiếm khi thấy con trai mình mất bình tĩnh đến vậy.

Sau đó ông thở dài bất đắc dĩ, nói: "Cô bé ở phòng bệnh khác."

Phòng bệnh? Cô ấy sao lại phải nằm viện?

Cả người Chu Tùng Cẩn bỗng căng cứng, hơi thở chợt nghẹn lại. Rồi anh nghe ba mình nói tiếp:

"Dây chằng mắt cá chân phải bị rách, cần phải tĩnh dưỡng một thời gian."

Trái tim vốn đang treo lơ lửng trong lồng ngực rốt cuộc cũng được buông xuống, toàn thân Chu Tùng Cẩn dần thả lỏng, hô hấp cũng nhẹ nhàng hơn.

Nhớ lại cảnh tượng cô vác anh lê từng bước trong đêm tuyết, bờ vai gầy guộc của cô gắng sức chống đỡ cơ thể anh, tiếng thở hổn hển không ngừng truyền vào lồng ngực, Chu Tùng Cẩn đột nhiên dâng lên một nỗi nhớ mãnh liệt, anh chỉ muốn lập tức được gặp cô.

"Con nằm yên trên giường đi!" Ba Chu nhìn ra suy nghĩ của anh, trầm giọng dặn dò.

Rồi như để trấn an, ông nói thêm:

"Mẹ con đã sắp xếp dì giúp việc trong nhà, từ mai sẽ qua chăm sóc con bé. Tối nay thì có em gái nó ở lại trông."

Sắp xếp dì giúp việc trong nhà?

Nghe xong, Chu Tùng Cẩn thoáng bất ngờ xen lẫn vui mừng, liếc nhìn ba mẹ mình:

"Ba... mẹ..."

Mẹ Chu nằm nhoài trên vai anh khóc một hồi, rồi mới ngồi dậy, quay mặt sang chỗ khác lau nước mắt:

"Ba con nói, con bé đó mồ côi cha mẹ, thật đáng thương. Lần này nó cũng liều mình kéo con ra khỏi xe, coi như cũng có chút lòng tốt..."

"Ba con và mẹ chỉ là vì phép lịch sự. Con đừng hiểu lầm, tưởng chỉ vì chuyện này mà chúng ta sẽ đồng ý..."

"Đủ rồi." Ba Chu cắt ngang lời bà, liếc nhìn mấy y tá xung quanh, ra hiệu đừng nói quá nhiều trước mặt người ngoài.

Chu Tùng Cẩn im lặng nhắm mắt, không vội phản bác.

Mấy y tá cẩn thận kiểm tra lại các chỉ số tình trạng sức khỏe của anh, rồi nói với ba Chu: "Bệnh nhân đã tỉnh, tạm thời chưa phát hiện bất thường gì. Viện trưởng Cố đề nghị nên ở lại theo dõi hai tuần, nếu có vấn đề gì thì gọi chúng tôi ngay."

Sau khi kiểm tra xong, mấy y tá lần lượt rời khỏi phòng bệnh.

Ba Chu gật đầu cảm ơn, tiễn họ ra cửa.

Chu Tùng Cẩn được mẹ đỡ ngồi tựa vào đầu giường:

"Chú Trạch sao rồi?"

"Còn hôn mê trong ICU, bác Cố nói vẫn chưa qua được giai đoạn nguy hiểm. Ba và mẹ đã qua đó, vợ con chú ấy cũng đang túc trực ngoài phòng."

Nghe xong, lồng ngực Chu Tùng Cẩn trào dâng cảm giác xót xa, sắc mặt càng thêm nặng nề.

Mẹ Chu ngồi bên mép giường, nhớ lại dáng vẻ thảm thương của người tài xế nằm trên giường bệnh, trong lòng vẫn còn sợ hãi, vừa giúp anh đắp chăn vừa cau mày nói:

"Chú tài xế đó, trời thì tuyết lớn vậy mà không biết chạy chậm một chút, giờ nhìn xem, người thì bị đâm đến thảm như vậy..."

"Mẹ." Chu Tùng Cẩn cau mày cắt ngang lời bà, suy nghĩ một lát rồi nói "Con khát nước."

"Được được, mẹ ra ngoài rót nước nóng cho con."

Nói rồi, bà vội vã rời khỏi phòng.

"Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?" Ba Chu nhìn theo bóng vợ rời đi, rồi quay đầu lại hỏi.

Ông ngồi xuống ghế sofa cạnh giường bệnh, nghiêm túc nhìn con trai:

"Tai nạn, hay có người cố ý?"

Chu Tùng Cẩn trầm giọng đáp:

"Chú Trạch lái xe rất cẩn thận, không phải lỗi của chú ấy. Mặt đường tuy trơn nhưng cũng không phải nguyên nhân chính."

Anh nhớ lại chiếc xe tải đỏ lao tới như điên, toàn thân căng chặt lại:

"Chiếc xe tải đỏ đó..."

"Tài xế vẫn chưa tìm được. Cảnh sát đang điều tra, ba đã nhờ trợ lý của con theo sát vụ này."

Ba Chu ngừng lại một chút, cau mày:

"Con thử nghĩ lại xem, dạo gần đây có đắc tội với ai không?"

Ánh mắt Chu Tùng Cẩn tối sầm, trầm ngâm một lát rồi nhẹ giọng nói:

"Ba, chuyện này để con tự xử lý."

"Ba sao có thể không lo?" Ba Chu thấp giọng: "Nếu là kẻ liều mạng cố ý gây tai nạn, lần này không thành, chắc chắn sẽ còn có lần sau!"

Ánh mắt Chu Tùng Cẩn bỗng lạnh đi, không lên tiếng.

Ba Chu nói tiếp:

"Thời gian này ba sẽ cho người canh ngoài phòng bệnh, đề phòng có chuyện bất trắc xảy ra. Con cũng phải cẩn thận hơn."


  • Share:

You Might Also Like

0 comments