Chương 995: Nữ Hoàng Băng Giá (6)
Trong lâu đài, yên tĩnh đến mức không nghe thấy một tiếng động.
Mấy người ngồi quanh đống lửa, mỗi người đều ôm chặt chiếc nắp cốc trong tay, bên trong là hạt giống của mình. Không ai nói gì, chỉ có tiếng củi cháy lách tách vang lên trong khoảng không giá lạnh.
Aide ném thêm hai cái chân bàn vào chậu lửa.
Eric nhịn không được nói: “Thêm chút nữa đi, lửa to lên mới ấm.”
“Anh nói đùa à? Lửa to thì ấm thật, nhưng cũng tốn gỗ. Đốt hết thì lại phải ra ngoài.” Aide cau có, liếc xéo anh ta một cái.
“Dù đốt chậm, mấy khúc gỗ này sớm muộn gì cũng hết. Đến lúc đó vẫn phải ra ngoài thôi. Mấy người lần này nên mang thêm bàn ghế về.” Eric đáp.
Aide nổi cáu: “Nói thì dễ lắm! Anh biết kiếm một mớ gỗ ngoài kia khổ cỡ nào không? Có gan thì lần sau tự đi mà lấy vật tư!”
Eric co cổ lại, hà hơi vào bàn tay, nhỏ giọng cãi: “Đi thì đi, có sao đâu… Dù gì cũng thêm gỗ đi, tôi sắp lạnh chết rồi.”
Aide hừ lạnh, đang định cầm gỗ thì Brian giơ tay chặn lại.
“Lại gì nữa?” Eric sốt ruột, “Đừng có tiếc gỗ nữa! Tôi nói rồi, lần sau tôi đi tìm vật tư cũng được, ít nhất giờ để tôi được ấm một chút!”
“Giờ tạm thời không thể ra ngoài.” Brian bình thản liếc anh một cái, giọng điềm tĩnh: “Muốn vào thành phố kiếm vật tư thì ít nhất cũng mất hai tiếng. Hơn nữa, đồ đạc đâu có để sẵn ngoài đường cho anh nhặt, đa số đều bị đóng băng, tìm rất mất công. Mà chẳng mấy chốc nữa, người phụ nữ đó sẽ quay lại kiểm tra hạt giống. Ngay lúc này, tốt nhất chúng ta cứ ở yên trong lâu đài, ai cũng đừng ra ngoài.”
Nghe vậy, Eric tỏ vẻ không hài lòng, nhưng rốt cuộc không dám nằng nặc đòi thêm gỗ nữa.
Thừa Úy Tài nhìn ba người, dịu giọng khuyên: “Cố gắng chịu thêm chút, đợi hạt giống nảy mầm, coi như chúng ta vượt qua được ải đầu tiên rồi…”
“Chỉ vài tiếng thế này, liệu có nảy mầm nổi không…” Aide lẩm bẩm một câu.
Trong lòng Thừa Úy Tài cũng chẳng chắc chắn, ông khẽ thở dài, bưng một cái bát nhỏ đặt cạnh chậu lửa — bên trong mấy cục băng đã tan thành nước, hơi ấm bốc lên.
Ông nâng bát, cẩn thận tưới men theo rìa đất trong nắp cốc, giữ cho đất luôn ẩm.
Thấy vậy, những người khác cũng làm theo, lần lượt thêm nước cho hạt giống của mình.
Thừa Úy Tài nhắc nhở: “Nước chỉ vừa đủ thôi, đừng để ngập, cũng đừng dội thẳng lên hạt. Nước mạnh quá sẽ cuốn trôi lớp đất trên cùng.”
“Phiền phức chết đi được…” Aide miệng càu nhàu, nhưng vẫn làm theo.
Anh ta đã rất nhẹ tay, thậm chí còn nín thở, vậy mà dòng nước vẫn hơi mạnh, cuốn đi một mảng đất, để lộ ra một chút màu xanh non dưới lớp đất.
“... Ơ? Ơ? Ơ ơ!!!” Aide kêu toáng lên, “Này! Ông già, mau qua xem! Có phải nó nảy mầm rồi không?!”
Thừa Úy Tài vội vàng tới xem, Brian và Eric cũng chen lại.
Trong ánh lửa, mầm xanh bé xíu trong đất lộ ra rõ rệt.
“Đúng, đúng, hạt của cậu đã nảy mầm rồi!” Thừa Úy Tài hối hả gật đầu, “Mau đặt xuống đi, đừng động vào nữa, cẩn thận một chút!”
“Của tôi hình như cũng nảy mầm rồi.” Brian nâng nắp cốc lên đưa cho Thừa Úy Tài xem.
Tuy không rõ rệt, nhưng dưới lớp đất mơ hồ nhô lên một điểm xanh nhỏ.
Thừa Úy Tài vội vã kiểm tra lại hạt của mình. Đất vừa được tưới còn ướt sẫm, chưa có dấu hiệu gì, khiến ông hơi hụt hẫng.
Ngay lúc đó, đất ở chính giữa khẽ rung động, một chồi xanh bé tẹo từ từ nhú lên. Nhỏ đến mức chỉ cần một hơi thở mạnh cũng có thể làm gãy.
Thừa Úy Tài nhẹ nhàng đặt nắp cốc xuống, thở ra một hơi dài: “Của tôi cũng nảy mầm rồi…”
Mọi người cùng quay sang nhìn Eric. Chỉ còn lại hạt giống của anh ta chưa động tĩnh gì.
Eric ôm chặt nắp cốc, mặt đầy uất ức, nghiến răng nói: “... Quái lạ, tại sao của tôi lại không nảy mầm?”
Chương 996: Nữ Hoàng Băng Giá (7)
Trong lâu đài, tĩnh lặng đến nỗi có thể nghe rõ tiếng lửa tí tách.
Mọi người ngồi quanh đống lửa, trong tay đều ôm chặt chậu hoa nhỏ của mình, không ai nói lời nào. Chỉ có tiếng củi cháy lách tách vang lên giữa không gian tràn ngập hơi lạnh.
“Chờ thêm một chút xem sao, có lẽ lát nữa nó sẽ nảy mầm.” Brian nói.
Eric cau mày, khẽ gật đầu, chỉ có thể tiếp tục đợi.
Không biết đã trôi qua bao lâu. Hoa của Thừa Úy Tài, Brian và Aide dần dần nhú mầm, lá non mềm mại vươn ra khỏi lớp đất. Chỉ riêng hạt giống của Eric, vẫn im lìm không chút động tĩnh.
“Không hợp lý chút nào.” Eric bắt đầu nôn nóng.
“Chúng ta gieo cùng lúc, điều kiện cũng giống nhau, sao các cậu đều nảy mầm, chỉ có của tôi thì không?”
Anh ta vừa nói vừa dừng lại giữa chừng, dường như chợt nghĩ đến điều gì, sắc mặt bỗng trắng bệch.
Brian cau mày hỏi: “Thế nào? Anh nghĩ ra nguyên nhân rồi à?”
“Tôi… tôi không chắc, có thể là do chuyện đó…” Eric lắp bắp, ánh mắt đờ đẫn.
“Khi các anh ra ngoài tìm đồ tiếp tế, tôi ở đây một mình. Lúc đó lạnh quá, tay tôi tê cóng, hạt giống rơi xuống mà tôi không biết. Khi phát hiện thì không rõ đã qua bao lâu… có thể hạt đã bị lạnh hỏng, nên không nảy mầm được?”
“Hạt giống có bị lạnh hỏng được sao?” Aide nhướn mày.
“Tôi nhớ từng xem tin tức nói về việc bảo quản hạt trong môi trường nhiệt độ thấp mà…”
“Những hạt bình thường thì không thể nảy mầm nhanh như vậy.” Brian nhắc nhở, giọng trầm ổn.
“Đừng quên, chúng ta đang ở trong trò chơi này. Hạt giống của chúng ta… không phải hạt giống bình thường.”
Ngừng một lát, anh ta nói tiếp: “Hơn nữa… cho dù hạt chưa bị lạnh hỏng, trong lúc cậu tìm kiếm nó, có thể cậu đã vô tình giẫm phải.”
Sắc mặt Eric càng thêm tái nhợt. Anh ta ngây người nhìn chằm chằm vào lớp đất trong nắp cốc của mình, trong đầu hiện lên từng khoảnh khắc khi anh lóng ngóng tìm hạt giống.
Hạt nhỏ như vậy, rơi xuống đất mà anh ta lại không nhận ra. Khi phát hiện, cả người đã lạnh cóng, run rẩy tìm kiếm trong tuyệt vọng… không biết đã mất bao lâu. Anh ta có vô tình giẫm lên nó không? Khi trồng lại, anh ta có kiểm tra kỹ hạt còn nguyên vẹn không? Có nứt, có lép không?...
Giờ nghĩ đến những điều này, đã quá muộn. Sự thật trần trụi ngay trước mắt đó là chỉ có hạt giống của anh ta là không nảy mầm.
Không khí trong phòng đột ngột lạnh đi. Ngọn lửa trong chậu cũng khẽ run lên.
Mọi người cùng lúc nhìn về một hướng, người phụ nữ khoác áo choàng trắng xuất hiện mà không một tiếng động, đang lặng lẽ quan sát họ.
Phần cổ áo bằng lông cáo ôm lấy khuôn mặt trắng mịn như ngọc, vạt váy theo bước chân ánh lên những tia sáng li ti. Hơi lạnh quanh thân cô lan tỏa vô hình, bao trùm khắp đại sảnh.
Bọn họ gần như nín thở, im lặng dõi theo từng bước chân của người phụ nữ.
Ánh mắt cô hạ xuống, dừng lại nơi Eric đang ngồi.
Cả người Eric lập tức cứng đờ.
Ngay sau đó, cô vung cây trượng trong tay lên, một luồng khí lạnh thấu xương quét thẳng về phía anh ta!
Đôi mắt Eric mở to kinh hãi, toàn thân trong nháy mắt phủ lên một lớp sương trắng, rồi nhanh chóng kết thành băng! Cơ thể anh dần dần hóa thành khối băng trong suốt, tiếp đó là tiếng rạn vỡ lách tách, tuyết băng bùng lên, và cuối cùng — anh đã biến thành một pho tượng người băng!
Cây trượng khẽ vung thêm một lần nữa, thân thể Eric ngã xuống, trượt vào hồ nước tròn giữa đại sảnh, bắn tung những giọt nước rồi chìm xuống đáy sâu…
Mọi thứ lại trở về yên tĩnh.
Ba người còn lại không ai dám nói lời nào, chỉ có vẻ kinh hãi hiện rõ trên khuôn mặt.
Người phụ nữ cũng không lên tiếng.
Cô nhìn những mầm non vừa nhú trong tay họ, nét mặt thoáng suy tư. Ánh mắt lạnh lẽo ấy dừng lại thật lâu, thật lâu… rồi cất giọng bình thản: “Sau sáu giờ nữa, ta sẽ quay lại.”
Nói xong, cô xoay người rời đi.
Giống như khi đến, không tiếng động, không dấu vết, chỉ có cái lạnh khắc nghiệt tràn ngập khắp không gian báo hiệu rằng cô đã rời khỏi nơi này.
Aide ngồi phịch xuống, toàn thân như rã rời, run rẩy ôm lấy chậu hoa trong tay: “Lại là sáu tiếng… Nếu sau sáu tiếng nữa, chúng ta không giữ được mầm cây, thì có phải… chúng ta cũng sẽ bị đông cứng giống như Eric không…”
Lúc này, họ đã không còn tâm trí nghĩ đến việc giành kiếm nữa. Chỉ một sơ suất, sinh mạng của họ có lẽ chỉ còn lại sáu giờ…
Chương 997: Nữ Hoàng Băng Giá (8)
Sau khi Nữ Hoàng Băng Giá rời đi, họ càng thêm lo lắng cho những cây hoa non.
Cây mầm hoa hồng quá mong manh, chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến nó chết. Ba người dồn toàn bộ tinh thần, không dám bỏ qua dù chỉ một biến hóa nhỏ của mầm cây.
Những hạt giống vừa nảy mầm sinh trưởng rất nhanh. Sau khi hai lá mầm mở ra, chẳng bao lâu lại mọc thêm hai lá thật*. Lá thật có màu đậm hơn, thân cũng dần trở nên cứng cáp hơn.
*lá thật là lá mọc sau lá mầm.
Aide tận mắt chứng kiến cái chết của Eric, bóng ma sợ hãi vẫn chưa tan. Anh ta run rẩy ôm chặt nắp cốc, mắt không chớp lấy một lần, nhìn chằm chằm vào mầm hoa của mình.
Khi mặt đất khô, anh ta liền tưới nước; khi nhiệt độ giảm, anh lại thêm củi.
Mầm cây ngày càng cao, nhưng cũng càng mảnh khảnh. Cuối cùng, nó không chịu nổi sức nặng của cặp lá thật, nghiêng ngả rồi ngã xuống.
“Ông già!!!” Aide hét lên: “Ông già! Mau qua đây! Cây của tôi sao thế này?! Mau xem đi!!!”
Thừa Úy Tài giật mình, còn chưa kịp đứng dậy thì Aide đã ôm nắp cốc chạy đến.
“Mau nghĩ cách đi!” Aide hoảng loạn kêu: “Đừng để nó chết! Ông già! Tôi nói cho ông biết, nếu cây của tôi chết, ông cũng đừng mong sống! Cùng lắm là chết chung!!!”
Luật chơi chỉ cấm giết người, còn muốn phá hủy một mầm cây nhỏ thì dễ như trở bàn tay.
“Cậu bình tĩnh lại đã…” Thừa Úy Tài bị anh ta quát đến choáng váng, “Đặt xuống, đặt xuống xem sao…”
“Aide.” Brian cau mày nói, “Đặt cây xuống.”
Aide mồ hôi lạnh đầm đìa, cố gắng lấy lại bình tĩnh, đặt nắp cốc xuống, miệng vẫn lẩm bẩm không ngừng: “Sao lại thế này… Có phải nắp cốc nhỏ quá không? Cây đang tốt đẹp mà lại đổ xuống? Nó có chết không? Có chết không…”
Anh không muốn chết như Eric!
Aide nhìn Thừa Úy Tài chằm chằm, giọng run run: “Ông già, cây của tôi…”
“Là do cậu tưới nước quá nhiều.” Thừa Úy Tài nói. “Không sao, còn cứu được.”
Ông tìm một mảnh gỗ nhỏ, cẩn thận cắm xuống bên cạnh, để mầm cây có chỗ dựa, rồi thử độ ẩm của đất. Sau đó, ông lấy trong túi ra một nhúm đất khô, bóp vụn rồi rắc nhẹ lên mặt đất trong nắp cốc, giúp hút bớt nước thừa.
“Tạm thời đừng tưới thêm, đợi đến khi đất mặt khô lại rồi hãy thêm nước.” Thừa Úy Tài dặn dò.
Aide gật đầu, không rời đi mà ngồi luôn bên cạnh ông, có lẽ vì sợ mầm cây lại gặp chuyện, nên cảm thấy ngồi cạnh Thừa Úy Tài an tâm hơn.
Thừa Úy Tài không phản đối, chỉ lặng lẽ nhìn cây hoa của mình, trong lòng dấy lên muôn vàn suy nghĩ…
Vẻ hoảng loạn và cơn giận dữ của Aide khi nãy, ông đều thấy rõ. Khi cái chết cận kề, con người sẽ trở nên điên loạn, cuồng nộ, thậm chí vứt bỏ cả lương tri và đạo đức.
Thừa Úy Tài hiểu rất rõ cho dù hiện giờ họ đang hợp tác, nhưng một khi tính mạng bị đe dọa, họ chắc chắn sẽ không ngần ngại ra tay với ông. Giờ họ cần ông để học cách trồng hoa, nhưng sau này thì sao? Khi cây lớn lên rồi thì sao?
Đến lúc đó, để sống sót, ông có phải cũng sẽ phải giơ dao về phía kẻ khác?
Thực tế tàn khốc ấy khiến Thừa Úy Tài thấy nặng nề khôn tả.
Suốt gần bốn mươi năm dạy học, ông luôn dạy học trò điều thiện, điều tốt, điều đẹp… Chẳng lẽ bây giờ ông cũng phải biến thành một người như họ, đánh mất nhân tính của mình?
Con người hóa thành thú vật thì thật đáng buồn biết bao.
Tiếng nói của Brian kéo ông ra khỏi dòng suy nghĩ.
“Khi nào có thể đổi sang chậu lớn hơn?” Brian hỏi. “Nếu nó tiếp tục lớn lên, nắp cốc này e rằng quá nhỏ rồi.”
“À… đợi thêm chút nữa, khi nó mọc được ba, bốn lá, cao tầm bảy, tám centimet thì hãy chuyển chậu. Lúc đó tỷ lệ sống sẽ cao hơn.” Thừa Úy Tài đáp.
“Chúng ta có thể dùng những chén hay chậu tìm được ngoài kia, tốt nhất là khoan vài lỗ dưới đáy, để đất dễ thoáng khí.”
Brian và Aide nghe xong liền đứng dậy, đi chọn vật đựng thích hợp.
Chương 998: Nữ Hoàng Băng Giá (9)
Nói ra thì có phần buồn cười, trước khi vào, họ tưởng sẽ so sức, so tốc độ, hoặc so mưu lược, ai ngờ trò chơi lại bắt người ta so chuyện trồng hoa.
Brian nhớ lại các chỉ số trước khi vào game, rõ ràng đó là một trò thiên về cân bằng, có yêu cầu về võ lực, trí lực, tinh thần, nhưng ít nhất lúc này trong cảm nhận của anh ta là chẳng có chỗ nào để “phô diễn sức mạnh”.
…
Mầm hoa lớn rất nhanh, gần đến sáu tiếng thứ hai thì đã mọc được bảy, tám lá, có thể chuyển chậu. Lượng đất họ mang về đủ cho ba người dùng, nhưng gỗ thì không còn nhiều.
Brian nhìn đống gỗ thừa cách đó không xa, đoán chừng nếu người phụ nữ kia đến lần nữa thì họ phải ra ngoài tìm tiếp. Họ cần nhiều nhiên liệu hơn để duy trì nhiệt độ cho mầm hoa phát triển.
Thầy Thừa ngồi bên đống lửa, nhắm mắt, không rõ là đang nhắm mắt nghỉ ngơi hay đã ngủ.
Brian suy nghĩ một lát, kéo Aide ra chỗ khác, hạ giọng: “Lát nữa tôi dẫn ông già ra ngoài tìm đồ, còn anh… tranh thủ hạ độc vào cây của ông ấy.”
Aide bỗng mở to mắt, ngạc nhiên nhìn anh ta.
“Sao vậy?” Brian cau mày: “Trước kia ta đã bàn rồi, luật không cho giết người nhưng không nói không được phá hoa; chỉ cần phá cây của ông ấy, cô ta sẽ xử lý ông ấy thôi…”
“Không được!” Aide nghiến răng phản đối, nét mặt tỏ ra kích động, “Ông già bây giờ không được có chuyện! Nếu sau này cây của chúng ta gặp vấn đề thì sao?! Ông ấy phải ở lại đến cuối cùng!…”
“Đồ ngốc à? Nếu để đến sau mới xử ông ta, biết chừng nào mới có cơ hội?” Brian cau mày sâu hơn, “Cây đã được chuyển chậu, chúng ta chỉ cần để ý hơn một chút là được. Nếu để thêm sáu tiếng nữa, hoa nở, ông già sẽ cảnh giác, lúc đó còn khó xử hơn.”
“Không, không được! Tôi phản đối!” Aide lắc đầu dữ dội, “Chẳng ai đoán được chuyện gì sẽ xảy ra, phải chờ đến khi nụ hoa xuất hiện, nếu chưa có nụ thì tuyệt đối không được động vào ông già đó!”
“Sao anh cứng đầu vậy?!” Brian càng nóng, giọng vô tình vang to hơn.
Thầy Thừa mở mắt nhìn họ, hai người lập tức im bặt, hơi lúng túng.
Thầy Thừa không nói gì, chỉ lặng lẽ uống một ngụm nước, tưới thêm chút nước cho mầm rồi nhìn chằm chằm vào cây, không biết đang nghĩ gì.
Brian thấy vậy, cùi chỏ chạm Aide, thì thầm: “Có thể ông nghe thấy hết những gì ta nói, đừng làm điều gì ngu ngốc. Ông ta đã bắt đầu đề phòng chúng ta rồi. Lát nữa tôi dẫn ông già ra, anh phải hành động, hiểu chứ?”
Aide mấp máy môi, dù không đồng ý, nhưng cuối cùng cũng thôi nói nữa.
Chẳng mấy chốc, sáu tiếng thứ hai kết thúc.
Nữ Hoàng Băng Giá lại xuất hiện y như lần trước, lần này vì ba chậu cây đều bình an, nên không có ai bị hy sinh.
Cô ngắm nhìn từng chậu mầm non, vẻ lạnh lùng dần dịu lại, nhìn rất lâu, rất lâu… rồi nói như lần trước: “Sáu tiếng nữa ta sẽ đến.”
Rồi cô rời đi.
Nữ Hoàng Băng Giá đi như tuyết rơi, đến không tiếng động, đi cũng không tiếng động.
Brian nhìn Aide, khẽ khịt mũi, nói: “Gỗ không đủ lâu. Nếu mầm tiếp tục lớn, đất cũng hơi thiếu, chúng ta phải lại vào thành… Aide, anh ở lại trông chậu cho bọn tôi, giữ ấm, đừng để lửa tắt.”
Aide quay đi, khó chịu ừ một tiếng.
Brian quay sang thầy Thừa: “Thầy Thừa, một mình tôi mang không nổi nhiều đồ, ông xem…”
“Tôi đi với anh.” Thầy Thừa thở nhẹ, “Bên ngoài gió tuyết dữ quá, một mình anh đi thật bất tiện…”
Brian gượng cười: “Ừ, anh đừng lo, có Aide trông, hoa sẽ ổn thôi…”
Câu nói dừng giữa chừng. Bởi vì anh thấy thầy Thừa rút từ trong ngực ra một chiếc tay đứt, nhẹ nhàng đặt cạnh chậu hoa…
Chương 999: Nữ Hoàng Băng Giá (10)
Đó là một bàn tay nhỏ nhắn trắng muốt, như thể bị chặt xuống từ cánh tay của một cô gái nào đó. Trên tay đeo nhẫn gắn đá quý và vòng tay ngọc trai, móng được sơn màu hồng nhạt, trên cổ tay còn đội một cái mũ len nhỏ - kiểu y hệt chiếc của thầy Thừa.
Brian và Aide trừng mắt sững sờ. Họ chưa từng thấy thứ gì… thứ gì kỳ quái như thế này.
Bàn tay đứt rời vừa chạm đất liền dùng ngón trỏ gõ gõ lên mặt băng, “cộc, cộc” trông sống động lạ thường.
Thầy Thừa chậm rãi nói: “Ngoan nào, trông chừng mầm hoa nhé. Nếu thấy đất khô thì tưới thêm ít nước.”
“Nó biết tưới nước à?” Aide kinh ngạc hỏi.
Thầy Thừa cười hiền hậu: “Biết chứ, chỉ cần nói rõ ràng với nó, nó làm được nhiều việc lắm.”
Brian nhìn chằm chằm bàn tay đang bò qua lại trên nền đất, mặt sa sầm lại: “Cái này… là đạo cụ à?”
Thầy Thừa cũng không rõ bàn tay đó là gì. Nói chính xác, nó có lẽ từng là một phần trong nhân vật của trò chơi. Nhưng giờ nó đã thoát khỏi nhân vật, cũng thoát khỏi thế giới trò chơi kia. Vậy bây giờ… nó được xem là cái gì đây?
“Là đạo cụ…” Thầy Thừa đáp mơ hồ, không giải thích thêm, chỉ cúi người sắp xếp lại balo.
Ông đặt một cái bát nước cạnh chậu hoa, để cốc của mình bên cạnh, rồi lục túi áo lấy ra một chiếc muỗng nhỏ, đặt vào bát.
Aide tò mò hỏi: “Ông làm gì thế?”
“Cho nó dễ tưới nước.” Thầy Thừa mỉm cười giải thích, rồi đeo balo, chỉnh lại mũ len.
“Được rồi, chúng ta đi thôi.”
Brian nhìn sâu vào Aide: “Bọn tôi đi rồi, anh phải trông nom cẩn thận… cây của chúng ta.”
Aide hơi né tránh ánh mắt, đáp nhỏ: “Ừ… biết rồi.”
Brian lại liếc xuống bàn tay đứt rời trên đất, trong lòng bực bội hơn. Anh quay lưng, cùng thầy Thừa mở cánh cửa lớn, hai người rời khỏi tòa lâu đài.
…
Bên ngoài, bão tuyết vẫn dữ dội. Đi được vài phút, họ đã lạnh thấu xương. Nhưng vì biết chỉ cần chịu đựng thêm một quãng nữa là có thể thoát khỏi vùng bão, nên trong lòng vẫn giữ được bình tĩnh.
Ra khỏi khu bão tuyết, Brian và thầy Thừa lập tức bắt tay tìm kiếm vật liệu có thể làm nhiên liệu — đất cũng phải đào thêm.
Thứ cần mang về rất nhiều và nặng, nhưng may trời giá lạnh, mặt đất trơn, họ dùng dây thừng và tấm cửa gỗ tự chế thành chiếc xe trượt tạm bợ: một người kéo trước, một người đẩy sau, đỡ được khá nhiều sức.
Brian đi trước, trong lòng vẫn nghĩ đến tình hình trong lâu đài. Cái tên Aide kia vốn đã không muốn ra tay, giờ ông già còn để lại một cánh tay đứt quái dị như thế, chắc hắn càng không dám động tĩnh gì.
Lý do cũng sẵn có “Đạo cụ chưa biết công dụng, không nên hành động thiếu suy nghĩ.”
Nghĩ đến đó, Brian càng bực. Anh ta vẫn cho rằng nên ra tay sớm, thừa lúc đối phương không phòng bị mới dễ thành công. Nếu để đối phương cảnh giác, muốn động thủ sẽ rất khó.
Giờ lại thêm một cánh tay không rõ tác dụng, ai biết ông già kia còn giở trò gì nữa?
Vậy anh phải làm sao đây?
Aide mười phần chắc tám chín phần là không thể trông cậy được, anh phải tự tìm cách khác… nhưng với giới hạn của quy tắc trò chơi, anh nên ra tay thế nào?
Đang nghĩ, Brian bỗng liếc thấy một thứ. Anh khựng lại, dừng bước.
Ngay dưới chân anh, là dấu chân của một con thú dữ với đường viền rõ ràng, to lớn, giống gấu… mà cũng giống sư tử, hổ.
Tim Brian đập nhanh hơn, toàn thân căng cứng.
Gặp dã thú trong môi trường khắc nghiệt thế này thì chắc chắn cực kỳ nguy hiểm. Đó là hiểm cảnh, nhưng… có lẽ cũng là cơ hội lớn của anh ta.
Luật trò chơi không cho phép anh trực tiếp ra tay với ông già. Nhưng nếu ông ta bị dã thú tấn công thì sao?
“Anh dừng lại làm gì?” Thầy Thừa phía sau hỏi.
“À… không có gì, tôi mệt thôi, nghỉ chút.” Brian lại kéo sợi dây thừng, lặng lẽ đổi hướng, đi về phía có dấu chân dã thú.
* Bạn Quýt: dịch mấy chương này nào là Người đẹp ngủ trong rừng, nào là Nữ hoàng băng giá thành ra tự dưng lại thèm truyện cổ tích mà lại ngại đọc nên đành bắt a.n.y đọc truyện cho nghe ~~ đảm bảo dễ ngủ nha các baby

3 comments
Chủ nhà ơi, chương bị lỗi rồi ạ.
Trả lờiXóađã fix nha~
Xóatình quá :))) trời lạnh rồi có ôm nhau ngủ k^^?
Trả lờiXóa