Chương 284: Anh đến đón Thẩm Nghi
Cảm thấy người phía trên vẫn im lặng không nói gì, cô ngẩng mặt khỏi lồng ngực anh thì thấy anh đang dùng ánh mắt đầy nghi hoặc nhìn chằm chằm vào cô, như thể muốn điều tra cho ra lẽ.
“Anh không tin là em chỉ đơn thuần nhớ anh à?”
“Thành thật mà nói,” anh khẽ lắc đầu, giọng thản nhiên, “anh không tin lắm.”
Cô: “…”
Anh cúi đầu xuống, hơi thở ấm áp phả vào má cô: “Tự nhiên nói nhớ anh, còn khóc, còn nói nhớ đến mức không ngủ được?”
Cô đỏ bừng sau tai: “Em đâu có nói… nhớ đến mức không ngủ được.”
Anh thừa nhận, câu sau là anh tự thêm vào.
Anh nhẹ nhàng nâng mặt cô lên, xác nhận lần nữa: “Thật sự không có chuyện gì chứ?”
“Không có mà!” Má cô tuột khỏi tay anh, áp sát vào cổ anh, hít sâu mùi hương trầm ổn dịu nhẹ trên người anh, rồi khẽ hôn lên làn da ở cổ anh một cái.
Anh lập tức cứng đờ người lại.
Lúc kịp phản ứng lại và định cúi xuống hôn cô, thì cô đã nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ say.
Anh lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt đang ngủ yên bên cạnh, cảm thấy từng nhịp thở, từng động tác của cô đều đáng yêu đến lạ kỳ.
Cố gắng đè nén cơn nóng vừa trỗi dậy vì nụ hôn kia, anh nhẹ nhàng điều chỉnh tư thế, cẩn thận ôm cô vào lòng cho thoải mái hơn một chút.
…
Sáng hôm sau, hai trợ lý gặp được Chu Tùng Cẩn ở nhà hàng tầng trệt.
Nhà hàng khá vắng, anh ngồi một mình gần cửa sổ, toát ra khí chất lạnh lùng khiến người lạ khó lại gần.
Hai người liếc nhìn nhau đầy bất ngờ, ra hiệu bằng ánh mắt, nhưng chẳng ai dám chủ động chào hỏi.
Đang len lén nhìn, thì anh bất ngờ nhìn thẳng sang khiến cả hai giật mình, vội vàng điều chỉnh tư thế, như thể đang bị giáo viên bắt quả tang quay cóp.
Không còn cách nào khác, họ đành cứng ngắc bước đến, đứng cạnh nhau chào:
“Chào Tổng Giám đốc Chu.”
“Ừm.” Anh ngẩng đầu nhìn qua, chỉ đáp nhàn nhạt một tiếng.
“Anh ăn sáng rồi ạ?”
“Rồi. Hai người xuống sớm nhỉ, ăn xong rồi à?” Anh gật đầu đáp.
Cả hai không ngừng liếc nhìn người trước mặt, thấy gương mặt anh lạnh nhạt, cử chỉ điềm tĩnh mà cao quý, tự nhiên toát ra áp lực khiến họ không dám lơ là, phải đứng thật nghiêm chỉnh.
Cửu Hiên cố phá tan bầu không khí ngượng ngùng:
“Tổng Giám đốc Chu cũng đến Bắc Kinh công tác ạ? Trùng hợp quá, bọn em và chị Thẩm Nghi cũng đang ở khách sạn này.”
“Không trùng hợp.” Anh cúi mắt, lấy khăn giấy lau tay, giọng bình thản: “Anh đến đón Thẩm Nghi.”
Cả hai người lập tức sững người.
... Hả? Đón chị Thẩm Nghi?
Họ liếc nhau đầy nghi hoặc. Từ Cẩm Thành bay đến tận Bắc Kinh… chỉ để đón chị Thẩm Nghi?
Trước giờ họ chỉ nghe người ta đến công ty đón, hay đến nhà đón, chứ chưa từng thấy ai bay xuyên tỉnh gần nghìn cây số chỉ để đón người.
Họ thầm đoán, chắc là do chuyện tối qua. Có lẽ chị Thẩm Nghi đã kể lại với anh nên anh mới lo lắng đến vậy, vội vàng bay sang để an ủi.
Hai người đang ngạc nhiên thì lại nghe hỏi: “Vậy chị Thẩm Nghi đâu rồi ạ?”
“Cô ấy ở phòng.” Nhắc đến cô, đôi mắt đen thẳm của Chu Tùng Cẩn thoáng hiện chút cưng chiều: “Vẫn còn ngủ nướng, chưa dậy.”
Ồ ồ, ra là vậy… Hai người cười gượng vài tiếng, đứng trước mặt anh mà thấy cực kỳ căng thẳng, sợ làm phiền bữa ăn của anh nên vội vàng chào: “Vậy anh cứ từ từ dùng bữa, bọn em về phòng trước ạ.”
Anh liếc nhìn theo, bất chợt như vô tình hỏi: “Buổi quay hôm qua, thuận lợi chứ?”
Hai người nhìn nhau thoáng hoảng, thầm ngạc nhiên. Anh lại hỏi vậy? Chẳng lẽ chuyện Tổng giám đốc Hà làm khó chị Thẩm Nghi tối qua, cô ấy không kể cho anh biết?
Nếu chị ấy đã không nói, chắc chắn là có lý do.
Họ không dám gây chuyện, nên chỉ cười gượng, lắc đầu: “Quay khá thuận lợi ạ, chỉ là nghệ sĩ có hơi khó chiều.”
Anh khẽ “ừ”, cúi đầu gật nhẹ: “Vậy thì tốt. Về đi.”
“Vâng, chào Tổng Giám đốc Chu.” Hai người vội lui ra, chân bước loạng choạng quay người rời khỏi nhà hàng. Mãi đến khi đi khuất bóng anh, họ mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Trong lòng vừa kinh ngạc vừa khâm phục, khí thế như vậy, không biết chị Thẩm Nghi làm cách nào mà quen được, rồi còn yêu đương nữa chứ...
Chương 285: Kiểu công tử con nhà giàu như Chu Tùng Cẩn
Hai trợ lý vừa rời khỏi chưa lâu, một người đàn ông xuất hiện từ góc nhà hàng.
Từ xa, hắn ta đã nhìn thấy Chu Tùng Cẩn ngồi gần cửa sổ, ánh mắt hơi khựng lại, sau đó mừng rỡ bước nhanh tới.
“Chu Tổng?”
Chu Tùng Cẩn ngước mắt nhìn người kia một cái, nhận ra là ai, khẽ gật đầu với vẻ lãnh đạm: “Hà tổng.”
Hà Quân kéo một chiếc ghế đối diện ngồi xuống, nở nụ cười nịnh nọt: “Không ngờ lại gặp anh ở đây. Anh đi công tác à?”
Chu Tùng Cẩn không trả lời, ánh mắt lướt qua miếng băng trắng nổi bật trên trán trái của Hà Quân, hờ hững hỏi: “Anh bị sao vậy?”
Hà Quân theo phản xạ đưa tay sờ lên miếng băng, lẩm bẩm chửi thề trong miệng, rồi như sực nhớ ra, liếc mắt nhìn Chu Tùng Cẩn, cười gượng: “À... chuyện dài dòng lắm, đừng nhắc tới nữa.”
Trong đầu hắn ta nhanh chóng tính toán.
An Hạ Capital – công ty đầu tư mạo hiểm trực thuộc tập đoàn An Hạ – chính là nhà đầu tư chính ban đầu của Giản Tinh Giải Trí, cũng là cổ đông lớn nhất hiện tại.
Chu Tùng Cẩn chính là “ông chủ” của hắn ta.
Nói ra chuyện mất mặt tối qua với nhà đầu tư chính rõ ràng không phải một quyết định khôn ngoan.
Chu Tùng Cẩn cũng chỉ hỏi theo phép xã giao, thấy đối phương lảng tránh thì cũng chẳng bận tâm thêm, cúi đầu nhấp một ngụm nước lọc.
Anh vốn đã không ưa kiểu người bỗ bã, thiếu lịch sự như Hà Quân. Thấy hắn cứ thản nhiên ngồi đối diện không chịu rời đi, khuôn mặt anh thoáng cau lại, đặt ly nước xuống, lấy khăn giấy lau miệng mà không nói thêm lời nào.
Hà Quân cố gắng bắt chuyện thêm mấy câu, nhưng Chu Tùng Cẩn vẫn giữ nguyên thái độ lạnh nhạt, lau xong miệng thì vứt khăn giấy xuống, đến cái nhíu mày cũng không buồn dành cho hắn, rõ ràng không muốn dây dưa thêm.
Bị thái độ đó làm cụt hứng, Hà Quân càng thêm khó chịu. Người trước mặt nhỏ hơn hắn ta tới bảy tuổi, nhưng lại đang ngồi ở vị trí cao nhất của Tập đoàn An Hạ.
Khác với con đường tự thân lập nghiệp đầy gian khổ của mình, Chu Tùng Cẩn chẳng qua chỉ là nhờ hưởng thụ thành quả do cha anh là Chu Hành Tĩnh để lại.
Trong mắt Hà Quân, dù Chu Tùng Cẩn ngoài mặt luôn tỏ ra khiêm tốn, lịch thiệp, nhưng thực chất là loại người coi trời bằng vung, kiêu ngạo và xa cách.
Dù trong lòng không phục, hắn ta cũng chỉ có thể nuốt xuống, miễn cưỡng cười cho có lệ, vì tiền đầu tư của công ty đang nằm trong tay An Hạ Capital.
Chưa ngồi được bao lâu, một nhân viên phục vụ mang tới một túi giấy đựng bữa sáng, đặt trước mặt Chu Tùng Cẩn và mỉm cười nói: “Thưa anh, đây là phần bữa sáng anh đã nhờ gói mang đi.”
“Cảm ơn.” Chu Tùng Cẩn nhẹ nhàng gật đầu cảm ơn nhân viên phục vụ.
Hà Quân nhìn túi đồ ăn trước mặt anh, trong lòng đầy nghi hoặc: Ai mà khiến một người như Chu Tùng Cẩn phải đích thân mang bữa sáng lên tận phòng?
Đang suy nghĩ thì đã nghe thấy giọng nói lãnh đạm từ phía đối diện: “Xin lỗi, tôi lên phòng trước.”
Hà Quân vội hoàn hồn, giơ tay làm động tác mời: “À, vâng, anh cứ tự nhiên.”
…
Chu Tùng Cẩn xách túi đồ ăn trở về phòng, thấy Thẩm Nghi vẫn chưa thức dậy.
Anh đặt túi xuống, nhẹ nhàng ngồi bên mép giường, vén chăn, để lộ gương mặt đang ngủ say của cô gái nhỏ.
Ánh mắt anh lập tức dịu lại, khóe môi khẽ cong lên thành nụ cười dịu dàng. Đầu ngón tay anh vuốt nhẹ vài sợi tóc lòa xòa bên má cô, dịu giọng gọi: “Vợ à?”
Thấy cô hơi động mi mắt, anh lại nói tiếp: “Dậy ăn sáng đi.”
Thẩm Nghi lơ mơ mở mắt, nhìn anh một cái rồi lại nhắm lại, giọng khàn khàn, ngái ngủ: “Cho em ngủ thêm chút nữa...”
“Ăn sáng trước rồi ngủ tiếp, được không? Không ăn là nguội mất đấy.”
“Vậy thì không ăn nữa.” Thẩm Nghi lầu bầu, rụt đầu chui sâu vào chăn, trốn tránh ánh sáng và lời thúc giục của anh.
Chu Tùng Cẩn nghe hơi thở của cô dần dần đều lại, bất lực cười khẽ một tiếng rồi cũng không gọi nữa.
Hôm qua cô ôm máy ảnh quay suốt cả ngày, đến tận nửa đêm mới ngủ, chắc chắn mệt lắm rồi.
Anh nhìn đồng hồ, chuyến bay về Cẩm Thành là 2 giờ chiều, buổi sáng vẫn còn thời gian để nghỉ ngơi, nên không đành lòng đánh thức cô.
Đang định đứng dậy, thì Thẩm Nghi lại bất ngờ chui đầu ra khỏi chăn. Đôi mắt cô phủ một làn sương mỏng mơ màng, nhìn anh, giọng nhỏ xíu, mềm nhũn: “Em muốn ôm anh ngủ.”
Chu Tùng Cẩn cố giấu vẻ vui mừng, chỉ khẽ đáp: “Ừ.”
Anh nhanh chóng cởi áo khoác, vừa chui vào chăn thì Thẩm Nghi đã chủ động áp sát vào người anh.
Cô dụi mặt vào ngực anh, tay quấn quanh eo, đôi chân dài mảnh khảnh gác lên chân anh, tìm một tư thế thật thoải mái, hít lấy mùi hương quen thuộc trên người anh rồi lại chìm vào giấc ngủ.
Chu Tùng Cẩn siết nhẹ lấy cô, lực quá nhẹ thì không thỏa mãn, mà mạnh quá thì sợ cô khó chịu. Anh chỉ có thể cân nhắc lực tay sao cho vừa đủ, nhẹ dụi mũi lên đỉnh đầu cô, ngửi hương thơm dịu dàng từ mái tóc, khép mắt, từ từ thiếp đi.
Chương 286: Chỉ cần một cuộc điện thoại của Chu Tùng Cẩn
Khi anh mở mắt ra lần nữa, người trong lòng đã không còn ở đó.
Chu Tùng Cẩn ngồi dậy, nhìn thấy Thẩm Nghi đã rửa mặt xong, đang ngồi trước bàn trang điểm.
Cô đang nhẹ nhàng thoa nước dưỡng lên mặt thì thấy bóng người phía sau hiện lên trong gương, một lồng ngực rộng lớn dán sát vào lưng cô.
“Ngủ đủ giấc rồi à?” Giọng nam trầm thấp vang lên từ phía sau, cánh tay anh ôm lấy cô từ phía sau, từng nụ hôn nhẹ nhàng rơi trên vành tai và vùng cổ mịn màng.
Thẩm Nghi nghiêng cổ để anh hôn thêm vài cái, môi anh lướt trên da thịt khiến cô vừa tê dại vừa ngứa ngáy.
“Chu Tùng Cẩn…” Thẩm Nghi khẽ kêu lên, một tay kéo đầu anh ra, nghiêng đầu cười, ánh mắt liếc nhìn đôi môi có chút khô nứt của anh.
Hèn chi khi nãy hôn, cảm giác hơi thô ráp.
“Môi của anh khô quá rồi.”
“Môi anh?” Chu Tùng Cẩn sờ lên môi mình, tỏ vẻ tò mò.
Thẩm Nghi không nói thêm, lấy từ túi trang điểm ra một tuýp son dưỡng màu trắng, mở nắp rồi đưa lại gần môi anh: “Há miệng ra chút nào.”
Chu Tùng Cẩn nhìn chằm chằm vào thứ trên tay cô, nghi hoặc hỏi: “Cái gì vậy?”
“Son dưỡng môi của em.” Thẩm Nghi liếc nhìn anh một cái đầy bất đắc dĩ.
Vừa nghe là son của cô, anh không nói gì thêm, ngoan ngoãn hé miệng.
Thẩm Nghi cẩn thận thoa lên đôi môi dày vừa phải của anh một lớp son dày, sau đó nhìn đôi môi bóng loáng, hài lòng khẽ gật đầu.
“Xong chưa?” Chu Tùng Cẩn chưa nghe thấy lệnh gì, nên chỉ dám mở mắt nhìn cô mà không dám mím môi, giọng nói cũng trở nên mơ hồ.
“Xong rồi.” Thẩm Nghi bật cười.
Anh nghe xong, ánh mắt lập tức trầm xuống, cúi đầu định tiếp tục mấy nụ hôn vừa rồi, nhưng bị Thẩm Nghi né ra, tay cô đặt lên má anh ngăn lại, cười khúc khích nói: “Trên môi anh toàn son, đừng để dính lên người em.”
Chu Tùng Cẩn lúc này mới hiểu ra mục đích thật sự của cô khi thoa son, bị trêu đến bất lực, ánh mắt lại càng cháy bỏng hơn.
Thẩm Nghi tưởng mình đã thoát, đang quay người lại tiếp tục bôi kem dưỡng tay, thì bị anh bất ngờ kéo mặt sang, hôn nhẹ lên môi.
Chu Tùng Cẩn còn cố tình dùng môi mình quẹt qua lại trên môi cô vài cái, rồi mới chịu buông ra.
Anh giữ lấy mặt cô, nhìn đôi môi bóng loáng dính son của cô rồi bật cười trầm thấp: “Son môi là để thoa lên môi mà.”
Thẩm Nghi bị anh hôn đến mức mặt đỏ bừng, còn chưa kịp phản ứng, đã bị anh bế bổng lên.
Chu Tùng Cẩn chiếm lấy chỗ ngồi của cô, đặt cô ngồi trên đùi mình, giơ tay và mặt ra trước mặt cô, không biết xấu hổ nói:
“Mặt anh cũng khô, tay cũng khô.”
“Muốn em thoa nước dưỡng với kem tay luôn.”
Thẩm Nghi: “…"
…
Sau khi trở về Cẩm Thành, bộ ảnh của Dương Tri Thư do Thẩm Nghi chụp vẫn chưa được công bố.
Vì chuyện liên quan đến Hà Quân, Tưởng Nguyên tức giận cắt đứt toàn bộ các hợp tác giữa studio và Giản Tinh Giải Trí.
Thẩm Nghi biết chị ấy làm vậy để bênh vực mình, nhưng việc cắt hoàn toàn mọi mối quan hệ cũng khiến studio chịu tổn thất không nhỏ.
Cô cảm thấy vì mình mà làm liên lụy đến studio, trong lòng đầy áy náy. Nhưng Tưởng Nguyên thì không hề để tâm, vừa nhai kẹo cao su vừa nhún vai, cười hớn hở:
“Tiểu Nghi, em tưởng chị mở studio là để kiếm chút tiền cỏn con từ tụi nó sao?”
Nghe chị nói vậy, Thẩm Nghi mới hơi yên tâm phần nào.
Nhưng rồi cô nhanh chóng nhận ra, sau khi cắt đứt hợp tác với Giản Tinh Giải Trí, các lời mời khác vẫn tới đều đặn. Nhưng riêng cô thì, đã lâu lắm rồi không nhận được dự án tử tế nào.
Ngay cả những người nổi tiếng hạng hai, hoặc vài blogger có chút tiếng tăm trong giới giải trí, cũng dần dần rút lui.
Có người ban đầu đã chốt lịch với cô, mấy ngày sau lại bất ngờ hủy ngang, đưa ra đủ lý do “chính đáng” để từ chối.
Ai cũng hiểu lý do thực sự là gì.
Không có hợp đồng lớn, Tưởng Nguyên chỉ còn cách xếp cho cô những dự án chụp ảnh người thường, kiểu dự án dành cho người mới khi cô mới gia nhập studio.
Thẩm Nghi vẫn chăm chỉ làm việc trong studio. Tưởng Nguyên đứng dựa lưng vào tường phía sau cô, khoanh tay im lặng quan sát bóng lưng ấy.
Dù đã bị ép đến mức phải bắt đầu lại từ đầu, thái độ của cô vẫn bình tĩnh, vẫn nghiêm túc và có trách nhiệm như xưa với từng dự án nhỏ.
Thế nhưng, trong vài khoảnh khắc cô dừng lại nghỉ ngơi, Tưởng Nguyên vẫn nhìn ra được nét u buồn trong cô.
Với Tưởng Nguyên, chuyện này thật ra chỉ cần một cuộc điện thoại từ Chu Tùng Cẩn là giải quyết được.
Thế nhưng, Thẩm Nghi từ đầu đến cuối không hề nhắc tới anh.
Cô thà tự mình gánh chịu, chứ nhất quyết không nhờ cậy đến Chu Tùng Cẩn.
Tưởng Nguyên biết Thẩm Nghi là người kiêu ngạo và cứng đầu, nhưng không ngờ lại cứng đến mức có phần cực đoan như vậy.
Tưởng Nguyên vừa nhai kẹo cao su vừa nhún vai, lấy điện thoại ra, mở danh bạ tìm số của Chu Tùng Cẩn, liếc nhìn Thẩm Nghi một cái, rồi bước ra khỏi studio, bấm gọi cho anh.
0 comments