Chương 1: Ngày đầu tiên
Trương Bạch Bạch phải mất một lúc mới thích ứng được với khung cảnh mờ tối trước mắt.
Nơi này dường như là bên trong một thùng container, không gian hình hộp chữ nhật khoảng 3x4x3 mét. Trên trần treo một bóng đèn công suất cực thấp, chỉ tỏa ra chút ánh sáng yếu ớt.
Cánh cửa ở không xa trông như sắp sập tới nơi, nhìn chẳng có chút cảm giác an toàn nào.
Ngay lúc này, trước mặt Trương Bạch Bạch mở ra một màn hình ảo khổng lồ, trông giống hệt giao diện của một trò chơi VR.
[Người sống sót trong tận thế: Trương Bạch Bạch, hãy vượt qua đợt tấn công đầu tiên của zombie.
Nhiệm vụ thành công, bạn sẽ nhận được tư cách xây dựng cứ điểm an toàn.
Nhiệm vụ thất bại sẽ bị xóa bỏ.
Đợt tấn công sẽ bắt đầu sau hai phút, chúc bạn may mắn.
Đếm ngược 1:59
……
Sinh tồn trong tận thế: ngày đầu tiên]
……
1:45
Trương Bạch Bạch quan sát xung quanh.
Đây đúng là lần đầu tiên trong đời cô gặp phải chuyện như vậy, nhưng cô sẽ không lãng phí cảm xúc của mình vào sự hoảng loạn hay sợ hãi. Những người từng tiếp xúc với Trương Bạch Bạch đều biết, cô gần như không có loại cảm xúc gọi là hoảng hốt.
Hôm nay vốn là ngày đi làm, trước đó cô vẫn còn đang làm việc trong văn phòng của tòa nhà cao ốc.
Trong lúc làm việc, Trương Bạch Bạch đứng dậy định đi rót một cốc nước thì cơn choáng váng đột ngột ập tới, khiến cô theo phản xạ đưa tay vịn bàn, nhưng lại chạm vào khoảng không. Chiếc bàn làm việc quen thuộc đã không còn ở vị trí ban đầu.
Khi Trương Bạch Bạch ngẩng đầu lên lần nữa, môi trường xung quanh đã hoàn toàn thay đổi.
Bên trong container, mọi thứ đều có thể nhìn thấy rõ ràng.
Con đường duy nhất dẫn ra bên ngoài là một cánh cửa gỗ không xa. Dù không cần lại gần cũng có thể nhìn ra cánh cửa này đã mục nát rách nát.
Sau đó Trương Bạch Bạch cúi đầu, cô thấy trên mặt đất có vài tấm ván gỗ xếp chồng lên nhau, một cây gậy gỗ và mấy tờ báo cũ.
1:39
Trương Bạch Bạch đi tới cửa, không khỏi nhíu mày.
Đến gần mới thấy tình trạng của cánh cửa còn tệ hơn, bất cứ lúc nào cũng có nguy cơ hỏng hoàn toàn.
Theo lời giao diện đột ngột xuất hiện kia, cô sẽ phải đối mặt với sự tấn công của zombie, vậy thì cánh cửa rách nát này chẳng có chút tác dụng phòng ngự nào.
Trương Bạch Bạch cúi đầu liếc nhìn mấy tấm ván gỗ dưới đất, suy nghĩ về khả năng dùng chúng để chặn cửa.
Tạm thời cô không dám ra ngoài. Qua những khe hở lộ ra, cô nhìn thấy bên ngoài là một mảng nhiễu đen trắng xám, giống như màn hình tivi cũ.
“Nơi quái quỷ gì thế này.” Trương Bạch Bạch lẩm bẩm, “Còn tính là ở Trái Đất không vậy?”
Cả không gian yên tĩnh đến mức ngoài tiếng thở của chính cô ra thì không còn bất kỳ âm thanh nào khác.
Bên ngoài cửa là một khoảng không hư vô. Qua khe hở của tấm ván cửa hư hỏng, Trương Bạch Bạch nhìn thấy không gian nhiễu đen trắng bị vặn vẹo, một thứ có dáng vẻ zombie đang dần thành hình, trên đỉnh đầu nó hiển thị rõ ràng một con số đếm ngược.
1:10
Xem ra giao diện ảo vừa xuất hiện kia không phải thứ dùng để dọa người, mà là tồn tại thật sự.
Trương Bạch Bạch không chậm trễ lấy một giây, lập tức cởi giày cao gót. Trong tình huống này, thà không mang giày còn nhanh nhẹn hơn mang giày cao gót. Ngay sau đó, cô xoay người ôm lấy mấy tấm ván gỗ dưới đất, đi tới cửa.
Khi cô đặt ván gỗ đến sát cửa, giao diện hệ thống vừa xuất hiện ban nãy lại lần nữa hiện ra.
[Có sửa chữa cánh cửa bị hư hỏng không 4/5
Có / Không]
Chỉ có thể sửa chữa 4/5 nghĩa là gì?
Chỉ dựa vào cánh cửa thì đừng mơ ngăn được zombie tấn công.
Trương Bạch Bạch nhấn vào nút “Có”.
Những tấm ván gỗ lơ lửng giữa không trung, lần lượt bị đóng lên cửa. Trương Bạch Bạch quay đầu nhặt lấy cây gậy gỗ và mấy tờ báo. Đến khi cô xoay người lại, việc sửa chữa đã hoàn tất: ba tấm phía dưới, một tấm phía trên, ở cửa còn chừa lại một khe hở vừa đúng trước tầm đầu của Trương Bạch Bạch.
0:38
Trương Bạch Bạch gạt then cửa, chỉ là loại then cửa kiểu cũ đơn giản nhất.
Tin tốt duy nhất từ lúc bắt đầu đến giờ là then cửa vẫn còn nguyên vẹn.
Trương Bạch Bạch đưa báo lại gần cửa một chút, nhưng lần này không có giao diện nào bật ra. Rõ ràng ý nghĩ dùng báo để lấp kín khe hở trên cửa quá ngây thơ.
Cô chỉ đành tự mình trải báo che vào khe cửa ở giữa, coi như có còn hơn không.
Trên tờ báo được trải ra, dòng tít lớn màu đen in đậm viết: “Trên toàn quốc, số lượng lớn người dân biến mất không lý do, các nhà nghiên cứu phát hiện trong không khí xuất hiện vật chất đặc biệt mới.”
Trương Bạch Bạch hơi sững lại.
Tờ báo này được phát hành bởi một tòa soạn có độ tin cậy rất cao, thời gian xuất bản thậm chí còn là gần đây. Thế nhưng Trương Bạch Bạch hoàn toàn không có bất kỳ ấn tượng nào về tin tức như vậy, trong thời gian gần đây cô cũng chưa từng nghe nói đến thông tin tương tự.
Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?
Trương Bạch Bạch không hề biết rằng, ở Lam Tinh nơi cô từng sinh sống, không một ai nhận ra những người xung quanh đang dần dần biến mất.
Mọi người nhìn chằm chằm vào quán ăn sáng cửa vẫn mở nhưng không có ai bán hàng, ở nhà thì sờ thấy những vật dụng sinh hoạt bỗng dưng xuất hiện, rõ ràng không thuộc về mình. Trong cơn mơ hồ, họ dường như cảm thấy bản thân đã quên mất một điều gì đó rất quan trọng.
Ông chủ cũ của Trương Bạch Bạch đang trách mắng nhân viên, hỏi rốt cuộc là ai làm vỡ cái cốc nước mà không gọi người dọn vệ sinh đến xử lý.
Đám nhân viên nhìn nhau, không một ai có ấn tượng là ai đã làm vỡ cái cốc. Trên bàn làm việc không có người ngồi chất đầy đồ dùng sinh hoạt, mọi người cũng không biết là của ai, cuối cùng đành xử lý như phế liệu.
Tất cả những chuyện này đều quá xa vời với Trương Bạch Bạch. Cô đang ở vào thời khắc sống còn.
Thời gian đếm ngược gấp gáp không cho phép Trương Bạch Bạch suy nghĩ thêm.
Trước khi trải báo lên, Trương Bạch Bạch nhìn ra bên ngoài lần cuối.
Cô nhìn thấy hai con zombie.
0:07
Trương Bạch Bạch giơ cây gậy gỗ lên. Bề mặt gỗ thô ráp có những dằm nhỏ, đâm vào tay khiến tay cô nhói lên.
Cô lùi lại một chút để giữ khoảng cách, mắt dán chặt vào cửa, sẵn sàng vung gậy bất cứ lúc nào. Cô đã nghe thấy tiếng gào rú hỗn loạn của lũ zombie.
0:00
“Gào—”
Trương Bạch Bạch mở to mắt. Vào lúc này tuyệt đối không được sai sót, thà chậm một chút còn hơn là ra tay trượt mục tiêu.
Bàn tay khô quắt của zombie chọc thủng lớp báo mỏng, mùi hôi thối lập tức lan tràn trong không khí, khiến người ta buồn nôn.
Bàn tay ấy chỉ còn lại lớp da khô như vỏ cây, phần nối giữa ngón cái và lòng bàn tay gần như đã đứt lìa hoàn toàn, trên vết thương dính đầy chất dịch không rõ màu vàng xanh.
Tình thế càng nguy cấp, Trương Bạch Bạch càng giữ được lý trí. Bộ não của cô vận hành với tốc độ nhanh gấp mấy lần bình thường.
Đừng vội ra tay, chờ thêm chút nữa.
Kích thước cánh cửa có hạn, khe hở đó mỗi lần chỉ đủ cho một con zombie chui vào.
Con zombie đầu tiên thò nửa cái đầu vào trong, hai tay vươn ra loạn xạ, cố với tới người bên trong. Trương Bạch Bạch giơ cao cây gậy, dồn lực rồi nện mạnh xuống.
“Rắc!!!”
Cùng lúc với cái đầu zombie bị đánh lắc lư, những tấm ván gỗ cũng rung chuyển theo.
Chất lượng kém đến vậy sao?
Trương Bạch Bạch nhíu chặt mày.
Đúng như điều cô lo lắng nhất, chuyện tệ hại đã xảy ra. Móng vuốt của con zombie thứ hai thò qua nách con thứ nhất, bám lấy tấm ván đã bị lỏng, không ngừng cào kéo và lay động.
Trương Bạch Bạch đổi hướng cây gậy, quét ngang một cú.
Cánh tay của con zombie thứ nhất lập tức rơi xuống.
“Rầm—!!!”
Tấm ván phía dưới khe cửa bung ra, tình thế vốn đã bất lợi nay càng thêm tồi tệ.
Trương Bạch Bạch mặc kệ tất cả, trước tiên làm theo cách vừa rồi, đánh rụng cánh tay còn lại của con zombie thứ nhất. Lúc này nó đã thò nửa người vào trong, nhưng cũng vừa hay chắn kín khe hở lớn.
Con zombie thứ hai chỉ còn một cánh tay bị kẹt trong cửa.
“Rắc—!!!”
“Rắc rắc!!!!!”
Những tiếng va chạm dữ dội liên tiếp vang lên. Trương Bạch Bạch liên tục dùng gậy nện mạnh vào zombie, nhưng không tạo được tổn thương chí mạng.
Cô vội cúi người, định nhặt tấm ván gỗ rơi trên đất, muốn dùng nó đẩy zombie ra ngoài, thì vô tình nhìn thấy đôi giày cao gót vừa cởi lúc trước.
Gót giày cao gót vừa nhọn vừa mảnh, là vật sắc bén nhất trong cả căn phòng.
Trương Bạch Bạch chộp lấy chiếc giày, nhắm thẳng vào hốc mắt zombie.
“Phụt—”
Cô đâm xuyên từ hốc mắt vào thẳng trong đầu zombie.
Con zombie thứ nhất giãy giụa hai cái rồi bất động.
Tiếp theo.
Ánh mắt Trương Bạch Bạch không hề dừng lại trên xác zombie đã ngã xuống. Cô đẩy con zombie đang kẹt ở khe cửa ra ngoài.
Con zombie thứ hai lập tức lao vào. Trương Bạch Bạch nhanh chóng ngồi thụp xuống khiến zombie vồ hụt. Phần thân trên của nó cùng một cánh tay bị kẹt trong cửa, mất khả năng hành động.
Tốc độ của Trương Bạch Bạch cực nhanh. Cô cầm chiếc giày cao gót còn lại, chính xác đâm vào hốc mắt zombie.
Việc vì hoảng loạn mà đánh lệch mục tiêu sẽ không bao giờ xảy ra với cô.
Zombie càng giãy giụa, tay Trương Bạch Bạch càng dùng sức. Cô cảm nhận được chất dịch nhớp nháp không ngừng chảy dọc theo cánh tay mình, mang theo mùi tanh thối mục rữa, rơi lên mặt cô.
Cho đến khi zombie thôi giãy dụa, mềm nhũn đổ xuống, một lần nữa rơi vào tử vong.
Trương Bạch Bạch đứng dậy, tay vẫn cầm giày cao gót, gương mặt không cảm xúc nhìn hai con zombie đã hoàn toàn mất đi sinh khí.
“Đinh~”
Màn hình ảo lại xuất hiện trước mắt Trương Bạch Bạch.
[Bạn đã sống sót qua đợt tấn công của zombie, giành được tư cách sinh tồn.
Căn nhà an toàn thuộc về bạn đã được kích hoạt, cấu hình phòng ban đầu:
Nhà vệ sinh cũ kỹ x1,
Giường mục nát mốc meo x1,
Cửa gỗ nguyên vẹn x1,
Đèn điện chập chờn x1,
Thùng truyền tống vật tư cửa hàng x1,
Hoàn thành nhiệm vụ khởi đầu: nhận vật tư cơ bản của người sinh tồn x1
Nhận được thành tựu:
Im lặng như gà: Bạn hoàn toàn không nói lời nào trong chiến đấu. Buff vĩnh viễn +5 ẩn nấp.
Chiến thần giày cao gót: Bạn đã khiến giày cao gót phát huy công dụng vốn không thuộc về nó. Nhận kỹ năng: Khai thác vật phẩm
Tiêu diệt zombie x2, nhận 2 điểm đổi
(Điểm đổi có thể dùng để đổi vật phẩm trong cửa hàng, cấp cửa hàng của bạn: lv1)
Nhắc nhở: Hiện tại bạn đang trong thời kỳ bảo hộ tân thủ kéo dài 2 ngày. Trong thời gian này, ngoài thời điểm làm nhiệm vụ, nhà an toàn tuyệt đối an toàn.
Nhiệm vụ hôm nay đã hoàn thành toàn bộ, chúc bạn nghỉ ngơi vui vẻ!]
Trương Bạch Bạch nhìn thấy zombie dần trở nên trong suốt rồi biến mất. Cô vội ngồi xổm xuống, thử chạm vào zombie, nhưng chẳng chạm được gì cả.
Trong phòng truyền đến rung động, sau đó rơi vào bóng tối trong chốc lát.
“Thời kỳ bảo hộ tân thủ?”
Trương Bạch Bạch trầm ngâm.
“Chẳng lẽ sau khi rời khỏi thời kỳ bảo hộ, ngay cả khi không phải lúc làm nhiệm vụ, nhà an toàn cũng không còn tuyệt đối an toàn nữa?”
Cô giống như đang chơi trò suy luận chữ nghĩa, cẩn thận nghiền ngẫm từng câu mà hệ thống đưa ra.
Khi bóng đèn sáng trở lại, trong phòng xuất hiện thêm một chiếc giường, một phòng vệ sinh rất nhỏ. Bên cạnh cửa có một chiếc hộp sắt nhỏ, trên đó viết mấy chữ “Thùng truyền tống vật tư cửa hàng”, và một thùng gỗ được niêm phong, trên niêm phong ghi “Vật tư cơ bản của người sinh tồn”.
Trương Bạch Bạch cẩn thận di chuyển trong phòng, không đụng đến thùng vật tư.
Cô mở cửa phòng vệ sinh nhỏ. Phía ngoài cửa bên phải có hai khe cắm, một cái có ký hiệu tia sét nhỏ, cái còn lại là hình giọt nước, bên trong đều chưa có thẻ.
Bên trong phòng vệ sinh vô cùng chật hẹp, không gian nhỏ xíu chỉ đủ nhét vừa bồn rửa mặt, bồn cầu và vòi sen. Phòng vệ sinh thật sự rất nhỏ, giống như nhà vệ sinh trong xe RV cỡ nhỏ, không hề có phân khu khô ướt. Trương Bạch Bạch mở vòi nước nhưng không có nước chảy ra, hẳn là do chưa cắm thẻ nước.
Cô rời khỏi phòng vệ sinh.
Chiếc giường mục nát mốc meo đúng như cái tên của nó, đại khái chỉ tốt hơn nằm đất một chút. Trên giường có một cái gối và một chiếc chăn mỏng, chỉ trải một tấm ga, bên dưới không có đệm, ván gỗ cứng đến mức nằm lên sẽ đau cả xương.
Trương Bạch Bạch nhìn về phía cửa, suy nghĩ kỹ một lúc, cuối cùng vẫn từ bỏ ý định mở cửa.
Dù sao thì trong nhà an toàn mới là tuyệt đối an toàn, ra ngoài thì chưa chắc.
Cần phải quan sát thêm đã.
Cô đi tới cửa, nhìn chiếc thùng truyền tống vật tư cửa hàng bên cạnh. Cái thùng này hoàn toàn dính liền với mặt đất… không, không đúng. Trương Bạch Bạch lắc đầu, thay đổi cách nghĩ của mình.
So với nói là dính vào mặt đất, chi bằng nói nó giống như mọc ra từ mặt đất.
Bên trong hộp sắt trống không. Trương Bạch Bạch đậy nắp hộp nặng trịch lại.
Lúc này, ánh mắt cô cuối cùng cũng dừng lại trên thùng vật tư.
Cô ngồi xuống mép giường, chiếc giường cũ phát ra tiếng kẽo kẹt, nghe đặc biệt quỷ dị trong căn phòng xám xịt.
Xé niêm phong ra, bên trong thùng đầy ắp đồ. Trương Bạch Bạch lần lượt lấy từng món ra ngoài.
“Đinh~”
Màn hình lại xuất hiện.
[Bạn đã hoàn thành thành tựu: Khám phá nhà an toàn. Thưởng 1 điểm đổi.
Nhận được vật tư:
Bánh mì nguyên cám x3,
Nước khoáng x5,
Thẻ nước lạnh x1: số dư 3 ngày
Thẻ điện x1: số dư 3 ngày
(Gợi ý: Thầm niệm bảng nhân vật trong đầu để triệu hồi giao diện)]
Trương Bạch Bạch làm theo.
Trước mắt cô xuất hiện một giao diện hoàn toàn mới, đơn giản hơn những thông báo hệ thống trước đó, phía trên hiển thị thông tin cá nhân của cô.
[Biệt danh: Chưa đặt
Giới tính: Nữ
Nghề nghiệp: Chưa có
Kỹ năng: Khai thác vật phẩm
Thanh máu: 10
Tấn công: 1
Phòng thủ: 3
Ẩn nấp: 5
(Không có thuộc tính khác)
Điểm đổi: 3
Số ngày sinh tồn: 1]
Lượng máu ít đến đáng thương. - Trương Bạch Bạch nghĩ.
Còn rất nhiều giao diện trống khác, phía trên đều ghi chưa mở khóa.
Cô bấm vào mục biệt danh, không chút do dự nhập vào: Bạch Bạch.
Sau đó Trương Bạch Bạch mở cửa hàng lv1. Ánh sáng bất ngờ ập tới khiến cô phải nhắm mắt lại. Khi mở mắt ra lần nữa, trước mắt cô là vô số hàng hóa bày biện la liệt.
Sự chú ý của Trương Bạch Bạch không đặt ở việc có những mặt hàng gì, mà là dòng chữ nhỏ ở cuối giao diện cửa hàng.
[Giá cả sẽ thay đổi theo môi trường và mùa]
“Có nghĩa là mở cửa hàng ở những nơi khác nhau hoặc vào những thời điểm khác nhau, giá cả cũng sẽ khác?”
Trương Bạch Bạch lập tức nhận ra tầm quan trọng của câu nói này.
“Nếu nắm được quy luật biến động giá, mình có thể tích trữ hàng hóa lúc giá thấp. Ngoài số điểm đổi cần cho sinh hoạt cơ bản, mình còn phải kiếm thêm thật nhiều điểm đổi.”
Lúc này cô mới bắt đầu quan sát kỹ các mặt hàng trong cửa hàng.
Bất cứ thứ gì cũng có thể trở thành vật phẩm đổi. Ví dụ như thẻ ánh nắng ba ngày, cần 12 điểm đổi. Các loại vũ khí phổ thông, đủ loại dao và gậy gỗ đều có trong cửa hàng, còn có nước uống, thực phẩm, đồ dùng trong phòng, vân vân.
Trương Bạch Bạch thậm chí còn thấy cả thẻ kỹ năng. Phần lớn đều có giá hơn trăm điểm. Thẻ thuộc tính thì rẻ hơn nhiều, có loại hai chữ số, nhưng mỗi thẻ chỉ tăng một điểm thuộc tính, lại còn bị giới hạn số lượng mua.
Cô lật qua lật lại các giao diện, cuối cùng cũng tìm được mục nhiệm vụ.
[Nhiệm vụ hôm nay đã hoàn thành, nhiệm vụ ngày mai chưa làm mới.]
“Ngày nào cũng có nhiệm vụ sao? Kiểu giết zombie như hôm nay?” Trương Bạch Bạch không ngừng suy nghĩ.
Ánh mắt cô liên tục dừng lại ở thực phẩm và nước uống. Giá của đồ ăn và nước khiến lòng cô trĩu xuống.
Bản thân Trương Bạch Bạch vốn có thói quen tích trữ. Khi còn ở nhà, cô luôn dự trữ rất nhiều đồ dùng dự phòng, thực phẩm và nước uống còn chất đầy hai cái tủ, mỗi khi dùng bớt lại bổ sung thêm.
[Bánh mì nguyên cám x1: 3 điểm đổi
Nước khoáng x3: 1 điểm đổi]
Nói cách khác, số điểm đổi mà Trương Bạch Bạch hiện có thậm chí còn không đủ để đổi một ổ bánh mì nguyên cám trong gói quà tân thủ. Thứ duy nhất cô mua nổi là loại bánh dinh dưỡng không biết được làm từ cái gì. Trương Bạch Bạch bấm mở phần thông tin của nó.
[Bánh dinh dưỡng x1: 1 điểm đổi
Chi tiết sản phẩm: Bánh dinh dưỡng được chế tạo từ sinh vật không rõ nguồn gốc. Ưu điểm là chỉ cần ăn một chút là có cảm giác no rõ rệt, cung cấp đầy đủ dinh dưỡng cần thiết cho cơ thể. Còn làm từ thứ gì, xin đừng nghĩ kỹ. Nếu tiết kiệm thì một hũ có thể ăn trong hai ngày.]
Trương Bạch Bạch suy nghĩ một chút, cuối cùng không chọn mua bánh dinh dưỡng, mà dùng số điểm đổi ít ỏi của mình để đổi lấy một con dao gấp nhỏ. Con dao nhỏ có rất nhiều công dụng trong các tình huống khẩn cấp khác nhau: gọt gậy gỗ để chế tạo công cụ, phần chuôi và lưỡi đủ chắc chắn để dùng như búa hoặc tua vít. Có thể xem như một hộp công cụ thu nhỏ.
Dao nhỏ là lựa chọn hàng đầu của những người theo chủ nghĩa sinh tồn. Với số điểm đổi chỉ đủ mua một món trang bị, Trương Bạch Bạch không cần suy nghĩ cũng chọn con dao này.
[Dao nhỏ: Tấn công +1]
Trong chiếc hộp sắt ở cửa vang lên một tiếng kim loại rơi xuống. Trương Bạch Bạch bước tới, mở nó ra lần nữa.
Chiếc hộp sắt vốn trống không nay xuất hiện thêm một con dao gấp nhỏ. Khi gập lại, nó chỉ lớn bằng lòng bàn tay, còn khi mở ra thì phần lưỡi dao hơi ngắn hơn chuôi.
Trương Bạch Bạch đưa tay cầm lấy. Con dao thép này không quá nặng, nhưng cũng không phải loại nhẹ bẫng không có cảm giác. Dùng nó làm búa thì hơi gượng ép, nhưng dùng làm tua vít hoặc gọt gỗ thì vừa vặn.
Đúng lúc trong tay cô có sẵn một đống gỗ. Ngoài cây gậy gỗ ra, sau khi cửa gỗ được “làm mới”, bốn tấm ván dùng để sửa cửa lúc trước cũng rơi xuống, trở thành vật tư thuộc quyền sở hữu của Trương Bạch Bạch.
Dao nhỏ rất thích hợp làm vũ khí phòng thân cho cô. Dù sao thì cô cũng không phải người thường xuyên rèn luyện, những loại vũ khí khác đối với cô quá nặng.
Cô lại cẩn thận kiểm tra toàn bộ căn phòng một lượt, không phát hiện thêm thứ gì đặc biệt.
Trương Bạch Bạch nhìn về phía cửa.
Nếu tất cả những chuyện đã xảy ra không phải là ảo giác thì…
Vậy mọi kế hoạch đều phải bắt đầu từ việc phải sống sót trước đã.
……
Trước khi đi ngủ, Trương Bạch Bạch nhận được một thông báo từ hệ thống.
Lần thông báo này có màu đỏ chói mắt, mang ý nghĩa cảnh báo rõ rệt, khiến người nhìn không khỏi rợn người.
[Ngày mai sẽ là ngày cuối cùng của thời kỳ bảo hộ tân thủ.
Sau khi rời khỏi thời kỳ bảo hộ, sẽ không còn an toàn tuyệt đối, sinh mạng của bạn hoàn toàn phụ thuộc vào sự bảo vệ của nhà an toàn.
Hãy nhanh chóng nâng cấp nhà an toàn của bạn!]
……
Nhân vật Bạch Bạch, số ngày sinh tồn: 1
0 comments