Cung Dau 028 029 030

By Quyt Nho - tháng 12 21, 2025
Views

Chương 28: Thân Phận

Thẩm Nghi cầm điện thoại, còn đang do dự có nên gọi hay không thì cánh cửa lớn phía sau chậm rãi mở ra.

Từ bên ngoài, ba người bước vào.

Cánh cửa khẽ mở rồi khép lại, mang theo từng cơn gió lạnh ùa vào phòng khiến người ngồi ở những bàn tiệc gần đó không khỏi ngoái đầu nhìn.

Thẩm Nghi cũng theo ánh mắt mọi người nhìn về phía đó.

Đi đầu là Trợ lý Từ, người đã nói chuyện với Trần Duệ lúc trước.

Phía sau anh ta là hai người đàn ông.

Nổi bật nhất trong số đó là một người dáng cao ráo, thân hình thẳng tắp.

Bộ âu phục được cắt may tinh xảo càng tôn lên khuôn ngực rộng, vòng eo thon và đôi chân dài.

Bước chân vững chãi, chậm rãi nhưng đầy uy lực.

Cơn gió lạnh từ bên ngoài thổi tung vạt áo vest của anh, hòa cùng nhịp bước chân vững chãi, lướt qua đám đông với một khí thế trầm ổn mà lạnh lùng.

Nếu không phải Chu Tùng Cẩn, thì còn ai vào đây nữa.

Người đàn ông trẻ đi sau anh, xách theo một chiếc cặp tài liệu, có lẽ là trợ lý riêng.

Ánh mắt Thẩm Nghi vẫn dõi theo Chu Tùng Cẩn từ cửa lớn đi về phía bàn chính, tim bỗng đập nhanh hơn hẳn, gương mặt cũng nóng bừng lên không rõ vì sao.

Tới khi lấy lại tinh thần, cô mới kinh ngạc nhận ra mấy vị cổ đông ngồi ở bàn chính đều đã đứng dậy bắt tay với anh.

"Chu tổng!!"

Quý Minh Hách giọng nói cao hẳn lên tám bậc, tỏ rõ sự vui mừng: "Ngọn gió nào đưa cậu đến đây vậy?"

Chu Tùng Cẩn lịch sự gật đầu với ông ta, trước tiên đưa tay bắt tay với vị phó thị trưởng ngồi ghế chủ tọa.

"Thị trưởng Lương."

"Chu Tùng Cẩn! Cậu nhóc này, đến sao không báo trước một tiếng?"

Phó thị trưởng Lương tầm sáu mươi tuổi, thấy anh đến cũng vui vẻ đứng dậy bắt tay.

Chu Tùng Cẩn cười nhẹ: "Nghe nói môi trường trên đảo Thanh Lãng rất tốt, vừa hay dự án bên tôi đã kết thúc, muốn tìm một nơi nghỉ ngơi. Không ngờ lại đúng dịp các ngài tổ chức lễ khởi động dự án."

Mọi người ngồi xuống lại, Quý Minh Hách cười nói: "Chu tổng vừa thu mua MJ, đúng là nên nghỉ ngơi một chút!"

Có người tiếp lời: "MJ là một trong những công ty bất động sản hàng đầu trong nước, mấy năm gần đây còn phát triển rất mạnh ở thị trường quốc tế. Chu tổng tuổi trẻ tài cao mà đã thâu tóm MJ trong một nước đi, đúng là có khí phách, y như ba cậu năm xưa!"

Chu Tùng Cẩn nghe vậy chỉ mỉm cười nhạt.

Phó thị trưởng Lương lắc đầu cười: "So với ba cậu, cậu còn xuất sắc hơn."

Chu Tùng Cẩn cười nhẹ: "Thị trưởng Lương quá khen rồi."

Sự náo nhiệt ở bàn chính nhanh chóng lan rộng, khiến cả sảnh tiệc xôn xao.

Vài nhà sáng lập doanh nghiệp nhỏ ngồi bên cạnh bàn Thẩm Nghi không nhịn được bàn tán.

"Đó chính là người thừa kế của Tập đoàn An Hạ?"

"Bây giờ đã là người đứng đầu rồi. Ba anh ta - Chu Hành Tĩnh, dù vẫn còn giữ chức chủ tịch hội đồng quản trị nhưng nghe nói gần như không can thiệp vào chuyện công ty nữa."

"Chu Tùng Cẩn trông chỉ ngoài ba mươi tuổi vậy mà ngay cả phó thị trưởng cũng phải đứng dậy bắt tay."

"Tập đoàn An Hạ là doanh nghiệp dẫn đầu ở Cẩm Thành, nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả thành phố. Đừng nói là phó thị trưởng, dù là thị trưởng cũng phải nể mặt vài phần."

Thẩm Nghi nghe những lời bàn tán này, đột nhiên nhớ lại vài phút trước, cô còn lo lắng việc anh tự tiện đến dự bữa tiệc sẽ khiến anh khó xử.

Bây giờ xem ra, chính cô đã nghĩ nhiều rồi.

Chu Tùng Cẩn là ai chứ?

Nghĩ vậy, cô khẽ bật cười tự giễu.

Vì sự xuất hiện của Chu Tùng Cẩn, bữa tiệc kéo dài thêm nửa tiếng.

Đến khi tàn tiệc, đã hơn mười giờ tối.

Chu Tùng Cẩn đi bên cạnh phó thị trưởng Lương, khi ngang qua chỗ của Thẩm Nghi và Trần Duệ, anh mới như vừa phát hiện ra sự hiện diện của họ, chủ động bước tới bắt tay Trần Duệ trước mặt mọi người.

"Trần tổng."

Trần Duệ lập tức hiểu ý, bắt lấy tay anh, hai tay siết chặt:

"Chu tổng, lâu rồi không gặp."

Quý Minh Hách bên cạnh kinh ngạc hỏi: "Chu tổng, hai người quen nhau?"

Trần Duệ vội cười đáp: "Tháng trước, tôi vừa nhận một dự án chuỗi cửa hàng đồ uống dưới trướng Chu tổng."

Phó thị trưởng Lương đứng giữa hai người, quan sát Trần Duệ một lúc rồi cười nói:

"Hóa ra là bên hợp tác của Chu tổng."

Chu Tùng Cẩn nhìn Quý Minh Hách, mỉm cười nhạt:

"Nghe nói Trần tổng cũng là bên hợp tác của Quý tổng, vài tháng trước đã thắng thầu dự án quảng bá du lịch đảo Thanh Lãng?"

Giọng điệu của anh nhẹ nhàng, chỉ như một câu hỏi đơn thuần, nhưng sắc mặt Quý Minh Hách lại trở nên khó xử thấy rõ.

Ông ta còn chưa biết nên trả lời thế nào thì đã nghe phó thị trưởng Lương hào hứng nói:

"Vậy sao?!"

Ông vỗ nhẹ lên vai Trần Duệ, khích lệ:

"Làm cho tốt vào, phải đưa thương hiệu du lịch đảo Thanh Lãng vươn xa. Không chỉ để người dân Cẩm Thành biết đến, mà còn phải tạo tiếng vang trên toàn quốc!"

Trần Duệ vui mừng gật đầu liên tục: "Vâng, vâng, vâng!"

Câu nói này vừa thốt ra, Quý Minh Hách nào còn dám nói gì nữa, chỉ có thể liếc mắt nhìn con rể tương lai của mình đứng phía sau.

Dự án này, xem như hoàn toàn thất bại rồi.

Chương 29: Cảnh cáo

Ra khỏi sảnh tiệc, phó thị trưởng Lương nhìn Chu Tùng Cẩn, hỏi:

"Hôm nay cậu nghỉ lại trên đảo à?"

Chu Tùng Cẩn lắc đầu: "Tôi về trung tâm thành phố."

Quý tổng ngạc nhiên: "Chu tổng không phải đến đảo để nghỉ dưỡng sao? Ngày mai trên đảo còn có hoạt động nữa, cậu có thể ở lại tham quan trải nghiệm một chút."

Chu Tùng Cẩn bất đắc dĩ cười: "Ban đầu đúng là định nghỉ ngơi, nhưng vừa nhận được thông báo, sáng mai có một cuộc họp đột xuất."

"Chu tổng bận rộn thật đấy, ngay cả một ngày cũng không được nghỉ ngơi. Hay là để tôi sắp xếp tài xế đưa cậu về?" Quý Minh Hách nói.

"Không cần phiền đâu, tôi tự lái xe đến."

"Vậy thì chúc cậu đi đường cẩn thận. Bọn tôi đưa phó thị trưởng Lương về khách sạn trước."

Vừa nói, họ vừa bắt tay từ biệt Chu Tùng Cẩn.

Đám đông dần rời đi theo nhóm của phó thị trưởng Lương và Quý Minh Hách về khách sạn, chỉ còn lại Chu Tùng Cẩn cùng trợ lý của anh, còn bên này là Trần Duệ và Thẩm Nghi.

Vị trợ lý kia họ Khương, tuổi tác xấp xỉ Thẩm Nghi.

Cậu ta cần đi lấy xe trước, nhưng vì mới đến đảo Thanh Lãng chưa được một tiếng, lại thêm bên ngoài trời tối, nhất thời không tìm được hướng đi. Thẩm Nghi thấy vậy liền chủ động dẫn đường giúp cậu ta.

Lúc này, Trần Duệ nhân cơ hội tiến đến gần Chu Tùng Cẩn, hớn hở muốn bắt tay cảm ơn.

"Chu tổng, hôm nay thật sự cảm ơn anh rất nhiều! Còn đặc biệt khiến anh lặn lội đến tận đây! Ngày mai tôi sẽ bảo Thẩm Nghi đích thân—"

Chu Tùng Cẩn đưa mắt nhìn sang, ánh nhìn bình thản, không chút gợn sóng nhưng lại khiến Trần Duệ nghẹn họng, nuốt ngược lại lời còn dang dở.

Tay ông ta lơ lửng giữa không trung, do dự một chút, cuối cùng lúng túng rụt về.

"Trần tổng." Chu Tùng Cẩn lên tiếng.

"Dạ! Chu tổng cứ nói!" Trần Duệ lập tức cười nịnh nọt.

"Thẩm Nghi là nhân viên của anh, nhưng cô ấy không phải để anh sai bảo kiểu đó." Giọng anh lạnh lùng, ánh mắt sâu thẳm dưới màn đêm khiến Trần Duệ vô thức run rẩy.

Chu Tùng Cẩn là người thế nào, đương nhiên đoán ra được chính Trần Duệ đã bảo Thẩm Nghi liên hệ với mình.

"Chu tổng nói phải! Phải rồi!" Trần Duệ liên tục gật đầu, không ngừng nói: "Sau này sẽ không có chuyện như vậy nữa! Tuyệt đối không có lần sau!"

"Tôi cam đoan!" Ông ta giơ tay lên, nghiêm túc hứa hẹn: "Sau này để cô ấy chuyên tâm làm dự án của cô ấy! Cũng tuyệt đối không lợi dụng cô ấy để làm phiền đến anh nữa! Hôm nay thật sự vô cùng cảm ơn, cũng vô cùng xin lỗi!"

Trợ lý Khương ngồi vào ghế lái chiếc Maybach, làm quen với tay lái một lúc mới khởi động xe.

Nhìn cậu ta liên tục ngáp mấy cái, Thẩm Nghi lên tiếng: "Trợ lý Khương hôm nay cũng vất vả rồi."

"Tôi thì cũng ổn." Trợ lý Khương liếc sang cô một cái, cười hỏi: "Cô Thẩm quen thân với Chu tổng lắm à?"

Thẩm Nghi sững người, sau đó lắc đầu: "Không quen lắm."

Trợ lý Khương bật cười: "Cô có biết lần đầu tiên tôi gặp cô là khi nào không?"

Thẩm Nghi ngẩn ra, lắc đầu.

"Hơn hai tháng trước, trước cổng trung tâm thương mại An Hạ. Khi đó cô đứng chờ xe buýt ở trạm, Chu tổng bảo cô lên xe, nhưng cô không để ý đến anh ấy."

Thẩm Nghi lập tức nhớ lại.

Cô hơi ngại ngùng, khẽ cười.

Trợ lý Khương liếc cô một cái, rồi hồi tưởng lại: "Đó là lần đầu tiên tôi thấy có người phớt lờ Chu tổng như thế. Cô không biết đâu, sắc mặt anh ấy lúc đó khó coi lắm!"

"Còn lần thứ hai tôi gặp cô là khi tôi đi cùng Chu tổng đến công ty các cô khảo sát. Chu tổng còn đặc biệt dặn tôi chuẩn bị trà chiều cho Lam Tâm, loại cà phê và bánh ngọt đều do chính anh ấy chọn. Kết quả, cô không chút do dự ném thẳng vào thùng rác."

Nhắc đến đây, trợ lý Khương không nhịn được bật cười.

Thẩm Nghi im lặng, cúi đầu lắng nghe, không nói gì.

Chiếc xe lăn bánh ra khỏi bãi đỗ, lúc này Chu Tùng Cẩn và Trần Duệ đã chờ sẵn bên đường.

Thẩm Nghi chuẩn bị xuống xe thì bị Trần Duệ gọi lại.

"Thẩm Nghi à, tối nay tôi không về, nghỉ lại trên đảo một đêm, mai tham gia tiếp hoạt động với họ, tiện thể giao lưu thêm với Quý tổng và mọi người."

Thẩm Nghi sững người: "Vậy tôi đi cùng sếp?"

"Không cần, cô cứ về trước đi, mai đi làm bình thường. Đúng lúc Chu tổng cũng lái xe về, tôi nhờ anh ấy tiện đường đưa cô về một chuyến. Trời khuya thế này, về trung tâm thành phố cũng chẳng còn xe nữa đâu."

Thẩm Nghi: "......"

Chương 30: Trong xe

Đang ngẩn người, cô chợt nhận ra cửa ghế lái bên cạnh đã mở từ lúc nào. Trợ lý Khương đã xuống xe, thay vào đó là một bóng dáng khác ngồi vào.

Luồng gió lạnh theo khe cửa ùa vào, mang theo một mùi hương gỗ quen thuộc phảng phất. Thẩm Nghi khẽ cứng người, nhanh chóng liếc nhìn người đàn ông bên cạnh.

Chu Tùng Cẩn thản nhiên điều chỉnh ghế ngồi, thắt dây an toàn, cánh tay đặt nhẹ lên vô lăng, động tác liền mạch lưu loát.

Khi cảm nhận chiếc xe bắt đầu di chuyển, Trần Duệ ghé sát cửa sổ xe bên phía Thẩm Nghi, nháy mắt ra hiệu, sau đó vượt qua cô, nhiệt tình vẫy tay chào Chu Tùng Cẩn: "Chu tổng, anh lái xe cẩn thận nhé."

Chu Tùng Cẩn hơi gật đầu, cửa sổ xe chậm rãi khép lại, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

Anh liếc sang cô, nhắc nhở một cách nhàn nhạt: "Dây an toàn."

Lúc này, Thẩm Nghi mới phản ứng lại, vội vàng tìm dây an toàn. Khi đang cài dây, cô chợt nghĩ đến điều gì, đột ngột quay đầu nhìn ra phía sau xe: "Trợ lý Khương còn chưa lên xe."

"Cậu ấy còn có việc trên đảo vào ngày mai."

"Ồ."

Thẩm Nghi ngẩn ra gật đầu, chợt nhận ra mình sắp phải ở cùng anh suốt hai tiếng trên xe, hơi thở bỗng có chút mất tự nhiên.

"Nhà em ở đâu?"

Thẩm Nghi liếc sang, thấy anh đang mở bản đồ trên điện thoại để định vị điểm đến.

"Phía tây thành phố, đường Bạch Dương, khu Cảnh Dương Gia Viên. Cảm ơn anh..." Cô báo địa chỉ cụ thể của mình.

Chu Tùng Cẩn khẽ "Ừ" một tiếng, ngón tay gõ nhẹ lên màn hình, rất nhanh đã tìm được địa điểm.

Trong xe vang lên một bản nhạc nhẹ nhàng, giai điệu cũ kỹ nhưng êm dịu.

Thẩm Nghi nhìn ra ngoài cửa sổ, bóng cây ven đường lướt qua trong màn đêm, hòa cùng tiếng nhạc du dương, cảm giác căng thẳng mơ hồ vừa rồi dần dần tan biến.

"Đói không?" Một giọng nói trầm thấp đột nhiên vang lên bên cạnh.

Thẩm Nghi quay sang nhìn anh: "Cũng... ổn." Thực ra, cô có hơi đói.

Trong bữa tiệc tối nay, cô gần như không ăn uống gì nhiều.

"Ăn bánh mì không?"

"Không... không cần đâu." Ngồi trong xe anh ăn bánh mì, lỡ làm rơi vụn bánh ra xe thì thật xấu hổ.

"Kẹo thì sao?"

Thẩm Nghi: "...Hả?"

"Sô-cô-la?"

Cô hơi ngơ ngác. Những thứ anh vừa nhắc đến, chẳng lẽ trên xe anh đều có sao?

Cô vô thức hỏi: "Anh có à?"

Sau khi hỏi xong, Thẩm Nghi chợt cảm thấy có chút xấu hổ và hối hận.

Không lấy bánh mì, không lấy kẹo, lại nhất quyết chọn sô-cô-la. Trông chẳng khác nào cô đang kén chọn vậy.

Chu Tùng Cẩn cụp mắt, che đi ý cười trong đáy mắt, rồi khẽ nghiêng đầu ra sau, ra hiệu: "Sô-cô-la ở ghế sau, tự tìm đi."

Thẩm Nghi sững người. Thật sự có à?

Đã hỏi rồi, giờ bảo không lấy nữa thì cũng kỳ quá.

Cô chần chừ một lúc, nhẹ nhàng nới lỏng dây an toàn, nghiêng người ra giữa xe, vươn tay tìm kiếm ở ghế sau.

Không gian trong xe của Chu Tùng Cẩn rất rộng, Thẩm Nghi với mãi mà không chạm tới, đành phải nghiêng người thêm một chút nữa.

Động tác này khiến đầu và vai cô vô tình chạm nhẹ vào cánh tay và bờ vai của Chu Tùng Cẩn.

Dưới ánh đèn vàng ấm áp từ hai bên đường hắt vào, anh liếc thấy vài sợi tóc của cô vì ma sát mà sinh tĩnh điện, nhẹ nhàng bám lên lớp vải vest trên vai mình.

Hơi thở anh bỗng chốc khựng lại, một cảm giác khó tả len lỏi trong lòng.

Cảm giác như không phải mấy sợi tóc kia bám vào áo anh, mà là đang khẽ khuấy động nơi cổ họng.

Chu Tùng Cẩn siết nhẹ cổ họng, im lặng không nói gì.

Thẩm Nghi mò mẫm một lúc lâu, đến mức sắp bỏ cuộc vì quá lúng túng, cuối cùng cũng lấy được một gói sô-cô-la. Cô ngồi thẳng dậy, âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Gói kẹo có màu vàng ánh kim đen đỏ, trên bao bì toàn chữ mà cô không đọc hiểu, trông có vẻ là tiếng Ý.

"Cái này... vẫn chưa mở ra." Cô giơ gói sô-cô-la lên, ra hiệu với Chu Tùng Cẩn.

"Tự mở đi." Anh mắt nhìn thẳng phía trước, giọng điệu nhàn nhạt.

"Vậy tôi không khách sáo nữa."

Thẩm Nghi xé bao bì, lấy một viên ra.

Lớp vỏ giấy ánh vàng được bóc ra, cô bỏ viên kẹo vào miệng, cắn một miếng.

Tiếng "rắc" nhẹ vang lên, nhân kẹo vị cà phê mềm mượt lập tức tràn ra, lan tỏa trên đầu lưỡi.

Hương sô-cô-la ngọt ngào hòa quyện với vị đắng nhẹ của cà phê, dịu êm đến tận đáy lòng.

Ngon quá!

Tâm trạng Thẩm Nghi lập tức vui vẻ hẳn lên, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, chỉ khẽ mím môi, nhẹ nhàng thưởng thức phần sô-cô-la còn sót lại trên đầu lưỡi.

"Ngon không?"

"Ừm... Ừm."

Đáy mắt Chu Tùng Cẩn càng đượm ý cười.

Thẩm Nghi bóc thêm hai viên nữa, nhưng cũng ngại bóc viên thứ ba, bèn định đưa lại gói kẹo. Lúc này, anh lại nói: "Cầm về ăn đi."

"Không cần đâu."

"Để trên xe anh cũng chẳng có ai ăn."

Thẩm Nghi khựng lại, không biết nghĩ đến điều gì, bỗng buột miệng hỏi: "Đào tiểu thư... không thích ăn à?"

Ngón tay Chu Tùng Cẩn đang đặt trên vô lăng hơi siết lại, anh nghiêng đầu liếc cô một cái, ánh mắt phức tạp, giọng trầm thấp:

"Cô ấy có thích ăn hay không, thì cũng có chồng cô ấy mua rồi."

Thẩm Nghi sững người. Cô ấy... có chồng rồi?

Đào Tân Tân đã kết hôn? Mà chú rể không phải anh sao?

Hàng loạt câu hỏi lướt nhanh qua đầu, cô len lén nhìn anh vài lần, thấy anh mang vẻ u sầu, trong lòng không khỏi thầm than:

‘Hóa ra, anh ấy vẫn không thể đạt được điều mình mong muốn.’

Một người đàn ông quyền lực, tài giỏi như vậy, cũng có chuyện không thể như ý sao?

Nghĩ đến đây, cô thuận miệng hỏi tiếp: "Chồng cô ấy, là vị nghệ sĩ hồi hai năm trước à?"

"Không phải." Chu Tùng Cẩn đáp: "Là người cô ấy quen ở nước ngoài mấy tháng trước."

Thẩm Nghi gật đầu, thức thời giữ im lặng.

Người tình của Đào tiểu thư đã đổi đến một vòng, vậy mà Chu tổng vẫn cô độc một mình?

Cũng thật si tình đấy chứ.

Trong lòng cô âm thầm nghĩ vậy.


  • Share:

You Might Also Like

0 comments