Chương 43: Say rượu hôn nhầm
Người đàn ông đối diện khựng lại, khí chất lạnh lùng vừa rồi cũng vơi đi đôi phần. Ánh mắt anh dán chặt vào đôi mắt mơ màng của cô, bất giác khẽ thở dài một hơi.
Ánh mắt của Thẩm Nghi cụp xuống, có chút trống rỗng. Sao cô say rồi mà vẫn còn nhìn thấy gương mặt lạnh như băng của Chu Tùng Cẩn vậy chứ?
Cô nhíu mày, giọng ngái ngủ và đầy khó chịu: “Em không thích cái mặt này... Em ghét nhất là gương mặt đó của anh ta.”
Cô xoay người muốn vào nhà, nhưng eo lại bị một lực mạnh kéo lại, cả người ngã vào vòng ngực mang theo hương trầm quen thuộc.
Người đàn ông trước mặt, mặt mày tuấn tú nhưng hiện rõ sự giận dữ. Một bàn tay lớn giữ lấy nửa khuôn mặt cô, trong mắt ánh lên một tầng băng giá.
“Em nói gì? Lặp lại lần nữa xem.”
Thẩm Nghi bị buộc phải nhìn vào gương mặt đang dần áp sát của người đàn ông. Trong đôi mắt dần ánh lên một tia sáng, cô chợt bừng tỉnh, nhận ra người trước mặt là ai:
“Chu Tùng Cẩn!”
Cả người cô run lên một cái, như thể rơi vào hầm băng, cơn say lập tức bay biến.
Sao anh ta lại ở đây?
Sao lại ở trong nhà cô?
Khoảng cách giữa cả hai quá gần, cảm giác xa lạ và áp lực chưa từng có khiến Thẩm Nghi run rẩy, căng thẳng và sợ hãi ùa đến.
“Vương Lộc đâu rồi?” Thẩm Nghi hoảng loạn vùng vẫy, nhưng đã bị Chu Tùng Cẩn đẩy mạnh vào tường.
Bàn tay đang giữ cằm cô dời ra sau gáy, ép cô không thể né tránh. Giọng anh trầm thấp mang theo thất vọng:
“Em thật sự ghét anh đến thế sao?”
“Anh buông ra!” Thẩm Nghi lạnh giọng, tim đập như muốn nhảy khỏi lồng ngực, cô vươn tay đẩy anh ra.
Nhưng chưa đầy một giây sau, anh đã cúi xuống, dùng môi chặn lại lời từ chối của cô.
Chỉ đơn giản là một cái chạm khẽ rồi lại rời đi đôi chút.
Cả hai người đều khẽ run lên.
Thẩm Nghi sững sờ nhìn anh, hoàn toàn chưa kịp phản ứng chuyện gì vừa xảy ra.
Anh nhìn vào đôi mắt mơ màng và lạnh lùng của cô, mày hơi nhíu lại, cảm xúc bỗng hỗn loạn. Nụ hôn thứ hai ngay lập tức rơi xuống.
“Ưm...”
Hơi thở nóng hổi tràn đến, mãnh liệt hơn lúc trước gấp bội. Sự thân mật không thể cưỡng lại đan xen giữa môi lưỡi hai người.
Hương trầm trong người anh càng lúc càng rõ rệt, quyện với hơi thở nóng bỏng tràn vào khứu giác cô, cùng với lực đạo mạnh mẽ không thể từ chối.
Chu Tùng Cẩn cảm nhận được hương rượu nhàn nhạt từ môi lưỡi cô tỏa ra, mùi vị mềm mại và quyến rũ đến mức khiến toàn thân anh nóng rực.
Nụ hôn càng lúc càng sâu, chân dài hơi cong lên, đầu gối chen vào giữa hai chân cô.
Hương thơm đặc trưng trên người đàn ông bao phủ quanh mũi, khiến cảm giác xao động hai năm trước dễ dàng trỗi dậy lần nữa.
Thẩm Nghi giãy giụa không nổi, toàn thân mềm nhũn, run rẩy. Hai chân run lên, cảm giác ẩm ướt khiến cô càng thêm xấu hổ lẫn phẫn nộ.
Ánh sáng từ trần nhà chiếu vào mắt khiến cô chói mắt.
Lực từ môi anh càng lúc càng mạnh mẽ, thậm chí có dấu hiệu mất kiểm soát.
Thẩm Nghi dùng toàn bộ sức lực đẩy anh ra.
Chu Tùng Cẩn bị đẩy lùi va vào tường ở cửa ra vào, bừng tỉnh từ cơn mê, cố kiềm chế cơn nóng trong người.
Thẩm Nghi không dám nhìn anh, vịn tường cố giữ vững cơ thể, lảo đảo chạy vào trong phòng.
Nhưng đây đâu phải nhà cô?
Căn phòng khách rộng lớn, lạnh lẽo và xa lạ tràn đầy sự trống trải.
“Đây là đâu?”
“Nhà anh.” Giọng Chu Tùng Cẩn vang lên sau lưng, không gần cũng không xa.
Thẩm Nghi đau đầu như muốn nổ tung, quay đầu định rời đi, nhưng khi đi ngang qua anh, tay bị giữ chặt lại:
“Em đang say.”
“Tôi không say!” Thẩm Nghi cảm thấy mình còn tỉnh táo, lập tức giằng tay ra, bắt đầu tìm đường thoát khỏi căn hộ. Cuối cùng cô tìm được một cánh cửa, nhưng vặn mãi cũng không mở được.
“Cho tôi ra ngoài.” Giọng cô trầm xuống.
“Chu Tùng Cẩn, mở cửa! Tôi muốn về nhà.” Tay cô vẫn vặn chặt nắm cửa, giọng nói lộ rõ sự sốt ruột và như sắp bật khóc.
Chu Tùng Cẩn không nói gì, bước tới mở cửa giúp cô.
Thẩm Nghi đẩy anh ra, bước ra khỏi cửa, rồi chắn ngay trước lối ra, mò được nút khóa rồi khóa trái cửa lại. Lúc này cô mới thở phào.
Cuối cùng cũng trở về căn nhà nhỏ thân thuộc của mình.
Cô lảo đảo leo lên giường, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Chu Tùng Cẩn chờ đến khi bên trong không còn tiếng động nữa, mới lặng lẽ mở ngăn kéo ở sảnh, lấy ra chiếc chìa khóa mở cửa phòng tắm mà Thẩm Nghi đã khóa từ bên trong.
Anh yên lặng nhìn cô gái đang ngủ say cuộn mình trong bồn tắm, trong mắt hiện lên một tia bất lực pha chút buồn cười.
…
Vừa đặt người xuống giường, Thẩm Nghi vẫn nhắm mắt, theo phản xạ đưa tay cởi chiếc áo len bên ngoài.
Chiếc áo cổ cao cấn ở cổ, khiến cô vừa nóng vừa khó chịu.
Cô kéo mãi không xong, hai tay còn bị kẹt trong tay áo, không rút ra được.
Vật lộn một hồi, cô đành ngái ngủ lầm bầm với người bên cạnh đang đắp chăn giúp mình:
“Giúp em cởi ra với ~”
Người bên giường không có phản ứng.
Thẩm Nghi vẫn nhắm mắt, dịu giọng gọi một lần nữa: “Vương Lộc?”
Chu Tùng Cẩn mặt mày lạnh lùng, kéo cánh tay cô ra khỏi tay áo, theo đường cổ cởi chiếc áo len ném sang một bên giường.
Bên trong chỉ còn lại một chiếc áo cotton cổ trễ.
Ánh mắt anh lướt qua vùng cổ và ngực mềm mại, ửng hồng.
Dưới ánh đèn vàng nhạt, cả người cô như đang tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ quen thuộc.
Rất quen. Chính là mùi vị ban nãy còn vương trên môi anh.
Ánh mắt Chu Tùng Cẩn tối sầm lại, cổ họng khẽ chuyển động.
Anh nhìn gương mặt ngủ yên không chút phòng bị kia, không còn chút lạnh nhạt thường ngày mỗi khi nhìn anh.
Anh nhớ lại cảnh cô ôm lấy mình lí nhí xin lỗi, miệng gọi Vương Lộc, đến khi nhận ra là anh thì lập tức lạnh lùng chống cự. Cảm giác giận dữ dâng lên lần nữa.
Ánh mắt anh lại đảo qua đôi môi khẽ hé, làn da trắng nõn, rồi dừng lại nơi bầu ngực khẽ phập phồng theo nhịp thở và cổ tay mảnh dẻ buông lơi bên gối...
Khuôn mặt Chu Tùng Cẩn tối lại...
Một cảm xúc bí ẩn âm thầm nảy mầm trong lòng.
Anh muốn biết, cô khi khóc trông sẽ thế nào, khi bị dồn ép đến phát run, gọi tên anh xin tha có mang theo tiếng nức nở không...
Bàn tay siết chặt mép chăn nhung...
Anh đứng yên bên giường, trong phòng yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ báo thức.
Cuối cùng, lý trí thắng thế, anh đè nén ham muốn trong lòng.
Anh kéo chăn đắp cho cô, tắt đèn rồi rời khỏi phòng.
Chu Tùng Cẩn tựa lưng vào ghế sofa, rót nửa ly nước lạnh uống cạn, giảm bớt ngọn lửa vô danh trong cổ họng và trong lòng.
Anh đặt ly xuống, đưa tay bóp nhẹ ấn đường.
Dù là bạn gái chính thức trước kia, dù đã từng lên giường, anh cũng luôn giữ chừng mực, chưa từng có suy nghĩ xấu xa muốn bắt ép ai.
Huống chi là với Thẩm Nghi — người mà anh từng làm tổn thương bằng lời nói trước kia.
Chu Tùng Cẩn khẽ nhíu mày, không hiểu tại sao lại có ý nghĩ tăm tối như thế với cô như vừa rồi.
(Bạn Quýt: tác giả có ghi ở phần giới thiệu rùi không phải truyện song khiết nha. Ai không thích thì quay xe tại đây nhé! Mà nói thật nam9 cũng ngót 30t rùi, yêu cầu ảnh khiết nữa thì cũng hơi phi thực tế. Nữ 9 khiết nha mng.)
Chương 44: Cô ấy sẽ không quay lại nữa
Nắng mùa đông xuyên qua lớp rèm voan mờ, chiếu rọi vào người của Thẩm Nghi.
Cô mở mắt ra, hai bên thái dương vẫn còn nhức nhối âm ỉ.
Bên dưới là một chiếc chăn lạ, xung quanh là căn phòng xa lạ.
Nội thất theo phong cách tối giản với tông xám bạc, sang trọng nhưng trống trải.
Trên tủ đầu giường chỉ có vài món đồ trang trí đơn giản, không có đồ sinh hoạt cá nhân — có vẻ đây là một phòng dành cho khách.
Thẩm Nghi bỗng ngồi bật dậy, ký ức rời rạc đêm qua dần ghép lại trong đầu.
Cô theo bản năng cúi xuống nhìn trang phục của mình, chỉ cởi áo ngoài, những thứ còn lại vẫn chỉnh tề.
Áo len và áo khoác được treo gọn gàng trên giá cạnh giường.
Cô khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi chỉnh trang quần áo, hít sâu một hơi, cô đẩy cửa bước ra ngoài.
Phòng khách kiểu mở không một bóng người.
Hiện ra trước mắt là những bức tường đá cẩm thạch dịu mắt, xen kẽ những đường vân đá đậm nhạt hài hòa.
Bàn ghế màu trầm viền thép đen vàng được sắp xếp ngay ngắn, yên tĩnh và tinh tế.
Rèm voan bán trong suốt lửng lơ che một phần ô cửa sổ lớn, nắng ấm ngoài trời chiếu rọi vào. Từ góc nhìn nơi này, có thể thấy rõ tầng cao nhất của khu trung tâm thương mại sầm uất.
Thẩm Nghi còn đang ngơ ngác thì nghe thấy có tiếng động nhỏ phát ra từ trong bếp.
Cô giật mình, đứng lưỡng lự chưa biết làm gì thì cánh cửa bếp mở ra, một người phụ nữ trung niên đeo tạp dề bước ra.
Người phụ nữ bưng một ly sữa đặt lên bàn trong phòng khách, vừa thấy Thẩm Nghi đã nở một nụ cười thân thiện theo thói quen: “Cô tỉnh rồi à.”
Thẩm Nghi nhìn bà, lịch sự gật đầu.
“Qua đây ăn chút gì đi.” Người phụ nữ kéo ghế ra cho cô, vừa chỉ vào bàn ăn sáng, vừa quan sát cô:
“Cậu Chu dặn tôi chuẩn bị bữa sáng cho cô.”
Thẩm Nghi mở miệng xác nhận: “Chu Tùng Cẩn?”
“Phải.”
“Anh ta... đâu rồi?”
“Cậu Chu sáng sớm đã đến công ty rồi. Gần cuối năm rồi, cậu ấy bận lắm, cuối tuần cũng chẳng nghỉ ngơi được chút nào.”
Sắc mặt Thẩm Nghi dịu xuống, âm thầm thở phào.
Ký ức tối qua cứ nửa thật nửa ảo, không rõ ràng.
Đầu óc cô loạn cả lên, trí nhớ mờ nhạt, điều duy nhất cô nhớ chắc là trong lúc đợi Vương Lộc ở quán bar thì tình cờ gặp Chu Tùng Cẩn.
Những chuyện sau đó gần như không phân biệt nổi là mơ hay thực.
Ví dụ như cô ầm ĩ đòi về nhà, rõ ràng đã về thật, nằm ngủ trên chính giường của mình.
Còn ví dụ như... Chu Tùng Cẩn... đã hôn... cô.
Hơi thở của anh, cảm giác môi chạm môi, và cả nhịp tim đập dữ dội đều chân thực đến mức không thể phủ nhận.
Nhưng... loại chuyện như vậy, tuyệt đối không thể xảy ra.
Nếu đó là mơ, chỉ cần lại gần anh một chút là cô đã mơ ra những cảnh như vậy... thì bản thân đúng là...
Sắc mặt Thẩm Nghi có phần khó coi, trong lòng vừa xấu hổ vừa giận bản thân vì đã có thể nằm mơ ra những thứ như vậy.
Bên kia, người phụ nữ nói tiếp: “Tôi chuẩn bị cả trứng ốp-la, bánh chẻo, sandwich... Món Tây món Trung đều có một chút, không biết cô thích ăn gì.”
Bà có vẻ tưởng rằng Thẩm Nghi là bạn gái mới của Chu Tùng Cẩn, nên nhiệt tình giới thiệu: “Tôi họ Sài, sau này cô cứ gọi tôi là dì Sài là được.”
“Cô thích ăn món gì thì cứ nói nhé, sau này đến nhà, tôi sẽ nấu theo khẩu vị của cô. Cậu Chu thì dễ lắm, tôi nấu gì cậu ấy cũng ăn.”
“Không cần phiền đâu dì.” Thẩm Nghi cầm lấy túi xách: “Cháu đi trước đây.”
“Không ăn sáng sao?” Dì Sài gọi với theo từ sau:
“Vậy cô họ gì? Lúc cậu Chu đi chẳng nói tên cô, sau này tôi còn biết cách xưng hô chứ?”
Thẩm Nghi đứng ở cửa, xỏ giày vào, ngẩng đầu mỉm cười nhẹ với bà: “Dì à, chuyện đó không quan trọng.”
Dù sao, cô cũng sẽ không quay lại nữa.
“Thật ngại quá vì không dùng bữa sáng, phiền dì ăn giúp cháu vậy.” Thẩm Nghi lịch sự nói lời tạm biệt, rồi đóng cửa rời đi.
Chương 45: Em tin lời đó sao?
Tin nhắn giữa cô và Vương Lộc vẫn dừng lại ở cuộc gọi thoại tối qua.
Là cô gọi cho anh, bảo anh đến đón.
Suốt cả đêm, anh không nhắn lại một chữ, cũng không gọi một cuộc nào.
Thẩm Nghi cảm thấy khó hiểu. Dù hôm qua anh không đến đón, thì cũng không đến mức im lặng hoàn toàn như vậy.
Cô gọi cho anh, nhưng không ai bắt máy.
Đang định nhắn tin hỏi, thì điện thoại hiện lên một tin nhắn.
Là Chu Tùng Cẩn: “Em đi rồi?”
Chắc là dì Sài nói với anh.
Thẩm Nghi thở phào nhẹ nhõm, nhắn lại: “Tối qua tôi uống say, làm phiền anh rồi, thật xin lỗi.”
“Không sao.” Anh đáp lại rất nhanh.
Thẩm Nghi ngập ngừng vài giây, rồi lại gõ thêm một câu: “Tối qua anh có nhìn thấy bạn trai tôi không?”
Lần này đối phương im lặng mấy phút, chỉ trả lời ba chữ: “Không chú ý.”
…
Nhà Vương Lộc cách đây không xa. Thẩm Nghi đến trước cửa, gõ vài tiếng nhưng bên trong không có động tĩnh gì.
Cô nhập mật mã mở cửa bước vào, trong nhà không có ai. Vương Lộc không có ở đó.
Nhìn qua tình hình, có vẻ anh không về nhà từ tối qua.
Sáng sớm thứ Bảy, anh có thể đi đâu?
Thẩm Nghi ngồi xuống ghế sofa, vừa lo lắng không biết Vương Lộc ở đâu, vừa nghĩ xem nên giải thích với anh thế nào chuyện tối qua ngủ lại nhà Chu Tùng Cẩn.
Vương Lộc mãi đến gần trưa, gần mười hai giờ mới lững thững về.
Vừa mở cửa, nhìn thấy Thẩm Nghi đang ngồi trong nhà thì sững người vài giây, sắc mặt tối lại thấy rõ.
Thẩm Nghi thấy anh có vẻ mệt mỏi, tinh thần uể oải, nét mặt khó đoán, liền đứng dậy đi tới: “Anh đi đâu vậy?”
Vương Lộc không trả lời, chỉ khép cửa, lách người đi ngang qua cô rồi ngồi xuống ghế, mặt lạnh như băng.
“Anh tối qua... có đến đón em không?” Cô chỉ nhẹ nhàng hỏi, không mang chút trách móc, nhưng Vương Lộc lại ngẩng lên nhìn cô, giọng đầy gai góc:
“Có. Nhưng em lại lên xe người khác.”
Thẩm Nghi khựng lại: “Anh... nhìn thấy à?”
“Không thì sao?”
“Em say quá, đầu óc không tỉnh táo...”
“Đúng, em say rồi, em vô tội, nằm trong lòng anh ta, để mặc anh ta bế lên xe cũng chẳng phải lỗi của em.” Giọng điệu Vương Lộc chua chát, đầy mỉa mai.
“Vương Lộc...”
Anh gắt lên cắt lời: “Em ngủ với anh ta rồi à?”
Thẩm Nghi chết lặng vài giây, không ngờ anh có thể trực tiếp hỏi như vậy, toàn thân run lên vì giận.
Hai người rơi vào im lặng đầy căng thẳng.
Một lúc sau, cô cố nén cảm xúc, lạnh lùng đáp: “Anh ấy chỉ không biết địa chỉ nhà em nên mới đưa em về nhà anh ấy.”
Vừa nghe câu trả lời đó, vẻ mặt căng thẳng và tức giận suốt cả đêm của Vương Lộc có chút dịu lại, nhưng sắc mặt vẫn âm trầm, trầm giọng: “Em tin lời đó sao...”
“Tại sao không?”
Vương Lộc ngồi thẫn thờ trên ghế, cười khổ.
Thẩm Nghi chợt nhớ ra điều gì, liền hỏi ngược lại: “Nếu anh thấy em rồi, tại sao không đến đưa em đi?”
Vương Lộc khựng lại, cụp đầu xuống, giọng đầy uất nghẹn và bất lực, bật cười chua chát: “Chu Tùng Cẩn là ai? Còn anh là ai? Anh có thể giành người từ tay anh ta sao?”
“Em là bạn gái anh! Em có quan hệ gì với anh ta chứ?!” Thẩm Nghi nâng giọng, mang theo tiếng nghẹn ngào, nói rõ từng chữ.
Vương Lộc ngả người ra sofa, không biết nghĩ tới điều gì, hai vai khẽ run lên, bật cười giễu mình.
Thẩm Nghi nhìn dáng vẻ chán nản của anh, cô chưa từng nhận ra, thì ra Vương Lộc cũng có thể tồi tệ như vậy.
Bên ngoài trời nắng nhẹ ấm áp, nhưng cô lại thấy căn phòng này ngày càng lạnh lẽo.
Không còn gì để nói, cô đứng dậy định rời đi.
Ngay khi tay chạm vào tay nắm cửa, phía sau vang lên tiếng bước chân vội vã, cô bị ai đó kéo mạnh vào lòng.
Vương Lộc từ phía sau ôm chặt lấy cô, vùi mặt vào cổ cô, giọng nghẹn ngào: “Xin lỗi.”
“Xin lỗi, lúc nãy anh xúc động quá.”
Sắc mặt Thẩm Nghi dịu lại, khép mắt, để mặc anh ôm, nghe anh lặp lại lời xin lỗi với vẻ gấp gáp.
Từ lúc về đến giờ, cảm xúc của Vương Lộc cứ lên xuống thất thường.
Anh dụi mặt vào cổ cô thân thiết, trên người có mùi rượu nhè nhẹ... xen lẫn một mùi hương xa lạ.
Thẩm Nghi cảm thấy có điều gì đó không đúng, liền hỏi: “Tối qua anh đi đâu?”
Người phía sau khựng lại, nhưng rất nhanh lại áp môi lên vành tai cô, thì thầm: “Anh đi uống với bạn.”
Một lát sau, anh như nhớ ra điều gì, bực bội nói thêm:
“Tận mắt thấy bạn gái mình lên xe người đàn ông khác, ai mà chẳng điên lên. Em phải thông cảm cho anh uống say.”
Nghe câu này, Thẩm Nghi bỗng thấy áy náy, quay lại ôm lấy anh, khẽ nói:
“Xin lỗi, để anh lo lắng rồi.”
0 comments