Chương 34: Tôi chỉ rảnh vào tối mai
Thẩm Nghi đến quán cà phê để lấy đơn đặt hàng online.
Đang là giờ làm việc buổi sáng nên trong quán không có nhiều khách.
Vừa đẩy cửa bước vào, cô vô tình liếc thấy Chu Tùng Cẩn đang ngồi ở góc sát cửa sổ.
Ánh mặt trời mùa đông rọi vào từ bên ngoài, anh ngồi ở nơi nửa sáng nửa tối, khẽ cúi đầu, nhấp một ngụm cà phê nóng.
Đây là quán cà phê ngay dưới tòa nhà của An Hạ, tình cờ gặp anh cũng không có gì lạ.
Thẩm Nghi không định chào hỏi, giả vờ như không nhìn thấy, xoay người nói với nhân viên để lấy mã đơn hàng.
“Thẩm tiểu thư đúng không? Ba ly cà phê của cô vẫn chưa xong, xin mời cô ngồi chờ một lát.”
Nhân viên phục vụ mỉm cười, chỉ vào một dãy ghế trống phía sau cô.
Giọng nói của cô ta khá lớn, Thẩm Nghi vô thức quay đầu lại theo hướng chỉ tay, và ngay lập tức chạm phải ánh mắt của Chu Tùng Cẩn vừa nghe thấy tiếng mà nhìn qua.
Không còn cách nào khác, cô đành phải bước tới chào hỏi.
“Chu tổng.”
“Ừm.” Chu Tùng Cẩn vẫn nhìn vào màn hình laptop, thản nhiên hỏi: “Tới họp à?”
“Phải, tôi hẹn David bàn về phương án.”
Anh ngước mắt nhìn cô. Hôm nay cô mặc một chiếc áo khoác lông cừu màu kem, mái tóc dài được vén gọn sau tai, trên vành tai lấp lánh một đôi khuyên ngọc trai nhỏ nhắn.
Những viên ngọc trắng dưới ánh nắng ấm áp ngoài cửa sổ phản chiếu ánh sáng dịu dàng lấp lánh.
Chu Tùng Cẩn dời mắt đi, bình tĩnh cầm cốc cà phê lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, yết hầu khẽ chuyển động.
“Hôm trước Trần tổng nói muốn mời anh ăn cơm. Anh đợi ba ngày rồi, vẫn chưa thấy tin tức gì.”
Thẩm Nghi hơi sững người, nhất thời chưa kịp phản ứng.
Anh đang... nhắc khéo chuyện mời cơm sao?
Cô nhớ rõ lần đó khi mình chuyển lời rằng Trần tổng muốn mời anh một bữa, chính miệng anh đã từ chối. Giờ sao lại tỏ ra để ý tới lời mời cơm thế này?
Nhưng nghĩ lại, một vị tổng tài bận rộn trăm công nghìn việc như anh, không nhớ được mấy chuyện nhỏ nhặt này cũng là điều dễ hiểu.
Thẩm Nghi vội giúp Trần Duệ kiếm cớ: “Trần tổng chắc chắn không quên đâu, có điều dạo này ông ấy bận quá...”
“Vậy còn cô?”
“Hả?”
“Cô mời cũng được.” Chu Tùng Cẩn nghiêng người tựa vào lưng ghế sofa, ánh mắt sâu thẳm bình thản nhìn sang cô.
Thẩm Nghi: “...”
Mời anh ăn cơm, ít nhất cũng phải tốn cả nghìn tệ.
Đúng là tổn thất nặng nề.
Nhưng khách hàng thì vẫn nên tiếp đãi chu đáo, huống hồ dù trước đó anh có phải là tiện tay hay không, thì anh thực sự đã giúp cô và công ty một việc lớn.
“Được thôi.” Thẩm Nghi cắn răng đáp: “Chu tổng, khi nào ngài có thời gian, tôi sẽ mời.”
“Tối mai.” Chu Tùng Cẩn lập tức trả lời.
Tối mai?
Thẩm Nghi khựng lại, ngại ngùng cười: “Chu tổng, ngài có biết ngày mai là ngày gì không?”
Chu Tùng Cẩn đặt cốc cà phê xuống, nghi hoặc nhìn cô: “Ngày gì?”
Thôi vậy. Thẩm Nghi đáp: “Ngày mai là Giáng Sinh.”
Gương mặt Chu Tùng Cẩn không có vẻ gì là bất ngờ, anh chỉ cúi mắt, thản nhiên nói: “Anh chỉ rảnh vào tối mai.”
“Nhưng tối mai tôi có hẹn rồi.”
Dù cho không có hẹn, thì vào dịp Giáng Sinh mà hai người đơn độc đi ăn cùng nhau cũng không thích hợp lắm.
“Cùng với bạn trai?” Giọng điệu Chu Tùng Cẩn mang theo chút lành lạnh như vô tình.
“Phải.” Thẩm Nghi đáp dứt khoát: “Xin lỗi thưa Chu tổng, lần sau xem khi nào ngài rảnh tôi sẽ mời.”
Hai người trao đổi thêm vài câu đơn giản, đúng lúc nhân viên phục vụ báo rằng cà phê của cô đã sẵn sàng.
Thẩm Nghi nói lời từ biệt, cầm cà phê rời đi mà không quay đầu lại.
Chu Tùng Cẩn dõi theo bóng lưng cô, đôi mắt sắc bén như bị ánh nắng che phủ, ẩn chứa những gợn sóng khó đoán.
…
Tối ngày Giáng Sinh, thời tiết khá đẹp.
Khắp các cửa hàng đều trang trí cây thông lớn nhỏ, khung cảnh tràn ngập âm nhạc vui tươi đặc trưng của Giáng Sinh.
Nhà hàng nào cũng đông nghẹt khách. Thẩm Nghi và Vương Lộc bị dòng người chen chúc, chờ gần một tiếng đồng hồ mới lấy được chỗ trong một quán lẩu.
Món ăn còn chưa mang lên hết, điện thoại Thẩm Nghi đã rung lên, báo có tin nhắn WeChat.
Cô mở ra xem—là Chu Tùng Cẩn.
“Phương án của bên em có vấn đề.”
Thẩm Nghi nhíu mày, nhanh chóng nhắn lại:
“Chu tổng, có vấn đề gì ạ? Tôi có thể giải đáp online.”
“Tới công ty anh một chuyến.”
“Chu tổng, xin lỗi, nhưng bây giờ là ngoài giờ làm việc rồi.”
“Rất gấp.”
Chỉ vỏn vẹn hai chữ, không hề có chỗ để thương lượng.
Vương Lộc nhận ra sắc mặt cô có gì đó bất thường, liền hỏi: “Sao thế? Công việc à?”
Thẩm Nghi gật đầu, do dự một chút, rồi vẫn cầm lấy túi xách và khăn quàng cổ, áy náy nói với anh ta: “Anh cứ ăn trước đi, em phải đi xử lý chút việc.”
“Quay về công ty à?” Vương Lộc có chút hụt hẫng.
“Không, đến chỗ khách hàng.”
Vương Lộc lập tức cảnh giác, thử thăm dò: “Khách hàng? Là Chu Tùng Cẩn?”
“Ừm.”
Vừa đứng dậy, cổ tay cô đã bị anh ta giữ chặt. “Tan làm rồi mà, không thể để mai đến công ty xử lý sao?”
“Chuyện này khá gấp, em đi xem thế nào.”
Anh ta vẫn không buông tay: “Khách hàng quan trọng, hay bạn trai em quan trọng hơn?”
“Công việc quan trọng hơn.” Thẩm Nghi đáp gọn, nhẹ nhàng vỗ lưng bàn tay anh ta an ủi: “Anh cứ ăn đi.”
“Thẩm Nghi!” Vương Lộc không giữ được cô, chỉ có thể trơ mắt nhìn cô bước ra khỏi quán.
Chương 35: Đến ngồi vào vị trí của anh
Toàn bộ tầng hai mươi mấy của An Hạ đều đã tắt đèn, chỉ có khu vực trên tầng cao nhất vẫn còn ánh sáng.
Thang máy đi thẳng lên tầng cao nhất, khi Thẩm Nghi bước ra, cô phát hiện không gian xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, không một bóng người.
Cô chậm rãi bước đi, men theo ánh sáng đến căn phòng trong cùng.
Cửa khép hờ, Thẩm Nghi lặng lẽ nhìn qua khe cửa, vừa vặn thấy bóng nghiêng nghiêng của Chu Tùng Cẩn đang ngồi bên trong. Tim cô đột nhiên đập mạnh một nhịp.
Cô vốn tưởng David và Trợ lý Khương đều có mặt, đang tổ chức một cuộc họp khẩn, phát hiện phương án của cô có vấn đề nên mới gọi cô đến.
Nhưng xem ra, chỉ có mỗi anh ở đây.
Thẩm Nghi điều chỉnh lại tâm trạng, giơ tay gõ cửa.
“Mời vào.” Bên trong truyền ra một giọng nói vừa vặn, không nặng không nhẹ.
Cô đẩy cửa bước vào, Chu Tùng Cẩn vẫn ngồi trên ghế tổng giám đốc, ngước mắt nhìn cô một thoáng.
Thẩm Nghi lập tức vào vấn đề: “Chu tổng, phương án có vấn đề gì sao?”
“Hôm nay có mang laptop không?”
“Tôi tan làm rồi, máy tính vẫn để ở công ty.”
Chu Tùng Cẩn nhẹ nhàng gật đầu, dường như không bất ngờ.
Anh chậm rãi đứng dậy, đôi chân dài thoáng đẩy ghế lùi lại một chút, sau đó hơi nghiêng đầu, dùng cằm ra hiệu:
“Em đến ngồi vào vị trí của anh.”
Ánh mắt Thẩm Nghi dừng trên chiếc ghế tổng giám đốc trống không, đôi chân khẽ khựng lại.
Sau vài giây do dự, cô chậm rãi tiến đến trước bàn làm việc của anh, nhìn lên màn hình máy tính—trên đó đang mở chính phương án của cô.
“Dịch sang tiếng Anh giúp anh.” Chu Tùng Cẩn chỉ vào file PPT trên màn hình.
“Dịch?” Thẩm Nghi ngỡ mình nghe lầm, nhịn không được nhắc lại.
“Ừ.” Ánh mắt Chu Tùng Cẩn vẫn bình tĩnh nhìn cô.
Một luồng cảm giác bị đùa cợt bất giác dâng lên trong lòng. Thẩm Nghi đứng thẳng người, giọng có phần nặng nề:
“Chu tổng, tôi nghĩ công ty ngài không thiếu người biết tiếng Anh.”
“Họ tan làm hết rồi.”
Thẩm Nghi nghẹn lời, hít vào một hơi mà không thông, đành nhẫn nhịn nói: “Tôi cũng tan làm rồi.”
“Anh biết, vì vậy mới nhờ em tới giúp đỡ.” Anh nhấn mạnh vào hai chữ “giúp đỡ”.
“Phương án là do em viết, em dịch sẽ chính xác hơn.”
“Nếu ngài không gấp, tôi có thể dịch vào giờ làm ngày mai.”
“Anh có cuộc họp sắp tới, cần gửi cho đối tác. Hai tiếng, làm xong được không?” Giọng anh không nặng, nghe có vẻ thoải mái và lịch sự, nhưng từng câu từng chữ đều mang theo sự áp đặt không thể chối từ.
Chu Tùng Cẩn chăm chú nhìn cô, chậm rãi bổ sung một câu:
“Hai tiếng, hai nghìn tệ tiền tăng ca.”
Thẩm Nghi vừa nghe xong, cơn giận lập tức vơi đi một nửa.
Cô đặt túi xuống, do dự một lúc rồi ngồi vào chiếc ghế tổng giám đốc của anh.
Chiếc ghế này rất cao, bọc da mềm mại cao cấp. Khi Thẩm Nghi ngồi xuống, toàn thân gần như chìm vào ghế, vẫn còn lưu lại hơi ấm và dấu vết anh ngồi trước đó.
Cô bất giác căng cứng toàn thân.
Ngón tay chạm vào con chuột máy tính lạnh buốt, ánh mắt nhìn vào màn hình đã tắt, nhất thời cô không biết phải thao tác thế nào.
Người phía sau khẽ cúi xuống, bàn tay thon dài với những đốt ngón tay rõ ràng nhẹ lướt qua mu bàn tay cô, gõ vài phím trên bàn phím.
“Mở khóa trước đã.” Giọng nói trầm thấp như dòng suối cổ, mang theo chút khàn khàn nhẹ, trầm ổn vang lên bên tai cô.
Một hơi thở nam tính sâu lắng nhưng ẩn nhẫn lại mê hoặc lòng người, hòa cùng mùi hương gỗ trầm quen thuộc bao trùm xuống từ đỉnh đầu.
Hơi thở của Thẩm Nghi khựng lại trong giây lát, cố gắng giữ nguyên động tác không nhúc nhích.
Thấy anh ngang nhiên nhập mật khẩu trước mặt mình, cô vội vàng lịch sự dời ánh mắt đi. Không hiểu sao, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác khó tả.
Nhưng rất nhanh, anh đã rời đi.
Chu Tùng Cẩn cầm một chiếc laptop mỏng nhẹ, tự mình ngồi xuống chiếc ghế sô pha đối diện bàn làm việc.
Thẩm Nghi nhìn qua màn hình máy tính, lén liếc mắt về phía anh.
Chiếc ghế sô pha đó khá thấp, bàn trước mặt cũng không thích hợp để làm việc.
Chu Tùng Cẩn vóc dáng cao, khi ngồi trên ghế chỉ có thể hơi cúi người xuống, bộ vest phẳng phiu ôm lấy tấm lưng rộng và bờ vai rắn rỏi. Đôi chân dài của anh phải mở ra hai bên để có thể ngồi thoải mái.
Tư thế có phần gò bó này hoàn toàn không hợp với khí chất của anh.
Đây vốn là văn phòng của anh, nhưng bây giờ chính mình lại ngồi lên chiếc ghế tổng giám đốc thoải mái kia, còn đẩy anh sang ngồi ghế khách. Thẩm Nghi cảm thấy hơi áy náy, bèn lên tiếng:
“Chu tổng, hay ngài ngồi lại đây đi? Tôi ngồi ghế sô pha.”
“Không cần, em cứ dịch đi.” Chu Tùng Cẩn vẫn dán mắt vào màn hình máy tính, không hề ngẩng đầu lên.
Những ngón tay thon dài của anh gõ nhịp nhẹ trên bàn phím, dường như không hề để tâm đến tư thế làm việc lúc này.
Thẩm Nghi thấy vậy, đành thôi không nói gì nữa.
Chương 36: Đi thôi, anh đưa em về
Giờ đây, Thẩm Nghi mới thực sự cảm nhận được công việc của Chu Tùng Cẩn bận rộn đến mức nào.
Chỉ trong hai tiếng đồng hồ, anh đã tham dự bốn, năm cuộc họp, trong đó còn có hai cuộc họp trực tuyến xuyên quốc gia.
Một cuộc bằng tiếng Anh, một cuộc bằng tiếng Pháp.
Cô không hiểu tiếng Pháp, nhưng chỉ cần nghe giọng nói trầm ổn, thong thả, không nhanh không chậm của anh cộng thêm âm sắc cuốn lưỡi, mềm mại, khiến người nghe cảm thấy vô cùng êm tai.
“Tôi dịch xong rồi,” Thẩm Nghi nói với anh, “đã gửi email cho anh rồi.”
Chu Tùng Cẩn gật đầu: “Ừm, vất vả rồi.”
Cô khẽ thở phào, nhìn đồng hồ trên máy tính… đã mười giờ rưỡi.
Vương Lộc đã gọi cho cô mấy cuộc hơn một tiếng trước, nhưng điện thoại đang để chế độ im lặng nên cô không biết.
Cô cúi đầu nhắn tin lại, định rời đi thì nghe thấy Chu Tùng Cẩn nói: “Anh còn một cuộc họp nữa. Họp xong anh đưa em về.”
“Không cần đâu, tôi tự gọi xe là được.”
“Chỉ mười lăm phút thôi.” Chu Tùng Cẩn ngẩng đầu khỏi màn hình, bình thản nhìn cô.
Không hiểu sao, trước vẻ điềm tĩnh của anh, Thẩm Nghi lại có chút áp lực, đành phải quay lại chỗ ngồi.
Bên kia truyền đến vài câu chào hỏi, cô lặng lẽ nghe Chu Tùng Cẩn bắt đầu một cuộc họp video liên quốc gia khác một cách kiên nhẫn.
Mọi người bên kia lần lượt báo cáo tiến độ dự án, phần lớn thời gian anh chỉ im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng đáp lại đôi câu, gặp chỗ không hài lòng mới lên tiếng góp ý.
Thẩm Nghi ngồi im tại chỗ, nhàm chán nhìn điện thoại.
Vương Lộc vẫn chưa nhắn lại. Không biết anh ấy có giận không.
Từ sau khi đi công tác về, Vương Lộc có vẻ hơi khác, nhưng cụ thể khác chỗ nào thì cô cũng không rõ.
Trong phòng bật điều hòa ấm áp, hương thơm thoang thoảng từ lọ tinh dầu gỗ tuyết tùng đặt trên bàn.
Thẩm Nghi tựa vào lưng ghế, bên tai là giọng nói trầm ổn đều đều của Chu Tùng Cẩn, mí mắt ngày càng nặng trĩu.
Lúc cô tỉnh dậy thì cuộc họp đã kết thúc.
Chu Tùng Cẩn đang ngồi yên trên ghế sofa, không biết vẫn đang gõ gì đó trên máy tính.
Thẩm Nghi cảnh giác ngồi thẳng dậy, nhanh tay lau nước miếng nơi khóe môi, rồi vội vàng kiểm tra bên má áp vào lưng ghế, may mà không dính nước miếng vào ghế của người ta.
Cô lén liếc anh một cái, không hề nhận ra khóe miệng người đối diện khẽ cong lên một cách kín đáo.
“Xong chưa?” cô hỏi. Sao mà còn gõ chữ mãi thế?
Giọng nói mới tỉnh dậy có chút khàn nhẹ và lười biếng, vô thức mang theo chút bực dọc mềm mại.
Không hiểu vì sao, câu nói đó lại khơi gợi lên cảm xúc mơ hồ nào đó trong lòng Chu Tùng Cẩn. Anh gập máy tính lại, đứng dậy, bước đến với dáng người cao ráo, đặt laptop vào túi công văn.
“Đi thôi, anh đưa em về.”
Cuối cùng cũng được về rồi. Thẩm Nghi im lặng đứng dậy, thu dọn túi xách và khăn quàng, còn cẩn thận kiểm tra lại ghế và bàn để chắc không bỏ quên gì.
Gò má cô in một vết hằn nhẹ do dựa vào lưng ghế, vài sợi tóc mỏng thấm mồ hôi dính vào da.
Chu Tùng Cẩn nhìn nét mặt bình tĩnh của cô, khẽ hỏi: “Em giận à?”
“Không có.” Thẩm Nghi lắc đầu, giọng vẫn bình thản.
Vốn dĩ cô có chút khó chịu, một CEO bận rộn đến mức chẳng có thời gian giao tiếp xã hội, lễ Giáng sinh cũng phải làm việc đến khuya, lại còn kéo cô theo, khiến cả buổi tối của cô bị phá hỏng. Cô còn phải ngồi bụng đói để dịch tài liệu suốt hơn hai tiếng đồng hồ.
Nhưng vì anh đã trả thêm cho cô hai ngàn tệ tiền tăng ca, nên cô thấy cũng không đáng để giận dỗi nữa.
…
Xe của Chu Tùng Cẩn rẽ vào một con đường rợp bóng ngô đồng, dừng lại trước một căn biệt thự phía sau cánh cổng sắt đen.
Thẩm Nghi tò mò nhìn ra cửa sổ. Sân nhà rất rộng, trước cổng xếp hàng đèn đường kiểu đèn gas cổ, ánh sáng vàng dịu hắt lên những dây leo được trồng hai bên, khiến cả nơi này trông rất lãng mạn.
“Đây là đâu?” cô hỏi.
Chu Tùng Cẩn một tay tháo dây an toàn, bình thản nói: “Em đói chưa? Ăn trước đã.”
Thẩm Nghi vẫn ngồi yên tại chỗ. Nơi này… trông rất đắt tiền.
Cô còn đang lưỡng lự thì khí tức bên cạnh bỗng tiến lại gần. Chu Tùng Cẩn vươn tay, đầu ngón tay lướt qua chỗ tựa ghế cô, nhấn nhẹ vào nút khóa dây an toàn, "tách" một tiếng, giúp cô tháo dây.
“Xuống xe đi, anh mời.” Anh dường như nhận ra sự do dự của cô, giọng mang theo một chút trêu chọc nhẹ nhàng.
Thẩm Nghi cảm thấy hai tai mình nóng bừng, ngẩn ngơ mở cửa xuống xe.
Gần đến lễ Giáng sinh, dù đã gần mười một giờ tối nhưng nhà hàng vẫn đông nghịt người.
“Chào Chu tiên sinh, ngài đến rồi ạ.” Nhân viên phục vụ trẻ tuổi đứng đợi sẵn ở cửa rõ ràng là nhận ra anh, lập tức niềm nở bước tới dẫn đường.
“Phòng riêng ngài đặt nằm ở tầng trên ạ.”
Chu Tùng Cẩn gật đầu.
Thẩm Nghi theo sau anh, liếc mắt quan sát xung quanh. Giờ này khách ăn uống chủ yếu là các cặp đôi hoặc vợ chồng.
Cô bước đi chậm rãi, cố giữ khoảng cách hai, ba bước so với anh.
Khi lên cầu thang, Chu Tùng Cẩn cố ý giảm tốc độ, nghiêng đầu lại nhìn cô: “Đi sát vào.”
Thấy anh đang đợi mình, Thẩm Nghi vội bước nhanh mấy bước để theo kịp.
0 comments