Cung Dau 161 162 163

By Quyt Nho - tháng 2 01, 2026
Views

Chương 161: Dấu hôn trên cổ

Xe của Chu Tùng Cẩn dừng dưới lầu nhà Thẩm Nghi, như thường lệ anh nghiêng mặt sang phải, yên lặng ra hiệu với cô.

Thẩm Nghi đã dần quen với yêu cầu hôn chúc ngủ ngon có phần ép buộc của anh, tháo dây an toàn, nín thở nghiêng người sang.

Nhưng chưa kịp chạm vào má phải của anh thì Chu Tùng Cẩn đột ngột quay mặt lại, đôi môi mềm mại lập tức phủ lên môi cô.

Thân thể Thẩm Nghi lập tức cứng đờ, hàng mi dài run nhẹ, nhưng cô không giãy giụa, chỉ ngẩng đầu lên, bị ép phải đón nhận nụ hôn sâu cuồng nhiệt của anh.

Mút nhẹ, liếm rồi mơn trớn, triền miên quyến luyến.

Hơi thở nóng bỏng quấn lấy nhau, dường như ngay cả nhịp tim cũng hòa chung thành một.

Chu Tùng Cẩn mút nhẹ rồi lại cắn, dần dần mất kiểm soát. Nụ hôn dần rời khỏi môi cô, lướt đến vùng da mỏng sau tai, dừng lại vài giây rồi tiếp tục men xuống từng chút một, cuối cùng dừng lại nơi cổ.

Môi cô cuối cùng cũng được tha, Thẩm Nghi hé miệng thở dốc, tham lam hít lấy không khí mới.

Còn chưa kịp phản ứng lại sự thân mật ngày càng táo bạo của anh, thì bỗng nhiên cổ cô truyền đến một cơn đau rát.

“Á…” Thẩm Nghi khẽ rên, bàn tay vốn đang đặt vô thức trên vai anh khẽ run lên, cô lập tức đẩy anh ra: “Đau!”

Chu Tùng Cẩn ngẩng đầu, ánh mắt trong trẻo, ngón cái của bàn tay đang ôm sau gáy cô di chuyển xuống, nhẹ nhàng xoa nơi vừa bị cắn.

Ánh mắt anh dừng lại ở vùng da đang dần ửng đỏ kia, dưới ánh đèn mờ trong xe, vẻ mặt hiện rõ sự hài lòng.

“Em… đi trước đây.” Thẩm Nghi cố kiềm chế cơn nóng bừng khắp người, vội vàng chào tạm biệt.

“Ừ.” Chu Tùng Cẩn thu tay về, đặt lại lên vô lăng, ánh mắt mang theo ý cười, nhẹ giọng dặn: “Ngày mai đi công tác, nhớ chú ý an toàn.”

“Biết rồi.” Thẩm Nghi để lại một câu, liếc nhìn anh lần cuối, rồi mở cửa xe bước xuống.

Sáng hôm sau, trong khoang hạng thương gia của chuyến tàu cao tốc từ Cẩm Thành đến Hàng Thành.

Lê Sơ Thần tay cầm hai hộp mì ly, cẩn thận bước qua lối đi, đặt lần lượt lên bàn trước ghế của mình và Thẩm Nghi.

Ghế hai người cách nhau bởi lối đi, Lê Sơ Thần quay đầu cười ngại ngùng hỏi cô:“Bữa sáng ăn mì ly, em chịu được chứ?”

“Không sao mà.” Thẩm Nghi kéo hộp mì lại gần: “Mì ly rất tiện.”

Lê Sơ Thần mỉm cười gật đầu.

Anh mở nắp mì, nhắm mắt ngửi mùi chua cay nồng nàn tỏa ra từ bên trong, cười nói với cô:

“Mì của hãng Khang Sư Phụ, vị dưa cải của ông Lão Phàn vẫn là ngon nhất. Anh nhớ hồi học đại học khi vị này vừa mới ra mắt, lúc đó anh mê lắm.”

“Có điều giờ thì thấy không còn ngon như trước nữa.”

“À, vị bò cay chua của họ cũng rất ngon.”

Thẩm Nghi nghe anh kể vanh vách về mấy vị mì gói quen thuộc, trong lòng có chút bất ngờ. Không ngờ một người xuất thân từ gia đình như anh, lại cũng mê những thứ bình dân như thế.

Cô mỉm cười gật đầu, vén tóc sau tai, cúi đầu ăn mì.

Lê Sơ Thần vừa nói vừa cười với cô, nhưng khi liếc sang lại thấy trên cổ trắng ngần của Thẩm Nghi rõ ràng xuất hiện một vết bầm tím, ánh mắt khựng lại.

Rõ ràng là dấu hôn, hơn nữa còn có thể cảm nhận được lực mút mạnh mẽ khi lưu lại dấu đó.

Lê Sơ Thần lập tức quay mặt đi, nụ cười trên môi cứng lại.

Nếu anh nhớ không lầm thì trước đây Thẩm Nghi chưa từng có bạn trai.

Chẳng lẽ… là gần đây mới quen?

Nhưng cô chưa từng nhắc tới. Ngay cả Tưởng Nguyên cũng chưa nói gì.

Theo lý, Tưởng Nguyên biết anh có tình cảm với Thẩm Nghi, chắc chắn nếu có tin gì mới sẽ lập tức báo cho anh.

Chứng tỏ ngay cả Tưởng Nguyên cũng không biết chuyện này.

“Thẩm Nghi…” Lê Sơ Thần gọi cô qua lối đi.

Thẩm Nghi ngẩng đầu nhìn anh, nghiêng mặt, ánh mắt điềm tĩnh chờ anh hỏi.

Lê Sơ Thần trầm ngâm vài giây, cuối cùng không mở miệng được.

“Không có gì… ăn mì đi.” Anh thu lại vẻ mặt, quay lại với dáng vẻ hòa nhã như thường ngày, mỉm cười nhẹ nhàng với cô.

Thẩm Nghi dậy từ sáng sớm, ăn xong mì liền ngả người ra sau ghế chợp mắt.

Lê Sơ Thần thì không tài nào ngủ được.

Ánh mắt anh liên tục liếc sang phía Thẩm Nghi qua lối đi, trong lòng ngổn ngang, mang theo chút thất vọng.

Chương 162: Chiếc Vòng Trên Cổ Chân

Bên trong khoang thương gia của tàu cao tốc, ghế ngồi rộng và dài.

Lúc này, Thẩm Nghi đang nằm nghiêng trên ghế, quay lưng lại, mặt hướng về cửa sổ xe.

Lê Sơ Thần nhanh chóng để ý thấy mắt cá chân lộ ra bên ngoài lớp váy dài của cô. Trên cổ chân phải của cô đeo một chiếc vòng ngọc mảnh, trong suốt lấp lánh.

Xét về chất ngọc, đó là loại đá hiếm gặp trên thị trường, giá ít nhất cũng phải gần cả triệu tệ.

Một chiếc vòng ngọc quý giá như vậy, người bình thường có khi đeo tay còn tiếc, vậy mà cô lại đeo nó ở cổ chân... Trông vừa kỳ lạ lại có chút kỳ quặc.

Ánh mắt Lê Sơ Thần trở nên u ám, anh chăm chú nhìn cổ chân mảnh khảnh của cô, cùng với chiếc vòng ngọc hơi siết chặt, trong đầu thoáng hiện lên hình ảnh một chim hoàng yến bị nuôi nhốt trong lồng son, chiếc vòng kia như chiếc còng khóa trên cổ chân.

Bất chợt, anh nhớ lại lời Tưởng Nguyên từng nói một cách lơ đãng, rằng trong số những người theo đuổi cô, có cả những người mà ngay cả cô ấy cũng khó đối phó.

Nghĩ đến đây, sắc mặt anh càng thêm trầm trọng.

Với diện mạo như Thẩm Nghi... nếu bị một người đàn ông có quyền thế để mắt tới, thậm chí là ép buộc... hoàn toàn không phải điều không thể xảy ra.

Trong đầu Lê Sơ Thần bắt đầu tự vẽ ra vô số kịch bản, ánh mắt anh khi nhìn Thẩm Nghi đầy lo lắng và nặng nề.

Đang miên man suy nghĩ, Thẩm Nghi bất chợt thay đổi tư thế, khiến chiếc vòng ngọc trên cổ chân hơi lệch, để lộ ba dấu chấm vàng bên trong.

Lê Sơ Thần nheo mắt nhìn kỹ, cố gắng nhận ra, đó là ba ký tự được khắc vào mặt trong vòng ngọc.

Anh ngồi khá xa nên nhìn không rõ, hơn nữa ba chữ cái ấy nhanh chóng bị động tác của Thẩm Nghi che khuất.

Dựa theo thói quen khắc tên ở Trung Quốc, đó hẳn là ba chữ cái viết tắt tên một người.

“ZDJ” hay là “ZCJ”...?

Tặng quà mà còn khắc tên mình lên đó...

Thật sự là một kiểu chiếm hữu biến thái.

(Bạn Quýt: aaaaaaaaaa ZCJ là tên biến thái! yêu cầu bắt nhốt lại!)

Dù là người luôn phóng khoáng và vui vẻ, lúc này Lê Sơ Thần cũng không kìm được mà nổi lên một chút giận dữ.

Anh cố nén cơn giận, ngồi chịu đựng suốt gần một tiếng đồng hồ, cho đến khi Thẩm Nghi dần tỉnh lại, từ từ ngồi dậy.

Khi tàu cao tốc đến ga Hàng Thành, Thẩm Nghi thu dọn hành lý chuẩn bị xuống xe.

Từ khoang tàu đến cổng ra, Lê Sơ Thần luôn lặng lẽ đi cạnh cô, ánh mắt đầy trầm tư nhưng không nói một lời.

Thẩm Nghi cũng không để ý nhiều đến sự thay đổi này. Cho đến khi cả hai đứng bên ngoài nhà ga, đợi xe tới, Lê Sơ Thần đột nhiên trầm giọng nói:

“Thẩm Nghi... nếu em có chuyện gì khó khăn, thật ra có thể nói với anh.”

Thẩm Nghi ngẩng đầu, ánh mắt ngạc nhiên: “Sao anh lại nói vậy?”

“Ý anh là...” Lê Sơ Thần lựa lời: “Có chuyện gì cũng đừng âm thầm chịu đựng. Nhiều khi, có thể giải quyết bằng pháp luật.”

Trong đôi mắt xinh đẹp của Thẩm Nghi ánh lên vẻ mơ hồ, cô không nghĩ ra bản thân có chuyện gì cần đến pháp luật cả, nên nhẹ nhàng lắc đầu: “Anh Sơ Thần, có phải anh hiểu lầm gì rồi không? Em thật sự ổn, không gặp khó khăn gì hết.”

Lê Sơ Thần nghe cô thẳng thắn trả lời như thế, mà vẫn không chịu nói rõ sự thật, đành im lặng gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Hai người đi công tác ở Hàng Thành hai ngày, đến ngày thứ hai thì bắt tàu cao tốc về lại Cẩm Thành. Khi họ đến nơi, trời ở Cẩm Thành lại bắt đầu mưa.

Lê Sơ Thần ngỏ ý mời cô lên xe mình để tiện đường đưa cô về nhà.

Thẩm Nghi ngẩng đầu khỏi màn hình điện thoại, nhìn một tin nhắn vừa đến, rồi khéo léo từ chối: “Cảm ơn anh, anh Sơ Thần, em không cần đâu. Em... đã gọi xe rồi.”

Lê Sơ Thần liếc nhanh qua màn hình điện thoại của cô, cũng không nói thêm, chỉ cười: “Vậy được, anh đi lấy xe đây. Em về đến nhà nhớ báo anh một tiếng.”

Thẩm Nghi lịch sự gật đầu với anh, rồi tiễn anh đi xuống bãi đỗ xe dưới tầng hầm nhà ga, sau đó rời khỏi nhà ga một mình.

Cô đứng yên dưới mái hiên ngoài cổng, dõi mắt nhìn những chiếc xe qua lại giữa cơn mưa, chờ vài phút thì một chiếc Mercedes-Benz màu đen từ xa tiến lại, xuyên qua màn mưa rồi chậm rãi dừng trước mặt cô.

“Cô Thẩm.”

Chú Trạch xuống xe, che ô đi vòng qua thân xe, nhận lấy hành lý từ tay cô.

“Chú Trạch, làm phiền chú rồi, trời mưa mà vẫn đến đón cháu.” Thẩm Nghi gật đầu cảm ơn ông.

“Chuyện nên làm mà.” Chú Trạch mỉm cười lắc đầu, che ô dẫn cô đến bên cửa xe sau, ra hiệu: “Cô vào xe trước đi, hành lý để tôi xử lý.”

Chương 163: Xem ra cũng không mệt lắm

Khi mở cửa ghế sau xe, vừa thấy người đàn ông đang ngồi bên trong, Thẩm Nghi hơi khựng lại.

Cô ngồi vào rồi đóng cửa, quay đầu nhìn về phía Chu Tùng Cẩn, vẻ mặt ngạc nhiên: “Anh sao lại có thời gian đến đây?”

“Đến đón em.” 

Chu Tùng Cẩn giơ tay phủi vài hạt mưa nhỏ vương trên tóc cô, sau đó tự nhiên nắm lấy tay cô, ngón tay cô nhanh chóng bị tay anh bao trọn. Cảm giác ấm áp, vững chãi truyền thẳng vào tim cô.

“Chụp ảnh có vất vả không?” Anh nghiêng đầu nhìn cô chăm chú.

“Cũng ổn.” Thẩm Nghi gật đầu: “Em với anh Sơ Thần từng hợp tác nhiều lần rồi, phối hợp khá ăn ý.”

Bàn tay Chu Tùng Cẩn siết nhẹ lấy tay cô, ánh mắt dời đi, giọng trầm thấp: “Đối tác cũ à?”

“Ừm.” Thẩm Nghi lại gật đầu.

Chú Trạch sắp xếp xong hành lý, ngồi lại vào ghế lái, xe bắt đầu khởi động.

Chiếc Mercedes đen lướt đi trên đường trong màn mưa mờ ảo, ánh mắt Chu Tùng Cẩn lướt qua gương chiếu hậu bị hơi nước phủ mờ, chú ý đến một chiếc Rolls-Royce Cullinan màu đen vẫn luôn bám sát phía sau.

Anh thản nhiên thu ánh mắt lại, giọng bình tĩnh dặn: “Chú Trạch, đi vòng thêm mấy vòng nữa.”

Chú Trạch nhanh chóng liếc nhìn gương chiếu hậu, thấy rõ chiếc Cullinan phía sau đang bám đuôi, lập tức hiểu ý, đáp một tiếng “Được ạ” rồi thành thạo chuyển làn, rẽ sang một con phố khác.

“Sao thế?” Thẩm Nghi hơi ngạc nhiên, định quay đầu lại thì đã bị Chu Tùng Cẩn nhẹ nhàng kéo lại, đầu cô khẽ tựa vào vai anh.

“Đi công tác mấy hôm nay cũng mệt rồi, nghỉ một lát đi.”

Chiếc xe đen nhẹ nhàng rẽ vào đường khác, như một bóng ma lặng lẽ biến mất trong dòng xe tấp nập.

Lý Sơ Thần nhanh chóng bị cắt đuôi, anh thở dài bất lực, đành quay đầu xe về hướng nhà mình.

Thẩm Nghi đúng là có hơi mệt, lặng lẽ tựa đầu lên vai Chu Tùng Cẩn.

Vai anh rất rộng, mặt cô áp vào đó, qua lớp áo sơ mi vẫn có thể cảm nhận được khí tức mạnh mẽ mà anh luôn giữ lại bên trong.

Ngoài trời đang mưa, hơi lạnh len vào, nhưng bên trong xe lại ấm áp dễ chịu.

Thẩm Nghi khẽ nhíu mày, ngửi thấy hương trầm quen thuộc trên người anh.

Có lẽ vì đã ngửi quá nhiều, từ cảm giác cảnh giác và bất an lúc đầu, giờ đây cô đã dần quen thuộc, thậm chí còn cảm thấy an tâm, dễ chịu... và một chút mê luyến khó tả.

Cô không thích cái cảm giác mê luyến ấy, nhưng lại không kìm được bản thân, cho phép mình thả lỏng, đắm chìm trong trải nghiệm mới lạ này.

Nửa khép mắt, cô nhìn bàn tay lớn của Chu Tùng Cẩn đang nắm lấy tay mình.

Tay anh thon dài, cân đối, khớp ngón tay trắng trẻo, móng tay vuông vức, đường cong đẹp, được cắt gọn gàng, sạch sẽ và rất đẹp.

Thẩm Nghi khẽ nhắm mắt, tưởng tượng cảnh anh ngồi trong văn phòng, cầm kềm tỉa móng tỉ mỉ chỉnh sửa từng chút một… tưởng tượng ấy khiến cô bật cười khẽ, không thành tiếng.

Ánh mắt cô lại dời sang mu bàn tay anh, nơi có đường gân xanh nhạt nổi rõ dưới lớp da, trông thật muốn… sờ một cái, ấn thử một chút.

Bị thôi thúc bởi sự tò mò, cô nhìn chằm chằm hồi lâu, rồi nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay anh, không kìm được mà đưa tay lật bàn tay anh lại.

Chu Tùng Cẩn không hiểu gì, chỉ hơi cong các ngón tay, buông lỏng để cô thoải mái lật tay anh ra xem.

Cô đưa ngón trỏ ra, như một con vật nhỏ tò mò, nhanh chóng ấn nhẹ vào gân xanh nổi lên trên mu bàn tay anh.

Chu Tùng Cẩn khẽ nhếch môi cười, không nói gì.

Thấy anh không có phản ứng, Thẩm Nghi càng thêm to gan, bắt đầu nghịch ngợm bàn tay anh, lật qua lật lại quan sát đầy hiếu kỳ.

Tay anh rất lớn, đệm ngón có lớp chai mỏng… trong lòng bàn tay dường như còn có một nốt ruồi nhỏ…

Những lần chạm nhẹ như có như không ấy khiến Chu Tùng Cẩn cảm thấy hơi ngứa ngáy trong lòng, cuối cùng không nhịn được nữa, giữ chặt hai tay nghịch ngợm của cô trong lòng bàn tay mình, không cho cô cử động.

“Xem ra cũng không mệt lắm.” Chu Tùng Cẩn liếc sang người đang tựa lên vai mình, khẽ lắc lắc tay cô trong lòng bàn tay, giọng cười khẽ vang lên.

“Có mệt mà.” Thẩm Nghi hơi ngượng, ngẩng đầu khỏi vai anh, cố tỏ ra bình tĩnh: “Nhưng em muốn về nhà ngủ rồi.”

“Sắp đến rồi.” Chu Tùng Cẩn nhẹ nhàng trấn an: “Chờ thêm vài phút nữa thôi.”


  • Share:

You Might Also Like

0 comments