Cung Dau 176 177 178

By Quyt Nho - tháng 2 06, 2026
Views

Chương 176: Anh… về sớm nhé

Đến tối, cổ họng Thẩm Nghi không những không đỡ mà còn đau rát hơn, giọng ngày càng khàn.

Chu Tùng Cẩn nghe ra tiếng cô khản đặc qua điện thoại, giọng anh chợt căng thẳng: “Giọng em sao thế?”

“Cổ họng hơi đau, chắc là cảm lạnh thôi.” Thẩm Nghi không để tâm.

“Đã uống thuốc chưa?”

“Uống rồi, nhưng không hiệu quả lắm. Mai em đi bệnh viện xem sao.” Cô đáp thản nhiên.

Chu Tùng Cẩn nghiêm túc hỏi tiếp: “Có ho không? Sốt không?”

“Có hơi ho, còn sốt thì… chắc là không.” Thẩm Nghi đưa tay sờ trán mình.

Đầu dây bên kia im lặng một lúc.

Gần đây ở Hồng Kông bùng phát một loại cúm dịch mới, tốc độ lây nhiễm rất nhanh, thậm chí có ca tử vong.

Hồng Kông đã có dịch, trong nước chắc cũng khó tránh khỏi.

Viêm họng, ho, nhưng không sốt – rất giống triệu chứng giai đoạn đầu của loại cúm dịch đó.

Chu Tùng Cẩn nghiêm giọng dặn dò: “Ngày mai em đến bệnh viện anh từng đưa em đến, anh sẽ gọi cho viện trưởng Cố, nhờ ông ấy làm kiểm tra cho em.”

“Không cần đâu.” Thẩm Nghi vội vàng từ chối “Không cần phiền viện trưởng làm gì. Em đi theo quy trình bình thường là được.”

Chu Tùng Cẩn hiểu cô không muốn dựa vào mối quan hệ cá nhân để chen ngang tài nguyên công cộng nên không ép, chỉ trầm ngâm rồi dặn thêm: “Vậy em giữ liên lạc với anh nhé.”

“Em biết rồi.” Thẩm Nghi đáp, nhớ đến lời của chị Nguyên lúc ban ngày, lòng bỗng ấm áp. Trước khi cúp máy, cô nhẹ nhàng nói thêm: 

“Anh… về sớm một chút nhé.”

Chu Tùng Cẩn bỗng nghe bên tai “oong—” một tiếng, trong đầu vang vọng như tiếng pháo Tết rộn ràng, rực rỡ ánh sáng.

Lúc lấy lại tinh thần, điện thoại đã ngắt kết nối từ lâu.

Anh ngẩn người nhìn vào màn hình đã tắt, tim vẫn đập dồn dập như có pháo hoa bùng nổ trong đầu.

Hôm sau, Thẩm Nghi xin nghỉ nửa buổi để đến bệnh viện.

Bệnh viện đông người, ai cũng đi cùng người thân đến khám.

Cô hẹn được một bác sĩ trưởng khoa, người này kiểm tra nhiệt độ, hỏi vài câu rồi nhanh chóng kê giấy cho chụp CT phổi và một số xét nghiệm khác, đưa đơn cho cô: “Đóng phí trước, rồi đi kiểm tra.”

Thẩm Nghi cảm ơn một câu.

Bác sĩ không ngẩng đầu lên, nhấn nút gọi bệnh nhân tiếp theo.

Cô xách túi một mình, đầu óc choáng váng, chạy tới lui giữa các tầng của bệnh viện.

Chu Tùng Cẩn nhắn WeChat hỏi cô đang khám ở đâu, kết quả thế nào. Thẩm Nghi lúc đó đang đợi trước phòng chụp CT, trả lời đơn giản: kết quả chưa có.

Sau khi hoàn tất tất cả xét nghiệm, một buổi chiều đã trôi qua.

Cổ họng vốn đã khô rát giờ bị dày vò càng thêm đau đớn, cả người mệt mỏi rã rời.

Khi đang mang kết quả quay lại phòng bác sĩ, lúc đi ngang tầng sản khoa, có vài y tá đang đẩy một thai phụ bụng to lùm lùm ngang qua cô.

Bên cạnh giường là một người đàn ông trẻ đang đi theo sát không rời.

Thẩm Nghi không để ý, bước qua vài bước thì đột nhiên nghe có người gọi mình: “Thẩm Nghi.”

Cô khựng lại, quay đầu nhìn về phía giọng nói, thấy thai phụ trên giường đang ngẩng đầu gọi mình.

Ánh mắt cô khẽ dao động. Là Lộ Tiểu Thần…

Tầm mắt chuyển từ người cô ta sang người đàn ông đang đi bên cạnh giường, đúng như cô đoán… Vương Lộc.

“Thẩm Nghi…” Vương Lộc đã lâu không gặp cô, bất ngờ chạm mặt khiến trong lòng anh ta dâng lên từng cơn hối hận và nhung nhớ mãnh liệt.

Ánh mắt lạnh nhạt của Thẩm Nghi lướt qua người anh ta, không nói lấy một lời.

Lộ Tiểu Thần thấy vậy liền trừng mắt nhìn Vương Lộc. Anh ta bị ánh mắt cảnh cáo ấy làm cho cụp đầu, không dám liếc nhìn Thẩm Nghi lần nào nữa.

Trông Lộ Tiểu Thần đã vào thời kỳ gần sinh, nằm trên giường bệnh, ánh mắt bình thản đánh giá Thẩm Nghi.

Lúc nãy thấy cô đeo túi chéo, cầm bệnh án lặng lẽ đi ngang qua, trong lòng cô ta chợt cảm thấy nhẹ nhõm, không kìm được muốn khoe khoang, cố tình lớn tiếng gọi cô lại.

Cô ta ra hiệu cho y tá và Vương Lộc đẩy giường lui lại mấy bước, đến gần Thẩm Nghi hơn.

“Cô bị sao thế? Đến bệnh viện khám à?” Cô ta khoác tay Vương Lộc đang thả lỏng bên giường, mỉm cười nói “Con của tôi và Vương Lộc sắp chào đời rồi. Cô không đến dự tiệc cưới thì nhất định phải đến dự tiệc đầy tháng của bé đấy nhé.”

Giọng điệu thân thiết như thể hai người là bạn bè thân lâu năm.

Thẩm Nghi siết chặt tờ bệnh án trong tay, không muốn đôi co với họ, càng không hứng thú với sự khiêu khích đầy tự mãn kia. Cô lạnh nhạt đáp: “Tôi đi trước đây.”

“Thẩm Nghi!” Thấy cô chẳng thèm để ý mình, còn quay lưng bỏ đi, Lộ Tiểu Thần sầm mặt lại.

Chương 177: Là… một người bạn cũ của Vương Lộc

Lúc Thẩm Nghi quay người rời đi, từ phía sau lại có một cặp vợ chồng trung niên chạy vội đến.

Trông khoảng hơn năm mươi tuổi, dáng vẻ giống như là bố mẹ của Lộ Tiểu Thần.

Cả hai bước đến bên giường của Lộ Tiểu Thần, chen qua người Vương Lộc. Bà Lộ ân cần hỏi: “Trời ơi Thần Thần, sao con lại nằm ở hành lang? Bên ngoài lắm người lắm vi khuẩn thế cơ mà!”

Ông Lộ đeo kính, mặc áo sơ mi, thắt lưng là một chiếc thắt lưng hàng hiệu. Cả hai vợ chồng đều ăn mặc rất chỉnh tề.

Hiện tại, một người thì nhận lấy túi truyền dinh dưỡng từ tay Vương Lộc, khom người đỡ cho con gái, người còn lại thì ngồi bên giường cẩn thận vuốt chăn, chăm sóc chu đáo.

Thẩm Nghi nhìn thấy mà không khỏi chạnh lòng. Bàn tay đang buông thõng khẽ run, cô siết chặt tờ bệnh án.

“Thần Thần, đây là…” ông Lộ nhìn sang Thẩm Nghi, người con gái xa lạ đứng bên cạnh, rồi hỏi con gái mình: “Bạn con à?”

Lộ Tiểu Thần nhếch môi cười: “Là… một người bạn cũ của Vương Lộc.”

Nghe vậy, hai vợ chồng nhà họ Lộ lập tức đưa mắt đánh giá Thẩm Nghi bằng ánh nhìn đầy khó hiểu. Sau đó quay sang trừng mắt nhìn Vương Lộc đang đứng một bên với vẻ mặt rầu rĩ, ủ rũ.

“Thôi được rồi con yêu, chúng ta vào phòng bệnh đi, đừng đứng ở hành lang nữa, gió thổi dễ cảm lắm.” bà Lộ nhẹ giọng dỗ dành con gái, hoàn toàn không để ý đến sự hiện diện của Thẩm Nghi.

“Mẹ, con không sao mà~” Lộ Tiểu Thần làm nũng.

“Có gì thì vào phòng hẵng nói. Hành lang đông người thế này, lỡ bị đụng phải thì sao?” ông Lộ cũng nghiêm giọng khuyên nhủ.

“Được rồi được rồi, hai người đúng là phiền thật đó! Con chỉ có thai thôi chứ có phải tàn phế đâu! Ngày nào cũng căng thẳng quá mức.” Lộ Tiểu Thần bĩu môi, sau đó lại liếc mắt nhìn Thẩm Nghi.

Thấy cô đứng ngây tại chỗ, sắc mặt u ám như một kẻ thất bại, Lộ Tiểu Thần tưởng cô đang ghen với mình vì Vương Lộc, trong lòng càng cảm thấy hả hê. 

Cô ta ngẩng đầu, nũng nịu với Vương Lộc: “Vương Lộc, anh đẩy em vào phòng đi~”

Thẩm Nghi vì bị bệnh nên tinh thần vốn đã không tỉnh táo, vẫn ngơ ngẩn đứng tại chỗ.

Bố mẹ Lộ đẩy con gái đi qua bên cạnh cô, khiến cô phải nép hẳn vào một bên hành lang.

Đợi nhóm người đi xa, Thẩm Nghi ngẩng đầu nhìn bóng lưng ba người phía trước trong hành lang, bất giác nhớ đến cha mình, và người mẹ mãi mãi chỉ xuất hiện trong giấc mơ.

Cô đột nhiên cảm thấy chân không bước nổi nữa. Trong làn nước mắt mờ nhòe, cô vô thức nhấc chân, đi theo họ.

Cửa phòng bệnh chưa khép, Thẩm Nghi dừng lại ở ngưỡng cửa, giống như một chú chó nhỏ lang thang không nơi nương tựa, len lén nhìn qua khe cửa, ánh mắt đầy khát khao.

Bên trong, bố mẹ Lộ đang túc trực bên giường Lộ Tiểu Thần, người thì rót nước, người thì đút cô ta uống thuốc, tuy cằn nhằn nhưng đầy yêu thương.

Mắt Thẩm Nghi đỏ hoe, người gầy nhỏ đứng bất động ngoài cửa, cô đơn và yếu ớt.

“Thẩm Nghi.”

Đúng lúc cô đang thất thần nhìn cảnh tượng ấm áp trong phòng, một giọng nói quen thuộc bỗng vang lên sau lưng.

Cô giật mình quay đầu lại.

Chu Tùng Cẩn không biết từ lúc nào đã xuất hiện sau lưng cô, ngực phập phồng vì chạy, hơi thở có phần gấp gáp.

Thẩm Nghi ngẩn người. Là… Chu Tùng Cẩn? Sao anh… lại về rồi?

Anh đã đi khắp tầng năm của bệnh viện, chạy lên chạy xuống mấy lượt mà không thấy cô.

Cô không trả lời tin nhắn, cũng không nghe điện thoại. Anh bước đi rối loạn khắp các hành lang, rồi tình cờ trông thấy bóng lưng cô bước vào khu sản khoa.

Đợi lúc anh chạy xuống, thấy cô lặng lẽ đứng trước cửa một phòng bệnh, tay siết chặt tờ bệnh án, dáng vẻ thê lương nhìn vào bên trong, tim anh chợt thắt lại.

Thấy cô ngẩng đầu nhìn mình với ánh mắt ngỡ ngàng, hàng mi dài nhẹ run, gương mặt phờ phạc, môi trắng bệch, đuôi mắt hoe đỏ, trong mắt còn đọng đầy nước, anh vội vươn tay sờ trán cô đầy lo lắng.

Cứ tưởng là do bệnh nên mới như vậy, anh nhẹ giọng hỏi: “Em khó chịu lắm à?”

Câu hỏi vừa cất lên, bao nhiêu tủi thân lập tức tràn về. Thẩm Nghi lắc đầu, hai hàng nước mắt lặng lẽ rơi xuống má.

Chu Tùng Cẩn đau lòng đến nghẹn, vội lau nước mắt cho cô.

Nhưng càng lau, nước mắt cô càng rơi nhiều hơn, khiến anh cũng nhất thời không biết làm sao. Anh ngẩng đầu nhìn vào phòng qua khe cửa, khi thấy cảnh tượng bên trong, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lẽo.

Đúng lúc đó, người trong phòng nghe thấy động tĩnh liền mở cửa đi ra. Chu Tùng Cẩn lập tức thu lại cảm xúc, đứng thẳng người, lặng lẽ siết chặt tay Thẩm Nghi.

Chương 178: Em nhớ bố mẹ rồi

Ông Lộ đẩy cửa bước ra, vừa nhìn thấy người đàn ông đứng trước cửa phòng thì khựng lại, lập tức nhận ra anh.

“Chu Tổng?”

Ông từng gặp Chu Tùng Cẩn vài lần trong các buổi tiệc xã giao, tuy chưa nói chuyện nhiều nhưng ấn tượng vẫn còn. Giờ bất ngờ thấy anh đứng ngoài cửa phòng bệnh của con gái mình, ông không khỏi kinh ngạc.

Chu Tùng Cẩn khẽ gật đầu, lễ phép đưa tay ra: “Chào ông Lộ.”

Ông Lộ lập tức bắt tay anh, cười thân thiện: “Không ngờ Chu Tổng vẫn còn nhớ tôi.”

Ánh mắt ông vô tình liếc sang tay Chu Tùng Cẩn đang nắm chặt tay cô gái lúc nãy, hơi sửng sốt: “Chu Tổng, hai người là...”

Chu Tùng Cẩn liếc vào phòng, bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của Vương Lộc đang nhìn qua, anh lập tức thu lại ánh nhìn khinh miệt, cúi đầu nhìn Thẩm Nghi bên cạnh, thở dài một hơi, mỉm cười cưng chiều:

“Cô ấy hơi mệt, tôi đưa đến bệnh viện kiểm tra. Không ngờ cô ấy lại đi lạc vào khu sản khoa.”

Ông Lộ ngạc nhiên khép miệng lại, nhanh chóng hiểu được mối quan hệ giữa hai người, vội vã nhìn Thẩm Nghi đầy quan tâm, lịch sự cười: “Tôi vừa mới nói cô gái này trông có vẻ không khỏe, hóa ra là bị bệnh thật.”

Ông quay đầu liếc nhìn con gái đang nằm trên giường bệnh, rồi chỉ tay vào phòng, cười nói:
“Chắc cô ấy thấy con gái tôi và Vương Lộc nên mới đứng lại... lúc nãy còn trò chuyện vài câu.”

Câu nói vừa dứt, sắc mặt cặp vợ chồng trẻ trong phòng lập tức tối sầm lại.

Vương Lộc cúi đầu, siết chặt tay, cố gắng nuốt xuống cơn giận và ghen tuông đang dâng trào. Trong lòng thầm cười khẩy: Thẩm Nghi à, ngày trước chia tay anh đầy dứt khoát, hóa ra là vì muốn bám lấy Chu Tùng Cẩn?

Lộ Tiểu Thần cũng nhận ra người đàn ông ngoài cửa chính là Chu Tùng Cẩn – CEO của Tập đoàn An Hạ. Cô ta chết lặng. Từ lúc nào Thẩm Nghi đã bám được vào người như vậy?

Gương mặt ngập tràn đắc ý lúc nãy lập tức bị ghen tị xóa sạch, sự đố kỵ không biết trút vào đâu lại trút lên đầu chồng mình. Cô ta trừng mắt nhìn Vương Lộc.

Ông Lộ thì chẳng nhận ra sắc mặt của con gái và con rể, vẫn tươi cười đưa tay mời: “Đều là bạn bè cả, có muốn vào ngồi chơi một lát không?”

“Không cần đâu.” Chu Tùng Cẩn liếc lạnh lùng cảnh cáo Vương Lộc thêm một lần nữa rồi dứt khoát nói: “Tôi còn phải đưa cô ấy đi khám tiếp.”

Nói xong, anh gần như dùng chút lực kéo Thẩm Nghi quay người rời đi.

“Vậy… vậy không làm phiền hai người nữa.” Ông Lộ vội bước theo vài bước tiễn ra đến hành lang, đợi hai người khuất bóng mới quay vào trong.

Chu Tùng Cẩn cúi đầu nhìn thấy Thẩm Nghi thất thần, vừa giận vừa ghen, nhưng cuối cùng vẫn là đau lòng nhiều hơn. Anh lấy tờ bệnh án trong tay cô, đưa cô quay lại phòng khám.

May mắn là chỉ cảm mạo thông thường, không liên quan đến cúm dịch. Trái tim căng thẳng cả ngày của anh cuối cùng cũng được thả lỏng.

Anh để Thẩm Nghi ngồi nghỉ ở khu chờ, tự mình đi lấy thuốc, sau đó nắm tay cô rời khỏi bệnh viện.

Suốt cả quá trình, hai người đều im lặng, không ai nói gì.

Cho đến khi ra đến cổng bệnh viện, Thẩm Nghi bất ngờ dừng bước.

Chu Tùng Cẩn xoay người nhìn cô, vừa định hỏi thì cô đột ngột nhào vào lòng anh, hai tay ôm chặt lấy eo anh, bật khóc nức nở.

Cả người Chu Tùng Cẩn cứng đờ, nét mặt phức tạp, nửa đau lòng, nửa ghen tuông.

Anh khẽ run tay, vuốt nhẹ lên tóc cô an ủi, giọng khàn đục, lẩm bẩm tuyệt vọng: “Em… thực sự… thích hắn ta đến vậy sao?”

Vương Lộc, đối với cô… thực sự quan trọng đến thế sao? Chia tay đã nửa năm, vậy mà vẫn còn…

Thẩm Nghi lắc đầu, tay nhỏ nắm chặt vạt áo bên hông anh, nức nở: “Em… em nhớ bố mẹ rồi.”

Tay Chu Tùng Cẩn đang vuốt tóc cô lập tức khựng lại.

Không phải vì Vương Lộc… mà là vì…

Vì cô vừa thấy bố mẹ của Lộ Tiểu Thần...

Cảm giác ghen tuông trong ngực lập tức tiêu tan, thay vào đó là một nỗi xót xa và thương cảm ngập tràn.

Chu Tùng Cẩn hối hận vì cơn ghen vô cớ vừa rồi, anh lập tức siết chặt cô vào lòng hơn nữa, cằm tựa lên đỉnh đầu cô, nhẹ giọng dỗ dành: “Được rồi, ngoan nào, đừng khóc. Có anh ở đây rồi.”

Nghe lời an ủi ấy, Thẩm Nghi càng khóc lớn hơn, đến mức gần như nghẹn thở.

Chu Tùng Cẩn lại nhớ đến bố cô – ông Thẩm, nỗi ân hận lại dâng lên.

Nhìn người con gái trong vòng tay – cô gái nhỏ đã không còn bố mẹ từ lâu, ánh mắt anh hiện rõ một nỗi đau không thể diễn tả.

Cô mới 24 tuổi, vừa mới tốt nghiệp không bao lâu, vẫn còn là một đứa trẻ…

Cổ họng Chu Tùng Cẩn nghẹn lại, không thể nói thêm lời nào, chỉ đành dùng tay lớn nhẹ nhàng vuốt lưng cô, giúp cô bình tâm lại.

Trời dần tối. Những người ra vào bệnh viện đều quay lại nhìn hai người họ.

Ở bệnh viện nơi sinh ly tử biệt, đau buồn và nước mắt vốn dĩ là chuyện thường tình.

Mọi người chỉ nhìn thoáng qua bằng ánh mắt cảm thông, rồi lại đồng loạt dời ánh nhìn đi.


  • Share:

You Might Also Like

0 comments