Chương 350: Vừa gặp nàng, ta lại nhớ đến song thân đã khuất.
Người dịch: Danh Vu
—
Vu Thiếu Chân cúi đầu nhìn lòng bàn tay, ngón tay chậm rãi siết lại, cảm nhận luồng linh lực mênh mông đang tràn đầy trong cơ thể — trong lòng hắn, một cảm xúc khoan khoái, trọn vẹn dâng lên.
Cuối cùng, hắn cũng lên Trúc Cơ thành công.
Vu Thiếu Chân đứng dậy, chuẩn bị rời khỏi động phủ, khi sắp bước ra cửa thì bỗng quay đầu lại, lặng lẽ nhìn đám bạch cốt la liệt dưới đất. Mi tâm hắn khẽ nhíu.
Nghĩ ngợi chốc lát, hắn vận một tiểu pháp thuật, khiến đám bạch cốt tán thành bụi vụn, tiêu tan không dấu vết. Sau đó lại chỉnh lại khóe miệng, cười khẽ tự giễu:
“Đến ta cũng biết căng thẳng rồi sao?”
Nhưng khi nghĩ đến nụ cười ấm áp, nhu hòa của Bạch Khanh Khanh, hắn lại bất giác cong môi.
“Lát nữa nàng ấy thấy ta xuất quan, nhất định sẽ rất vui. Đến lúc ấy… ta sẽ nhân cơ hội nói ra hết lòng mình.”
Sau một thời gian dài suy nghĩ, Vu Thiếu Chân rốt cuộc cũng quyết định là trân trọng người trước mắt.
Nữ tử trong giấc mộng, vốn là mối duyên tiền kiếp. Duyên xưa có còn được nối lại hay không, chưa ai dám chắc. Nhưng Khanh Khanh lại luôn ở bên cạnh hắn, quan tâm, chăm sóc không rời.
Hắn bằng lòng tiếp nhận nàng, để nàng trở thành người thân mới trong kiếp này.
Kiếp trước như mộng.
Mộng tàn, không dấu vết.
Trong lòng dâng trào nhiệt huyết, Vu Thiếu Chân muốn dành cho Diệp Tụng Tâm một niềm vui bất ngờ mà không hay biết rằng nàng ta sớm đã nhận được thông báo từ hệ thống.
Từ khi hệ thống báo thiện cảm của Vu Thiếu Chân tăng vọt, sắp sửa vượt mốc 90, khóe môi Diệp Tụng Tâm đã nhếch lên một nụ cười đắc ý.
“Trong thiên hạ, tu sĩ vô dục vô cầu vốn đã hiếm. Công sức ta nhỏ nhẹ ôn nhu, chăm sóc bấy lâu… quả không uổng phí.”
Biết hắn sắp tỏ rõ tâm ý, nàng cũng lập tức chuẩn bị kỹ càng để phối hợp, đẩy vở diễn này lên đến cao trào.
Diệp Tụng Tâm ngồi trước trang đài, chăm chút trang điểm, thay y phục trường bào trắng như ánh trăng, còn mang thêm mấy món trang sức hiếm khi dùng có phần cố ý, nhưng đó chính là điều nàng muốn.
"So với một màn tỏ tình đơn giản, không bằng tâm linh tương thông, càng dễ ghi dấu."
Nàng muốn cho Vu Thiếu Chân một nghi lễ hoàn mỹ, khiến hắn không còn đường lui.
Trước kỳ vọng của cả hai, Vu Thiếu Chân phá giải kết giới, bước ra ngoài, đập vào mắt hắn chính là Diệp Tụng Tâm đang lặng lẽ đứng chờ, trong mắt mang theo vài phần u buồn.
“Khanh Khanh…”
Hai chữ vừa thoát ra khỏi miệng, Vu Thiếu Chân chợt như bị điểm huyệt, đứng sững tại chỗ, ánh mắt đờ đẫn.
Hắn chăm chăm nhìn chằm chằm vào cổ nàng, nơi có treo một sợi dây chuyền Thạch Nguyệt Quang. Một tầng mây đen dày đặc, lạnh lẽo dâng lên trong mắt hắn.
Hắn nhớ ra món đồ này.
Không, phải nói… hắn nhớ chiếc trâm ngọc đồng bộ với nó.
Ký ức sau khi phục hồi, Vu Thiếu Chân nhớ ra: cái chết đời trước của hắn không phải do Xích Diệm Sư , mà là bị một kẻ thần bí đâm xuyên tâm mạch!
Khi đó, hắn bị thương quá nặng, không thấy rõ dung mạo, chỉ nhớ mơ hồ về giọng nói đối phương… và một chiếc trâm Thạch Nguyệt Quang rơi lại tại hiện trường.
Nay vừa thấy sợi dây chuyền trên cổ Diệp Tòng Tâm — kiểu dáng tương tự, phong cách tương tự, giọng nói cũng tương tự, Vu Thiếu Chân khó mà không nghi ngờ.
“Không thể là trùng hợp… là nàng?!”
Những chi tiết trước đây bị hắn bỏ qua, giờ từng chút trồi lên.
Trước kia, hắn cho rằng Bạch Khanh Khanh đối xử với hắn tốt là vì bản tính lương thiện, không tà ác, nhưng trên đời này, ai lại vô duyên vô cớ tốt với một người đến mức nguyện bán sạch gia sản, không cầu hồi đáp?
Diệp Tụng Tâm ngoài mặt hiền dịu ôn nhu, nhưng trong thâm tâm lại âm độc hiểm ác. Rốt cuộc nàng muốn gì? Muốn lợi dụng hắn để làm gì?
Nghĩ đến việc mình từ bỏ tiền duyên, lại chọn trúng kẻ toàn tâm toan tính, ánh sáng trong mắt Vu Thiếu Chân như tro tàn mà vụt tắt.
Còn về phía Diệp Tụng Tâm, từ lâu đã thành thạo thuật nhìn thấu lòng người. Gần như ngay khoảnh khắc hắn khựng lại, nàng đã biết: diễn biến không đúng như mình dự tính.
Vừa nhẹ nhàng gọi tên hắn, nàng vừa điên cuồng la lên trong đầu:
“Hệ thống! Mau! Xem chỉ số thiện cảm của hắn thế nào rồi?!”
[Đinh! Thiện cảm của Vu Thiếu Chân: 88 điểm]
[Đinh! Thiện cảm của Vu Thiếu Chân: 68 điểm]
[Đinh! Thiện cảm của Vu Thiếu Chân: 48 điểm]
[……]
Từng đợt thông báo khiến Diệp Tụng Tâm hồn phi phách tán.
“Cái gì?! Sao tụt nhanh vậy! Hắn phát hiện gì rồi ư?!”
Hệ thống vẫn như cũ, giả chết không phản hồi.
Diệp Tụng Tâm biết chẳng mong gì được từ nó, chỉ đành tập trung đối phó Vu Thiếu Chân.
“Nếu hắn thật sự mất sạch hảo cảm… thì ta giết luôn.
Kẻ không dùng được thì đều đáng chết.”
Vu Thiếu Chân tuy mới trúc cơ, nhưng từ nhỏ lăn lộn giữa tu chân giới, kinh nghiệm và trực giác đều sắc bén dị thường.
Ngay lúc Diệp Tụng Tâm sinh sát tâm, làn da hắn chợt dấy lên cảm giác đau nhức như kim đâm.
"Nàng ta đã phát hiện ta sinh nghi…"
Nhận ra điều này, Vu Thiếu Chân lập tức nâng cao cảnh giác.
Giờ phút này, hắn không thể phản kháng, nàng là tu sĩ Kim Đan, còn hắn chỉ vừa bước lên Trúc Cơ.
Không thể trở mặt. Dù là diễn, cũng phải diễn trọn vai.
Hắn hít sâu một hơi, ánh mắt dần trở nên ấm áp:
“Khanh Khanh… vừa ra khỏi bế quan đã thấy nàng chờ ở đây, thật là… quá tốt.”
Nói rồi, hắn bước tới, khoảng cách giữa hai người ngày càng gần.
Diệp Tụng Tâm ánh mắt quét khắp gương mặt hắn, từng chi tiết một, cố tìm kẽ hở.
Nhưng không biết là hắn diễn quá giỏi, hay là nàng quá khao khát giữ hắn lại, nhất thời nàng không thể tìm ra manh mối gì.
“Hệ thống, tra lại thiện cảm của hắn!”
Đinh! Vu Thiếu Chân hiện tại hảo cảm: 80 điểm]
“…Hửm?”
Diệp Tòng Tâm kinh ngạc đến tột độ.
Nàng rõ ràng cảm thấy hắn đã có sát ý, tại sao đột nhiên lại hồi tâm?
“Khanh Khanh, sao nàng không nói gì? Là vì ta làm nàng buồn sao?”
Vu Thiếu Chân lộ vẻ áy náy vừa đủ.
“Xin lỗi… chỉ là, vừa thấy nàng… ta lại nhớ đến song thân đã khuất của ta.”
“Trước kia, lúc phụ thân ta bế quan, mẫu thân cũng thường ngồi ngoài cửa đợi như vậy, ngày đêm không ngủ… nên…”
Lời nói của hắn, hợp tình hợp lý.
Diệp Tụng Tâm bán tín bán nghi.
“Thiếu Chân ca…”
Nàng đỏ mặt cúi đầu, ngón tay đan nhau vặn vẹo, ra vẻ thẹn thùng, e ấp như thiếu nữ mới lớn.
Vu Thiếu Chân ánh mắt đầy nhu tình, nhưng trong lòng lạnh như băng.
“Khanh Khanh, ta…”
Hắn mới nói được nửa câu, một luồng sát khí dữ dội bất ngờ áp sát, khiến đất trời rung chuyển.
Sắc mặt cả hai đại biến, theo phản xạ liền lập tức muốn bỏ chạy.
Nhưng còn chưa kịp động thân, một đạo hư ảnh đã chắn trước mặt họ.
[Đinh! Phát hiện đại khí vận của yêu thú của Tam Mục Hoa Báo . Mời ký chủ lập tức bắt đầu công lược!]
Diệp Tụng Tâm suýt chửi thề tại chỗ.
“Giờ là lúc chơi công lược cái gì?!
Ta sắp bị nó ăn rồi đây này!”
Hoa Đồ liếc trái, liếc phải, cuối cùng ánh mắt dừng lại chính xác lên người Vu Thiếu Chân.
“Là ngươi… đã giết Hắc Chuẩn.”

0 comments