Chương 182: Hai người bạn gái cũ của cậu Chu
Không biết đã bao lâu trôi qua, ổ khóa điện tử ở cửa chính kêu vài tiếng, Thẩm Nghi lập tức đứng bật dậy khỏi sofa, mặt quay về phía cửa, cứng người lại khi thấy dì Sài bước vào.
Dì Sài thay giày ở cửa, vừa nhìn thấy cô đã vui vẻ chào hỏi: “Thẩm tiểu thư chắc đói rồi nhỉ? Tôi vào bếp chuẩn bị bữa sáng cho cô nhé.”
Bà đã từng gặp Thẩm Nghi vài lần khi mang cơm đến văn phòng của cậu Chu, nhưng đây mới là lần thứ hai bà gặp cô trong nhà riêng của anh.
Thẩm Nghi đứng cạnh sofa, gật đầu chào rồi do dự một chút, bước đến muốn cầm giúp túi đồ ăn bà vừa mua.
Dì Sài vội né sang một bên, né tránh hành động của cô, cười hiền hậu: “Ôi trời Thẩm tiểu thư, việc này đâu cần cô giúp. Chuyện bếp núc cứ để tôi lo, cô cứ làm việc của mình đi.”
Thẩm Nghi nghe vậy mới thôi, có phần lúng túng đứng tại chỗ, quay một vòng như chẳng biết nên làm gì.
Thấy cô còn ngại ngùng, dì Sài liền cười: “Ở nhà cậu Chu thì cứ coi như nhà của mình, đừng khách sáo quá.”
Bà có vẻ rất cởi mở. Khi mang túi đồ ăn vào bếp, thấy Thẩm Nghi rảnh rỗi nên vừa làm vừa trò chuyện:
“Tôi chăm sóc cho cậu Chu cũng phải bảy, tám năm rồi. Bấy lâu nay, tôi chỉ thấy cậu ấy đưa về nhà đúng hai người bạn gái.”
Thẩm Nghi nghe nhắc đến chuyện bạn gái cũ của Chu Tùng Cẩn, liền cụp mắt không nói gì mà lặng lẽ lắng nghe.
Biết cô tò mò, dì Sài vừa làm bữa sáng vừa thoải mái kể tiếp: “Cả hai người đều do mẹ cậu ấy giới thiệu, nhưng cộng lại chắc cũng chưa quen được nửa năm.”
Dì Sài chậc lưỡi vài tiếng, bắt đầu hồi tưởng: “Cô đầu tiên chỉ quen khoảng hai tháng thôi, tính tình thì hoạt bát, hơi giống Đào tiểu thư ấy.”
Nghe đến ba chữ “Đào tiểu thư”, sắc mặt Thẩm Nghi khẽ biến đổi, dù rất nhẹ.
Dì Sài không để ý, tiếp tục vừa rửa rau vừa nói: “Nhưng cô ấy không chịu nổi việc cậu Chu suốt ngày bận rộn, một tuần chẳng gặp được một lần, cãi nhau suốt. Cuối cùng còn làm ầm lên tận công ty, nên cậu ấy đã chia tay.”
“Cô gái đó sau khi bị chia tay thì khóc lóc chạy đến nhà, vậy mà cậu Chu không mở cửa. Cô ta ngồi ngoài khóc rất lâu… Nghe mà thấy tội.”
Bà lắc đầu tiếc nuối, rồi kể tiếp: “Cô thứ hai thì gia thế tốt, nghe nói học đại học danh tiếng ở Mỹ, tuổi cũng ngang với cậu Chu, tính cách không ầm ĩ như người trước. Nên thời gian yêu cũng lâu hơn, chắc khoảng…”
Dì Sài nghĩ ngợi một lúc: “Khoảng bốn tháng gì đấy.”
Bốn tháng, kể ra cũng đã là lâu rồi…
Thẩm Nghi khẽ chớp mi mắt, rồi hỏi: “Thế... chia tay vì lý do gì ạ?”
Dì Sài hạ thấp giọng, làm mặt bí mật: “Lần này thì nghiêm trọng hơn nhiều.”
“Bố cô ấy làm trong công ty đối thủ cạnh tranh với tập đoàn An Hạ. Mẹ cậu Chu giới thiệu hai người với nhau, mong thông gia đôi bên sẽ tạo lợi ích chung. Ai ngờ cô gái kia quen cậu Chu không hẳn vì tình cảm.”
“Cô ta tiếp cận để lôi kéo quan hệ cho công ty nhà mình. Mà nghiêm trọng hơn nữa…”
“Cô ta còn nghe trộm cậu Chu gọi điện, thậm chí lén vào văn phòng để đánh cắp tài liệu mật. Cuối cùng bị cậu ấy phát hiện.”
“Và cậu ấy… đưa thẳng cô ta ra tòa kiện.”
“Sau đó công ty nhà cô ta cũng vì vụ này mà mang tiếng xấu, rồi tụt dốc không phanh.”
Thẩm Nghi kinh ngạc nhắm mắt lại, nhất thời không rõ ban đầu là cô ta lừa anh ấy, hay anh ấy lừa cô ta.
Dì Sài thở dài: “Hai mối tình đều kết thúc không đẹp. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, một phần cũng do tính cách của cậu Chu.”
Thẩm Nghi thuận miệng hỏi: “Tính cách gì ạ?”
Dì Sài trả lời: “Cậu ấy quá lạnh lùng. Ai lại đi yêu mà kiện bạn gái ra tòa? Cũng chẳng ai yêu mà cả tuần không gặp một lần, thử hỏi ai chịu được?”
Nói xong, bà nhìn sang Thẩm Nghi, cười tủm tỉm: “Nhưng mà cô Thẩm vẫn là thông minh hơn. Gặp người vô tâm như anh Chu, thì phải có chút mẹo nhỏ. Như bắt cậu ấy dành thời gian ăn tối cùng mỗi ngày, vừa gặp được người, vừa có thể tăng thêm tình cảm.”
Thẩm Nghi khẽ rung hàng mi, không nói gì.
Chương 183: Muốn ăn thịt? Anh cũng có
Khi máy bay vừa hạ cánh, Chu Tùng Cẩn lập tức chạy về nhà.
Nhưng trong nhà lại không thấy bóng dáng Thẩm Nghi đâu. Túi xách, giày dép của cô đều không có, rõ ràng là đã rời đi.
Trái tim đang phấn khởi của anh như một cánh diều đứt dây, quay cuồng rồi rơi thẳng xuống vực.
Anh kìm nén sự nôn nóng, vội vàng gọi điện cho cô.
Lúc Thẩm Nghi bắt máy, phía sau còn có tiếng người nói chuyện, nghe giọng là Thẩm Tiểu Quân.
“Em về nhà rồi à?” anh hỏi.
“Ừm.” Cô hình như đang chơi game, trả lời thản nhiên: “Tiểu Quân với La Trạch hôm nay đi siêu thị mua được ít thịt bò tươi, nói là muốn tự tay làm thịt bò kho, nên em về ăn chung với hai đứa.”
Chu Tùng Cẩn: “……”
Thịt bò kho của nhà người ta còn hấp dẫn hơn cả anh?
Cảm xúc nghẹn trong lồng ngực anh, cuối cùng chỉ biết tự mình nuốt xuống, dặn vài câu đơn giản rồi cúp máy.
Hương thịt bò kho từ nhà Thẩm Tiểu Quân và La Trạch thơm lừng suốt mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng được bưng lên bàn một cách long trọng.
Thẩm Nghi cầm bát đũa, ánh mắt đầy mong đợi nhìn nồi thịt bò kho, chuẩn bị gắp thử một miếng, thì điện thoại lại reo. Là Chu Tùng Cẩn gọi đến.
Cô đành thở dài, đặt bát đũa xuống, cầm điện thoại nghe.
“Alo? Chu Tùng Cẩn?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi thấp giọng nói: “Anh đang ở dưới cổng khu nhà em.”
Thẩm Nghi ngạc nhiên chớp mắt, chần chừ mấy phút rồi chào qua loa với Thẩm Tiểu Quân và La Trạch, sau đó vội vã chạy xuống.
Anh vẫn mặc bộ đồ công tác từ sáng, đứng ngay cạnh xe, ánh mắt dõi theo bóng cô từ xa chạy lại.
Khi Thẩm Nghi đến gần, chợt nhớ đến chuyện hồi sáng đã hứa ở lại chờ anh về, vậy mà lại không một lời bỏ về nhà, thấy hơi áy náy, cô liền nói:
“Anh… có muốn lên ăn thịt bò không? Vừa mới nấu xong, thơm lắm.”
Anh nhìn cô bằng vẻ mặt khó đoán, đáp lạnh nhạt: “Dì Sài cũng nấu thịt bò cho em ở nhà rồi.”
Thẩm Nghi ngạc nhiên: “Dì Sài sao biết em muốn ăn thịt bò?”
Chu Tùng Cẩn không trả lời, chỉ mở cửa xe bên ghế phụ: “Lên đi.”
Cô do dự vài giây, vì cảm thấy bản thân có lỗi nên cũng ngoan ngoãn bước lên xe.
Sau khi nhắn tin báo với Tiểu Quân, cô ngẩng đầu nhìn anh.
Ánh đèn đường lướt qua gương mặt trầm lặng của anh, không giận mà cũng chẳng vui.
Cô cụp mắt, hỏi nhẹ: “Buổi lễ cắt băng khánh thành suôn sẻ chứ?”
“Rất suôn sẻ.” Anh lặng lẽ xoay vô lăng, mắt nhìn thẳng.
Thấy anh không có ý trò chuyện, Thẩm Nghi cũng im lặng theo.
Xe chạy nhanh hơn bình thường, vào đến hầm gửi xe, anh nhanh chóng đỗ xe, mở cửa kéo tay cô xuống.
Bước chân anh rất dài và nhanh, cô bị kéo theo, chỉ có thể chạy bước nhỏ mới theo kịp.
Tới cửa căn hộ, anh mới buông tay, nghiêng đầu chỉ về khóa cửa, giọng nhàn nhạt: “379025#.”
Thẩm Nghi nghi hoặc nhìn anh, nhưng không hỏi gì, cứ thế bấm theo dãy số anh đọc.
“Đinh! Chào mừng trở về nhà.” Khóa điện tử vang lên âm thanh nhẹ nhàng.
Cô nhìn anh, thấy anh gật đầu ra hiệu, bèn đẩy cửa vào.
Trong phòng khách ánh sáng mờ mờ, không thấy bóng người.
“Dì Sài?” Cô đứng ở lối vào gọi thử, không biết anh đã bước vào và khẽ đóng cửa lại, khóa từ bên trong.
Thẩm Nghi thay dép lê, lạ lẫm nhìn quanh. Trong nhà không mở đèn chính, chỉ có ánh đèn trang trí trên tường đá cẩm thạch âm thầm phát sáng dịu dàng.
Cô quay lại nhìn anh: “Dì Sài không ở đây, cũng chẳng có thịt bò.”
Chu Tùng Cẩn vẫn bình tĩnh, chỉ vào phòng ngủ của mình.
Thẩm Nghi càng thêm mơ hồ. Chẳng lẽ dì Sài đang nấu bò trong phòng ngủ của anh?
Vừa mở cửa phòng ra, anh đã bước sát lại phía sau, kéo tay cô vào rồi đóng sập cửa lại.
Cô còn chưa hiểu gì thì đã bị anh giữ chặt, hôn tới tấp.
Cô vội dùng tay đẩy ngực anh, nhưng không nhúc nhích nổi.
Nụ hôn tràn ngập sức mạnh và khát khao, khiến cô gần như nghẹt thở.
Cuối cùng, trong lúc thiếu dưỡng khí, cô đành vỗ vai anh cầu xin. Nụ hôn mới dừng lại.
Cô đỏ mặt nhìn anh, tức giận: “Chu Tùng Cẩn, anh lừa em!”
Anh ôm chặt lấy eo cô, không cho cô giãy giụa, khẽ thở dài: “Còn em thì không thất hứa sao?”
Anh nhìn cô, giọng hơi uất ức: “Em nói sẽ đợi anh về, vậy mà lại lén về nhà.”
Câu này đúng thật.
Thẩm Nghi hơi chột dạ, cụp mắt, giọng nhỏ nhẹ: “Em chỉ là… muốn ăn thịt bò kho thôi mà.”
“Muốn ăn thịt?” Chu Tùng Cẩn nhìn cô, ánh mắt tối lại, giọng khàn khàn: “Anh cũng có.”
Dứt lời, anh bế bổng cô lên, đặt xuống giường rồi đè người xuống.
Chương 184: Muốn em
Những nụ hôn cuồng nhiệt của anh bất ngờ ập tới, khiến cô lúc này mới nhận ra anh vừa nói ra một câu... không thể tin nổi!
Chu Tùng Cẩn, cái người luôn giữ vẻ ngoài trầm tĩnh lạnh lùng kia vậy mà cũng biết buông lời trêu ghẹo táo bạo đến thế?!
Những lời định trách mắng còn chưa kịp thoát khỏi miệng, đã bị làn môi anh cướp đi tất cả. Cô chỉ còn biết bật ra vài tiếng rên rỉ, rồi dần chìm vào cơn mê loạn.
Sự giận dỗi ban nãy nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho trái tim đập rộn ràng như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Nụ hôn hôm nay của Chu Tùng Cẩn rất khác. Không chỉ dịu dàng, mà còn đầy khiêu khích, đầy mê hoặc.
Anh cuốn lấy đầu lưỡi cô, mút nhẹ, cắn nhẹ, thỉnh thoảng còn phát ra những âm thanh khiến người nghe đỏ mặt, tim đập loạn nhịp. Thẩm Nghi cảm thấy như có dòng điện chạy dọc sống lưng, da đầu tê dại.
Nụ hôn rồi cũng rời khỏi môi cô, chậm rãi trượt xuống gò má, lướt đến sau tai nơi mẫn cảm nhất của cô rồi cắn nhẹ, giống như đang trêu chọc cô...
Thẩm Nghi khẽ run lên vài cái, cố quay đầu né tránh, nhưng gương mặt đỏ bừng lại bị bàn tay to lớn của anh giữ lại, buộc cô phải đối mặt với anh.
Anh cúi xuống, để lồng ngực vững chãi của mình áp lên người cô, chiếc cà vạt sẫm màu cũng theo đó đung đưa trước mắt cô.
“Thẩm Nghi...” Giọng anh trầm khàn, ánh mắt khóa chặt lấy cô. “Em biết cả ngày hôm nay, lúc anh đang tham dự lễ khai trương, trong đầu anh nghĩ gì không?”
Thẩm Nghi thở dốc, ngực phập phồng không ngừng, đôi mắt mơ màng nhìn anh: “Anh nghĩ gì?”
Chu Tùng Cẩn cúi sát xuống bên tai cô, từng lời như lửa thiêu đốt: “Anh nghĩ... muốn em.”
Cơ thể Thẩm Nghi như bị điện giật, cả người run lên. Cô ngượng ngùng quay mặt đi, nhưng không ích gì, động tác né tránh ấy trong mắt anh chỉ càng khiến vùng cổ mảnh khảnh và làn da sau tai càng thêm lộ rõ.
Ánh mắt anh lướt dọc từ xương quai xanh thanh mảnh của cô, men theo từng đường nét nuột nà, dần dần biến mất trong cổ áo sơ mi mỏng manh.
Anh không vội vàng, không thô bạo. Ngược lại, tay anh nhẹ nhàng xoa gò má cô, rồi vuốt ve vành tai nhỏ xinh, dường như muốn xua tan sự ngượng ngùng của cô.
“Đừng sợ.” Anh thì thầm.
Rồi cúi xuống, trao cho cô một nụ hôn dịu dàng, sâu lắng và đầy trân trọng.
Thẩm Nghi đắm chìm trong sự dịu dàng ấy, vừa ngọt ngào vừa choáng váng. Nhưng đúng lúc ấy, đôi môi anh bất ngờ rời đi.
Phản xạ tự nhiên khiến cô khẽ mím môi như muốn đuổi theo. Đôi mắt lấp lánh như vì sao trong đêm tối nhìn anh đầy nghi hoặc.
Chu Tùng Cẩn nắm tay cô, đặt lên cổ áo mình, khẽ hướng dẫn: “Giúp anh tháo cà vạt, được không?”
Thẩm Nghi như mất phương hướng, run rẩy đưa tay kéo loạn xạ. Nhưng do căng thẳng, cô lại kéo quá mạnh, khiến cà vạt siết chặt cổ anh.
Cô hoảng hốt buông tay: “Xin... xin lỗi!”
“Không sao.” Anh dịu dàng nói. Rồi dùng ngón tay thon dài nhẹ nhàng tháo nút thắt.
Cô còn chưa kịp nói gì, môi anh lại áp xuống, cướp đi lời lẽ của cô một lần nữa. Anh thuận tay giật cà vạt khỏi cổ, vòng ra sau, trói nhẹ hai cổ tay cô rồi ép xuống giường.
“Chu Tùng Cẩn... ưm...” chẳng phải anh nói không sao sao?!
Cô giãy giụa nhưng không cách nào thoát ra được. Khi gần như không thể thở nổi, cô cảm nhận được bàn tay lạnh buốt của anh đang lần mò xuống dưới… đặt lên ngực cô.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào – lướt qua – khiêu khích. Những chiếc cúc áo dần dần bung ra, ánh sáng từ đèn dịu nhẹ lướt qua thân hình trắng ngần.
Làn da mát lạnh lập tức bị sự ấm nóng ẩm ướt nuốt trọn.
Cảm giác chưa từng có này khiến Thẩm Nghi phải cong người lên, không ngăn được tiếng rên bật ra từ môi. Nhưng cô vẫn bất lực, không thể giãy giụa...
0 comments