Chương 200: Về nhà em nghỉ một lát trước nhé?
Khi đang nằm trên giường đọc sách, điện thoại của Thẩm Nghi vang lên một tin nhắn. Là Chu Tùng Cẩn gửi đến.
“Anh đang ở cổng khu nhà em.”
Thẩm Nghi khựng lại, hơi bất ngờ.
Mấy ngày nay Chu Tùng Cẩn liên tục đi công tác xa, hai người đã gần một tuần chưa gặp nhau.
Cô liếc nhìn đồng hồ, đã mười một giờ bốn mươi tối.
Cô vội khoác thêm áo ngoài, khóa cửa đi xuống lầu. Vừa bước ra khỏi khu chung cư, đã thấy anh đứng thẳng bên cạnh chiếc xe màu đen, hai tay buông xuôi.
Anh mặc một chiếc áo khoác dài, ánh đèn đường chiếu lên mái tóc, tạo thành một lớp ánh sáng nhẹ. Thấy cô, anh nở nụ cười dịu dàng trong gió thu, dang tay đón cô.
Thẩm Nghi lập tức thấy lòng trào dâng niềm vui sướng, nỗi nhớ tích tụ hóa thành ánh nước lấp lánh trong mắt. Cô chạy vội qua làn gió đêm, nhào vào lòng anh.
Chu Tùng Cẩn ôm cô bế bổng lên khỏi mặt đất, nhấc ba lần mới đặt xuống, hai tay vẫn ôm chặt vai cô, để cô tựa sát vào lồng ngực.
“Anh về từ lúc nào vậy?” Thẩm Nghi ngẩng đầu hỏi.
“Chín giờ tối.” Chu Tùng Cẩn đáp, “Anh chỉ quá cảnh ở Cẩm Thành, rạng sáng mai còn phải bay tiếp.”
Nghe anh nói chỉ quá cảnh, ánh mắt Thẩm Nghi thoáng lộ vẻ hụt hẫng. Tay cô vô thức siết chặt lấy eo anh hơn, nhưng không hề than vãn.
Cô chỉ nhẹ giọng hỏi: “Anh ăn tối chưa?”
“Vừa ăn chút trên máy bay.” Cằm anh nhẹ cọ vào đỉnh đầu cô, giọng khàn khàn: “Tranh thủ qua gặp em một lát, lát nữa phải quay lại sân bay.”
“Không phải rạng sáng mới bay à?” Thẩm Nghi nhìn gương mặt hơi mỏi mệt của anh, lo lắng cau mày.
“6 giờ 40. Cũng sắp rồi. Anh chỉ là...”
Chu Tùng Cẩn khẽ thở dài, thấp giọng nói: “Chỉ là... muốn xin một cái hôn chúc ngủ ngon.”
Thẩm Nghi nghe xong, cả người ấm lên. Cô rút tay ra khỏi vòng ôm, nâng gương mặt lạnh buốt của anh lên, kiễng chân hôn nhẹ lên bờ môi đầy đặn của anh.
Chu Tùng Cẩn khẽ cười, cúi đầu để vừa tầm cô, giọng khàn đặc: “Còn thiếu mấy ngày trước nữa.”
Thẩm Nghi khẽ “ừm” một tiếng, cười rồi lại kiễng chân hôn chụt một cái.
“Một ngày.” Chu Tùng Cẩn thì thầm.
Thẩm Nghi đành hôn thêm một cái nữa. Anh vẫn tiếp tục đếm, vừa như cố tình trêu chọc, lại vừa như thật sự đang nghiêm túc tính toán.
Cô vòng tay lên vai anh, hôn thêm bốn, năm lần, chẳng mấy chốc đã thấy mỏi chân, vừa định đặt chân xuống thì eo đã bị anh giữ chặt, nhấc bổng lên. Hơi thở ấm nóng của anh lẫn trong hương trầm dịu dàng quấn lấy môi lưỡi cô, tim cô khẽ run lên, những nụ hôn nhẹ biến thành sự quấn quýt say đắm.
Gió đêm thổi qua khiến cô khẽ rùng mình, hai người lập tức dừng lại.
Thẩm Nghi ngẩng mắt, dịu dàng hỏi: “Hay là... anh lên nhà em nghỉ một chút?”
Chu Tùng Cẩn suy nghĩ rồi hỏi: “Em gái em có ở nhà không?”
“Hôm nay nó ở nhà, nhưng ngủ rồi. Bọn mình vào nhẹ nhàng là được.”
Chu Tùng Cẩn thở dài một tiếng, ôm cô làm nũng: “Thẩm Nghi, em dọn đến ở với anh có được không?”
Thẩm Nghi khẽ nhắm mắt, không trả lời, chỉ hỏi lại: “Vậy... anh có muốn lên không?”
Thấy cô né tránh câu hỏi, Chu Tùng Cẩn có chút tủi thân, nhưng không nỡ từ chối lời mời của cô, đành thỏa hiệp: “Muốn.”
Nói xong, anh quay sang dặn người ngồi trong xe: “Chú Trạch, chú cứ về nghỉ trước đi. 4 giờ sáng quay lại đây đón cháu là được.”
Lúc này Thẩm Nghi mới để ý trong xe còn có người, nghĩ đến việc hai người vừa nãy còn... bất giác mặt đỏ bừng, tai cũng nóng lên.
“Vâng, Chu tổng.” Chú Trạch gật đầu, sau đó lái xe rời đi.
…
Thẩm Nghi dắt anh rón rén vào nhà, thay giày xong thì ra hiệu bảo anh im lặng.
Chu Tùng Cẩn ngoan ngoãn gật đầu, nhắm mắt mỉm cười, để mặc cô lôi kéo mình rón rén qua phòng khách tối om, bước vào phòng cô.
Khung cửa phòng hơi thấp, Thẩm Nghi dắt tay anh bước vào, bỗng nghe “bốp” một tiếng trầm đục vang lên phía sau.
Cô giật mình quay lại thì thấy Chu Tùng Cẩn vừa va đầu, khẽ khom người lùi lại một bước, mặt lộ rõ vẻ đau đớn.
Thẩm Nghi nhìn cái đầu bị đụng của anh, suýt nữa thì bật cười thành tiếng. Cô vội kéo anh vào trong, đóng cửa lại, rồi mới giơ tay lên xoa nhẹ cho anh.
“Cẩn thận chứ.” Cô thì thầm.
“Cửa nhà em thấp quá.” Chu Tùng Cẩn than nhẹ, giọng có chút trách móc.
“Thì ai bảo anh đi đứng không nhìn.” Thẩm Nghi cười khúc khích, chỉ vào áo khoác của anh, ra hiệu nhẹ nhàng bảo anh cởi ra.
Chương 201: Cô bé ấy đã là người trưởng thành rồi
"Lên giường nằm một lát đi, em sẽ cài báo thức cho anh."
Chu Tùng Cẩn cởi áo khoác gió, treo lên giá ở đầu giường của cô, rồi tự nhiên vén chăn lên, có vẻ hơi mệt mỏi, anh nhấc chân định nằm xuống giường thì bị Thẩm Nghi kéo lại: "Quần dài!"
"Quần ngoài cũng phải cởi." Cô nghiêm túc dặn dò.
"Xin lỗi nhé." Chu Tùng Cẩn bật cười.
Đợi anh cởi xong quần ngoài, Thẩm Nghi mới để mặc anh chui vào chăn, còn cô cũng cởi áo khoác, leo lên giường chui vào lòng anh.
Cô xoay người tìm tư thế thoải mái trong vòng tay anh, sau đó tắt đèn ngủ bên giường, dịu dàng nói: "Ngủ ngon."
"Ngủ ngon." Chu Tùng Cẩn mỉm cười, hôn lên trán cô.
Thế nhưng, cả hai vẫn chưa ngủ.
Thẩm Nghi nghĩ đến chuyện của Vương Tiểu Ly mấy ngày trước, bèn kể cho anh áp lực mà cô đang cảm thấy.
"Anh gặp cô bé với tư cách là người tài trợ, xét ở một góc độ nào đó đúng là sẽ khiến cô bé có áp lực."
Trong bóng tối, Chu Tùng Cẩn bóp nhẹ má cô, khẽ trấn an: "Đừng suy nghĩ nhiều."
"Nhưng mà..."
"Không phải suy nghĩ của một mình Vương Tiểu Ly cũng đại diện cho suy nghĩ của tất cả mọi người. Em nghĩ Trường Minh gặp em có thấy áp lực không?"
Giọng nói trầm ấm của Chu Tùng Cẩn vang lên, truyền từ lồng ngực anh đến tai cô.
Thẩm Nghi không đáp, chỉ im lặng.
Chu Tùng Cẩn trầm ngâm giây lát rồi nói tiếp: "Nếu em sợ gây áp lực cho cô bé, anh có một cách rất hay."
"Cách gì?" Thẩm Nghi tò mò hỏi.
"Tránh xa cô bé ra." Anh thản nhiên đáp.
Thẩm Nghi: "..."
"Câu này em từng nói đúng đấy. Việc tài trợ cá nhân, đúng là không nên gặp mặt người được tài trợ. Dễ phát sinh rất nhiều mâu thuẫn không cần thiết. Vậy nên..."
Chu Tùng Cẩn nhấn mạnh: "Anh đề nghị sau này hạn chế gặp cô bé."
"Em hiểu rồi." Thẩm Nghi nhẹ giọng đáp.
"Giờ họ đã nhập học, cũng sẽ quen biết thầy cô bạn bè mới, em cũng không có nhiều thời gian gặp bọn họ."
"Chỉ là hôm khai giảng, ai cũng có người nhà đi cùng nhập học, chỉ có hai đứa đó không có ai, lại xa lạ nơi đất khách, trông rất tội. Với lại là sư đệ sư muội đồng hương với em, nên em mới... định giúp họ với tư cách một đàn chị bình thường thôi."
Chu Tùng Cẩn nghe cô nhắc đến gia đình, bỗng nhớ đến hoàn cảnh của cô: không có người thân, thế mà lại phải đi lo cho người khác.
Anh thấy xót xa, xoa đầu cô, khen nhẹ: "Giúp sư đệ sư muội nhập học là việc tốt."
Thẩm Nghi khẽ nhắm mắt lại, khẽ “ừ” một tiếng.
Cô lại nhớ đến chuyện Vương Tiểu Ly không muốn tham gia dự án đào tạo nhân tài của An Hạ, rồi kể lại những lời mình từng khuyên nhủ cô bé.
Chu Tùng Cẩn nghe xong chỉ bình thản nói mấy câu: "Dự án đó, cô bé muốn tham gia thì tham gia, không muốn thì thôi."
Thẩm Nghi vội vàng bổ sung: "Chỉ là cô bé tự tôn cao, còn nhỏ tuổi, chưa có ai phân tích cho nó lợi – hại, nhất thời không nghĩ thông..."
Chu Tùng Cẩn kiên nhẫn đợi cô nói xong mới thở dài, chậm rãi nói: "Thẩm Nghi, cô bé mười tám tuổi rồi, là người trưởng thành. Trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào, người trưởng thành phải học cách chấp nhận hậu quả cho những quyết định của bản thân."
"Em phải học cách tôn trọng suy nghĩ của người trưởng thành."
"Em biết..." Giọng cô nhẹ nhàng: "Nên em chỉ khuyên nhủ thôi."
Chu Tùng Cẩn khẽ “ừ” một tiếng, không nói thêm nữa.
Thẩm Nghi nằm trong vòng tay anh, ngẩng đầu nhìn đôi mắt đã khép của anh, hàng mi dài phủ xuống, bất động như thể đã ngủ.
Anh mệt thật rồi, Thẩm Nghi thầm nghĩ. Cô khẽ ngẩng cằm, lặng lẽ hôn nhẹ lên khóe môi anh.
Sau nụ hôn trộm đó, cô rúc lại vào lòng anh, yên tâm nhắm mắt.
…
Thế nhưng chưa được bao lâu, Thẩm Nghi cảm thấy có gì đó không đúng phía dưới.
Cô lập tức ngẩng đầu, trong ánh sáng mờ mờ nhìn người đối diện: "Chu Tùng Cẩn."
"Ừm..." Giọng anh mơ hồ từ trên đầu truyền xuống, rõ ràng chưa ngủ.
Thẩm Nghi: "..."
Sau vài giây im lặng, Chu Tùng Cẩn khẽ mở mắt, bất lực thở dài, hơi thở ấm áp phả lên trán cô: "Thẩm Nghi, lâu rồi chúng ta không... Ngửi thấy mùi hương của em, anh không kìm được..."
Thẩm Nghi đỏ ửng hai má, chớp mắt. Hóa ra anh đâu có buồn ngủ, ngược lại còn tràn đầy sinh lực!
Nghĩ vậy, trong đầu cô bỗng nổi lên một ý xấu.
Cô hơi nhếch môi, nhẹ nhàng cắn lên cằm anh một cái, cười trêu: "Nhịn! đi!"
Chương 202: Em có thể... đến làm việc bên cạnh anh không?
Bị cô trêu chọc đến rùng mình, toàn thân nổi da gà, trong mắt anh, hành động đó chẳng khác nào một sự quyến rũ trắng trợn.
Ngay lập tức anh lật người cô lại, đè xuống, hơi thở dồn dập: "Thẩm Nghi, em học hư rồi đấy."
Nói rồi, anh cúi đầu hôn cô.
“Em hư chỗ nào chứ?” Thẩm Nghi khẽ cười, làm bộ muốn tránh né.
Nhưng người trên người cô chẳng cho cô cơ hội nào tay, chân, miệng cùng phối hợp, chỉ vài động tác đã khiến cô dễ dàng bị khuất phục. Bàn tay có những vết chai mỏng của anh trượt dọc theo làn da trơn mịn nơi lưng cô, đi đến đâu là từng đợt sóng tình cuộn trào đến đó.
Thẩm Nghi giật bắn người, vội cắn môi dưới để không bật thành tiếng, cố đẩy anh ra, giọng nức nở cầu xin: “Em sai rồi… đừng…”
“Muộn rồi.” Giọng Chu Tùng Cẩn khàn khàn như vùi trong chăn gối: “Phải chịu phạt thôi.”
“Tiểu Quân... ưm... Tiểu Quân đang ở nhà…” Cảm nhận được người phía trên như sắp ra trận, cô hoảng thật sự.
“Đừng giãy, đừng kêu, bên ngoài không nghe thấy đâu.” Anh uy hiếp bằng giọng khàn đặc.
“Anh… sáng mai còn phải bay sớm mà…”
“Ngủ bù trên máy bay.”
Thẩm Nghi: “…”
Trời thu không để lại dấu vết, từng cơn sóng cuộn mây, khao khát và quyến luyến đan xen, triền miên không dứt.
…
Khi chuông báo thức vang lên, Thẩm Nghi mệt mỏi mở mắt ra, Chu Tùng Cẩn đã dậy từ lúc nào, đang quay lưng về phía cô cài cúc cổ áo.
Cô nhìn tấm lưng rộng rãi, nhưng không kém phần thanh thoát ấy, cảm giác quyến luyến và nghèn nghẹn trào dâng khi nghĩ đến giây phút chia ly sắp tới.
Rất nhanh sau đó, chuông báo thức bị người trên giường tắt đi. Chu Tùng Cẩn quay lại thấy cô đã tỉnh, liền cúi xuống hôn nhẹ nơi đuôi mắt cô: “Anh đi đây.”
Thẩm Nghi nhắm mắt để mặc anh hôn mấy cái, rồi mở mắt định ngồi dậy: “Em tiễn anh.”
“Không cần đâu, bên ngoài lạnh lắm, em cứ ở trong chăn ngủ thêm đi.”
Thẩm Nghi che giấu vẻ không nỡ trong mắt: “Vâng.”
Cô ngập ngừng một lát, rồi vẫn không nhịn được mà hỏi: “Bao giờ anh về?”
“Tối ngày kia.” Chu Tùng Cẩn dùng ngón cái vuốt nhẹ tóc mai cô: “Ở nhà đợi anh.”
Ngày kia... Thẩm Nghi có chút tiếc nuối: “Ngày mốt em phải đi công tác, có lẽ sau đó mấy ngày nữa mình cũng không gặp được nhau rồi.”
Chu Tùng Cẩn khựng lại, vẻ hơi buồn: “Đi đâu?”
“Thành phố A, bên đó vừa khai trương một sân golf tầm cỡ quốc gia, có mời Quan Phàm làm gương mặt đại diện, em đi chụp ảnh quảng bá.”
“Quan Phàm là ai?” Chu Tùng Cẩn nhanh chóng nắm bắt trọng điểm.
Thẩm Nghi hơi ngạc nhiên, có phần bất lực nhìn anh: “Là một diễn viên nổi tiếng mà, anh không biết sao?”
“Anh không để tâm mấy chuyện đó.” Chu Tùng Cẩn khẽ lắc đầu.
“Đúng là ‘ông chú cán bộ’.” Thẩm Nghi trêu anh.
Anh chẳng bận tâm chuyện bị trêu, còn cười cười chạm nhẹ vào mũi cô: “Giờ em đã được giao chụp cả siêu sao rồi.”
Thẩm Nghi cụp mắt, hơi xấu hổ: “Là chị Nguyên sắp xếp.”
Chu Tùng Cẩn khẽ ừ một tiếng, như lơ đãng hỏi thêm: “Quan Phàm là nam hay nữ?”
“Nam.”
“Bao nhiêu tuổi?”
Thẩm Nghi không hiểu sao anh lại bỗng nhiên truy hỏi kỹ thế, nhưng vẫn nghiêm túc nghĩ rồi nhìn anh: “Hình như bằng tuổi anh.”
Chu Tùng Cẩn khẽ gật đầu, im lặng.
Chốc lát sau, anh cúi xuống nhìn giờ, rồi hôn nhẹ lên chóp mũi cô: “Làm việc ngoan nhé.”
“Vâng.” Thẩm Nghi nghẹn ngào, nhìn anh định rời đi, còn nhắc lại: “Anh cũng vậy, công tác suôn sẻ nhé.”
“Ừ.” Chu Tùng Cẩn đứng ở cửa, quay đầu mỉm cười với cô.
Cô nhìn theo bóng anh khuất sau cánh cửa, nhẹ nhàng đóng lại, tiếng bước chân mỗi lúc một xa. Cuối cùng, cánh cửa chính vang lên tiếng mở rồi khép lại, xung quanh rơi vào yên tĩnh.
Thẩm Nghi nằm ngửa trên giường, ngẩn ngơ một lúc mới nhận ra mình thật sự rất không nỡ xa anh.
Chỉ mới một tuần không gặp, chỉ còn ba ngày nữa là có thể gặp lại, vậy mà... nỗi nhớ vẫn cứ dâng trào không thể kìm nén.
Điện thoại sáng lên, là tin nhắn từ Chu Tùng Cẩn.
"Thẩm Nghi, em có thể đến làm việc bên cạnh anh không?"
Tim Thẩm Nghi giật thót, ngực trái như bị đánh một cái thật mạnh.
Trong đầu như có tiếng hét vang dội — Đồng ý đi! Ở bên anh ấy! Mỗi ngày đều gặp anh ấy, không rời xa nữa!
Nhưng lý trí nhanh chóng lấn át cảm xúc, đè nén giọng nói mê hoặc kia, trấn giữ nó thật chặt trong góc tối tâm trí.
Không thể dựa dẫm vào anh. Căn nhà đang ở không thể dựa vào anh. Sự nghiệp, càng không thể dựa vào anh.
Cô gõ ra mấy dòng rồi lại xóa đi. Sau cùng, ngẫm nghĩ thật kỹ, gửi lại hai chữ:
“Không được.”
Chu Tùng Cẩn ngồi trong xe, khi thấy hai chữ ấy, tim như bị một trận mưa xối xuống, lạnh buốt. Nhưng rất nhanh, sự trống rỗng biến thành bình tĩnh.
Anh nhìn ra bầu trời phương Đông đang lộ ra ánh hừng sớm, trong lòng tự nhủ: mình không nên hỏi cô một câu thiếu tôn trọng như vậy.
Cô có sở thích riêng, công việc riêng, cuộc sống riêng, anh không nên vì lòng ích kỷ mà kéo cô vào phạm vi quyền lực của mình.
Sau khi nhận ra điều đó, anh vội nhắn tin xin lỗi cô.
Hai người chỉ trao đổi vài câu, cuối cùng lại trở về những lời nói dịu dàng chan chứa tình cảm.
0 comments