Vo Tinh Dao Chuong 358

By Quyt Nho - tháng 2 13, 2026
Views

Chương 358: Ta tên Bất Bại, họ kép là Hiên Viên

Người dịch: Danh Vu

Thiệu Nhất Man và Thiệu Nhất Minh thấy tình thế không ổn, lập tức quát lớn: “Tam đệ, dừng tay!”

Nhưng Thiệu Nhất Xuyên lúc này trong mắt chỉ có Long Phi Phi, căn bản chẳng nghe rõ huynh trưởng đang nói gì.

Khoảng cách giữa hắn và Long Phi Phi càng lúc càng gần, khóe môi hắn cong lên một tia cười hung ác: “Đi chết đi!”

Ầm!

Một quyền đánh ra.

Thiệu Nhất Xuyên đột ngột sững người.

Hắn không cảm nhận được thân thể mềm mại, mà lại là một thứ lạnh lẽo và cứng rắn.

Ngay sau đó, Long Phi Phi trước mắt bỗng biến mất, để lộ tường đá màu cát vàng phía sau.

Rắc!

Một vết nứt từ chỗ đó từ từ mở ra.Thiệu Nhất Xuyên sắc mặt đại biến.

Ngu Chiêu thì mừng rỡ, lập tức tụ lực đánh ra một chưởng:“Thiệu đạo hữu, để ta giúp ngươi một tay!”

Nghe lời này, ba huynh muội họ Thiệu suýt nữa bị nàng chọc tức đến ngửa mặt ngất xỉu.

Sự tình là do nàng khơi mào, giờ lại còn làm ra vẻ hào hiệp tương trợ?

Thật sự quá vô liêm sỉ!

Nhưng lúc này họ đã bị kéo vào cuộc, nếu còn cố tỏ ra ngoài cuộc, chỉ càng khiến người ta chê cười.

Vì thế, Thiệu Nhất Man và Thiệu Nhất Minh cũng ra tay.

Thích chuyện náo nhiệt như Long Phi Phi đương nhiên không bỏ lỡ, cũng góp thêm một phần lực.

Dưới sự liên thủ của năm vị tu sĩ Nguyên Anh, bức tường đá bị phá vỡ, lộ ra một cái động khẩu lớn. Nhìn vào trong, lại thấy là một thông đạo khác.

Nhưng thông đạo này khác biệt đôi chút với nơi họ vừa ở, mỗi viên đá bên trong đều khắc những hoa văn cổ quái, ý nghĩa khó lường.Không cần thương lượng, mọi người đồng loạt lách người tiến vào thông đạo.

Ngay khi họ vừa đặt chân vào, những tảng đá rơi xuống liền bay ngược về vị trí cũ, khôi phục bức tường như chưa từng bị phá hoại. Tất cả nhìn nhau, lòng vẫn còn kinh hoàng.

“Ai lại thiết kế kiểu này? Thông đạo bên cạnh lại có thêm một thông đạo!” Thiệu Nhất Minh lầm bầm oán thán.

“Bớt nói đi, mau tìm đường ra!” Thiệu Nhất Manh nghiêm giọng, lập tức đi vào trong.

Thiệu Nhất Minh ngậm miệng, nhanh chân theo sau. Những người còn lại cũng nối bước tiến vào.

 Ánh mắt Ngu Chiêu bình tĩnh, nhưng thần thức vẫn luôn dõi theo những hoa văn trên đá. Những đường nét này nhìn qua thì rối rắm vô nghĩa, nhưng lại như ẩn chứa quy luật thâm sâu nào đó, khiến người ta vừa khó hiểu, vừa không thể ngó lơ.

Nàng âm thầm ghi nhớ các hoa văn đã thấy. Đột nhiên, phía trước vang lên tiếng bước chân gấp gáp. Nàng ngẩng đầu, thấy phía trước xuất hiện một lối ra hình vuông, bao phủ bởi một tầng kết giới, không thể dùng thần thức thăm dò bên trong.

Tư Đồ Kiếm Nam dừng bước, lộ vẻ do dự. Thông thường, gặp tình huống thế này, họ sẽ hội ý trước khi hành động. Nhưng không ngờ Thiệu Nhất Manh lần này lại không hề do dự, ném lại một câu: “Ta đi xem thử.”

Rồi lập tức xông thẳng vào kết giới. Tư Đồ Kiếm Nam tròn mắt, ngơ ngác, đây là Thiệu Nhất Man mà lão quen sao!?

“Đại tỷ!”

Hai người đệ đệ thấy tỷ tỷ liều lĩnh như thế, cũng nóng lòng theo sau. Quý Hàn Châu liếc nhìn Ngu Chiêu. Ngu Chiêu quay sang nhìn Long Phi Phi.

Long Phi Phi phất tay:“An toàn, có thể vào.”

Ngu Chiêu gật đầu. Quý Hàn Châu lập tức sải bước tiến vào. 

Bên trong kết giới, là một đại sảnh trống trải. Không có cửa ra, không có vật trang trí, thậm chí sau khi Tư Đồ Kiếm Nam là người cuối cùng bước vào, thông đạo phía sau cũng biến mất.

Thiệu Nhất Xuyên bực tức hét: “Lại là kiểu quỷ trận thế này? Lẽ nào lại muốn chúng ta đập tường để ra ngoài nữa!?”

Những người khác tuy không nói gì, nhưng vẻ mặt trầm trọng. Đại sảnh rộng lớn thế này, trống rỗng không mục tiêu, đưa họ vào đây rốt cuộc có mục đích gì?

Mọi người tản ra tìm kiếm đầu mối, Ngu Chiêu cũng chọn một góc, ngón tay lướt qua hoa văn đá, trong lòng càng thêm nghi hoặc.

“Những đường nét này, rốt cuộc ẩn chứa điều gì…?”

Không ai phát hiện điều gì hữu dụng. Khi bọn họ cho rằng lịch sử sẽ lặp lại, thì bỗng nhiên…

Một thanh âm trầm thấp, tang thương vang vọng trong đại sảnh: “Những kẻ khảo luyện, cuối cùng các ngươi cũng đến.”

Tất cả lập tức quay đầu, đồng loạt nhìn về hướng phát ra tiếng nói.

…Nhưng nơi đó, trống rỗng … chỉ là một khoảng không khí.

“Người khảo luyện, hoan nghênh các ngươi đến với thế giới của ta.

Ta tên là Bất Bại, họ là Hiên Viên! Có lẽ các ngươi quen biết cái tên khác của ta, Chiến Thần Hiên Viên!”

Mọi người khiếp hãi, phản ứng mỗi người một kiểu.

“Ngươi là Chiến ThầnHiên Viên!?”

“Không thể nào! Chiến Thần Hiên Viên đã mất từ bảy trăm năm trước, thọ nguyên sớm đã tận, sao có thể còn tồn tại!?”

“Hiên Viên tiền bối? Là… là thật sao!?”

Chiến Thần Hiên Viên, được xưng là kiếm tu đệ nhất trong thập đại kiếm tu, là thần tượng của vô số kiếm tu. 

Quý Hàn Châu chính là lấy ông làm mục tiêu mà ngày đêm khổ luyện, chỉ mong một ngày có thể sánh vai với Ngu sư tỷ. Đột nhiên nghe đến cái tên này, hắn vừa chấn kinh vừa kích động không kiềm chế nổi.

Giọng nói kia lại vang lên: “Năm xưa, ta cùng Vô Quy Tán Nhân quyết chiến tại Cô Phong, bất phân thắng bại, bèn vào Cổ tháp trong Vong Linh sa mạc bế quan, định ngày khác tái chiến.”

“Ai ngờ khi ta xuất quan, lại hay tin hắn tẩu hỏa nhập ma, từ đó ta chẳng còn hứng thú, lại quay về cổ tháp, bế quan mãi không rời.”

“Tháp này lưu giữ toàn bộ lĩnh ngộ và kinh nghiệm cả đời ta. Các ngươi, chính là những kẻ may mắn được chọn kế thừa truyền thừa của ta.”

Mọi người: !!!

Đây… chính là truyền thừa của Chiến Thần Hiên Viên! Không phải bánh từ trời rơi xuống thì là gì!?

Danh xưng "Chiến Thần" không chỉ vì ông kiếm thuật thông thiên, mà còn vì ông cực kỳ hiếu chiến. Hễ luyện xong một chiêu, liền tìm người tỉ thí. Người bại dưới kiếm ông, ông không bao giờ tìm đến lần thứ hai.

Người thắng ông, ông quyết không buông tha, liên tục khiêu chiến cho đến khi ông thắng được mới thôi. Chính vì thế mà thiên hạ mới gọi ông là: Chiến Thần Hiên Viên – Hiên Viên Bất Bại. Ông để lại truyền thừa, tất nhiên khiến toàn bộ kiếm tu điên cuồng. Tại đây có hai người là kiếm tu: Một là Quý Hàn Châu. Hai là Thiệu Nhất Minh. 

Lúc này, hai người ánh mắt đỏ ngầu, nhìn nhau đầy địch ý.Những người còn lại tuy không phải kiếm tu, nhưng cũng mừng rỡ, vì nơi đây chứa tài nguyên tích lũy cả đời của Hiên Viên Bất Bại, ai chẳng muốn?

Nhưng giọng nói lại vang lên, kéo mọi người trở lại mặt đất:

“Tuy nhiên——”

“Trong các ngươi, chỉ một người duy nhất có thể nhận truyền thừa và sống sót rời khỏi đây. Những kẻ còn lại… phải chết.”

Quý Hàn Châu và Thiệu Nhất Minh sắc mặt đại biến. Điều kiện thứ nhất thì có thể chấp nhận – ai mạnh người đó được. Nhưng điều kiện thứ hai… quá tàn khốc

“Hiên Viên tiền bối!” Thiệu Nhất Minh vội nói lớn “Dù chúng vãn bối không được truyền thừa, cũng tuyệt không tiết lộ chuyện này, xin tiền bối yên tâm!”

Nếu nơi đây không có huynh đệ tỷ muội ruột thịt, có lẽ hắn còn tham gia. Nhưng nếu phải giết người nhà để tranh truyền thừa, hắn không thể ra tay! Hắn chỉ mong thuyết phục được Hiên Viên Bất Bại thay đổi điều kiện. 

Thế nhưng…

Giọng nói kia vẫn kiên quyết: “Chỉ kẻ nào sống sót qua chém giết mới đủ tư cách nhận truyền thừa của ta.”

“Nếu các ngươi không ra tay, vậy thì … tất cả hãy ở lại đây vĩnh viễn.”

 

  • Share:

You Might Also Like

0 comments