Cung Dau 194 195 196

By Quyt Nho - tháng 2 12, 2026
Views

Chương 194: Cậu là ngủ... hay là cùng...

Sau một hồi quấn quýt, cả người Thẩm Nghi đã mệt rã rời, mí mắt nặng trĩu đến mức không thể mở lên nổi.

Cô nằm nghiêng, thân thể nhỏ nhắn vùi trong lớp chăn đệm mềm mại như mây, vai lưng mảnh khảnh tựa vào vòng tay rắn chắc của Chu Tùng Cẩn. Giọng cô yếu ớt thì thầm:

“Chu Tùng Cẩn, em muốn... đi tắm.”

Giọng anh khàn khàn như ngà say, khẽ vang bên tai cô: “Vừa mới tắm rồi, ngủ một lát đi.”

Thẩm Nghi không cố chấp nữa, khẽ động người một chút, nhíu mày lẩm bẩm: “Vậy... anh ra ngoài trước đã.”

Chu Tùng Cẩn khựng lại.

Anh miễn cưỡng rời khỏi người cô, thấy cô trằn trọc lật người một cách khó khăn thì bèn bế cô lên, ôm vào lòng, để cô tựa đầu lên ngực mình.

Anh thò tay vào trong chăn, nhấc một bên chân thon dài của cô đặt lên đùi mình, rồi nhẹ nhàng xoa lưng cô bằng lòng bàn tay ấm áp.

Khuôn mặt Thẩm Nghi tựa vào lồng ngực anh, cùng nhịp tim trầm ổn của anh dần ổn định lại, từ từ chìm vào giấc ngủ.

Chẳng bao lâu, chuông điện thoại vang lên bên cạnh giường. Chuông đổ ba tiếng, đã bị ai đó bắt máy rất nhanh.

“A lô?” Giọng khàn khàn của Chu Tùng Cẩn vọng thẳng từ lồng ngực anh vào tai Thẩm Nghi.

“Tùng Cẩn?” Đầu dây bên kia là giọng Cố Hoài: “Cậu đang ở đâu vậy?”

“Đang ngủ.” Chu Tùng Cẩn đáp gọn, giọng vẫn còn khàn, mang chút cáu kỉnh vì bị phá ngang khoảnh khắc thân mật.

“Mười một giờ rưỡi mà đã ngủ rồi hả?” Cố Hoài ngập ngừng giây lát, rồi trêu: “Mà giọng cậu sao thế? Cậu đang ngủ... ngủ thật ấy hả? Hay là... cùng cô Thẩm?”

“Không có gì thì tôi cúp đây.” Chu Tùng Cẩn lạnh lùng định dập máy, nhưng bị Cố Hoài cuống quýt giữ lại: “Ê đừng! Có chuyện thật đấy!! Là về Tiêu Đầu To, cậu ta xảy ra chuyện rồi!”

Chu Tùng Cẩn hạ thấp giọng, trở nên nghiêm túc hơn: “Cậu ta làm sao?”

“Ài, tóm lại nói một hai câu không rõ đâu. Cậu ta đánh nhau trong quán bar, giờ tôi với cậu ta và cô bé kia Hạ Quý cả ba đều đang bị giữ ở đồn công an. Cần có người bảo lãnh.”

Chu Tùng Cẩn trầm mặc một lúc: “Liên lạc với ba cậu ta chưa?”

Cố Hoài hạ giọng: “Tôi lén gọi rồi, bác Lâm nói... mặc kệ sống chết.”

Chu Tùng Cẩn nói vài câu ngắn gọn nữa rồi cúp máy.

Anh cúi đầu, phát hiện Thẩm Nghi đã mở mắt nhìn mình từ lúc nào.

“Xin lỗi, anh làm em tỉnh à.” Anh vén nhẹ tóc mai cô ra sau tai, nói dịu dàng: “Em ngủ tiếp đi, anh ra ngoài một lát.”

“Em đi với anh.” Thẩm Nghi nói.

Có vẻ cô đã nghe được nội dung cuộc gọi. Chu Tùng Cẩn hơi bất ngờ: “Em đồng ý để anh công khai mối quan hệ của chúng ta với họ?”

Thẩm Nghi từ ngực anh ngẩng đầu lên, nhìn anh như thể đang nói một điều quá hiển nhiên: “Chu Tùng Cẩn, bọn họ biết từ lâu rồi mà?”

Chu Tùng Cẩn ngập ngừng: “Cố Hoài đoán ra thôi.”

Anh nghĩ một chút, tiếp tục biện minh: “Còn Lâm Thiên Tiêu với Hạ Quý, anh chưa từng nhắc đến.”

Thẩm Nghi: “…”

“Ngay sau khi tụi mình xác định quan hệ không lâu, Hạ Quý đã gọi chúc mừng, nói là nghe từ Lâm Thiên Tiêu. Mà Lâm Thiên Tiêu thì nghe từ miệng Cố Hoài.”

Chu Tùng Cẩn khẽ cười bất lực: “Vậy cũng là lỗi của... Cố Hoài.”

Thẩm Nghi lườm anh một cái, nhưng không tiếp tục truy cứu, chỉ nhẹ giọng thở dài: “Đi thôi.”

Chu Tùng Cẩn kéo chăn bước xuống giường, rồi vào phòng thay đồ.

Lúc anh bước ra, đã chỉnh tề, khí chất ôn nhã lại trở về như thường ngày.

Thẩm Nghi không muốn cử động nhiều, nên chỉ ngồi trên giường thay váy áo sạch sẽ. Khi cô đang cúi đầu chỉnh lại cổ áo, Chu Tùng Cẩn lặng lẽ đứng sau lưng ngắm cô một lúc, rồi đột nhiên lên tiếng:

“Em còn bộ đồ nào khác không? Kiểu như áo hoodie, quần jeans ấy.”

Thẩm Nghi nghi hoặc quay đầu nhìn anh, liếc chiếc váy đen ôm sát người mình: “Bộ váy này... sao? Em chỉ mang hai bộ tới thôi.”

Cô liếc ra phía cửa, quần áo mặc ban ngày của cả hai đều bị nước làm ướt, rơi rải rác từ phòng khách đến phòng tắm: “Bộ còn lại đang ướt ngoài kia rồi.”

Chu Tùng Cẩn trầm mặc.

“Không sao đâu.” Anh liếc nhìn thân hình mềm mại trong chiếc váy đen ấy, bước tới trước mặt cô, từng nút từng nút cài lại cổ áo cho cô.

Khi đến nút cuối cùng trên cùng, Thẩm Nghi đẩy tay anh ra: “Nút này thôi khỏi, cài vào chật lắm.”

“Bên ngoài lạnh.”

“Ngộp thở.”

Chu Tùng Cẩn không còn cách nào, đành bỏ qua nút ấy. Anh thu lại ánh mắt sâu thẳm, quay người bước vào phòng thay đồ, lúc trở ra thì trên tay đã cầm thêm một chiếc áo vest nam.

Chương 195: Chuyện này được tính là ẩu đả đánh nhau

Tại đồn cảnh sát.

Cảnh sát nữ trẻ tuổi đưa cho Cố Hoài một túi đá chườm, anh mỉm cười dịu dàng: “Cảm ơn em gái, em chu đáo quá.”

Cô cảnh sát trẻ liếc nhìn anh một cái, vành tai hơi đỏ lên, nhỏ giọng đáp lại: “Không có gì.” Nói xong liền nhanh chóng quay người đi mất.

Cố Hoài áp túi đá lên khoé mắt hơi sưng của mình, vừa quay đầu lại thì thấy một cảnh sát dẫn Chu Tùng Cẩn và Thẩm Nghi từ cửa đi nhanh vào.

Ánh mắt anh lướt qua hai người họ đang đi sát nhau, tay chườm đá cũng khựng lại một chút. Anh lập tức nở nụ cười quen thuộc, bước lên đón: “Tùng Cẩn, cuối cùng cậu cũng tới rồi.”

Nói xong lại quay sang cô gái đi bên cạnh Chu Tùng Cẩn vẫy tay chào: “Chào Thẩm tiểu thư, lâu rồi không gặp.”

“Chào anh Cố.” Thẩm Nghi khẽ gật đầu với anh, ánh mắt liếc qua một vòng trong phòng rồi hỏi: “Hạ Hạ đâu rồi?”

“Hạ Hạ à? Ồ, cô ấy còn đang ở một phòng khác bị thẩm vấn.” Cố Hoài tiện tay chỉ về hướng ngoài cửa.

Chu Tùng Cẩn đánh giá anh một lượt, thấy mắt phải của anh sưng vù như một quả núi nhỏ, ánh mắt vốn mang ý cười lập tức biến thành ngạc nhiên: “Xảy ra chuyện gì thế?”

Cố Hoài thở dài: “Chuyện này nói đơn giản thôi. Tối nay tôi, Hạ Quý và Tiêu Đầu To đi uống rượu ở bar. Mới ngồi được một lát, mấy thanh niên ngồi bàn bên cạnh vừa vặn là em trai của Tiêu Đầu To – Lâm Dương và đám bạn của cậu ta. Đám đó hình như quen Tiêu Đầu To, nên mới đến bắt chuyện rồi nói vài câu đùa.”

“Vấn đề là đã nói xấu người ta mà còn nói to nữa. Kết quả là Tiêu Đầu To nghe thấy, cậu ta lập tức cầm chai rượu lên đập vào đầu người ta… Tôi và Hạ Quý chạy tới can, không may tôi ăn trọn một cú đấm…”

Cố Hoài nhún vai: “Thế đấy.”

“Họ nói gì?” Thẩm Nghi hỏi.

Cố Hoài nhìn cô vài giây. Cô mặc áo khoác nam kiểu âu, rõ ràng là của Chu Tùng Cẩn. Bên trong là váy đen ôm dáng, thân hình thon thả bị lớp áo khoác rộng che đi phần nào. Tóc dài vừa phải được vén sau tai, vài lọn tóc mái hơi ướt rủ trước trán.
Lông mày đậm nét, ánh mắt lẫn biểu cảm nơi khoé mi nhẹ đi vài phần, dịu dàng hơn hẳn so với hình ảnh lạnh lẽo khi xưa.

Cố Hoài chợt nhớ lại giọng khàn lạ thường của Chu Tùng Cẩn khi bắt máy điện thoại vừa nãy, lập tức hiểu được nguyên nhân cho sự thay đổi khí chất của Thẩm Nghi.

Anh thu ánh nhìn lại, mỉm cười bình tĩnh trả lời: “Chẳng qua là nói cậu ta là đồ phá gia chi tử, vô dụng, suốt ngày ăn chơi nhậu nhẹt.”

Thẩm Nghi khẽ nhắm mắt lại, không nói gì. 

Cố Hoài tiếp tục kể: “Thực ra những câu này Tiêu Đầu To nghe mãi thành quen rồi, mặt dày lắm, chẳng để tâm đâu. Chỉ là lần này bọn họ lôi cả em trai của cậu ta ra so sánh, nói là không bằng em trai. Vậy là trúng điểm yếu.”

“Em trai?” Thẩm Nghi hơi khó hiểu. Cô không biết Lâm Thiên Tiêu còn có một người em trai.

“Lâm Thiên Tiêu đâu rồi?” Chu Tùng Cẩn hỏi.

“Ở phòng tạm giam.” Một cảnh sát trung niên đứng cạnh trả lời: “Chu tiên sinh, trong đơn xin bảo lãnh của Lâm Thiên Tiêu, người được điền là anh.”

Chu Tùng Cẩn lịch sự gật đầu, rồi nói: “Vậy có thể cho chúng tôi gặp cậu ấy không?”

“Tất nhiên.” Cảnh sát nói xong liền dẫn cả nhóm đi về phía phòng tạm giam.

Trên đường, họ gặp Hạ Hạ vừa được thẩm vấn xong. Thẩm Nghi lập tức bước đến hỏi: “Hạ Hạ, cậu không sao chứ?”

Hạ Hạ chớp mắt vô tội, lắc đầu: “Tớ thì không sao, chỉ là anh Đầu To...”

Cô lại nhìn sang Chu Tùng Cẩn: “Chu tiên sinh, may mà anh đến rồi. Nếu không, anh Đầu To chắc sắp phát điên mất.”

Cả nhóm theo cảnh sát bước vào phòng tạm giam.

Lâm Thiên Tiêu đang bị nhốt trong một phòng kính, thấy Chu Tùng Cẩn bước vào liền lập tức xông tới đập vào cửa kính: “Tùng Cẩn, cứu tôi với!”

Chu Tùng Cẩn mặt không cảm xúc, không thèm để ý tới anh ta, quay sang hỏi cảnh sát: “Xin hỏi, tình hình của mấy người bị đánh thế nào rồi?”

“Cũng không bị thương nặng.” Cảnh sát đáp, “Vụ này bị xếp vào dạng ẩu đả đánh nhau. Chúng tôi đã hoà giải với ba người kia, họ cũng không muốn làm lớn chuyện hay báo về nhà. Họ chỉ yêu cầu bồi thường một khoản, rồi bỏ qua.”

“Bồi thường tiền?” Lâm Thiên Tiêu nghe thấy liền hét lên từ trong phòng kính:
“Bồi cái con khỉ! Cảnh sát các người làm việc kiểu gì vậy? Ai yếu ai đúng chắc? Tôi…”

Anh ta còn đang định đập cửa kính tiếp thì đã bị ánh mắt sắc lạnh của Chu Tùng Cẩn trừng cho im bặt.

Cảnh sát kia cũng chẳng thấy lạ, chỉ thản nhiên nhìn đồng hồ: “Xem giờ thì người bảo lãnh ba cậu kia chắc cũng sắp đến rồi.”

Chu Tùng Cẩn gật đầu với ông ta, bình thản nói: “Tiền bồi thường để tôi lo. Thủ tục bảo lãnh cho Lâm Thiên Tiêu, tôi sẽ xử lý.”

Chương 196: Đều là thứ rác rưởi

Lâm Thiên Tiêu lầm bầm chửi bới khi bị thả ra khỏi phòng tạm giam. Cả nhóm còn chưa kịp rời khỏi sảnh chính của đồn cảnh sát thì đã đụng ngay hai người bước vào từ cửa chính.

Là hai người đàn ông, một trong số đó chính là Lâm Dương.

Người kia thì lớn tuổi hơn, vóc dáng trung bình, tóc đã bạc trắng, đeo kính gọng đen, khí chất trầm ổn và nghiêm nghị.

Vừa nhìn thấy hai người kia, sắc mặt Lâm Thiên Tiêu lập tức tối sầm lại.

Cố Hoài và Chu Tùng Cẩn nhìn nhau, kín đáo trao đổi ánh mắt. Sau đó Cố Hoài chủ động bước lên, vươn tay bắt tay với người đàn ông lớn tuổi đi trước Lâm Dương, nở nụ cười lễ độ: “Chú Lâm, sao chú lại đến đây ạ?”

Ba của Lâm không hề bắt tay lại, chỉ lạnh nhạt nhìn Cố Hoài một cái, thấy mặt anh ta bầm dập, toàn thân nồng nặc mùi rượu, chỉ “ừ” một tiếng rồi đi thẳng về phía Chu Tùng Cẩn phía sau.

Ông nói với Chu Tùng Cẩn: “Tùng Cẩn à, thằng nhóc này gây chuyện, làm phiền cháu rồi.”

Chu Tùng Cẩn lễ phép gật đầu: “Không sao, cháu nên làm vậy mà.”

Lâm Thiên Tiêu đảo mắt khinh thường, đi tới ngồi phịch xuống ghế ở một bên phòng chờ, vắt chéo chân, ngả ngớn nói: “Ai cho mấy người tới bảo lãnh hả?”

Ánh mắt nghiêm khắc của cha Lâm xuyên qua đám người, quét thẳng về phía cậu, giọng lạnh như băng: “Tôi không đến để bảo lãnh anh.”

Lâm Thiên Tiêu khựng lại.

Lâm Dương bước lên từ phía sau ông ta, nửa cười nửa không nhìn Lâm Thiên Tiêu, nói: “Tôi đến bảo lãnh ba người bạn bị anh đánh. Ba tôi tình cờ ngồi trong xe tôi nên đi cùng luôn.”

Khóe môi Lâm Thiên Tiêu giật giật, hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý đến Lâm Dương mà quay sang cười nhạt với ba mình: “Đúng là thế thật, bạn của thằng rác rưởi thì toàn là rác rưởi cũng đáng để ông đích thân đến tận đây. Còn tôi thì sao? Tôi chỉ là đồ bỏ đi thôi mà!”

“Không phải sao?” Ba Lâm nhìn thẳng vào cậu, ánh mắt sắc lạnh như dao, giọng nói từng chữ như dao cắt: “Mỗi ngày rượu chè, đánh nhau, sống chẳng có chút thể thống gì. Không phải phế vật thì là gì?”

Lâm Thiên Tiêu bị câu nói ấy chọc giận đến đỏ bừng cả mặt. Anh ta bật dậy, chỉ tay vào ba mình và Lâm Dương, gào lên như điên: “Tôi là phế vật, vậy ông thì sao? Còn cái gia đình ba người các người là gì?”

Ánh mắt anh đỏ rực, từng chữ rít ra từ kẽ răng: “Đều là thứ rác rưởi!”

Cha Lâm nheo mắt lại, giọng trầm thấp: “Anh nói gì?”

Cố Hoài vội kéo Lâm Thiên Tiêu lại, cố hòa giải: “Được rồi, chú Lâm đừng để bụng, Tiêu nó miệng tiện thôi.”

“Tôi là miệng tiện, còn ông ta là đồ tiện trong xương!” Lâm Thiên Tiêu đẩy phắt Cố Hoài ra, chỉ thẳng vào mặt cha mình, gào lên: 

“Lâm Truyền Chí, ông tưởng không có mẹ tôi thì ông là cái thá gì à? Cái con tiểu tam ông mang về từ quê, còn cái thứ con hoang đứng sau lưng ông, nó lại là cái thá gì?!”

Hạ Quý bên cạnh thấy cậu giận dữ như vậy, sợ đến nỗi vội nép vào cạnh Thẩm Nghi.

Thẩm Nghi nhẹ nắm tay cô để trấn an, đồng thời cũng liếc nhìn sang Chu Tùng Cẩn.

“Lâm Thiên Tiêu!” Chu Tùng Cẩn thấy cậu càng nói càng quá, nghiêm giọng cắt ngang: “Đang ở trong đồn cảnh sát, đừng làm loạn nữa.”

“Để nó nói.” Cha Lâm lạnh giọng nói.

Lâm Thiên Tiêu cười điên dại: “Tôi nói sai chỗ nào hả, Lâm Truyền Chí? Không có mẹ tôi, không có tài sản của ông bà ngoại tôi, thì làm gì có cái gọi là Tập đoàn Lâm thị bây giờ?!”

“Ông chỉ là thằng nhà quê rác rưởi! Mẹ tôi mù mắt mới đi lấy ông. Rồi sao? Đổi lại được cái gì?”

“Ông bà ngoại tôi vừa mất, ông giành lấy quyền kiểm soát công ty, rồi dắt theo con tiểu tam quê mùa và con hoang của bà ta, đường hoàng vào cửa, còn vênh váo hống hách...!”

“Mẹ tôi bị hai kẻ tiện nhân đó dồn ép đến mức trầm cảm, rồi nhảy lầu, cắt cổ tay, cuối cùng bị đưa vào viện tâm thần...”

“Đủ rồi, Tiêu Đầu To...” Cố Hoài muốn cản, nhưng lại bị Lâm Thiên Tiêu đẩy ra lần nữa.

“Lâm Truyền Chí, ông biết câu cuối cùng mẹ tôi nói với tôi trước khi chết là gì không? Bà nói: ‘Thiên Tiêu, con không cần buồn vì mẹ...’”

“‘...vì cuối cùng mẹ cũng được giải thoát rồi!!’” Cậu hét lên, đôi mắt đỏ hoe, hai hàng nước mắt tức giận lăn dài.

Hạ Hạ nghe đến đó sững sờ không nói nên lời. Cô nhìn Thẩm Nghi, cả hai ánh mắt chạm nhau, trong lòng không khỏi chấn động. Thì ra gia cảnh của Lâm Thiên Tiêu lại phức tạp đến vậy.

“Nhiều năm trôi qua, Tập đoàn Trình thị đã thành Lâm thị, ông là Tổng giám đốc sáng lập Lâm thị, cái con tiện nhân kia bây giờ là bà Lâm, còn cái thứ con hoang đứng sau ông thì là người thừa kế Lâm thị.”

“Có ai mẹ nó biết được hôm nay địa vị của mấy người là dẫm lên xác mẹ tôi mà có được không?!”

Tiếng chửi giận dữ của Lâm Thiên Tiêu vang vọng khắp đại sảnh đồn cảnh sát, cả phòng im bặt như tờ.

Mấy tên say rượu, đánh nhau, trộm xe bị bắt vào đồn cũng trợn tròn mắt nhìn nhau, ngơ ngác không dám hó hé.

Không còn dám cãi lộn với mấy chú cảnh sát, đứa nào đứa nấy tự giác ngồi xó, chăm chú hóng drama gia đình của nhà giàu.

(Bạn Quýt: người đáng ghét cũng có chỗ đáng thương. tuy hiểu được vì sao LTT lại ghét những người tới từ nông thôn nhưng vẫn không ưa nổi cái miệng tiện này được. nói chung vẫn ghét)

  • Share:

You Might Also Like

0 comments