Chương 890: Xứ Tuyết
“Gặp ác mộng sao?” Thẩm Mặc hỏi cô.
Bạch Ấu Vi ngơ ngác một lúc, rồi quay sang nhìn người bên gối: “...Sao anh biết?”
Thẩm Mặc khẽ cười, vén lọn tóc vương trên má cô, nói: “Lúc nãy chân em cứ co duỗi, còn đạp trúng anh nữa.”
Nghe vậy, Bạch Ấu Vi cũng bật cười, đưa chân cọ vào người anh trong chăn: “Có trơn không?”
“Yên nào.” Thẩm Mặc giữ lấy cô, đặt một nụ hôn lên trán: “Ngủ đi, đừng quậy nữa, đã nửa đêm rồi.”
Nhưng Bạch Ấu Vi lại không buồn ngủ.
Cô rúc trong lòng Thẩm Mặc, nhắm mắt một lúc rồi lại mở ra, nói: “Lấy giúp em đạo cụ mà Đỗ Lai đưa đi.”
Thẩm Mặc hơi sững người, cúi xuống nhìn cô: “Em muốn xem bây giờ?”
“Ừ.” Bạch Ấu Vi gật đầu: “Dù gì cũng phải xem, chi bằng bây giờ.”
Thẩm Mặc không hiểu vì sao cô lại thay đổi quyết định. Lúc mới rời khỏi mê cung, cô vẫn còn do dự, thế mà giữa đêm lại bất ngờ muốn xem.
Anh trở mình ngồi dậy, bật đèn, lấy từ trong túi ra mảnh pha lê phép thuật rồi đưa cho Bạch Ấu Vi.
Mảnh pha lê vừa chạm tay đã thấy lạnh buốt.
Bạch Ấu Vi khẽ thở ra một hơi, âm thầm nhẩm tên người mà cô nghĩ đến. Từng chút một, mảnh pha lê bắt đầu hiện lên hình ảnh.
Dù đã chuẩn bị tâm lý, cô vẫn không khỏi nín thở.
Trong mảnh pha lê xuất hiện hình ảnh một người phụ nữ.
Người đó có vài phần giống Bạch Ấu Vi, không trang điểm nhưng vẻ đẹp lại thanh tú tuyệt trần.
Cô và Thẩm Mặc liếc nhìn nhau, cả hai đều thấy rõ sự kinh ngạc trong mắt đối phương.
“...Đó là mẹ em sao?” Bạch Ấu Vi ngỡ ngàng.
Thẩm Mặc nhìn kỹ một lúc rồi gật đầu: “Là dì Vương. Trông bà ấy trẻ hơn rất nhiều.”
Vương Tĩnh Hiền vốn giữ gìn nhan sắc rất tốt, dù hơn bốn mươi nhưng nhìn vẫn như ba mươi. Mà trong mảnh pha lê này, tuổi tác gần như không còn hiện rõ. Bà khoác áo choàng lông cáo trắng, đứng giữa trời tuyết, tinh khiết và yên tĩnh, hệt như yêu tinh đến từ xứ tuyết.
“Nhìn phía sau bà ấy kìa, là gì vậy?” Thẩm Mặc chỉ vào hậu cảnh bên cạnh bà:
“Không giống sườn núi.”
Bạch Ấu Vi nheo mắt nhìn kỹ.
Mảnh pha lê chỉ to cỡ lòng bàn tay, nên hình ảnh rất nhỏ, hậu cảnh phía xa lại càng mơ hồ.
“Hình như là… nhà cao tầng?” Bạch Ấu Vi không chắc chắn.
Đúng lúc đó, Vương Tĩnh Hiền trong hình ảnh bắt đầu di chuyển.
Bà xoay người, đi về một hướng, cảnh vật cũng từ từ thay đổi theo.
Bạch Ấu Vi thấy rõ hơn nhiều tòa nhà cao tầng, phủ kín bởi tuyết trắng, chỉ còn lộ ra hình dáng lô nhô. Nếu không nhìn kỹ, thật sự rất giống đồi núi.
Thẩm Mặc cầm điện thoại trên tủ đầu giường, nhanh chóng chụp lại vài tấm ảnh từ mảnh pha lê.
Bạch Ấu Vi hơi sững sờ.
Thẩm Mặc nói: “Không chắc những hình ảnh này tồn tại được bao lâu, giữ lại vài tấm phòng khi sau này cần xác định vị trí mẹ em.”
Bạch Ấu Vi thì thào: “Nhưng tuyết phủ hết rồi...”
“Chúng ta có thể không phân biệt được, nhưng Chu Hoài Cẩm và giáo sư Tống thì có thể.” Thẩm Mặc chụp thêm vài tấm, điện thoại bỗng báo pin yếu.
Lâu rồi anh không sạc, thỉnh thoảng còn bị Đàm Tiếu mượn để chơi game nên pin chẳng còn bao nhiêu.
Anh đứng dậy định đi tìm dây sạc.
Chưa kịp tìm xong thì Bạch Ấu Vi đã nói: “Không cần tìm nữa, hình biến mất rồi.”
Cô đặt mảnh pha lê xuống, chẳng rõ trong lòng là tư vị gì.
Vui ư? Vì mẹ cô vẫn còn sống.
Thất vọng ư? Vì bà còn sống mà không một lần đi tìm đứa con gái của mình.
Cũng có thể là... chai lì. Vì cô vốn chẳng dám hy vọng.
Người ta nói: bệnh lâu không ai chăm, con hiếu cũng nhạt dần. Mà khi đứa con ốm triền miên, có lẽ... người làm mẹ cũng đã quá sức chịu đựng.
Thẩm Mặc trở lại giường, lật xem từng tấm ảnh trong album: “Chừng này ảnh chắc là đủ rồi.”
Chương 891: Trận chiến thứ ba
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Mặc đã mang theo điện thoại đi tìm Sở Hoài Cẩm.
Gần đây sức khỏe của giáo sư Tống ngày càng yếu, thời gian tỉnh táo cũng ngày càng ít, nên Sở Hoài Cẩm đã giao chuyện đó cho nhóm nghiên cứu. Người tiếp nhận là một người quen của họ – Lý Lý.
Nghe nói có một công nghệ có thể sử dụng bản đồ vệ tinh để đối chiếu với cụm kiến trúc trong ảnh, từ đó tìm ra vị trí gần giống rồi tiến hành sàng lọc thủ công.
Tóm lại, hiện giờ đã có thể xác định Vương Tĩnh Hiền không ở Bắc Cực, bởi nơi đó hoàn toàn không thể có mật độ kiến trúc dày đặc như trong bức ảnh.
Việc này cần vài ngày mới có kết quả, trong khi trận chiến thứ ba đã đến sát bên rồi.
Bạch Ấu Vi đành tạm gác lại chuyện này, thu dọn hành lý, chuẩn bị cho trận chiến thứ ba của mình.
Trận chiến thứ ba của cô là Chiến dịch số 1 do giám sát viên Chú Hề phụ trách. Quy tắc quy định tối thiểu một người tham chiến, không giới hạn số lượng tối đa.
Những thương vong xảy ra ở “vườn thú hoang dã” vẫn còn in đậm trong ký ức, vì thế lần này Bạch Ấu Vi chỉ dẫn theo một mình Thẩm Mặc tham chiến.
Hai người đến đại sảnh nghỉ ngơi.
Chiến tranh kéo dài đến hiện tại, số lượng người còn lại đã giảm mạnh. Bạch Ấu Vi liếc mắt nhìn quanh, thấy Phó Diệu Tuyết và Đỗ Lai, thấy cả Nghiêm Thanh Văn, và cả Willard – người họ từng gặp ở khách sạn Ngày Mai… Ước chừng chỉ còn năm, sáu chục người, đứng lác đác trong đại sảnh.
Bốn vị giám sát viên là Chú Hề, Tiểu Cầu, Truyện Tranh Nam và Lão nhân áo xám vẫn đứng như thường lệ trước những khối lập phương phát sáng, chờ quốc vương tiến vào chiến trường.
Quý ông đầu thỏ đứng ở chính giữa, giọng nói lịch sự và ấm áp:
“Trận chiến thứ ba sắp bắt đầu. Tổng cộng có 8 vị quốc vương tham chiến.
2 người chọn chiến dịch số 1,
2 người chọn chiến dịch số 5,
4 người chọn chiến dịch số 10,
0 người chọn chiến dịch số 20.
Mỗi chiến dịch không thể chọn lặp lại, sau bốn chiến dịch sẽ tiến vào trận quyết đấu cuối cùng.
Vậy, xin mời mọi người bước vào chiến trường.”
Chỉ còn lại 8 quốc vương.
Bạch Ấu Vi khẽ siết chặt tay.
Chỉ còn 8 người – nếu không tính hai người gần như chắc chắn sẽ đầu hàng là Nghiêm Thanh Văn và Phó Diệu Tuyết, thì đối thủ thực sự của cô chỉ còn lại 5 người. Khoảng cách đến chiến thắng cuối cùng, đang ngày một gần hơn.
Các quốc vương xác nhận thông tin trên đồng hồ với thần dân của mình, rồi lần lượt bước vào khối lập phương phát sáng.
Bạch Ấu Vi hít sâu một hơi, cũng bước vào.
Bên trong khối lập phương là một không gian trắng xóa. Trước mặt cô hiện lên mô hình 3D của đối thủ trận này, kèm theo thông tin liên quan.
【Quốc vương đối địch】
Tuổi: 37
Chiều cao: 181cm
Cân nặng: 85kg
Nhóm máu: A
Khu vực: …
【Có muốn đầu hàng không?】
Bạch Ấu Vi chọn từ chối đầu hàng, lặng lẽ chờ đếm ngược kết thúc.
5… 4… 3… 2… 1… 0.
Cảnh vật trước mắt lập tức biến mất.
Cô phát hiện mình đang ở trong một căn phòng trắng hình lập phương. Thẩm Mặc cũng có mặt, ngoài họ ra còn có một người đàn ông trung niên – chính là đối thủ của trận chiến lần này.
Mặt vuông, trán rộng, sống mũi cao, tóc màu nâu đỏ, ngũ quan bình thường nhưng thân hình thì cường tráng, khiến toàn bộ ngoại hình trông có phần lạ lẫm, không cân đối.
Anh ta chú ý đến ánh nhìn của Bạch Ấu Vi, nở nụ cười thân thiện như người qua đường, rồi bước lại gần, chìa tay phải ra: “Chào cô, tôi là Hans, có vẻ cô chính là đối thủ của tôi lần này.”
Bạch Ấu Vi hơi nhướn mày, nhìn tay anh ta mà không đưa tay đáp lại.
Thẩm Mặc thì bắt tay xã giao, lạnh nhạt nói: “Chào anh.”
Đối phương không hề có địch ý, tiếp tục trò chuyện với Bạch Ấu Vi: “Tôi đến từ Bacharach, cô từng nghe qua chưa? Là một thị trấn nhỏ ở Đức, rất đẹp. Nếu các bạn có dịp đến, chắc chắn sẽ yêu nơi đó.”
Bạch Ấu Vi cau mày sâu hơn, không hiểu nổi logic suy nghĩ của người đàn ông tên Hans này.
Trời ạ, họ đang là đối thủ sinh tử mà, anh nói mấy chuyện này làm gì?
Hans dường như nhìn thấu suy nghĩ của cô, cười hiền lành: “Dù ai trong chúng ta thắng, thì cuối cùng cũng sẽ giúp thế giới trở lại yên bình, đúng không? Nên kể cả có thua, từ một góc nhìn khác, cũng vẫn là chiến thắng – là người chiến thắng vĩ đại vì chiến đấu vì thế giới.”
Chương 892: Không ai là người bình thường cả
“Chúng ta đều có chung một mục tiêu, bất kể ai thắng ai thua trong trận chiến này, cũng không cần phải thù hằn lẫn nhau.” Hans lại mỉm cười với Bạch Ấu Vi:
“Cứ thoải mái đi, biết đâu chúng ta còn có thể trở thành bạn bè.”
Bạch Ấu Vi cảm thấy người này thật kỳ lạ...
Vào trò chơi là phải sinh tử phân tranh, làm sao mà làm bạn được?
Hơn nữa, giọng điệu khi anh ta nói câu đó lại rất nhẹ nhàng, cứ như không phải đang ở trận chiến thứ ba vậy.
Ngay cả cô cũng có chút căng thẳng, vậy mà đối phương lại bình thản như không, không biết trong tay hắn ta đang nắm giữ thứ gì.
“Xem ra đây chính là địa điểm thi đấu của vòng chiến thứ ba rồi nhỉ, có vẻ hơi nhỏ...” Hans nhìn quanh một lượt, rồi cảm thán:
“Không biết sẽ là trò chơi kiểu gì, hy vọng đừng quá nguy hiểm.”
Thẩm Mặc liếc sang nhóm người không xa, hỏi: “Bọn họ là thuộc hạ của anh à?”
Trong căn phòng này có tổng cộng mười người, trừ Bạch Ấu Vi và Thẩm Mặc thì còn tám người nữa.
Hans gật đầu cười: “Đều là những người bạn tôi quen trong trò chơi. Bọn tôi vì một lý tưởng chung mà đoàn kết lại, chỉ cần có thể giúp thế giới quay về như cũ, hy sinh bao nhiêu cũng sẵn lòng.”
Nói rồi, anh ta còn phất tay gọi nhóm của mình lại gần, cười tươi: “Bọn tôi rất mạnh đấy, đã vượt qua Chiến dịch 10 và Chiến dịch 5 thành công. Nếu không vì thiếu người, lần này đã tham gia cả Chiến dịch 20 rồi. Để tôi giới thiệu cho nhé…”
Mấy người trong nhóm của Hans bước tới gần, và anh ta bắt đầu giới thiệu từng người với Thẩm Mặc và Bạch Ấu Vi:
“Đây là Dim, đừng nhìn vóc dáng nhỏ bé mà xem thường, cậu ấy leo núi siêu giỏi, ở dưới nước cũng chẳng làm khó được đâu.
Đây là Julian, cuốn bách khoa toàn thư sống của đội tôi.
Còn đây là Morrin, chiến binh dũng mãnh nhất, chẳng ai cản nổi nắm đấm của cậu ta...”
Hans giới thiệu từng người một, sau đó quay sang nhìn Bạch Ấu Vi và Thẩm Mặc với ánh mắt đầy mong chờ, như thể cũng đang chờ đợi họ tự giới thiệu về bản thân.
Nhưng Bạch Ấu Vi thật sự không biết nói gì.
Thẩm Mặc đơn giản nói: “Tôi là Thẩm Mặc, cô ấy là Bạch Ấu Vi, bọn tôi là cộng sự.”
Không thêm bất kỳ lời nào, vì thật sự chẳng cần thiết.
Hans cũng không để tâm, vẫn giữ nụ cười: “Hai người là người yêu đúng không?”
Bạch Ấu Vi hơi sững lại, rồi nhìn kỹ gương mặt có vẻ chất phác lương thiện của “người đàn ông hiền lành” trước mắt.
Hans khẽ lắc đầu, dịu dàng nói: “Tôi sợ nhất trong trò chơi là gặp phải các cặp đôi. Vì làm tổn thương một người, sẽ khiến người còn lại cũng đau đớn tột cùng. Hy vọng lần này, vận may sẽ mỉm cười với hai người, không để hai người bị chia cắt.”
Câu nói nghe có vẻ hay, nhưng sao lại khiến người ta thấy khó chịu?
Cuối cùng Bạch Ấu Vi không nhịn được nữa, nhìn chằm chằm Hans rồi hỏi: “Anh có bệnh không đấy?”
Hans thoáng ngạc nhiên.
Bạch Ấu Vi nói tiếp: “Cho dù mấy người các anh có chết sạch, tôi và bạn trai tôi cũng chẳng sao cả, hiểu chưa?”
Hans hơi trợn tròn mắt, trông rất kinh ngạc, lặng người hai giây rồi mỉm cười, chẳng hề tức giận.
“Bạn gái anh đáng yêu thật đấy.” Anh ta cười nói với Thẩm Mặc, như thể những lời sắc bén của Bạch Ấu Vi chỉ là giận dỗi trẻ con.
Thẩm Mặc nhẹ nhàng choàng tay qua vai Bạch Ấu Vi, cũng mỉm cười: “Ừ, cô ấy đúng là rất đáng yêu.”
Hans quay người định rời đi.
Thẩm Mặc lại lên tiếng: “Nhưng tôi thấy... cô ấy nói đúng đấy.”
Bước chân của Hans khựng lại.
Một lúc sau, anh ta quay người nhìn hai người, ánh mắt sâu thẳm, giọng điệu đầy tiếc nuối: “Tại sao những đối thủ tôi gặp đều không hiểu rằng, chỉ khi thế giới chiến thắng thì toàn nhân loại mới thật sự chiến thắng? Thù hận và đối đầu chỉ khiến người ta mù quáng... Không thể đạt được đồng thuận, tôi thật sự rất tiếc.”
Chương 893: Căn Phòng Tiếng Trung (1)
Sau khi Hans rời đi, Bạch Ấu Vi khẽ chọt vào hông của Thẩm Mặc, giọng đầy oán thán:
“Tại sao những người chơi mà tụi mình gặp, chẳng ai bình thường cả?”
Thẩm Mặc suy nghĩ nghiêm túc một lúc rồi đáp:
“Có thể lúc đầu họ đều bình thường, nhưng chơi riết rồi... trở nên không bình thường nữa.”
Bạch Ấu Vi bật cười khúc khích:
“Anh nói cũng đúng đó.”
Cô thân mật dựa sát vào người anh, ngẩng đầu hỏi:
“Thế còn em thì sao? Em có bị “hỏng” luôn rồi không?”
“Em khác bọn họ.” Thẩm Mặc cúi đầu thì thầm bên tai cô “Em là vốn dĩ không bình thường, giờ thì đang dần... trở lại bình thường thôi.”
Mặt Bạch Ấu Vi tối sầm lại, bèn giơ tay cấu mạnh vào bắp tay anh!
…
Chờ thêm khoảng ba đến năm phút nữa, vị giám sát viên cuối cùng cũng đến nơi.
“Xin lỗi~ xin lỗi~ tôi tới trễ rồi!” Một Chú Hề bỗng dưng xuất hiện như từ không trung, cưỡi chiếc xe một bánh lạch bạch tiến lại gần, cúi chào mọi người “Vì số lượng người chơi vượt mức dự kiến nên bọn tôi phải điều chỉnh trò chơi gấp. Để các vị đợi lâu thật ngại quá~”
Bạch Ấu Vi nhíu mày hỏi:
“Trò chơi chiến dịch mà còn điều chỉnh sát giờ như vậy, có xảy ra sự cố gì không?”
“Không đâu~ không đâu~” Chú hề cười toét miệng, lộ ra nụ cười đầy khoa trương “Trận chiến số 1 có hơi khác những trận chiến khác một chút. Vì cần đạt số người chơi tối thiểu, nên phải đảm bảo sự cân bằng giữa phe số đông và phe số ít.”
Những trò chơi khác thường có số lượng người chơi cố định. Ví dụ như khách sạn Ngày Mai mỗi đội 5 người, hay như trong vườn thú hoang dã mỗi đội 8 người.
Nhưng trận chiến lần này, bên Bạch Ấu Vi chỉ có hai người, trong khi nhóm của Hans có tới tám người. Thế nên việc chú hề nói phải đảm bảo sự cân bằng khiến Bạch Ấu Vi không khỏi tò mò: nó định làm cách nào để cân bằng đây?
Chú hề hắng giọng một cái, nghiêm túc tuyên bố:
“Chào mọi người!~ Hoan nghênh đến với chiến dịch lần này. Tôi là giám sát viên, bây giờ sẽ giải thích luật chơi cho các bạn nhé~”
“Trời dạo này nóng quá, có một con cừu nóng đến chịu không nổi, bèn đi cạo lông, kết quả là nó mất ngủ! Vì nó mất... “lông”! A hahahahaha!”
Chú hề phá lên cười như điên.
Bạch Ấu Vi: “……”
Nhóm của Hans thì lại rất phối hợp, còn cười hùa theo vài tiếng.
Bạch Ấu Vi cảm thấy vô cùng khó hiểu:
“Cái trò gì vậy?”
Thẩm Mặc thì thầm bên tai cô:
“Giám sát viên này hay giả vờ mình hài hước, em đừng để tâm.”
“Ha ha… cười xong rồi, không khí cũng vui hơn! Giờ bắt đầu thôi nào!” Chú hề phấn khích nói
“Trò chơi lần này chia làm hai khu: khu A và khu B. Nếu khu A kết thúc mà phe Vua chiến thắng, thì trò chơi kết thúc ngay. Ngược lại, nếu hai Vua trong khu A không phân thắng bại, thì sẽ lập tức chuyển sang khu B.”
Bạch Ấu Vi nhíu mày hỏi:
“Ý là... chúng tôi phải chơi hai ván à?”
“Có thể hiểu vậy, nhưng cũng chưa chắc.” Chú hề cưỡi xe một bánh trượt tới.
“Biết đâu hai bên phân định thắng thua ngay ở khu A thì sao. À mà tôi từng thấy trường hợp cả hai phe đều bị loại ngay ở khu A rồi đó~”
Bạch Ấu Vi hơi bất ngờ:
“…Từng thấy?”
Hans xen vào:
“Quả nhiên là vậy à? Trận chiến mê cung từng xuất hiện trong quá khứ, đúng không? Rốt cuộc mục đích của các người là gì?”
“Mục đích á?” Chú hề nghiêng đầu, cười toe toét.
“Sắp biết rồi, chỉ cần trận chiến kết thúc, tất cả những điều các người muốn biết sẽ có câu trả lời. Nhưng tiền đề là... ít nhất trận này các người phải sống sót.”
Nói rồi hắn cưỡi chiếc xe tí hon lạch bạch tới gần tường, giơ tay gõ lên đó.
Mỗi lần gõ là một cánh cửa xuất hiện.
Tổng cộng năm cái.
Trò chơi của khu A có tên là: Căn phòng Tiếng Trung.
Chương 894: Căn Phòng Tiếng Trung (2)
“Các đội sẽ chia thành hai nhóm. Một nhóm ở ngoài cửa để đặt câu hỏi, nhóm còn lại vào bên trong trả lời.
Xin lưu ý, mỗi lượt trả lời sẽ có bốn phương án nhiễu và một đáp án đúng, tổng cộng là năm lựa chọn. Sau khi người chơi bên trong hoàn tất phần trả lời, đáp án sẽ hiển thị trên cánh cửa. Người chơi bên ngoài phải xác định cánh cửa nào là nơi đồng đội của mình đang ở. Nếu chọn đúng, cả hai bên cùng vượt qua. Nếu chọn sai, cả hai sẽ bị loại ngay lập tức.”
Chú Hề búng tay một cái, năm cánh cửa phía sau hắn đồng loạt mở ra. Bên trong là năm căn phòng trắng trống trơn, giống hệt nhau.
“Vậy thì, hai vị Quốc Vương, mời chọn thần dân của mình để bước vào phòng.”
Hề nhếch miệng cười, ánh mắt lấp lánh như đang xem kịch vui: “Không cần gấp đâu, các người có đủ thời gian để suy nghĩ. Ai sẽ vào trong trả lời, ai sẽ ở ngoài đặt câu hỏi.”
Bạch Ấu Vi và Thẩm Mặc liếc nhìn nhau. Họ chỉ có hai người, nên hiển nhiên một người phải vào trong, người còn lại ở ngoài. Bên phía Hans thì phải chọn ra bốn người vào trong phòng.
“Chủ đề của vòng này là ‘Phòng tiếng Trung’.” Bạch Ấu Vi nói.
“Ừ.” Thẩm Mặc gật đầu: “Một trong Mười nghịch lý nổi tiếng nhất. Giám sát quan chọn chủ đề này, chắc chắn có dụng ý.”
Anh nhìn năm cánh cửa trước mặt, chậm rãi nói tiếp: “Cái gọi là phương án nhiễu, chắc là chỉ trí tuệ nhân tạo.”
Phòng tiếng Trung là một thí nghiệm giả tưởng do triết gia người Mỹ John Searle đề xuất. Trong thí nghiệm, một người không biết tiếng Trung bị nhốt trong một căn phòng kín, có sẵn một cuốn sách ghi lại cách chuyển ngữ Trung – Anh, kèm giấy và bút. Người bên ngoài sẽ đưa vào các mảnh giấy ghi tiếng Trung qua một ô cửa nhỏ. Người trong phòng dựa vào sách để “dịch” và viết câu trả lời bằng tiếng Trung, dù anh ta không hiểu gì cả. Nhìn từ bên ngoài, ai cũng sẽ nghĩ anh ta biết tiếng Trung.
Thí nghiệm này nhằm phản bác quan điểm cho rằng AI có thể thật sự hiểu và tư duy, cho rằng máy tính chỉ đơn giản là mô phỏng quá trình tư duy, không phải tư duy thật sự.
Phía Hans rõ ràng cũng biết đến thí nghiệm nổi tiếng này, anh ta bàn bạc nhỏ với đồng đội một lúc rồi hỏi giám sát quan: “Cụ thể thì phương án nhiễu sẽ gây nhiễu từ những khía cạnh nào?”
“Cái này à…” Chú Hề nhún nhảy tiến lại gần:
“Chúng sẽ cố gắng bắt chước các người, học theo cách nói chuyện của các người.”
“Học theo cả tư duy của chúng tôi sao?” Hans hỏi kỹ: “Ví dụ như ký ức chẳng hạn?”
Bạch Ấu Vi liếc nhìn anh ta – đây đúng là một lối phá giải tốt. Chỉ cần bám vào ký ức thì AI không cách nào bắt chước được.
Ví dụ, cô có thể hỏi Thẩm Mặc rằng lần đầu họ hôn nhau là ở đâu. Loại câu hỏi này, AI chắc chắn không trả lời được.
“Dĩ nhiên là không rồi~” Hề cười tươi rói: “Chúng chỉ có thể phân tích và học hỏi từ những gì các người thể hiện ra bên ngoài thôi. Còn trong đầu các người nghĩ gì, chúng không biết đâu nha~”
“Nhưng mà…” Giọng nói của hắn đột ngột thay đổi, nụ cười càng lúc càng rộng, gương mặt trở nên kỳ dị và rợn người.
“Người trả lời trong phòng sẽ được sắp xếp ngẫu nhiên mỗi lần. Cho nên nếu đặt câu hỏi sai người… thì thật đáng tiếc.”
Bạch Ấu Vi nhíu mày. Nếu là vậy thì việc ra câu hỏi dựa trên ký ức chung sẽ không hiệu quả.
Hans lại hỏi tiếp: “Người đặt câu hỏi có thể hỏi bất cứ điều gì không? Có giới hạn gì không?”
Chú Hề đáp: “Cứ hỏi gì tùy thích. Nhưng ô nhập câu trả lời bên trong chỉ giới hạn 20 ký tự.”
Vậy nên nếu muốn thông qua phân tích dài dòng để lộ sơ hở thì cũng không khả thi.
Hans quay lại, tiếp tục trao đổi ngắn với đồng đội, rồi lên tiếng: “Giám sát quan, bọn tôi chọn xong rồi. Bốn người này sẽ vào trong trả lời.”

0 comments