Chương 260: Anh về phòng nghỉ một lát nhé?
Buổi sáng, Tiểu Quân và La Trạch ngồi trò chuyện với Thẩm Nghi cả buổi, đến gần giờ cơm trưa mới tạm biệt ra về.
Buổi chiều, bên ngoài trời nắng ấm. Sau bữa trưa, Chu Tùng Cẩn định đẩy xe lăn đưa Thẩm Nghi xuống tầng phơi nắng. Nhưng còn chưa kịp mở miệng, một nhóm người đến thăm bệnh lại gõ cửa bước vào.
Tưởng Nguyên dẫn theo vài đồng nghiệp trong studio, kèm theo cả Lê Sơ Thần cùng đến.
Mọi người vừa vào phòng liền sững sờ khi nhìn thấy Chu Tùng Cẩn mặc đồ bệnh nhân.
Một số đồng nghiệp không biết chuyện, lúc này mới vỡ lẽ thì ra bạn trai của Thẩm Nghi lại là anh. Ai nấy đều lần lượt theo Tưởng Nguyên lên chào hỏi anh.
Lê Sơ Thần cũng chủ động bước đến bắt tay anh.
Có lẽ đã nghe Tưởng Nguyên nói đôi chút về sự thật, Lê Sơ Thần tỏ ra tự nhiên, ấm áp và nhã nhặn trước mặt Chu Tùng Cẩn: “Chào anh Chu.”
Ngược lại, sắc mặt Chu Tùng Cẩn thì không được tốt cho lắm, sự không vui gần như hiện rõ trên nét mặt. Bị Thẩm Nghi nhắc bằng ánh mắt, anh mới miễn cưỡng khẽ gật đầu, gắng gượng đưa tay ra bắt một cái lấy lệ.
Mọi người tụ tập hai bên giường bệnh, trò chuyện đôi câu với Thẩm Nghi.
Vì có Chu Tùng Cẩn ở đó nên vài đồng nghiệp vốn thường vui vẻ hoạt bát cũng không dám nói chuyện thoải mái, đành chỉ nói mấy chuyện xoay quanh công việc và nhiếp ảnh.
Chu Tùng Cẩn ngồi một bên, không thể và cũng chẳng muốn chen vào.
Ánh mắt anh luôn dõi theo Lê Sơ Thần, thờ ơ quan sát từ đầu đến chân.
Bị anh nhìn chằm chằm khiến Lê Sơ Thần thấy lạnh sống lưng. Nhớ lại những hiểu lầm trước đây với anh, cậu càng thấy ngại, bèn chủ động đề nghị đưa Thẩm Nghi xuống dưới tản bộ, tắm nắng một chút.
Tưởng Nguyên cũng thấy không khí trong phòng hơi ngột ngạt nên lập tức hưởng ứng.
Thẩm Nghi gật đầu cười: “Hay đấy, em cũng đang muốn xuống dưới.”
Cô vén chăn, nghiêng đầu nhìn sang Chu Tùng Cẩn – người từ đầu đến cuối đều không nói gì, rồi giơ tay về phía anh: “Chu Tùng Cẩn?”
Chu Tùng Cẩn đứng dậy, bế cô từ giường đặt xuống xe lăn một cách cẩn thận.
Hành động ăn ý và thành thục của hai người khiến mấy đồng nghiệp xung quanh nhìn nhau cười thầm, nhướn mày ra hiệu.
Chu Tùng Cẩn âm thầm giúp cô điều chỉnh tư thế ngồi, khoác áo lên vai, đắp chăn lên đầu gối.
Việc đưa cô xuống tắm nắng vốn là điều anh định làm, không ngờ lại bị họ Lê kia giành mất. Chuyện này khiến anh thấy khá mất hứng.
Thẩm Nghi ngẩng đầu, nhìn Chu Tùng Cẩn vẫn đang chăm chút chỉnh sửa áo cho mình, nhẹ nhàng đề nghị: “Anh về phòng nghỉ một lát nhé?”
“Hả?” Chu Tùng Cẩn ngạc nhiên nhìn cô. Tại sao?
“Em định để anh đẩy đi mà.” Anh hạ thấp giọng, ánh mắt nhìn cô đầy bướng bỉnh.
Thẩm Nghi liếc nhìn mấy đồng nghiệp trẻ tuổi đứng xung quanh, thấy rõ họ có vẻ không thoải mái khi có mặt Chu Tùng Cẩn. Người thì vì sợ, người lại vì cảm giác xa cách ai nấy đều đứng hay ngồi không yên, có phần gượng gạo.
Cô đành nắm lấy tay anh, nhẹ nhàng bóp một cái để trấn an, dịu giọng nói: “Anh về phòng nghỉ một lát, tranh thủ ngủ trưa nhé?”
Chu Tùng Cẩn phát ra một tiếng “ừ” nho nhỏ, nghe ra rõ ràng là không vui.
Anh đứng lên, đặt tay lên thành ghế phía sau lưng Thẩm Nghi, lạnh nhạt nhìn lướt qua Lê Sơ Thần rồi nói với Tưởng Nguyên: “Cô Tưởng, phiền cô đẩy giúp.”
“Được thôi.” Tưởng Nguyên gật đầu rất tự nhiên.
…
Cả nhóm xuống dưới dạo một vòng khoảng một tiếng đồng hồ. Khi quay về phòng, Chu Tùng Cẩn vẫn đang ngồi trên chiếc ghế như lúc họ rời đi.
Anh đặt khuỷu tay lên hai bên tay vịn, chân duỗi dài, đầu tựa vào tường, đang ngủ với đôi mắt khép hờ.
Thấy cảnh đó, mọi người sợ làm anh tỉnh giấc nên đồng loạt hạ thấp giọng nói.
Tưởng Nguyên và Lê Sơ Thần nhìn nhau, thấy cũng đến lúc nên rút lui, tránh làm phiền quá lâu, liền nhẹ nhàng chào tạm biệt Thẩm Nghi.
Dì Sài nhiệt tình tiễn họ ra cửa. Trong phòng lại chỉ còn lại hai người Thẩm Nghi và Chu Tùng Cẩn.
Thẩm Nghi đẩy xe đến bên cạnh anh, thấy anh nhắm mắt yên tĩnh, hơi thở đều đặn, khóe miệng hơi cụp xuống, trông cứ như một đứa trẻ đang giận dỗi.
Đôi mắt cô khẽ dao động, ngả người về phía trước, ánh nhìn nhẹ nhàng như nét vẽ không màu, dọc theo đường nét sắc sảo, cứng cáp mà vẫn thanh tú của gương mặt anh.
Trái tim cô khẽ rung động. Cô cúi đầu, nín thở, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên khóe môi anh.
Chu Tùng Cẩn mở mắt, nhìn cô ở khoảng cách gần trong gang tấc, ánh mắt sáng rõ.
Chương 261: Tốt nhất là đừng nói một câu nào
"Anh chưa ngủ à?" Cô hơi bất ngờ nhìn anh.
"..."
"Sao không về phòng nghỉ ngơi?" Cô hỏi.
Giọng anh mang chút oán trách: "Em với Lê Sơ Thần đã nói gì?"
"..."
Bao nhiêu người đến thăm mà anh chỉ để ý mỗi một mình Lê Sơ Thần.
Cô bật cười, đưa mũi cọ nhẹ lên cằm anh: "Nói về thời tiết với cái chân bị thương của em thôi."
"Chỉ có vậy?"
"Anh nghĩ tụi em còn có thể nói gì nữa?" Cô cười như không cười nhìn anh.
Anh nghiến răng: "Tốt nhất là đừng nói với nhau một câu nào hết."
"Anh..." Cô khẽ khép mắt, giọng như lướt qua không để tâm: "Vậy anh có thể không nói một câu nào với Đào Tân Tân không?"
"Anh với cô ấy thì có gì mà nói." Anh đáp, giọng lạnh lùng dứt khoát.
Cô sững lại, tim khẽ rung động, nhưng nhanh chóng giấu đi cảm xúc ấy, cười nói tiếp: "Vậy còn với những nữ đồng nghiệp của anh thì sao?"
Giọng anh trầm xuống: "Những đồng nghiệp nữ đó, ngoài công việc ra, không ai dám lại gần nói chuyện với anh cả. Nhất là..." Ánh mắt anh tối lại "Còn dám tới bệnh viện thăm người khác!"
"..."
Cô vốn định khuyên anh thử đặt mình vào vị trí của người khác, đừng ghen tuông vô lý như vậy, nhưng bị anh nói vậy thì cũng chẳng còn lời nào để phản bác.
Không thắng được lý lẽ của anh, cô đành chủ động cúi người, đặt lên môi anh một nụ hôn dịu dàng.
Anh hiếm khi được cô chủ động thân mật như vậy, gương mặt bỗng chốc bừng sáng.
Anh cố kìm nén sự hân hoan trong lòng, giữ vẻ điềm tĩnh, mặc cho nụ hôn của cô lướt qua môi, chạm lên chóp mũi, rồi dừng lại giữa trán anh.
Hơi thở của cả hai quyện lấy nhau, anh định cúi đầu hôn sâu hơn thì rầm một tiếng – cửa phòng bị đẩy ra.
Dì Sài vô tư bước vào, cười nói: "Cô Thẩm, tôi đã tiễn hết đồng nghiệp của cô rồi."
Nghe thấy tiếng, cô giật mình toan tránh ra.
Bị phá đám nhiều lần như vậy, anh đã bắt đầu thấy bực. Vừa thấy người trong lòng sắp chạy mất, anh lập tức siết chặt vai cô, dùng lực ép cô trở lại, cúi đầu hôn xuống không chút do dự.
Dì Sài vén rèm đi vào, thấy hai người bên giường đang quấn lấy nhau nồng nhiệt, mặt vẫn giữ nguyên nụ cười, như đã quen với cảnh này. Bà lẳng lặng buông rèm xuống, rút lui không một tiếng động.
Anh tiếp tục mút lấy bờ môi mềm mại của cô, cơ thể bắt đầu nóng ran. Anh bế cô từ xe lăn lên, đặt nhẹ nhàng lên giường, môi vẫn không rời.
Bàn tay lớn thuận theo tự nhiên, đặt lên ngực cô, dùng lực vừa phải xoa nắn khiến cô thở dốc liên hồi.
Cô hoảng hốt giữ tay anh lại, ngăn không cho anh tiếp tục, quay mặt đi, thở gấp: "Đừng... đầu anh vẫn còn choáng mà."
"..."
"Khỏi rồi mà." Giọng anh khàn khàn, gỡ tay cô ra, bàn tay trượt xuống giữa hai chân cô.
Nhanh thế đã khỏe rồi sao? Cô chưa kịp phân biệt câu nói đó thật hay đùa, đã thấy tay anh bắt đầu cử động khiến cả người cô rùng mình, vội vã kẹp chặt chân, vỗ nhẹ vào vai anh cảnh báo: "Đây là bệnh viện đó!"
Anh khựng lại, cuối cùng đành kìm nén, thu tay lại.
Không cách nào hạ nhiệt cơ thể đang nóng ran, bàn tay anh trượt lên lưng cô, luồn vào trong lớp áo bệnh nhân, vuốt ve làn da mềm mại như lụa.
Cuối cùng, anh dụi đầu vào hõm cổ cô, khẽ thở dài, rồi yên lặng không nhúc nhích.
Cô thở dốc một lúc lâu, mới dần lấy lại tinh thần sau khoảnh khắc ái muội bị ngắt quãng.
Cô tò mò sờ lên đầu anh: "Anh ngủ rồi à?"
Không lẽ hôn hôn vậy mà ngủ luôn?
Cô đưa tay luồn vào tóc anh, vừa vuốt vừa đùa nghịch, thì nghe thấy anh khẽ ừ một tiếng trầm đục.
"Anh đang nghĩ gì vậy?" Ngón tay cô lướt tới thái dương anh, nhẹ nhàng mát-xa.
Bị mũi cô cọ nhẹ vào cổ, giọng anh khàn khàn: "Không nghĩ gì cả."
"Ngủ trưa nhaa?" Cô lim dim mắt, ngáp một cái.
"Ừ." Anh kéo chăn phủ lên cả hai, vòng tay siết chặt lấy cô.
Một lúc sau, bàn tay to bắt đầu xoa nhẹ đùi phải bị bó bột của cô.
Còn mười ngày nữa là tháo bột. Thời gian theo dõi chấn động não của anh cũng phải hai tuần.
Bệnh viện có quá nhiều người lạ. Trong lòng anh hơi bực, ánh mắt dần trở nên sâu xa.
Chương 262: Chúng ta xuất viện
Chú Trạch tỉnh lại sau một ngày hôn mê.
Toàn thân ông đều bị thương, nghiêm trọng nhất là chân phải bị kẹt trong khoang lái bị đè ép khiến xương gãy vụn, suýt chút nữa phải cắt bỏ.
May mà được cứu kịp thời, không lỡ mất “thời gian vàng” điều trị, nên mới giữ lại được chân.
Chỉ là, về sau muốn đi lại hoặc lái xe như người bình thường thì... e là khó.
Chu Tùng Cẩn đã chi trả toàn bộ viện phí cho ông, còn bồi thường một khoản lớn. Anh cũng điều chỉnh chức vụ cho ông từ tài xế sang vị trí văn phòng ít phải đi lại, để sau này dễ phục hồi hơn.
…
Vài ngày sau, 5-bó bột của Thẩm Nghi đã được tháo, nhưng thời gian theo dõi của Chu Tùng Cẩn thì vẫn chưa kết thúc.
Cổ chân vẫn hơi đau khi chạm đất, bác sĩ điều trị khuyên cô nên tiếp tục nghỉ ngơi thêm vài tuần. Còn việc ở lại viện hay về nhà thì tùy cô quyết định.
Sáng sớm ngày thứ hai sau khi tháo bột, khi Thẩm Nghi vừa mở mắt ra thì đã thấy Chu Tùng Cẩn ăn mặc chỉnh tề.
Anh đã thay đồ bệnh nhân bằng trang phục thường ngày, đầu vẫn còn băng nhưng trông lại như thể đã sẵn sàng xuất viện.
“Chu Tùng Cẩn? Anh...”
Thấy cô tỉnh, anh mang một bộ quần áo tới để thay đồ cho cô: “Chúng ta xuất viện.”
Thẩm Nghi nhìn vào vòng băng y tế quanh đầu anh, nhẹ đẩy vai anh: “Anh vẫn đang trong thời gian theo dõi chấn động não mà.”
“Còn vài ngày thôi mà.”
“Vậy thì chờ thêm vài ngày nữa đi.”
“Anh không chóng mặt, cũng không đau nữa.”
“Nhưng hôm qua anh còn nói là đầu không thoải mái mà?” Thẩm Nghi cười cười:
“Cái đầu anh bị đau tùy theo cảm xúc à? Muốn đau là đau, không muốn là hết?”
“Hôm qua anh nói thế à?” Chu Tùng Cẩn bình thản hỏi, vừa ngồi xuống giường vừa lấy một chiếc áo lót ra chuẩn bị thay đồ cho cô.
“Anh nói mà!”
“Anh quên rồi.” Chu Tùng Cẩn điềm đạm nhìn cô: “Đó là di chứng.”
“Hả?”
“Chấn động não có thể gây mất trí nhớ tạm thời.”
Thẩm Nghi: “...”
“Em thấy anh là bị di chứng... nói xạo đấy.”
Cuối cùng, Thẩm Nghi cũng bị anh thuyết phục.
Anh nói bệnh viện ồn ào, môi trường kém, ở lâu không tốt cho não anh, cũng không tốt cho vết thương ở chân cô.
Thật ra Thẩm Nghi không thấy bệnh viện có gì tệ, chỉ là hơi phiền vì người ra người vào suốt ngày, bác sĩ y tá cứ tự tiện vào phòng.
Cô cũng lo thời gian theo dõi của anh chưa kết thúc, nếu về nhà sẽ phiền đến em gái chăm sóc, nên hơi do dự.
Nhưng cô không phải người quá khó quyết, nghĩ qua nghĩ lại rồi cũng đồng ý.
Khi Chu Tùng Cẩn đẩy xe lăn đưa cô rời bệnh viện, trời bên ngoài chỉ vừa hửng sáng.
Chiếc Maybach đời mới màu đen lặng lẽ lăn bánh đến cổng bệnh viện, bánh xe lướt trên mặt đường phủ sương mỏng, để lại hai vệt bánh xe gọn gàng như tranh vẽ.
Thẩm Nghi ngạc nhiên nhìn cửa xe mở ra, cảm giác như một con sư tử đen trầm mặc đang mở rộng vòng tay chào đón mình.
Chu Tùng Cẩn không nói gì, ôm cô ngang hông đặt vào khoang sau rộng lớn, còn cẩn thận thắt dây an toàn cho cô.
Thẩm Nghi lập tức cảm thấy mình được bao bọc trong chiếc ghế da mềm mại.
Hương gỗ đàn và da thuộc thơm nhè nhẹ len vào mũi, khiến cô thấy an tâm kỳ lạ.
Chu Tùng Cẩn xếp xe lăn và hành lý vào cốp, rồi cũng ngồi vào ghế sau, bên cạnh cô.
Cửa xe từ từ đóng lại, hương gỗ trong xe càng thêm nồng.
“Chào Chu Tổng, chào cô Thẩm.” Tài xế trẻ tuổi ở ghế lái chào họ một cách lễ phép.
“Ừ, lái đi.” Chu Tùng Cẩn gật đầu.
“Vâng.”
Xe khởi động, ánh đèn xanh trong xe chuyển động nhịp nhàng theo đường viền mạ crom xung quanh.
“Đây là... xe mới của anh à?” Thẩm Nghi nghiêng đầu hỏi.
“Ừ.” Chu Tùng Cẩn gật đầu, đưa tay kiểm tra dây an toàn cho cô: “Xe này an toàn hơn.”
Thẩm Nghi hiểu ý. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật trôi qua đều đều, dưới chân như đang bay lướt trên mặt đường.
Đây là lần đầu tiên cô ngồi xe lại sau tai nạn. Vừa nghĩ đến ngày hôm đó, cô không khỏi rùng mình.
Cô khẽ tìm tay Chu Tùng Cẩn đang đặt trên tay vịn, anh lập tức nắm chặt tay cô lại, siết nhẹ như để trấn an.
…
Sau hơn mười phút, Thẩm Nghi bắt đầu thấy tuyến đường có chút lạ.
“Chúng ta đang đi đâu vậy? Về nhà anh, hay về nhà em?”
“Về nhà chúng ta.” Chu Tùng Cẩn cười thản nhiên.
Thẩm Nghi càng thêm khó hiểu, cô nhìn gương mặt nghiêng của anh, ánh nắng sớm phủ lên gò má góc cạnh của anh, ánh lên vẻ bình yên.
Hình như... đang đi ra vùng ngoại ô.
“Chu Tổng, bữa sáng đã mua theo lời dặn của anh, đặt ở bên trái.” Tài xế nhắc.
“Cảm ơn.” Chu Tùng Cẩn cầm lấy túi đồ ăn sáng, mở ra, lấy từng hộp bánh nóng hổi và xíu mại ra.
“Ăn sáng đi, chắc em đói rồi?” Anh đưa từng hộp cho Thẩm Nghi.
“Ừm.” Thẩm Nghi ngửi thấy mùi thơm của đồ ăn sáng, cảm giác hoang mang cũng dịu lại.
Chu Tùng Cẩn sẽ không đem cô đi bán đâu, cô vừa nhét một cái xíu mại đầy vào miệng, vừa tự trấn an như vậy.
0 comments