Chương 263: "Chu Tùng Cẩn, em thích anh"
Chiếc xe chạy gần một tiếng đồng hồ, cuối cùng rẽ vào khu biệt thự nằm giữa rừng cây.
Xe dừng lại trước một căn biệt thự bốn tầng, phong cách sang trọng, nằm ở trung tâm của cả khu.
Thẩm Nghi vén rèm cửa xe nhìn ra ngoài. Còn chưa kịp ngạc nhiên, Chu Tùng Cẩn đã xuống xe, tháo dây an toàn cho cô, rồi bế cô ra ngoài.
Trời mới vừa hửng sáng, nhưng toàn thân anh như tràn đầy sức lực, ôm lấy cô rồi còn vui vẻ nhấc lên nhấc xuống vài cái.
Giọng anh tràn đầy năng lượng, ánh mắt rạng rỡ khi nhìn cô: “Về nhà rồi.”
Thẩm Nghi vòng tay qua cổ anh, ngước mắt nhìn căn biệt thự có phần quen thuộc phía trước, bỗng nhiên chợt phản ứng.
Cô kinh ngạc, đồng tử khẽ run rẩy mấy cái, mắt nhìn thẳng vào gương mặt đang gần trong gang tấc của Chu Tùng Cẩn, lông mi dài khẽ chớp vài lần:
“Chu Tùng Cẩn... anh...”
“Thích không?” Anh hỏi, khoé môi mỉm cười mãn nguyện khi thấy vẻ mặt kinh ngạc của cô.
Anh bế cô đi qua sân vào trong biệt thự.
Thẩm Nghi không ngừng đưa mắt quan sát kiến trúc của căn nhà và sân vườn xung quanh.
Phong cách đơn giản nhưng tinh tế, đường nét hài hoà, mái nhà thiết kế nhấp nhô sinh động.
Tường trắng bỏ ngói, hòa vào cảnh sắc mùa thu đang dần tàn trong khu rừng rụng lá.
Phong cách mộc mạc được chạm khắc tỉ mỉ, vừa phóng khoáng vừa nghệ thuật.
Căn biệt thự giống hệt căn mà cô từng tự tay thiết kế trong game suốt hai tiếng đồng hồ – giờ đang sừng sững hiện ra trước mặt cô.
“Thích không?” Chu Tùng Cẩn lại hỏi lần nữa, ánh mắt anh dưới ánh sáng sớm mai như ánh lên màu hổ phách dịu dàng.
Mũi Thẩm Nghi cay xè vì xúc động, cô tựa đầu vào trán anh, nhắm mắt, khẽ gật đầu.
“Đây là nhà của chúng ta, cũng là nhà của em.” Anh nói, vừa bế cô bước vào bên trong, nơi nội thất ngập tràn sắc thái thanh lịch và ấm áp.
Thẩm Nghi chưa kịp để ý hết ý nghĩa sâu xa trong câu nói đó. Cô nhìn quanh căn nhà gần như là phiên bản "phóng to" của bản thiết kế trong game mình từng làm, nghẹn ngào hỏi: “Anh... bắt đầu sửa nhà từ khi nào vậy?”
“Ngày hôm sau khi em hoàn thành bản thiết kế trong game.” Anh đáp.
Anh bế cô, đưa đi khắp bốn tầng lầu để tham quan từng căn phòng.
Cuối cùng, họ lên đến tầng thượng – một phòng trà rộng rãi với ghế sofa bọc vải cotton trắng mềm mại.
Anh đặt cô ngồi xuống, rồi cúi người nằm đè lên, thân nhiệt nóng rực bao trùm lấy cô một cách vừa vặn, dễ chịu.
“Thẩm Nghi, hai tuần tới em ở đây nghỉ ngơi tĩnh dưỡng nhé?” Giọng anh trầm nhẹ, mang theo cả mùi gỗ trầm dịu dàng.
“Ừm.” Cô nhắm mắt, đắm chìm trong sự dịu dàng ấy, ngoan ngoãn đáp lời.
Một lúc sau, cô cố rướn người từ trong vòng tay anh, hít thở vài hơi luồng không khí mới.
“Có thể cho Tiểu Quân và La Trạch đến chơi không?” Cô háo hức hỏi.
Bây giờ cô đang rất phấn khích, chỉ muốn chia sẻ ngay căn nhà do chính mình "thiết kế".
Chu Tùng Cẩn: “…”
“… Để sau đi.”
“Vậy cho chị Nguyên đến tham quan được không? Căn này có thể tận dụng làm studio chụp hình luôn đó.”
“Không được.” Anh từ chối dứt khoát.
Thẩm Nghi: “…”
“Thẩm Nghi, đây là nhà của chúng ta.” Anh xoa xoa đầu cô, nhấn mạnh chữ “nhà”, rồi hờn dỗi nhắc nhở.
“… Được rồi.” Cô gật đầu.
Cô nhìn ánh nắng sáng sớm xuyên qua tấm rèm mỏng. Sau cùng hỏi:
“Vậy còn dì Sài, dì ấy có đến không?”
“Không.”
“... Sao lại không?”
“Thế ai sẽ dọn nhà?” Cô ôm lấy đầu anh, ngón tay vô thức xoa vành tai anh.
Chân cô vẫn chưa thể chạm đất, còn đầu óc anh thì lúc tỉnh lúc mơ.
Hai người thương binh này vừa sốt sắng xin xuất viện, lại không cần dì Sài đến dọn nhà?
“Anh sẽ dọn.” Chu Tùng Cẩn khẽ thì thầm bên cổ cô, hơi thở nóng hổi.
“Dì Sài xin nghỉ à?”
“Không.” Anh ngẩng đầu.
Đôi mắt sâu hun hút của anh nhìn cô chăm chú, giọng khẽ trầm xuống:
“Thẩm Nghi, em không hiểu sao? Anh chỉ muốn được ở riêng với em thôi.”
Thẩm Nghi khựng lại.
Cô khẽ chớp mắt rồi yên lặng nhìn anh.
Tóc mái anh khẽ vướng vào áo len trên ngực cô, bị tĩnh điện làm cho hơi dựng lên, có chút lộn xộn lại mềm mại.
Toàn thân anh toát lên sự bướng bỉnh, cố chấp và trẻ con, nhưng lại nhẹ nhàng và khiến người ta an tâm.
Thẩm Nghi chợt nhớ tới khoảnh khắc chiếc xe lật xuống sườn đồi ngày hôm đó, anh đã bản năng mà ôm chặt cô vào lòng.
Khi hai người kẹt trong xe, bàn tay anh run nhẹ vuốt ve mặt cô, trấn an cô, tuy hơi thở thoi thóp nhưng giọng lại vô cùng khẩn thiết: “Em chạy đi!”
Đôi mắt Thẩm Nghi ánh lên làn nước long lanh, cô nhẹ nhàng ôm lấy đầu anh, nghiêm túc nói: “Chu Tùng Cẩn… anh có biết không? Em thích anh.”
Chương 264: Tại sao em lại thích anh đến như vậy?
Đầu óc của Chu Tùng Cẩn như vang lên một tiếng ong ong, hoàn toàn trống rỗng.
Giọng nói của cô, cùng với hàng mi dài run rẩy không ngừng, ánh mắt lấp lánh những giọt nước mắt vừa xúc động vừa không thể tin nổi:
“Thẩm Nghi... em vừa nói gì cơ?”
“Em nói lại lần nữa được không?”
“Chu Tùng Cẩn, em thích anh.”
Thẩm Nghi khẽ mân mê hai bên tóc mai của anh, cổ họng nghẹn ngào, giọng nói nhẹ nhàng thổ lộ: “Rất thích... thật sự rất thích.”
“Em không thể kiềm chế được... không ngờ em thích anh đến vậy.”
Từng nhịp tim dâng trào, lồng ngực phập phồng mãnh liệt, cô cố gắng nói tiếp lời tỏ tình khó khăn nhưng hết sức chân thành.
Từng chữ “thích” lặp đi lặp lại khiến trái tim của Chu Tùng Cẩn run rẩy không thôi, cảm xúc hạnh phúc như vỡ òa, nước mắt trào ra không ngừng:
“Thẩm Nghi...”
“Thích đến mức... em không biết phải làm sao nữa.”
Cô nhớ lại điều gì đó, bất lực cau mày:
“Thích đến mức... em từng, thậm chí... cực kỳ ghét cảm giác này!”
Chu Tùng Cẩn khựng lại trong giây lát.
“Chu Tùng Cẩn...!”
Cảm xúc phức tạp đan xen, ánh mắt Thẩm Nghi chăm chú nhìn gương mặt tuấn tú của anh, ngón tay vuốt qua đôi mày sắc như núi xa của anh, giọng nghẹn ngào:
“Tại sao em lại thích anh nhiều đến thế...”
Môi Chu Tùng Cẩn run lên vì xúc động, anh vội vàng nâng khuôn mặt cô lên và hôn cô thật sâu.
Hơi thở, nước mắt, và tình cảm mãnh liệt tan vào nụ hôn dài đầy quyến luyến.
Khi nụ hôn kết thúc, anh ngước lên nhìn cô, từng lời đều nặng tình và chân thành:
“Thẩm Nghi, anh yêu em.”
Đôi mắt Thẩm Nghi như mặt hồ lăn tăn gợn sóng, cuối cùng những giọt nước mắt nóng hổi cũng rơi xuống.
Chu Tùng Cẩn cúi mặt xuống, dừng lại cách cô chưa đến một phân, hơi thở hòa quyện, ánh mắt chan chứa lệ, nghẹn ngào nói:
“Làm ơn... hãy luôn thích anh. Đừng chối bỏ cảm xúc đó, được không?”
Anh biết rất rõ, trong lòng cô luôn không có cảm giác an toàn với mối quan hệ này.
Huống chi... còn vì chuyện ba năm trước, việc anh đã gây ra ảnh hưởng cho ba cô, nỗi vướng mắc trong lòng cô đến giờ vẫn chưa thể buông bỏ.
Trong đôi mắt sâu thẳm của anh hiện lên tình cảm chân thành, hối lỗi và sự quyết tuyệt.
“Đừng lo lắng, đừng sợ hãi... chúng ta nhất định sẽ ở bên nhau mãi mãi!”
Ánh mắt anh nhìn sâu vào đáy mắt cô, giọng nói trầm thấp, vừa giống như lời khẩn cầu, vừa như một lời thề không thể lay chuyển:
“Trừ khi anh chết đi... bằng không, chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau!”
“Chu Tùng Cẩn!”
Thẩm Nghi vội ngăn anh lại, không muốn nghe mấy lời xui xẻo ấy.
Cô đưa tay vén tóc mái anh ra, nhẹ nhàng xoa trán và hai bên thái dương của anh: “Đừng nói mấy câu như vậy nữa.”
Chu Tùng Cẩn nhắm mắt lại, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, ôm chặt cô vào lòng.
Cảm nhận cơ thể mềm mại, thơm ngát của cô trong vòng tay, anh siết nhẹ thêm chút nữa, như muốn hòa cô vào tận sâu trong tim mình.
Thẩm Nghi nằm trên ghế sofa, hai tay đặt lên tấm lưng rắn chắc của anh, ngoan ngoãn cuộn mình trong hơi thở ấm áp quen thuộc, không muốn nhúc nhích, chỉ muốn đắm chìm mãi trong khoảnh khắc này.
Bên ngoài, tiếng chim hót vang vọng trong rừng yên tĩnh, cánh chim bay qua cửa sổ, bóng dáng vui tươi của chúng được ánh nắng sớm chiếu lên bức tường trong phòng.
Hai người ôm nhau rất lâu, cảm xúc mới dần dịu xuống.
Thẩm Nghi cảm thấy bị đè nặng đến khó thở, hơi cau mày, vô thức phát ra tiếng thở than nhẹ nhàng.
Chu Tùng Cẩn lập tức nhận ra, hơi thả lỏng lực tay, nhưng trong lòng vẫn chưa nguôi cơn xúc động. Anh cúi xuống, lần theo hơi thở quyến rũ của cô mà hôn tiếp lên môi cô.
Nắng sớm mùa đông xuyên qua rèm cửa mỏng, chiếu vào căn phòng. Trên chiếc ghế sofa, hai người quấn quýt hôn nhau rất lâu, dù cảm thấy chưa đủ nhưng vẫn luyến tiếc mới tách ra một chút.
Chu Tùng Cẩn nhìn người con gái nằm dưới mình, đôi môi đỏ mọng hé mở, thở dốc không ngừng, toàn thân vẫn còn nóng bừng. Anh ghé sát tai cô, thì thầm như dụ dỗ:
“Anh bế em lên... thử cái giường lớn trong phòng ngủ của chúng ta nhé?”
Hàng mi dài như cánh bướm của Thẩm Nghi khẽ run, giọt nước mắt còn chưa khô lấp lánh, ánh mắt cô ngại ngùng lấp lóe: “Chân em... vẫn chưa khỏi.”
“Anh sẽ nhẹ nhàng.” Chu Tùng Cẩn khàn giọng đáp.
Thẩm Nghi cúi mắt, trầm ngâm một lát rồi khẽ “ừm” một tiếng.
Chỉ một tiếng “ừm” nhẹ ngại ấy thôi đã khiến đầu óc Chu Tùng Cẩn như bốc cháy. Anh lập tức bế bổng cô lên khỏi sofa, sải bước đi vào thang máy, lên phòng ngủ chính ở tầng hai.
Chương 265: Cô hoàn toàn không có cơ hội đặt chân xuống đất
Mấy ngày liền, Thẩm Nghi càng lúc càng hiểu rõ hơn về Chu Tùng Cẩn.
Anh như thể bị mê hoặc, lúc nào cũng tràn đầy tinh lực, khát khao không dứt.
Chiếc xe lăn chưa từng được sử dụng, cô ở nhà suốt mấy hôm không hề chạm chân xuống đất, từ rửa mặt đến ăn uống đều do Chu Tùng Cẩn bế cả.
Hai người cùng nhau khám phá trải nghiệm mới ở mọi ngóc ngách trong biệt thự.
Trong thư phòng, Thẩm Nghi ngồi trên đùi anh, từng chuyển động phát ra tiếng run rẩy khe khẽ.
Cô thất thần nhìn ánh nắng ấm áp của mùa đông bên ngoài, tay khẽ vuốt mái đầu đang cần mẫn của người bên dưới, thì thầm:
“Em... muốn ra ngoài tắm nắng một chút.”
“Được.” Chu Tùng Cẩn đáp lại bằng giọng khàn khàn, cánh tay nhấc mông cô lên, chuẩn bị bế cô lên tầng thượng.
“Không phải...” Thẩm Nghi nói: “Em muốn ra ngoài kia cơ... ra ngoài rừng phơi nắng.”
Ánh mắt anh trầm xuống, khẽ hôn lên làn da mịn màng của cô, đáp nhẹ: “Vài hôm nữa.”
“Anh không muốn nhìn thấy bất kỳ ai khác ngoài em.” Giọng anh trầm thấp, có chút nghiến răng nghiến lợi.
Thẩm Nghi ngực phập phồng thở gấp, giận dỗi vùng vằng: “Chu Tùng Cẩn, đã... đã ba ngày rồi đó!”
Cô thật sự không chịu nổi sự quấn quýt khiến người ta nghẹt thở cả về thể xác lẫn tinh thần này nữa. Gắng gượng chịu đựng những kích thích liên hồi, cô vô thức đẩy vai anh: “Anh... anh định bao giờ... mới đi làm lại?”
Chu Tùng Cẩn ngẩng đầu, hơi thở nóng rực, giọng khàn khàn mang theo vài phần ấm ức: “Anh vẫn còn đang trong giai đoạn theo dõi, đầu vẫn hơi choáng.”
“Nhưng mà anh...” Thẩm Nghi không dám nhìn xuống phía dưới, rõ ràng định nói gì đó nhưng xấu hổ không thể thốt nên lời.
“Còn em, chân cũng vẫn chưa thể đặt xuống đất mà.” Anh tiếp lời.
Thẩm Nghi khẽ nhắm mắt lại, từ bỏ mọi phản kháng.
Chân cô... đúng là hoàn toàn không có cơ hội đặt xuống đất!!
…
Thẩm Nghi cuộn tròn trong lớp chăn mềm mại thơm tho, khi tỉnh dậy thì bên cạnh đã không thấy bóng dáng Chu Tùng Cẩn.
“Chu Tùng Cẩn?” Cô ngồi dậy trên giường, lơ mơ gọi khẽ.
Bên ngoài không có tiếng động nào.
Cô thử bước xuống giường, xỏ dép, dựa vào ghế và tường trong phòng, cố gắng chịu đựng cơn đau nơi thắt lưng và bàn chân phải, từng bước nhích ra đến cửa.
Mở cửa ra, cô chầm chậm đi đến khoảng trống giữa phòng khách, dựa người vào lan can nhìn xuống phía dưới.
Chu Tùng Cẩn đang ở phòng ăn tầng trệt, bày biện bát đĩa và thức ăn lên bàn.
Thẩm Nghi nghiêng đầu tựa lên lan can, lặng lẽ ngắm nhìn anh chăm chú chuẩn bị bữa trưa.
Anh thay sang chiếc sơ mi trắng phẳng phiu, còn chỉnh chu thắt cả cà vạt.
Chu Tùng Cẩn sau khi sắp xếp xong mọi thứ, định lên gọi Thẩm Nghi dậy ăn. Vừa ngẩng đầu thì đã thấy cô đang yên lặng tựa lan can nhìn xuống.
Sắc mặt anh lập tức trở nên nghiêm nghị, nhẹ giọng hỏi: “Sao em lại xuống giường rồi?”
Nói rồi, anh nhanh chóng bước lên cầu thang phòng khách, tiến lại gần cô.
Thẩm Nghi nhìn anh đang hoảng hốt đi tới, nghiêng đầu cười nhẹ: “Bác sĩ bảo là nên tập đi lại một chút cho chân mau khỏi.”
“Nhưng phải đợi thêm vài hôm nữa, khi chân em ổn hơn đã.” Anh cúi người đưa tay ra, Thẩm Nghi thuận thế đặt tay lên vai anh, để anh bế ngang cô lên rồi từ từ đi xuống cầu thang.
Cô quàng tay qua cổ anh, tay kia chạm nhẹ vào miếng băng trên trán anh, lo lắng: “Lát nữa để em thay thuốc cho anh nhé.”
“Được.” Chu Tùng Cẩn mỉm cười, hôn lên cổ tay cô một cái: “Cảm ơn bác sĩ nhỏ của anh.”
Thẩm Nghi được anh bế đặt lên ghế cạnh bàn ăn. Thấy anh ăn mặc chỉnh tề, cô vừa tò mò vừa vui vẻ hỏi:
“Anh sắp ra ngoài à?”
“Không, chiều có một cuộc họp trực tuyến.” Chu Tùng Cẩn vừa nói vừa cắt bít tết thành từng miếng nhỏ, rồi gắp sang đĩa của cô.
Thẩm Nghi “ồ” một tiếng, khẽ gật đầu.
Sau bữa trưa, Chu Tùng Cẩn bế cô lên tầng hai, đưa vào phòng làm việc.
Anh nhẹ nhàng đặt cô ngồi lên chiếc ghế sofa gần cửa sổ, lấy cho cô một quyển sách, dịu dàng nói: “Ngồi đây đợi anh họp xong nhé.”
Thẩm Nghi cầm lấy cuốn sách, liếc nhìn bìa: Khu vườn ngoài khơi.
Cô lập tức nhớ lại cảnh lần đầu gặp nhau ở đảo Thanh Lãng, trong thư phòng, cả hai đã từng tình cờ chạm mặt.
Khi ấy, giữa họ còn nhiều rào cản, nhiều hiểu lầm, xa lạ, thậm chí là khó chịu với nhau.
Ai mà ngờ được, chỉ sau một năm, mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn đến thế này.
0 comments