Cung Dau 278 279 280

By Quyt Nho - tháng 3 07, 2026
Views

Chương 278: Anh rể... bọn em muốn mượn anh ít tiền

Địa điểm được hẹn là một quán cà phê dưới tầng trệt tòa nhà An Hạ.

Buổi chiều trong tuần nên quán khá vắng khách.

Khi Chu Tùng Cẩn bước vào, Thẩm Tiểu Quân và La Trạch đã đến từ trước.

Thẩm Tiểu Quân đang ngồi trên ghế, vẫy tay với anh: “Anh rể!”

La Trạch thấy Chu Tùng Cẩn đi đến, sắc mặt liền trở nên căng thẳng, vội đứng dậy chào: “Chào Chu Tổng.”

Chu Tùng Cẩn nhận ra cậu ta có chút lúng túng, khác hẳn với thái độ bình thường khi gặp anh, trong lòng đã đoán ra được phần nào.

Anh bình thản, ra hiệu cho La Trạch ngồi xuống, rồi cũng tao nhã ngồi vào ghế đối diện hai người.

“Anh rể, anh muốn uống gì? Hôm nay bọn em mời.” Thẩm Tiểu Quân vừa nói vừa vẫy tay gọi phục vụ.

“Một ly Americano đá, cảm ơn.” Chu Tùng Cẩn lễ phép nói với nhân viên phục vụ.

“Vâng thưa anh, vui lòng đợi một chút.” Người phục vụ mỉm cười rời đi.

Gọi đồ xong, ba người bỗng rơi vào im lặng.

Thẩm Tiểu Quân hai tay ôm cốc cà phê, có phần ngượng ngùng nhấp một ngụm. La Trạch thì mặt mày khó xử, hai tay đặt trên đùi, ngồi không yên.

Thẩm Tiểu Quân liếc nhìn La Trạch bên cạnh, cuối cùng lên tiếng phá vỡ không khí ngột ngạt: “Anh rể, anh ăn trưa chưa?”

Chu Tùng Cẩn mỉm cười, không trả lời mà nhìn thẳng vào La Trạch: “Nói đi, có chuyện gì?”

La Trạch hơi giật mình nhìn anh, rồi cúi đầu: “Chu Tổng, bọn em...”

Vì tự trọng và cảm giác không thỏa đáng, cậu lắp bắp mãi mà chẳng nói thành lời.

Cuối cùng, Thẩm Tiểu Quân dưới bàn khẽ siết chặt tay La Trạch, hít sâu một hơi, ngẩng đầu nói với Chu Tùng Cẩn: “Anh rể... bọn em muốn mượn anh ít tiền.”

Chu Tùng Cẩn điềm đạm hỏi: “Bao nhiêu?”

“Năm triệu.”

“Vì chuyện gì?”

La Trạch mặt đỏ bừng, khó khăn nói: “Là chuyện lần trước em từng nói với anh, dự án ở Đông Nam Á...”

“Cụ thể thì sao?”

“Vài tháng trước…” La Trạch kể, “Một khách hàng ở Đông Nam Á liên hệ đặt 200 máy kiểm tra y tế cỡ lớn. Bọn em đã chuẩn bị đủ hàng, nhưng khách đó lại đột ngột ép giá, giá đưa ra còn thấp hơn cả giá vốn.”

Thẩm Tiểu Quân chen vào: “Loại thiết bị này vốn đắt đỏ, rất khó bán. Lúc đó em nghĩ thôi thì bán rẻ cũng được, ít nhất còn vớt vát được phần nào. Nhưng…”

Cô liếc nhìn La Trạch: “Anh ấy sĩ diện, nhất quyết không chịu bán lỗ. Cuối cùng khách kia bỏ của chạy lấy người, đơn hàng coi như tiêu tan.”

La Trạch thấy Chu Tùng Cẩn vẫn giữ vẻ bình tĩnh, liền lấy hết can đảm nói tiếp: “Phần lớn vốn của công ty đã dồn vào lô hàng này. Nếu không xoay được tiền, bọn em rất khó tiếp tục nhận đơn tiếp theo... nên... mới muốn mượn anh một khoản trước để xoay vòng.”

Nói xong, cậu lập tức nghiêm túc đảm bảo: “Chu Tổng, em đảm bảo sẽ nhanh chóng hoàn tiền cho anh.”

Chu Tùng Cẩn đã hiểu rõ đầu đuôi, lắc đầu nói:

“Năm triệu thì anh có. Nhưng, anh không thể cho bọn em mượn.”

“Anh rể?” Thẩm Tiểu Quân sốt ruột định lên tiếng thì đã bị La Trạch dưới bàn siết tay ngăn lại.

La Trạch khẽ lắc đầu với cô, ra hiệu đừng cứng đầu.

Thẩm Tiểu Quân đau lòng ngồi yên, nhưng vẫn nhẹ giọng nói với Chu Tùng Cẩn:

“Anh rể, bọn em thật sự bất đắc dĩ mới tìm đến anh. Em với La Trạch mới khởi nghiệp chưa bao lâu, tiền tiết kiệm cũng không còn bao nhiêu. Bố mẹ La Trạch vì ủng hộ anh ấy, cũng đã vét sạch tiền trong nhà…”

“Thẩm Tiểu Quân.” Chu Tùng Cẩn nhìn cô, điềm đạm nói: “Nếu anh cho em vay khoản tiền này, sẽ khiến Thẩm Nghi khó xử.”

Thẩm Tiểu Quân lập tức im bặt.

Cô hiểu ý anh, cúi đầu lí nhí: “Anh rể, em biết… Em hiểu cả. Ban đầu La Trạch đã không muốn tìm anh, nhưng thật sự không còn cách nào khác… Em đã cố ý tránh mặt chị em…”

Chu Tùng Cẩn nhìn cô, nhẹ nhàng nói: “Em biết rõ tính cách của Thẩm Nghi. Năm triệu với anh không đáng gì, nhưng với cô ấy lại là chuyện khác.”

“Bạn trai em gái gặp rắc rối liền tìm đến anh vay tiền, với lòng tự trọng của cô ấy, chắc chắn sẽ rất khó chấp nhận.”

“Giữa anh và Thẩm Nghi, không thể để xảy ra bất kỳ rạn nứt nào.” Chu Tùng Cẩn nói chậm rãi nhưng kiên định.

Thẩm Tiểu Quân còn định nói gì đó thì tay đã bị La Trạch bóp chặt hơn, chỉ đành im lặng, cúi đầu đầy thất vọng.

La Trạch thấy đã bị từ chối, tâm trạng cũng không còn quá căng thẳng. Cậu kìm nén cảm xúc rối bời, lịch sự nói với Chu Tùng Cẩn: 

“Chu Tổng, vậy thì… thôi vậy. Khoản tiền này, em sẽ tự tìm cách xoay xở. Hôm nay… làm phiền anh phải xuống tận nơi.”

Chu Tùng Cẩn liếc đồng hồ, nói với họ: “Anh còn có một cuộc họp quan trọng, phải đi trước. Ngoài ra…”

Anh nhìn về phía La Trạch, bình thản nói: “Gửi cho anh toàn bộ thông tin chi tiết về lô hàng và đơn đặt hàng đó.”

Nói xong, anh đứng dậy, nhìn hai người vẫn còn ngẩn ra: “Cà phê không cần trả tiền, quán này là của An Hạ mở, cứ tính vào tài khoản của anh.”

Đợi đến khi Thẩm Tiểu Quân và La Trạch hoàn hồn, bóng lưng của Chu Tùng Cẩn đã đi được mấy mét.

Hai người nhìn nhau, nắm chặt tay đối phương, trong mắt ánh lên giọt lệ vui mừng và hy vọng.

Chương 279: Thiệp mời dạ tiệc Ainor?

Khi buổi chụp hình sắp kết thúc, không biết từ lúc nào trong studio đã có thêm một người đàn ông bước vào.

Người đàn ông ấy có vóc dáng trung bình, diện mạo cũng coi như ưa nhìn. Trông hắn ta không còn trẻ nữa, khoảng gần bốn mươi tuổi.

Sau khi bước vào, ánh mắt hắn ta quét một vòng quanh studio, sau đó lặng lẽ đứng ở một góc khuất, chăm chú dõi theo Dương Tri Thư đang chụp hình.

Có lẽ do đang phải giữ biểu cảm cho buổi chụp, Dương Tri Thư chỉ liếc mắt nhìn hắn ta bằng khóe mắt, vẻ mặt lãnh đạm, chẳng buồn để tâm.

Chị Đạt đứng cạnh nhanh chóng nhận ra người đàn ông, liền tươi cười bước tới chào hỏi: “Giám đốc Hà, anh tới thăm Tri Thư ạ?”

“Ừm.” Người đàn ông họ Hà khẽ gật đầu, nhìn về phía ánh đèn flash đang nháy liên tục phía trước, có phần sốt ruột: “Bao giờ thì xong?”

Chị Đạt cười nói: “Sáu giờ tối là xong rồi, còn nửa tiếng nữa thôi.”

Người đàn ông đứng khoanh tay sau lưng, chỉ “ừ” một tiếng.

Hà Quân là tổng giám đốc của công ty Giản Tinh Giải Trí – cấp trên trực tiếp của Dương Tri Thư và chị Đạt, năm nay ba mươi chín tuổi.

Bộ phim hiện đại khiến Dương Tri Thư nổi tiếng chính là dự án đầu tư của công ty hắn ta.

Với thân phận tổng giám đốc kiêm nhà sản xuất, Hà Quân là cái tên có tiếng trong giới giải trí. Nhưng danh tiếng của hắn ta lại không mấy tốt đẹp, phần lớn vì đời tư bê bối.

Người ta đồn rằng, bất cứ nữ nghệ sĩ nào ký hợp đồng với hắn ta và được công ty dồn tài nguyên, không nhiều thì ít đều từng “qua lại” với hắn ta theo cách nào đó.

Khi buổi chụp kết thúc, vài người trong ê-kíp vây quanh đưa Dương Tri Thư vào phòng trang điểm thay đồ.

Là một trong những “bông hoa tiềm năng” được Giản Tinh dồn lực lăng xê, Dương Tri Thư đã sớm trở thành “miếng thịt thơm” mà Hà Quân nhắm sẵn.

Ít nhất là trong suy nghĩ của hắn ta.

Chị Đạt không dám đắc tội với sếp lớn, liền giữ thái độ khiêm tốn và mỉm cười, dẫn hắn ta vào phòng trang điểm.

Khi hai người bước vào, trong phòng chỉ có vài cô trợ lý, không thấy bóng dáng Dương Tri Thư đâu cả.

Chị Đạt thắc mắc hỏi: “Tri Thư đâu rồi?”

Một trợ lý đáp: “Cô ấy đang ở trong phòng thay đồ.”

Chị Đạt khẽ gật đầu, ra hiệu cho mọi người rời khỏi đó.

Chẳng bao lâu sau, Dương Tri Thư từ phòng thay đồ bước ra. Vì trong phòng có sưởi nên cô chỉ mặc một chiếc áo hai dây rộng lùng thùng, chưa kịp mặc áo khoác ngoài.

Thấy Hà Quân đang đứng đó, cô hơi cau mày: “Giám đốc Hà, đây là phòng trang điểm của tôi, sao anh lại vào mà không báo trước?”

Hà Quân liếc nhìn thân hình uyển chuyển của cô, nhàn nhạt nói: “Có gì mà không thể nhìn? Đi thảm đỏ chẳng phải cũng mặc như vậy sao?”

Bị ánh mắt trơ trẽn của anh ta nhìn chằm chằm, Dương Tri Thư cảm thấy rợn người, trong lòng tức giận nhưng không thèm đôi co.

Cô tùy ý khoác thêm một chiếc áo rồi ngồi xuống trước gương để tẩy trang.

“Tìm tôi có việc gì?”

Hà Quân lấy ra một tấm thiệp mời, đưa cho cô.

Chị Đạt đứng bên nhìn rõ, mừng rỡ thốt lên: “Thiệp mời dạ tiệc Ainor?!”

“Ừm.”

Dạ tiệc Ainor là buổi tiệc tối riêng tư do người giàu nhất nước tổ chức, diễn ra hai năm một lần vào cuối năm.

Mỗi lần tổ chức đều mời các nhân vật nổi tiếng toàn cầu và người thân của họ về Tấn Thành, đặc biệt là những gia tộc trong giới kinh doanh.

Ngay cả một nữ minh tinh đang hot như Dương Tri Thư cũng hiếm khi có cơ hội tham dự.

Vì vậy, khi nhìn thấy tấm thiệp ấy, tâm trạng cô lập tức phấn khích, suýt nữa đã nhảy cẫng lên.

“Cho tôi sao?”

“Ừm.” Hà Quân nói “Em sẽ là bạn đồng hành của tôi trong buổi tiệc. Đến lúc đó tôi sẽ giới thiệu em với vài nhân vật lớn trong giới thương mại.”

Nghe đến đó, Dương Tri Thư vừa mừng vừa tức.

Tức là vì bản thân còn trẻ trung xinh đẹp, vậy mà lại phải làm bạn gái hộ tống cho một ông sếp đầu hói? Nhưng vui là vì câu nói phía sau.

Nếu thật sự có thể quen biết được mấy ông lớn trong giới kinh doanh, lỡ đâu được ai đó để mắt tới, được đầu tư, được tài nguyên khủng... thì chẳng phải là một bước lên mây?

Dù trong lòng còn lưỡng lự, nhưng Dương Tri Thư vẫn gật đầu rất nhanh: “Không vấn đề gì.”

“Ăn mặc cho đẹp vào.” Hà Quân đứng phía sau cô, ánh mắt tối sẫm dán chặt vào người trong gương.

Dương Tri Thư khẽ đảo mắt:
“Biết rồi.”

Khi ba người còn đang trò chuyện, ngoài cửa bỗng vang lên vài tiếng gõ cửa.

“Vào đi.” Chị Đạt lên tiếng.

Một nữ trợ lý nhẹ nhàng đẩy cửa, chỉ hé một khe nhỏ rồi ghé mặt vào khẽ nói: “Chị Đạt, nhiếp ảnh gia muốn vào chào chị Tri Thư một tiếng, họ cũng sắp về rồi.”

“Để họ vào đi.” Dương Tri Thư nói.

Chương 280: Cô là nhiếp ảnh gia của Tri Thư à?

Cô trợ lý sau khi xác nhận thông tin thì mới mở cửa, quay lại nói với Thẩm Nghi và hai trợ lý nam: “Các người vào đi.”

Thẩm Nghi gật đầu cảm ơn rồi cùng hai người trợ lý bước vào bên trong với dáng vẻ ung dung, tự nhiên.

Ngay từ khi cô bước vào, ánh mắt của Hà Quân đã không rời khỏi người cô. 

Hắn ta cứ thế chăm chú nhìn Thẩm Nghi, thấy cô lần lượt chào hỏi chị Đạt và Dương Trí Thư, rồi lễ phép chào tạm biệt.

Lúc nãy trong studio ánh sáng khá mờ, anh ta lại đứng phía sau nên chỉ nhìn thấy bóng lưng mơ hồ của cô. Giờ gặp gần như vậy…

Ánh mắt Hà Quân lóe lên tia sắc bén, đưa mắt đánh giá Thẩm Nghi từ đầu đến chân mấy lượt. 

Sau đó nghe chị Đạt giới thiệu: “Đây là Hà tổng, chủ tịch của Giản Tinh Giải Trí.”

Thẩm Nghi lịch sự gật đầu chào người đàn ông xa lạ: “Chào Hà tổng.”

Hà Quân tỏ ra khá hứng thú: “Cô là nhiếp ảnh gia của Trí Thư à?”

“Vâng.” Thẩm Nghi trả lời dứt khoát.

Hà Quân khẽ “ừ” một tiếng, không hỏi thêm gì nữa.

Thẩm Nghi nhẹ nhàng nói lời cảm ơn Dương Trí Thư và hai người còn lại: “Dương lão sư, hôm nay vất vả rồi. Nếu không có việc gì nữa, chúng tôi xin phép đi trước.”

Cô rời khỏi đó cùng hai trợ lý.

Dương Trí Thư nhìn gương qua vai thấy Hà Quân vẫn đang ngẩn người, thầm cười khinh bỉ, liếc mắt một cái đầy chán ghét.

Hà Quân hỏi: “Cô nhiếp ảnh đó tên gì?”

Chị Đạt đáp: “Thẩm Nghi.”

“Thẩm Nghi? Trong giới nhiếp ảnh có người này à? Sao tôi chưa nghe bao giờ?”

“Cô ấy là người mới, Hà tổng,” chị Đạt trả lời, “Ngoài Trí Thư ra thì cô ấy chỉ từng chụp cho Quan Phàm.”

Dương Trí Thư nói thêm: “Lần trước bộ ảnh quảng cáo giúp Quan Phàm nổi tiếng là do cô ấy chụp đấy.”

Hà Quân có vẻ nhớ ra, gật đầu: “Bộ đó chụp cũng khá ổn.”

“Lần này nếu cô ấy tiếp tục thể hiện tốt, công ty có thể hợp tác nhiều hơn.”

Dương Trí Thư thừa biết cái bản chất dơ bẩn của hắn ta, nên cũng hiểu rõ những lời đó ngụ ý gì. Trong lòng thầm mắng: lão dê già; rồi nhún vai, lười nói thêm.

Thẩm Nghi và hai trợ lý đang nghỉ tại một khách sạn cao cấp gần nơi quay.

Khi đang ăn tối tại nhà hàng khách sạn, tin nhắn từ Chu Tùng Cẩn liên tục gửi tới.

Anh hỏi cô hôm nay chụp ảnh có thuận lợi không, ăn tối chưa, ăn gì, sau đó lại bảo mình vừa tan làm, đang rất nhớ cô, rồi hỏi cô mai về bằng chuyến bay mấy giờ...

Hai trợ lý nhìn thấy cô cúi đầu trả lời từng tin nhắn một cách nghiêm túc thì bật cười trêu: “Chị Thẩm Nghi ơi, Chu Tổng kiểm tra chị đấy à?”

“Anh ấy quản chị kỹ thật nha!” trợ lý tên Tam Phong nói “Ba mẹ em cũng chưa từng hỏi kỹ như thế!”

Từ sau lần tới bệnh viện thăm cô, biết rõ mối quan hệ giữa cô và Chu Tùng Cẩn, hai người bọn họ thường xuyên trêu chọc trong lúc làm việc.

“Công nhận, lần trước anh ấy còn đi cùng chị Thẩm Nghi đến thành phố S nữa cơ mà,” trợ lý Cửu Hiên cười.

Tam Phong nhớ lại: “Em bảo rồi mà, hôm đó anh ấy cứ lượn lờ trước mặt tụi mình, hóa ra là đi cùng chị!”

“Nhưng mà lần này sao anh ấy không đi theo?” Cửu Hiên nhìn Thẩm Nghi trêu.

Bị hai người trêu chọc liên tục, tai Thẩm Nghi đỏ lên, cô ngại không dám trả lời tin nhắn của Chu Tùng Cẩn nữa. Chỉ vội gửi một tin: “Lát nữa gọi lại cho anh nhé”, rồi tắt màn hình.

“Xem ra hai người hôm nay còn chưa mệt nhỉ,” cô giả bộ nghiêm túc, “Muốn chị giao thêm việc không?”

Hai trợ lý vội giơ tay đầu hàng: “Bọn em sai rồi, chị Thẩm Nghi!”

Cô bật cười, “đe dọa” xong hai người thì cúi đầu ăn cơm tiếp.

Cô vừa ăn vừa nghĩ lát nữa sẽ gọi điện cho Chu Tùng Cẩn, nên ăn khá nhanh.

Ăn xong, cô đứng dậy chào hai người: “Chị về phòng trước nhé.”

“Chị ăn xong rồi ạ?” hai người kinh ngạc, rồi cúi đầu nhanh chóng ăn nốt phần cơm của mình.

“Đừng vội, cứ từ từ ăn đi.” Thẩm Nghi căn dặn: “Nhớ nghỉ sớm đấy.”

Nói xong, cô rời khỏi nhà hàng, đi thang máy lên phòng.

Khi thang máy dừng ở tầng hai, một người đàn ông trung niên quen mặt bước vào.

Cô nhận ra là Hà tổng – người ban nãy ở phòng hóa trang của Dương Trí Thư, nên gật đầu chào lịch sự.

Hà Quân dường như đã uống rượu, mặt đỏ gay, mắt lờ đờ.

Vừa thấy Thẩm Nghi trong thang máy, ánh mắt hắn ta lập tức trở nên gian xảo.

Hắn bước vào, bấm tầng rồi đứng phía sau cô, hơi nghiêng về một bên.

Thang máy đóng cửa.

Thẩm Nghi lập tức ngửi thấy mùi rượu nồng nặc từ người hắn, âm thầm tránh xa hơn một chút, đứng sát góc thang máy.

Hà Quân liếc nhìn dáng người cao ráo, bờ vai mảnh mai lạnh lùng của cô, ánh mắt ngày càng trở nên tham lam.


  • Share:

You Might Also Like

0 comments