Cung Dau 269 270 271

By Quyt Nho - tháng 3 04, 2026
Views

Chương 269: "Chu Tùng Cẩn! Mày sẽ không có kết cục tốt đẹp!"

Gần đến giờ tan làm, Chu Tùng Cẩn ngước lên nhìn đồng hồ – còn nửa tiếng nữa là tám giờ.

“Không tố cáo sớm, cũng chẳng tố cáo muộn, cứ phải đợi đến lúc con gái tao dẫn cháu ngoại ngoại về nước rồi mới tố cáo.”

“Chu Tùng Cẩn?!” Quý Minh Hạo trừng mắt giận dữ: “Mày cố ý đúng không?!”

Ông ta đứng dưới ánh đèn đường lờ mờ, tức đến run người.

Bỗng nhiên ông ta lao lên, “phịch” một tiếng quỳ rạp trước chân Chu Tùng Cẩn, khiến Giang Tử Dươnggiật mình lùi nửa bước: “Quý Minh Hạo, ông làm gì vậy?!”

Chu Tùng Cẩn vẫn đứng im, lạnh lùng quan sát, ánh mắt cụp xuống nhìn người đàn ông đang níu lấy ống quần mình mà không nói lời nào.

Quý Minh Hạo vừa khóc vừa cầu xin: “Chu Tùng Cẩn! Vụ tai nạn lần đó là do tôi và con rể gây ra, không liên quan gì đến con gái tôi, cũng không liên quan đến các cháu ngoại!”

“Bây giờ họ bị cấm xuất cảnh, toàn bộ tài sản nhà họ Quý bị tòa tịch thu. Anh có biết con gái tôi phải gánh bao nhiêu món nợ khổng lồ không?!”

“Anh có biết các cháu ngoại tôi sẽ phải sống những ngày khốn khổ thế nào không?!”

“Đứa lớn nhất mới 15 tuổi, đứa nhỏ nhất mới 5 tuổi!!” Quý Minh Hạo vừa gào khóc vừa rống lên giận dữ.

“Cuộc đời bọn trẻ bị hủy hoại rồi! Tương lai của chúng hoàn toàn tan nát!”

Chu Tùng Cẩn nhẹ nhàng nhướng mắt, liếc qua con phố trống trải phía trước, khẽ bật cười: “Quý tổng, những ngày tháng giàu sang sung sướng của bọn họ từ khi sinh ra đến nay đều nên cảm ơn ông.”

Anh đưa mắt trở lại nhìn người đang quỳ rạp dưới chân mình, nhấn giọng lạnh nhạt: “Từ hôm nay trở đi, những ngày sống không bằng chết của bọn họ, cũng nên... cảm ơn ông.”

“Chu tổng! Chu tổng!” Quý Minh Hạo dập đầu, van xin: 

“Chúng nó vô tội! Anh nghĩ cách đi, cho chúng một con đường sống, cho chúng được xuất cảnh, cho chúng ra nước ngoài. Tôi cầu xin anh...”

Chu Tùng Cẩn thản nhiên rút ống quần bị nắm chặt, đôi giày da đen bóng hắt lên ánh đèn mờ nhạt.

“Vô tội?” Anh nhíu mày, vẻ mặt lạnh lùng xen lẫn khinh thường: “Lúc bọn họ nhận những điều kiện sống xa hoa được tạo nên từ lợi ích phi pháp của ông và con rể ông, nhận tiền bất hợp pháp đã được chuyển đi, có ý định bỏ trốn ra nước ngoài...”

“Thì bọn họ nên hiểu rõ hậu quả là gì rồi!” Giọng nói sắc lạnh phát ra khiến mấy bông tuyết bay vào trong ô cũng run lên.

Cả người Quý Minh Hạo rúng động, ngồi phịch xuống tuyết.

Cầu xin không được, ông ta như con sói già bị đánh bại, ngẩng đầu lên gào thét:

“Không! Là mày! Là mày tố cáo tao! Là mày khiến nhà tao mất trắng!”

“Là mày rình thời điểm bọn họ về nước! Là máy cố ý gài bẫy để hủy hoại tất cả!”

Quý Minh Hạo lăn mấy vòng trên tuyết rồi đứng dậy, lùi vài bước, cười khùng khục mấy tiếng, đôi mắt đột nhiên lạnh băng: “Chu Tùng Cẩn, giỏi lắm! Mày đi chết đi!”

Giang Tử Dương lạnh cả sống lưng, còn chưa kịp phản ứng thì từ bụi cây bên đường đã lao ra một bóng đen, ánh sáng lóe lên từ con dao sắc nhọn trong tay, đâm thẳng vào bụng dưới của Chu Tùng Cẩn.

“Chu tổng! Cẩn thận!”

Giang Tử Dương thất sắc, tay run lên làm rơi chiếc ô đen.

Chu Tùng Cẩn phản xạ cực nhanh, nghiêng người né nhát dao, nhặt chiếc ô dưới đất rồi xoay lại thu gọn cán ô, quất mạnh vào đầu kẻ tấn công.

Gã đàn ông bị cán ô quật trúng tai và má, máu chảy thành vệt, choáng váng trong chốc lát rồi lại như kẻ điên lao lên với con dao.

Trong lúc giằng co, con dao cứa vào lòng bàn tay Chu Tùng Cẩn, anh khẽ nhíu mày nhưng không kêu tiếng nào. Tay trái giữ chặt dao, tay phải cầm cán ô quét mạnh vào chân đối phương.

Lực quá mạnh khiến cán ô gãy đôi.

Chu Tùng Cẩn bóp mạnh cổ tay gã ta, nghe “rắc” một tiếng gãy xương, gã đau đớn hét lên, dao rơi xuống đất.

Cổ chân cũng bị đánh mạnh, gã đau điếng quỳ sụp xuống tuyết.

Giang Tử Dương và tài xế lao tới, khống chế gã trên mặt đất.

Phía trước, Quý Minh Hạo thấy vậy sợ hãi, quay người loạng choạng bỏ chạy.

Chu Tùng Cẩn ném cán ô gãy đi, nhìn vết thương đang chảy máu trên tay trái, ánh mắt lạnh lùng liếc qua bóng người trước mặt đang chạy mà cứ té lên té xuống.

Anh biết rất rõ hôm nay Quý Minh Hạo ra tay chặn xe không phải để xin tha, mà là đã có ý liều mạng từ trước.

Tiếng còi xe cảnh sát chói tai vang lên từ hai đầu phố, xe cảnh sát chặn cả hai hướng, ánh đèn sáng quắc chiếu thẳng vào gương mặt tuyệt vọng của Quý Minh Hạo.

Mấy cảnh sát lao đến, trói kẻ cầm dao dưới đất, hóa ra chính là con rể cùng bỏ trốn với Quý Minh Hạo.

Gã bị áp giải, vừa quay đầu vừa gào rú về phía Chu Tùng Cẩn: “Chu Tùng Cẩn! Mày hại vợ con tao! Mày sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu!!”

Chu Tùng Cẩn lạnh lùng liếc gã một cái, nhíu mày, lười để ý. Anh ung dung phủi tuyết trên vai.

Cảnh sát Phan cùng đồng đội chạy tới, chìa tay ra: “Chu tổng, cảm ơn anh đã hợp tác tối nay.”

Chu Tùng Cẩn khẽ lắc đầu: “Chuyện nên làm thôi.”

Cảnh sát Phan để ý thấy vết thương trên tay anh, liền nói: “Để tôi cho người đưa anh đi bệnh viện xử lý vết thương.”

Chu Tùng Cẩn lại nhìn đồng hồ – 7 giờ 40 tối.

Anh khẽ lắc đầu: “Không cần, trong xe tôi có hộp y tế.”


Chương 270: Tan làm va phải mảnh thủy tinh

Ánh đèn xe rọi qua đêm tuyết, vài tia sáng trắng hắt vào sân biệt thự.

Dì Sài liếc ra ngoài cửa sổ, ngẩng đầu gọi lên tầng hai: “Cô Thẩm, cậu Chu về rồi.”

Thẩm Nghi nghe vậy liền đặt sách xuống, tim như biến thành một chú chim nhỏ, reo vui không ngừng.

Chu Tùng Cẩn bước qua gió tuyết, đẩy cửa lớn bước vào, vừa vặn nhìn thấy Thẩm Nghi đang vịn tay vào lan can cầu thang, cẩn thận từng bước đi xuống.

Hai người chạm mắt nhau.

Trong nhà tràn ngập hương ấm. Dì Sài đứng ở cửa bếp, mỉm cười chào anh: “Cậu Chu về rồi à.”

“Dì Sài.” Chu Tùng Cẩn lịch sự gật đầu với bà, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Thẩm Nghi.

“Cô Thẩm muốn đợi cậu về rồi mới ăn, nên đồ ăn vẫn đang hâm nóng trong bếp đấy.” 

Dì Sài liếc nhìn hai người, thấy bầu không khí có phần mờ ám, liền mím môi cười: “Tôi đi bưng cơm canh cho hai người nhé.”

Dứt lời, bà xoay người vào bếp.

Thẩm Nghi còn chưa kịp xuống hẳn cầu thang thì Chu Tùng Cẩn đã bước vào. Cô theo bản năng dừng lại, đứng giữa bậc cầu thang nhìn anh.

“Anh về rồi.” Cô nhìn anh, nhẹ giọng nói.

Chu Tùng Cẩn đứng ngay cửa, cao lớn, tay thả lỏng bên thân, khoác áo măng tô đen, tuyết phủ lấm tấm trên đầu, vài sợi tóc trước trán bị gió thổi rối tung.

Tim cô đập rộn ràng, muốn lao vào lòng anh, tiếc rằng đôi chân lại chẳng chịu nghe lời.

“Ừ.” Chu Tùng Cẩn đóng chặt cửa, ngăn lại cơn gió tuyết bên ngoài.

Anh bước thật nhanh, mỗi bước đi hai bậc cầu thang, vòng tay phải qua dưới mông và đùi cô, dễ dàng ôm cô từ tay vịn cầu thang lên, rồi xoay người đi xuống.

Thẩm Nghi thuận thế ôm cổ anh, đầu ngón tay nhẹ phủi mấy bông tuyết còn vương trên tóc anh.

“Chân em sao rồi?”

“Tốt hơn nhiều rồi, chắc một tuần nữa là đi làm lại được.”

Chu Tùng Cẩn ừ một tiếng, đặt cô xuống ghế sofa trong phòng khách, ngồi cạnh và cười hỏi: “Có nhớ anh không?”

Ánh mắt Thẩm Nghi lảng đi khỏi đôi mắt sâu thẳm của anh, khẽ “ừ” một tiếng ngượng ngùng: “Nhớ~”

“Nhớ nhiều không?”

Thật ra cô nhớ anh cả ngày hôm nay, nhưng không nói ra, chỉ cười bảo: “Một chút chút thôi.”

“Vậy à?” Chu Tùng Cẩn chăm chú nhìn cô, giọng trầm thấp nghiêm túc: “Nhưng anh thì nhớ em nhiều lắm.”

“Ừ.” Thẩm Nghi bật cười vì câu nói của anh, giơ tay kéo đầu anh nghiêng sang một bên: “Vậy bên này có nhớ đến đau không?”

“Đau rồi.” Chu Tùng Cẩn gật đầu cười. Sau đó anh nghiêng đầu theo phản xạ, cúi thấp xuống để cô lùa tay vén tóc kiểm tra vết thương trên đầu anh đã đóng vảy.

“Khá hơn nhiều rồi.” Thẩm Nghi yên tâm, ngón tay như chiếc lược nhỏ, chậm rãi vuốt lại tóc cho anh.

Lúc này cô mới để ý từ khi anh vào nhà tới giờ, tay trái vẫn luôn buông thõng. Cô hạ mắt nhìn xuống, giật mình phát hiện lòng bàn tay trái anh được quấn tạm mấy vòng băng gạc trắng, thậm chí còn thấm ra vài tia máu đỏ.

Cô lập tức siết tim, vội vàng cầm tay anh lên xem kỹ: “Tay anh làm sao thế?!”

Chu Tùng Cẩn xòe tay ra cho cô xem, thản nhiên đáp: “Tan làm đụng phải mảnh thủy tinh nên bị cứa một đường.”

“Sao lại bất cẩn thế?” Thẩm Nghi cúi đầu, cẩn thận tháo lớp băng, thấy vết thương vừa dài vừa sâu, máu đặc dính trên gạc, đỏ rực cả một mảng.

Nhìn mà môi cô tái nhợt, xót xa không thôi. Cô ngẩng đầu gọi: “Dì Sài, dì lấy giúp hộp y tế ở tầng hai xuống được không?”

Dì Sài đứng xa cũng thấy vết thương, vội vàng gật đầu: “Được được, để tôi đi lấy.”

Lát sau, bà cầm hộp thuốc xuống, vừa nhìn thấy lòng bàn tay Chu Tùng Cẩn liền bật thốt: “Cậu Chu, sao tay cậu bị cắt thành thế này rồi?!”

Chu Tùng Cẩn cười nhẹ: “Va phải mảnh thủy tinh.”

“Trời đất ơi, đang yên đang lành lại va phải thủy tinh? Vết cắt này còn chẳng thấy được vân tay nữa ấy!” Bà vừa lẩm bẩm vừa mở hộp thuốc, đưa băng gạc mới cho Thẩm Nghi.

Dì Sài nói xong đứng cạnh nhìn một lúc, rồi nhớ ra trong bếp vẫn đang hâm canh, bèn vội đi vào.

Thẩm Nghi không nói gì, lặng lẽ gỡ băng cũ, bắt đầu cầm máu cho anh.

“Đau không?” Cô dùng tăm bông chấm cồn iot để sát trùng cục bộ, hàng mi khẽ run, ngẩng lên nhìn anh đầy lo lắng.

Chu Tùng Cẩn gật đầu: “Đau.”

Đau đến thế, vậy mà trước đó anh lại chẳng rên một lời.

Cô cẩn thận khử trùng xong, băng lại kỹ lưỡng, nhưng máu vẫn nhanh chóng thấm qua lớp gạc.

Cô nhìn mà thở có phần dồn dập: “Bị cắt lúc nào thế?”

Chu Tùng Cẩn nhắm mắt: “Mới ra khỏi công ty.”

“Sao không vào bệnh viện luôn?”

Anh thoáng sững người.

Ban đầu anh còn định tỏ ra đáng thương để khoe vết thương, thấy cô có vẻ tức giận, bèn lén nắm tay lại không cho cô nhìn nữa, lúng túng nói:
“Thật ra… cũng không nghiêm trọng lắm đâu…”

Chương 271: Tại sao không đến bệnh viện trước?!

"Thế nào lại không phải chuyện lớn? Vết thương như vậy phải đến bệnh viện chứ! Anh ráng chịu như vậy không thấy đau à? Nếu không cầm được máu thì hậu quả thế nào anh có biết không?"

Cô vừa lo vừa giận, liên tiếp trách móc đầy câu hỏi, cuối cùng lại lặp lại một lần nữa: "Tại sao không đến bệnh viện trước?!"

Chu Tùng Cẩn nhìn cô, đôi lông mi dày nhẹ chớp với vẻ vô tội, thành thật nói:
"Anh chỉ là… quá vội… muốn về ăn cơm với em."

Thẩm Nghi ngẩn người.

Tất cả tức giận, lo lắng tích tụ ban nãy như bị một câu nói ấy xóa sạch, thay vào đó là cảm động và ấm áp dâng trào trong lồng ngực.

Đôi mắt trong veo của cô dâng lên một tầng nước, nhẹ nhàng cầm lấy tay anh.

Ngón tay khẽ vuốt ve mu bàn tay trái của anh, sau đó cúi đầu đặt lên đó một nụ hôn.

Mu bàn tay Chu Tùng Cẩn khẽ run lên, trong lòng như dậy sóng.

Anh đưa tay phải nâng mặt cô, lau đi giọt nước ở khóe mắt, dịu dàng xin lỗi, giọng khẽ như thề thốt: "Anh sai rồi. Lần sau nhất định sẽ đến bệnh viện trước."

Thẩm Nghi khẽ đập vào ngực anh, cau mày trách: "Anh còn muốn có lần sau nữa à?"

Chu Tùng Cẩn lập tức mím môi cười: "Không có lần sau."

Hai người vừa ăn tối xong, dì Sài từ cửa bước vào, đón một người đàn ông trung niên đeo kính, tay xách hộp y tế, trông có vẻ mệt mỏi vì vội vã.

"Anh Chu, bác sĩ Tạ đến rồi." Dì Sài gọi.

Bác sĩ Tạ là bác sĩ riêng của nhà họ Chu, nhận được cuộc gọi từ Chu Tùng Cẩn vào buổi tối, đã lái xe hơn một tiếng từ trung tâm thành phố đến biệt thự này.

Từ đêm đông lạnh lẽo bước vào phòng, kính của ông đã phủ một lớp sương mờ.

"Bác sĩ Tạ." Chu Tùng Cẩn đứng dậy đón.

"Chu Tổng." Ông liếc nhìn Thẩm Nghi bên cạnh anh, gật đầu chào cô:
"Chào cô Thẩm."

"Bác sĩ Tạ." Thẩm Nghi có chút áy náy: "Xin lỗi, làm phiền bác sĩ khuya thế này còn phải đi đường tuyết đến đây."

"Không sao đâu." Bác sĩ Tạ đẩy gọng kính, ngồi xuống ghế đối diện Chu Tùng Cẩn: "Anh Chu, đưa tay cho tôi xem nào."

Chu Tùng Cẩn nghe cô nói vậy, trong lòng vẫn thấy như cô đang giận, liền ngồi nghiêm chỉnh, ngoan ngoãn đưa tay ra để bác sĩ kiểm tra.

Bác sĩ Tạ cẩn thận tháo băng gạc mà Thẩm Nghi đã quấn cho anh, nhìn kỹ một hồi, nhẹ cau mày: "Chu Tổng, vết thương do dao này khá sâu, tôi sẽ xử lý làm sạch và khử trùng trước. Tuy chưa chạm đến dây thần kinh hay mạch máu, nhưng vẫn nên khâu lại."

Ông vừa nói vừa xem xét vết thương, không để ý mấy người xung quanh sắc mặt đều biến đổi.

Thẩm Nghi run nhẹ trong lòng, khẽ hỏi: "Vết… thương do dao?"

Chu Tùng Cẩn vội vàng dùng ánh mắt ra hiệu với bác sĩ Tạ, nhưng ông mải chú tâm nhìn vết thương, không nhận ra ý anh.

Dì Sài bên cạnh vừa nghe đến từ "dao" liền hốt hoảng: "Sao lại là dao? Không phải bị mảnh kính cứa à?"

Bác sĩ Tạ đẩy kính, nhìn chằm chằm vào tay anh, lắc đầu nói: "Không thể là do mảnh kính được. Đây rõ ràng là vết dao."

Vừa dứt lời, ông mới phát hiện không khí xung quanh có gì đó không ổn.

Ngẩng đầu nhìn thấy gương mặt tái nhợt của Thẩm Nghi, ánh mắt ngỡ ngàng của dì Sài, rồi chuyển sang ánh mắt đen sâu thẳm như chứa đầy hàm ý của Chu Tùng Cẩn, ông bất giác khựng lại.

Chu Tổng không nói cho họ biết là bị dao đâm sao?

Ông điều chỉnh lại kính, muốn chữa cháy nhưng không biết mở lời thế nào.

"Trời ơi, cậu Chu, sao lại bị dao đâm thế! Còn lừa chúng tôi là bị kính cứa!" Dì Sài kêu lên liên tục, giọng đầy lo lắng.

Chu Tùng Cẩn nhìn Thẩm Nghi trong tiếng kêu kinh hãi của dì Sài.

Cô cũng đang nhìn anh. Cuối cùng cô nuốt hết những hoảng loạn, lo lắng và nghi ngờ vào lòng, quay sang nói với bác sĩ Tạ: "Bác sĩ Tạ, làm phiền ông giúp anh ấy xử lý vết thương."

"Rõ rồi." Bác sĩ Tạ thấy cô không chất vấn hay rơi vào hoảng loạn, liền thở phào nhẹ nhõm, lấy đồ trong hộp y tế ra, nói với Chu Tùng Cẩn: 

"Chu Tổng, tôi tiến hành làm sạch vết thương cho anh."

"Vất vả rồi." Chu Tùng Cẩn thu ánh mắt về từ Thẩm Nghi, khẽ gật đầu, trong lòng thầm nghĩ nên giải thích thế nào với cô sau đây.


  • Share:

You Might Also Like

0 comments