Cung Dau 077 078 079

By Quyt Nho - tháng 1 04, 2026
Views

Chương 77: Chỉ Là Một Phép Lịch Sự

Khu thực phẩm tươi chỉ cách vài bước chân đã có nhân viên mặc đồng phục đầu bếp trắng, đội mũ trắng đứng nấu món ăn cho khách thử ngay tại chỗ.

Một dì trong số đó thấy Chu Tùng Cẩn đẩy xe lại gần, liền mỉm cười mời:
“Chàng trai, có muốn thử miếng bò bít tết không? Vừa mới nướng xong đấy.”

Chu Tùng Cẩn liếc mắt nhìn miếng bò bít tết, hơi gật đầu, rồi nghiêng đầu nhìn về phía sau, dừng bước lại, đứng chờ.

Dì ấy nhìn theo ánh mắt anh, thấy Thẩm Nghi đang đi theo phía sau, lập tức hồ hởi gọi: “Cô gái, thử bò bít tết đi, chồng cô có vẻ khá hứng thú đấy.”

Đây đã là lần thứ hai trong vòng mười phút sau khi cô vào siêu thị, có người hiểu nhầm mối quan hệ giữa hai người.

Thẩm Nghi khẽ nhíu mày, dường như đã quá quen với điều đó, hoàn toàn không để tâm.

Cô nhận lấy xiên thịt mà dì ấy đưa, nhẹ nhàng cảm ơn, sau đó xiên một miếng thịt bò được cắt thành khối nhỏ bỏ vào miệng nhai nhẹ.

“Thấy sao?” Dì ấy vừa nhìn cô vừa hỏi, miệng không quên khen: 

“Bò bít tết nhập khẩu từ Úc đấy, sáng nay mới về…”

Thẩm Nghi vừa gật đầu vừa nghe, trong tiếng quảng bá rôm rả của dì ấy, cô theo thói quen cúi đầu nhìn giá trên bảng bên cạnh, lập tức thấy miếng thịt bò trong miệng cũng chẳng còn ngon nữa.

Quá… đắt!

Chu Tùng Cẩn đứng bên cạnh nhìn cô, hỏi: “Ngon không?”

“Cũng… ổn.” Thẩm Nghi ngẩng đầu nhìn anh, nhẹ giọng trả lời thật lòng: 

“Tôi không phân biệt được ngon hay không ngon.”

Chu Tùng Cẩn gật đầu mỉm cười: “Ngon là được rồi.”

Anh không nói thêm gì, lấy hai gói thịt bò đóng gói trong tủ lạnh bỏ vào xe đẩy.

Cả hai đi từ khu thịt tươi sang khu đồ ăn chế biến sẵn, dừng lại trước một quầy bánh điểm tâm Quảng Đông. Bên trong trưng bày đầy những món bánh mới ra lò, tinh xảo do đầu bếp vừa làm xong.

“Muốn thử không?” Chu Tùng Cẩn hỏi.

Thẩm Nghi lướt mắt qua mấy loại điểm tâm nhiều hình dạng bên trong tủ, không mấy hứng thú, lắc đầu.

“Em không thích ăn à?”

“Ừm.” Thẩm Nghi đáp.

Chu Tùng Cẩn hiện rõ chút nghi hoặc trong mắt: “Anh nhớ lần trước em nói là khá thích mà.”

Thẩm Nghi chợt nhớ lại lần đầu anh mời cô ăn cơm, ở nhà hàng Quảng Đông của Đào Tân Tân, sau bữa ăn, lúc tiễn cô về, hình như anh có tiện miệng hỏi một câu rằng bữa ăn có hợp khẩu vị không.

Hôm đó đúng là cô đã đáp lại rằng rất ngon.

Cô ngẩng đầu nhìn anh, khẽ mỉm cười: “Chu tổng, đó chẳng qua là phép lịch sự thôi.”

Ánh mắt Chu Tùng Cẩn khựng lại một chút, như vừa hiểu ra điều gì, lặng lẽ cúi đầu, trông có vẻ hơi áy náy.

Thẩm Nghi nhìn thấy sắc mặt anh hơi thay đổi, không nói gì thêm.

Thực ra, bữa tiệc mời ăn đột ngột hôm ấy khiến cô ngồi mà không yên, cực kỳ gượng gạo.

Sau này khi hiểu rõ lý do vì sao anh lại đột nhiên mời cô tham dự, cô càng cảm thấy bữa cơm ấy chẳng ngon lành gì.

Lúc ra quầy thanh toán, mỗi quầy đều có hàng người xếp hàng chờ đến lượt.

Thẩm Nghi đứng sau lưng Chu Tùng Cẩn, bị xe đẩy của người phía sau vô tình đẩy tới, cả người loạng choạng ngả về phía trước, khuôn mặt không kịp phản ứng đập vào lưng anh.

Chu Tùng Cẩn quay lại nhìn cô một cái, cô vội vàng nói: “Xin lỗi.”

Anh ngẩng đầu nhìn hàng người đông đúc phía sau, rồi hơi nghiêng người, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, đẩy cô lên đứng trước mình một cách kín đáo.

Ngay sau đó, anh xoay người lại, bờ ngực rộng lớn và vững chãi gần như che chắn trọn vẹn cho cô khỏi phía sau.

Hương thơm mát lạnh và nhàn nhạt từ người đàn ông phía sau bao phủ lấy cô, khiến nhịp tim của Thẩm Nghi hơi rối loạn.

“Em đẩy xe đi.” Giọng nói trầm thấp của Chu Tùng Cẩn vang lên từ phía sau.

Thẩm Nghi cứng ngắc đặt tay lên tay cầm xe đẩy phía trước, cố điều chỉnh lại nhịp thở đang hỗn loạn của mình.

Cô thấy rất không vui vì nhịp tim rối loạn của mình, cố giữ sự tỉnh táo, ánh mắt thẳng tắp nhìn về phía trước, không dao động.

Chương 78: Chúc Hai Người Sớm Kết Hôn

Từ thang máy siêu thị đi xuống bãi đỗ xe, Thẩm Nghi lại gặp cặp vợ chồng vừa nãy đang cho đồ từ xe đẩy vào cốp xe của họ.

Người phụ nữ trong đó vừa thấy Thẩm Nghi cùng Chu Tùng Cẩn đẩy xe đi ngang qua liền vui vẻ chào hỏi: “Chào tiểu thư xinh đẹp! Lại gặp rồi!”

Thẩm Nghi hiếm khi nghe người ta gọi mình một cách thẳng thắn như thế. Khi đi ngang qua, cô hơi khựng lại, mỉm cười gật đầu đáp lại.

Ánh mắt người phụ nữ kia nhanh chóng lướt qua Thẩm Nghi, rồi nhìn về phía Chu Tùng Cẩn đang có vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị, có chút tò mò và dè dặt lên tiếng: 

“Chào anh.”

Chu Tùng Cẩn khẽ gật đầu với chị ấy, rồi quay sang nói với Thẩm Nghi: 

“Anh đi lấy xe.”

Người phụ nữ liếc nhìn bóng lưng cao lớn, khí chất ưu việt của Chu Tùng Cẩn, rồi hỏi Thẩm Nghi: “Xe của hai người đỗ ở đâu vậy?”

Thẩm Nghi chỉ vào chiếc xe đen đỗ ở chỗ bên cạnh.

Người phụ nữ nhìn theo tay cô, gương mặt lập tức lộ rõ vẻ ngạc nhiên.

Đó là một chiếc Maybach, lại còn không phải mẫu thường thấy trên thị trường.

Chị ấy tròn mắt, lông mi dài rung nhẹ, nhìn thấy Chu Tùng Cẩn từ túi áo khoác lấy ra chìa khóa xe, bấm nhẹ một cái, chiếc xe sang trọng im lặng kia phát ra tiếng “bíp” khẽ khàng, đèn bốn phía chớp nháy nhè nhẹ, nắp cốp sau từ từ mở lên.

Người phụ nữ không giấu được sự kinh ngạc, hỏi: “Đó là xe của hai người thật sao?”

Thẩm Nghi liếc nhìn Chu Tùng Cẩn, bình thản đáp: “Là xe của anh ấy.”

“Ồ~” Người phụ nữ lập tức hiểu ý, cười híp mắt khẽ huých vai cô: 

“Vẫn chưa kết hôn à?”

Phía sau vang lên tiếng còi xe, chồng chị ấy đã ngồi vào ghế lái, thò đầu ra gọi: “Đi thôi.”

“Biết rồi~!” Người phụ nữ quay đầu chạy về xe mình với nụ cười rạng rỡ, ngồi vào ghế. Khi xe chuẩn bị rời đi, chị ta thò tay qua cửa sổ vẫy tay chào: 

“Chúc hai người sớm kết hôn nhé!”

Thẩm Nghi dõi theo chiếc xe rẽ cua rồi khuất bóng, phía sau ánh đèn xe từ một hướng khác chiếu tới.

Chiếc Maybach chậm rãi đỗ lại bên cạnh cô. Thẩm Nghi quay đầu nhìn Chu Tùng Cẩn đang ngồi ở ghế lái, ánh mắt trầm lặng lạnh nhạt rơi trên người cô, anh nói: 

“Lên xe.”

“Chị ấy vừa nói gì với em vậy?” Chu Tùng Cẩn vừa lái xe ra khỏi bãi đỗ, vừa liếc mắt về phía Thẩm Nghi đang cài dây an toàn.

“Chị ấy khen anh.” Thẩm Nghi hờ hững nói: “Khen anh đẹp trai, xe thì đắt.”

“Còn gì nữa không?”

“Không còn.” Thẩm Nghi trả lời.

Chu Tùng Cẩn nhân lúc rẽ xe liếc cô một cái, không hỏi thêm nữa.

Khi xe về đến dưới lầu nhà Thẩm Nghi, Chu Tùng Cẩn lấy từ cốp sau ra hai túi đồ lớn, khiến Thẩm Nghi hơi bối rối.

“Chu tổng, mấy thứ này…” Cô chặn trước mặt anh, cô tưởng anh mua cho nhà mình, không ngờ lại muốn mang hết lên nhà cô.

“Đồ Tết.” Chu Tùng Cẩn nói nhẹ nhàng.

Đồ Tết…? Anh nghiêm túc thật sao?

Chu Tùng Cẩn xách hai túi nặng trên tay, ra hiệu cho cô mở cửa khu nhà.

Thẩm Nghi nhìn hai túi lớn trong tay anh, nghiêm túc thở dài: 

“Nhà tôi nhỏ, tủ lạnh không đựng hết được đâu.”

Chu Tùng Cẩn thoáng ngẩn ra, anh đúng là chưa nghĩ đến điều đó. Lần trước vào nhà cô, anh cũng không để ý tủ lạnh ở đâu.

“Một nửa để tủ lạnh, một nửa tối nay ăn.”

“Tôi một mình ăn không hết nhiều thế đâu.” Thẩm Nghi nói.

“Ai nói là để em ăn một mình?” Chu Tùng Cẩn thấp giọng đáp.

Thấy Thẩm Nghi im lặng, gương mặt hiện rõ sự do dự và bối rối, Chu Tùng Cẩn nhìn cô trầm mặc, giả vờ nghiêm túc hỏi: 

“Thẩm Nghi, anh đến nhà em chúc Tết, em không định mời anh ăn một bữa cơm à?”

Chương 79: Anh... có thể nhường chỗ một chút không?

Thẩm Nghi ngồi trên ghế sofa, lặng lẽ nhìn Chu Tùng Cẩn dè dặt đi lại trong nhà mình, va vào hết thứ này đến thứ khác.

Anh cao lớn, tay chân dài, khiến Thẩm Nghi lo lắng chỉ cần anh quay người một cái là sẽ làm đổ hết mấy thứ cô xếp ở giá góc tường.

Có vẻ như Chu Tùng Cẩn cũng đã nghĩ đến điều này từ trước, nên mỗi bước đi, mỗi lần xoay người đều rất chậm chạp và cực kỳ cẩn thận.

Thẩm Nghi thở dài, đứng dậy khỏi ghế, cởi áo khoác lông vũ rồi nhận lấy túi đồ trong tay anh, giọng nhàn nhạt: "Anh ngồi nghỉ đi, để tôi đi nấu ăn."

Cô đi vào bếp, không để ý thấy Chu Tùng Cẩn vén rèm bước theo sau, lặng lẽ đi vào.

Nhà bếp chật hẹp, không đủ chỗ cho hai người cùng di chuyển. Thẩm Nghi vừa quay người lại suýt nữa đâm sầm vào ngực anh.

Người đứng phía trên cúi đầu nhìn xuống, ánh mắt im lặng dừng lại trên gương mặt cô, khiến Thẩm Nghi hoảng hốt dời ánh nhìn sang hướng khác.

Né sang trái cũng không được, dịch sang phải lại càng khó, cuối cùng cô đành ngẩng đầu lên nhìn anh, hỏi khẽ: 

"Anh... có thể nhường chỗ một chút không?"

Chu Tùng Cẩn liếc nhìn bó rau trong tay cô, giọng trầm tĩnh: 

"Em đang cảm thì đừng đụng vào nước lạnh."

"Tôi khỏi rồi." Cô đáp.

Chu Tùng Cẩn không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ nhận lấy rau trong tay cô, nghiêng người chen đến bên bồn rửa.

Bồn rửa đối với anh quả thực hơi thấp, lại khá chật. Thẩm Nghi im lặng nhìn bóng lưng đang khom xuống của anh, thấy nước và rau văng tung tóe ra khỏi bồn, bắn cả lên chiếc áo khoác dạ đắt tiền màu xám tro của anh.

Cô do dự một lúc, cuối cùng không nhịn được nữa, cất tiếng: 

"Áo khoác... có cần cởi ra không?"

Chu Tùng Cẩn đặt rau đã rửa xong vào đĩa, tắt vòi nước, thẳng lưng quay lại nhìn cô.

"Được." Anh đưa hai tay còn ướt nhẹp ra trước mặt, cánh tay hơi mở rộng, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào cô — ý tứ quá rõ ràng.

Thẩm Nghi thở dài trong lòng, bước lại gần, chậm rãi giúp anh cởi áo khoác, đặt lên tay mình, lúc này mới nhận ra chiếc áo nặng đến bất ngờ.

Bên trong anh mặc một chiếc áo gile màu xám nhạt và sơ mi màu xám xanh, cổ áo cài đến tận nút cuối cùng, không đeo cà vạt.

Thẩm Nghi ôm áo khoác quay ra ngoài, nhìn quanh phòng để tìm chỗ treo nhưng chẳng tìm được chỗ nào thích hợp.

Cô không nhận ra nhãn hiệu áo, nhưng chỉ nhìn chất liệu và cảm giác cầm thôi cũng đủ biết giá của nó chắc chắn không rẻ.

Treo đâu cũng thấy không hợp. Móc áo trong nhà thì quá thấp, treo lên vẫn chạm đất. Ghế sofa thì cần để ngồi. Đặt lên giường mình thì rõ ràng là không ổn...

Cô còn đang bối rối thì nghe tiếng anh từ trong bếp vọng ra: "Nhà có tạp dề không?"

"Có." Thẩm Nghi cuối cùng dùng tới ba chiếc móc treo áo, mới đủ sức treo ngang chiếc áo dài và nặng lên cây treo đồ.

Xử lý xong, cô vội đến sau cửa lấy tạp dề.

Cô vén rèm bước vào bếp, liếc nhìn anh một cái rồi hơi ngượng: 

"Tạp dề hơi ngắn... chắc không che được quần."

"Không sao." Chu Tùng Cẩn hai tay bưng rau, nghiêng người về phía cô, cúi đầu xuống.

Gáy anh tròn đầy, mái tóc ngắn rậm rạp tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ.

Thẩm Nghi nhanh chóng liếc anh một cái.

Người đàn ông ngày thường luôn giữ khoảng cách và lạnh lùng, giờ phút này cúi đầu trước mặt cô, trông lại có chút ngoan ngoãn không dễ phát hiện.

Như một cậu bé đang chờ cô giáo mẫu giáo đeo lên ngực một bông hoa đỏ khen ngợi “bé ngoan”.

Cảm giác đối lập lạ kỳ khiến tâm trí Thẩm Nghi có chút dao động, tâm trạng đề phòng cũng dần dịu đi. Cô đưa tay, móc dây tạp dề lên cổ anh.

Chu Tùng Cẩn đứng thẳng dậy, ánh mắt lặng lẽ dừng trên người cô, dõi theo cô vòng ra phía sau mình, thấy đôi tay mảnh khảnh của cô đang nhẹ nhàng buộc một nút thắt nơ sau lưng anh.

Thẩm Nghi thắt xong tạp dề, vừa ngẩng đầu lên đã thấy ánh mắt như thợ săn kia lặng lẽ dời đi, anh quay lại tiếp tục rửa rau.

Thẩm Nghi có chút ngại ngùng, xắn tay áo lên định giúp anh thì bị cản lại.

"Không sao, em ra ngoài dọn bàn là được."

"Ừm." Thẩm Nghi khẽ đáp, vén rèm ra ngoài. Cô nhanh chóng dọn hết đồ trên bàn, sau đó còn dùng khăn ướt lau kỹ lại hai lượt, rồi không còn việc gì làm, đành ngồi ngẩn người trên ghế sofa.

Tiếng pháo hoa bên ngoài vang lên không ngớt, trong bếp là tiếng hơi nước bốc lên từ nồi canh, âm thanh đó dường như gõ nhịp trong lòng Thẩm Nghi.

Không có việc gì làm, cô bước tới cửa sổ, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời ngập tràn pháo hoa.

Phần lớn đều là những kiểu pháo hoa rực rỡ phức tạp, tiếng nổ giòn tan và mạnh mẽ, như một khúc giao hưởng sôi động.

Khi chuỗi pháo hoa lộng lẫy ấy kết thúc, bầu trời bỗng chốc chìm vào bóng tối và tĩnh lặng.

Vài giây sau, từ nơi không xa vang lên một tiếng pháo nhẹ nhàng đơn độc, phóng lên không trung rồi nổ tung, toả ra vài tia sáng đơn sắc.

So với màn pháo hoa rực rỡ trước đó, pháo này trông có phần mờ nhạt.

Có lẽ người bắn cũng nghĩ vậy, nên cố tình đợi đến khi màn trình diễn lớn kết thúc mới lặng lẽ châm ngòi.

Loại pháo hoa giản dị ấy, mang theo chút mong ước nhỏ nhoi của chủ nhân về một năm mới, nổ lách tách giữa bầu trời, ánh lửa le lói ấy có lẽ chỉ chủ nhân nó mới muốn ngắm nhìn thêm một chút — thế mà Thẩm Nghi lại thấy rất thích thú.


  • Share:

You Might Also Like

0 comments