Chương 92: Anh không biết, tôi ghét các người đến mức nào đâu
Ba của cô được chôn ở triền núi hướng về phía nam, chính là vị trí mà ông tự mình chọn.
Bởi vì nơi đó là vùng núi ông từng chăn trâu và vui chơi khi còn nhỏ.
Hướng mặt về phía nam cũng là hướng có thể nhìn về thị trấn Vân Thủy, cũng là nơi có cô và ngôi trường cô từng học.
Con đường dẫn từ chân núi lên đỉnh hầu như rất ít người đi, hai bên đầy những bụi gai và lá rụng phủ đầy mặt đất.
Chu Tùng Cẩn đi phía sau Thẩm Nghi, nhìn bóng lưng gầy gò của cô, cất giọng: "Anh không biết em còn có một người chú ở quê."
Thẩm Nghi thản nhiên đáp: "Ừ."
Cô quay đầu liếc nhìn Chu Tùng Cẩn, thấy anh cụp mắt như đang trầm tư, bèn bật cười:
"Chu tổng, bất ngờ lắm đúng không? Tôi cũng có cả đống ‘người thân nghèo phiền phức’ đấy."
Chu Tùng Cẩn sững người, không đáp lại.
Mộ phần của cha cô nằm sau một bụi cây rậm rạp. Khi hai người đến nơi, phía trước bia mộ còn vương lại vài que hương mới cháy hôm qua, cùng chút tro giấy tiền lác đác.
Ngoài người chú kia thì chẳng còn ai tới thăm mộ ông nữa.
Nhưng có vẻ ông chú chỉ làm cho có lệ: thắp hương, đốt giấy rồi rời đi. Cỏ dại trước mộ mọc um tùm, bị gió núi thổi nghiêng ngả.
Thẩm Nghi ngồi xổm xuống, cẩn thận nhổ sạch đám cỏ quanh bia mộ, rồi dùng nắm cỏ khô quét qua một khoảng nhỏ phía trước. Xong xuôi đâu đó, cô mới đem bó hoa mang từ thị trấn đến đặt cạnh bia mộ.
Cô lấy giấy tiền ra khỏi túi.
Chu Tùng Cẩn đứng phía sau, lặng lẽ đọc dòng chữ khắc trên bia mộ:
"Mộ phần tiên khảo Thẩm An Lương."
Anh thấy Thẩm Nghi thắp hương, vái lạy, dập đầu... Muốn bước lên hành lễ theo, nhưng lại không biết nên làm gì, chỉ đành buông tay đứng yên tại chỗ.
Thẩm Nghi chậm rãi đốt xong tờ giấy tiền cuối cùng, rồi từ từ đứng dậy, khóe mắt lướt qua Chu Tùng Cẩn vẫn đứng đó suốt từ đầu đến giờ, không cúi đầu cũng chẳng nói một lời.
Biểu cảm thờ ơ ấy như thể mọi chuyện chẳng liên quan gì đến mình, anh đứng đó chỉ là đợi cô cúng xong để cùng xuống núi.
“Chu Tùng Cẩn.” Thẩm Nghi đứng đối diện anh, giọng nói lạnh lùng vang lên từ dáng lưng gầy thẳng tắp.
Chu Tùng Cẩn ngước mắt nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm thoáng chút nghi hoặc.
“Anh đứng trước mặt ba tôi, có thể lặp lại câu nói anh đã nói với Vương Lục vào đêm giao thừa không?” Không nhìn thấy vẻ mặt cô, chỉ nghe thấy giọng cô lạnh nhạt truyền đến.
Chu Tùng Cẩn khựng lại.
Tối hôm đó, anh đã nói gì?
Không phủ nhận việc thích cô, không phủ nhận việc hứng thú với cô.
"Trong mắt anh, tôi vẫn là đại diện cho sự rẻ rúng sao?" Thẩm Nghi không đợi anh trả lời, tiếp tục hỏi với giọng điệu bình thản.
Chu Tùng Cẩn nhìn về phía bia mộ của ba cô, nằm lặng lẽ giữa núi rừng hoang vu.
"...Không phải." Anh trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng thốt ra hai chữ nhạt nhòa.
“Không, anh vẫn nghĩ như vậy.” Thẩm Nghi quay đầu lại, khuôn mặt toát ra một vẻ lạnh lẽo chưa từng có. Gió núi thổi tung những sợi tóc bên tai cô, lướt qua ánh mắt lãnh đạm.
"Thậm chí... còn tệ hơn trước." Ánh mắt cô khóa chặt vào anh.
Chu Tùng Cẩn nhìn cô, im lặng không đáp lại. Hai ánh mắt giao nhau, sâu trong mắt anh dần trầm xuống.
"Tôi từng nghĩ, những lần anh giúp đỡ, tiếp cận tôi gần đây là vì áy náy, là vì lòng tốt. Nhưng ra là không phải. Vậy anh muốn gì?" Thẩm Nghi lạnh nhạt hỏi.
Thấy anh vẫn im lặng, Thẩm Nghi tiếp tục nhìn anh, chậm rãi nói: “Anh muốn tôi trở thành tình nhân của anh, hay nói đơn giản hơn…”
“...Là bạn giường. Đó chính là cái mà anh gọi là ‘thích tôi’, ‘hứng thú với tôi’.”
Sắc mặt Chu Tùng Cẩn khẽ thay đổi, ánh mắt ngỡ ngàng rồi dời đi nơi khác.
“Thẩm Nghi, em đừng suy nghĩ lung tung.” Giọng anh trầm xuống, hơi rối loạn.
Thẩm Nghi bật cười: “Tôi không có bối cảnh, lúc đầu anh nghĩ tôi cũng chẳng có người thân phiền phức, nên anh cho rằng một suất cơm, một bữa tất niên, một câu ‘anh rất có hứng thú với em’ là có thể khiến tôi buông bỏ tự tôn, dựa dẫm vào anh, làm con rối cho anh, giải quyết nhu cầu sinh lý của anh…”
“Thẩm Nghi!” Chu Tùng Cẩn cắt ngang lời cô, giọng trầm đục pha chút giận dữ, ánh mắt sâu thẳm hiện rõ sự không hài lòng.
Tiếng quát vang lên khiến chim sẻ trong bụi cây bay tán loạn.
Gió núi thổi qua, nhành cây bị bẻ gãy, nước tuyết tan từ cành rơi xuống, lạnh buốt bắn lên người cả hai.
Thẩm Nghi nhìn thấy khí chất lạnh lẽo trở lại trên người anh, cuối cùng cũng hiện rõ vẻ cao ngạo xa cách như trước, cô cười nhạt:
“Anh không nghĩ như vậy sao? Nếu tôi nói sai một chữ nào, anh có thể phản bác. Đứng trước mộ ba tôi mà nói rõ ra.”
Thấy anh không đáp, vẫn giữ thái độ ngạo mạn và khinh khỉnh, Thẩm Nghi giữ thẳng sống lưng, xoay người quay mặt về phía mộ của ba, lạnh giọng nói:
“Nếu không phải vì anh một lần nữa trêu đùa tôi, tôi vốn dĩ không định nhắc lại chuyện này.”
“Chu Tùng Cẩn, anh có biết không, hai năm trước, anh và lũ bạn của anh, trong phòng bao đã nói từng chữ từng câu gì…”
“Ba tôi đứng ngoài cửa, đã nghe rõ từng lời!”
Chu Tùng Cẩn bỗng sững lại, đồng tử co rút.
“Trước khi gặp anh, ông ấy còn cẩn thận mặc bộ vest mà ông cho là trang trọng nhất, cầm chiếc lược nhựa chải đi chải lại mái tóc không biết bao nhiêu lần. Kết quả thì sao? Ông ấy nghe thấy anh ngồi trong đó uống rượu, cười nhạo bộ vest rẻ tiền của ông, chế giễu cô con gái của ông là đồ rẻ mạt.”
“Trong ba tháng cuối đời, cho đến lúc nhắm mắt, ông ấy vẫn luôn tự trách và giày vò vì những lời giễu cợt đó!”
Chu Tùng Cẩn khẽ run rẩy, sắc mặt trở nên u ám chưa từng thấy.
"Ba tôi!" Thẩm Nghi ngẩng đầu, nghẹn ngào hét lên trong gió lạnh: "Cả đời cần cù, hết lòng vì nghề giáo, dạy dỗ và giúp đỡ biết bao nhiêu học sinh. Ông không phải là người nổi tiếng, không giàu có, nhưng ít nhất ở thị trấn Vân Thủy, ông là người được tôn trọng!"
"Vậy mà cuối cùng lại bị anh và Lâm Thiên Tiêu cùng lũ người đó chế nhạo vì cách ăn mặc, sỉ nhục con gái ông ấy... Anh có biết không..."
Thẩm Nghi cố nén nghẹn ngào, đau đớn nói: “Trong thư tuyệt mệnh, ông còn tự hỏi bản thân suốt mấy chục năm qua đã làm đúng chưa. Dùng tiền của mình đi giúp con nhà người khác, để rồi con gái mình sống mộc mạc bị người ta sỉ nhục!”
“Chính vì anh và bọn họ... mà ông ấy bắt đầu nghi ngờ cả đức tin mà ông đã giữ vững mấy chục năm!”
Ngón tay Chu Tùng Cẩn cứng đờ, hàng mi dài đọng sương sớm khẽ run rẩy, giọt nước đọng lăn xuống, trong lòng như có thứ gì chấn động, mãi không thể bình tĩnh lại.
“Đêm qua anh ngủ rất ngon, vì anh không có lương tâm, chẳng có chút áy náy nào! Anh ngủ yên, càng phải cảm ơn ba tôi vì dù là khi còn sống hay đã khuất, ông ấy vẫn luôn lương thiện!”
Chu Tùng Cẩn muốn mở miệng, môi mấp máy, nhưng cuối cùng không thốt ra nổi một lời.
Thẩm Nghi nhìn gương mặt u ám đến cực điểm của Chu Tùng Cẩn, từng chữ từng chữ, nước mắt lưng tròng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng dứt khoát:
“Anh không biết, tôi ghét các người đến mức nào đâu.”
Cô lặng lẽ nhìn người đàn ông trước mặt, thân ảnh anh loạng choạng mấy nhịp, lùi lại một bước rồi cứng ngắc quay lưng, bước chân cứng đờ mà quyết liệt rời đi.
Tiếng động làm kinh động mấy con chim từ trên cây bay vút lên, cánh chim vỗ mạnh khiến băng tuyết rơi rào rào, lạnh buốt bắn vào cổ Thẩm Nghi.
Cơ thể cô đang căng cứng cuối cùng cũng thả lỏng, nhìn theo bóng lưng biến mất trong rừng, nước mắt từng giọt rơi xuống, mà trong ánh mắt lại không chút nguội lạnh.
(Bạn Quýt: Quýt đọc bộ này chắc phải trên dưới 5 lần rồi mà lần nào tới đoạn này cũng khóc. Khâm phục ba Thẩm, thương cho Tiểu Nghi mất đi người thân ahuhuhu. Tuy ghét CTC thật sự nhưng tại thấy tác giả miêu khắc họa rất rõ tính cách & hình tượng của nam nữ chính luôn. Từ giờ sẽ là phân khúc ngược nam, có ai hóng không nào)
Chương 93: Loại người gì?
Thẩm Nghi ngồi tựa trước mộ ba, không biết đã ngẩn người bao lâu.
Mặt trời mùa đông xuyên qua tầng mây dày, chiếu lên khoảng rừng lớn, sương sớm tan thành nước, nhanh chóng thấm vào lòng đất.
Tấm bia mộ màu xám trắng của cha cô bị sương tuyết và cái lạnh mùa đông mài giũa đến sạch sẽ và trơn láng. Thẩm Nghi nhẹ nhàng phủi đi một chiếc lá rơi trên đỉnh bia, lặng lẽ nhìn thật lâu, cuối cùng thu lại cảm xúc. Cô không nỡ rời đi nhưng chỉ đành khẽ nói lời tạm biệt rồi quay người xuống núi.
Chỉ cách một khúc quanh, bóng lưng Chu Tùng Cẩn đã đứng đó, lặng im không nhúc nhích.
Cô cứ tưởng anh đã đi rồi.
Thẩm Nghi cụp mắt, không nói lời nào, lặng lẽ bước ngang qua anh.
Núi rừng hoang vắng, dốc rừng khó đi, người phía sau thở dài một tiếng, không gần không xa bước theo sau cô hai bước.
Cả hai cứ thế lặng lẽ đi ra khỏi rừng, rời khỏi cổng làng.
Đi ngang qua chiếc xe đậu ven đường, tay cô bị một lực kéo lại từ phía sau.
"Thẩm Nghi."
"Buông tay." Thẩm Nghi cúi đầu trống rỗng, không nhìn anh, lạnh nhạt nói.
Chu Tùng Cẩn im lặng một lúc, chậm rãi buông tay cô ra, giọng trầm thấp: "Anh muốn nói chuyện với em một lát."
"Anh sẽ đưa em đến thị trấn, sau đó sẽ... quay về Cẩm Thành luôn." Giọng anh ngưng lại một chút, hàng mi hơi run, rồi tiếp tục: "Anh hứa, sau này sẽ không làm phiền em nữa."
…
Chiếc Maybach chạy vài cây số rồi dừng sát bên đường.
Trong xe yên tĩnh tuyệt đối, chỉ có tiếng gió mùa đông lạnh lẽo ngoài đồng thổi rít qua cửa sổ, từng đợt quét qua những bụi lau cao ven đường, làm lay động thành từng làn sóng cỏ.
Chu Tùng Cẩn nhìn chăm chú những cọng lau đong đưa ngoài cửa kính, như đang chìm trong hồi ức, giọng nhẹ nhàng kể lại: "Lần đầu tiên anh gặp em là lúc em đi cùng cô gái tên Hạ Quý. Em mặc váy sơ mi xanh nhạt, tóc đuôi ngựa thấp, trang điểm nhẹ, giữa đám đông hỗn tạp trong quán bar... nhưng lại rất nổi bật."
Thẩm Nghi lặng người, ánh mắt vô hồn nhìn những chiếc lá cuốn theo gió ngoài cửa sổ.
"Sau đó em đến đó rất thường xuyên, mấy lần anh tình cờ qua cũng gặp được em. Những cô gái hay lui tới quán bar đó, trong lòng đều mang ý đồ rõ ràng. Hạ Quý cố ý làm đổ rượu lên người anh, em đến giúp giải vây, anh tưởng... em và họ là cùng một loại người."
"Loại người gì?" Thẩm Nghi bỗng nhẹ giọng hỏi.
Chu Tùng Cẩn ngập ngừng.
"Chu Tùng Cẩn, tôi là loại người nào, Hạ Quý và họ là loại người nào?" Thẩm Nghi nghiêng đầu nhìn anh, giọng bình thản hỏi.
Cô như đang độc thoại: "Ngày xưa là kỹ nữ vừa bán nghệ vừa bán thân, thời nay là những cô gái bình dân tìm cách tiếp cận người giàu có. Họ là loại người nào?"
Chu Tùng Cẩn nói thẳng: "Có nhiều người tin rằng lợi ích có thể đạt được bằng con đường tắt."
Anh từ nhỏ đã được giáo dục nghiêm khắc, kế thừa những phẩm chất truyền thống như chính trực, chăm chỉ, điềm đạm và vững vàng.
Thế nhưng, sự giáo dục khắt khe đó cùng với cuộc sống đầy đủ lại khiến anh phát triển chủ nghĩa hoàn mỹ quá mức trong nhân cách.
Sự hoàn mỹ ấy sinh ra thành kiến và kiêu ngạo, từ yêu cầu nghiêm khắc với bản thân lan rộng thành tiêu chuẩn để đánh giá người khác.
Thẩm Nghi khẽ cười nhạt: "Anh sinh ra đã ở La Mã, nhưng có người lại không có được may mắn đó. Chu Tùng Cẩn, là người sinh ra ở La Mã đáng trách, hay người dùng con đường tắt để đến La Mã đáng trách hơn?"
Ánh mắt Chu Tùng Cẩn khẽ run, không nói gì.
"Anh không biết, tôi cũng không biết." Thẩm Nghi lắc đầu: "Tôi không đánh giá, càng không dùng những lời cay nghiệt để chà đạp nhân phẩm người khác."
Nói xong, cô lại nhìn về phía anh: "Nếu trong mắt anh, gái bán thân, gái trèo cao đều là loại người rẻ mạt, vậy những người đàn ông bỏ tiền ra hoặc trực tiếp hưởng thụ họ, không nói đâu xa, bạn anh như Lâm Thiên Tiêu đó có phải cũng là loại người rẻ mạt không?"
"Vậy còn anh, người làm bạn với Lâm Thiên Tiêu, có phải cũng là cùng một loại người?"
Ánh mắt Thẩm Nghi thâm trầm, giọng không cao không thấp, như đang thì thầm.
"Tôi không cho rằng tiền tài và địa vị là lý do để người ta có quyền chà đạp nhân cách người khác."
Môi Chu Tùng Cẩn khẽ run, chăm chú nhìn cô, không nói thành lời.
Rất lâu sau, anh quay mặt đi, gương mặt trầm xuống, khẽ cười tự giễu rồi nhẹ gật đầu: "Em nói đúng."
…
Khi xe chạy đến thị trấn, đã gần trưa.
Chu Tùng Cẩn đưa Thẩm Nghi đến trước cổng khu nhà cô ở, không ai lên tiếng.
Nhưng sự im lặng chỉ kéo dài vài giây, Thẩm Nghi tháo dây an toàn, không nói lời nào mở cửa xe bước xuống.
"Thẩm Nghi..." Chu Tùng Cẩn hạ kính xe, ánh mắt dừng lại trên bóng lưng cô đang khựng lại, trong mắt lộ vẻ đau đớn. Anh im lặng rất lâu, rồi chậm rãi nói từng chữ:
"Chuyện trong phòng bao đêm đó… anh xin lỗi. Bị ba em nghe được... cũng không phải là ý muốn của anh..."
Thẩm Nghi không quay đầu lại, cứ thế bước vào khu nhà.
Sự cô đơn hiện rõ trên gương mặt Chu Tùng Cẩn.
Chiếc xe dừng lại trước cổng khu nhà, ánh mắt anh cô độc nhìn dòng người qua lại.
Người đi đường ít ai nhận ra chiếc xe đắt đỏ mang biển số Maybach đậu ở đó, cũng không mấy ai tò mò nhìn vào trong xe.
Những người sống cả đời ở thị trấn nhỏ này, ai nấy đều mang vẻ mặt bình yên và hài hòa, một kiểu vẻ mặt mà anh hiếm khi nhìn thấy trên những người anh quen biết.
Chiếc xe màu đen đậu đó gần một tiếng đồng hồ, cuối cùng chậm rãi rời đi, biến mất khỏi thị trấn Vân Thủy.
Chương 94: Ai mà biết đã xảy ra chuyện gì chứ
Khi Lâm Thiên Tiêu và Cố Hoài xông vào phòng bao trong quán bar, Chu Tùng Cẩn đã say mềm. Anh nằm bẹp trên ghế sofa, gần như mất ý thức.
Hai người kinh ngạc nhìn nhau.
“Sao lại ra nông nỗi này?”
Chu Tùng Cẩn tuy tửu lượng tốt, nhưng trước giờ luôn biết chừng mực, rất hiếm khi uống nhiều, càng không bao giờ say đến mức thảm hại như vậy.
Cố Hoài nhìn nhân viên phục vụ đưa họ vào phòng, hỏi: “Cậu ấy đến lúc nào? Uống bao nhiêu rồi?”
Người phục vụ đáp: “Khoảng ba giờ chiều đã đến rồi.”
Anh ta chỉ vào chai rượu whisky trên bàn: “Thay chai mới được một lúc rồi.”
Lâm Thiên Tiêu “ai da” một tiếng rồi đi tới đỡ người ngồi dậy, vỗ vỗ vai anh, lớn tiếng gọi: “Anh bạn, có chuyện gì thế? Bị kích động à? Tân Tân tái hôn rồi hả?”
Cố Hoài khoát tay ra hiệu cho phục vụ rời đi, rồi ngồi phịch xuống ghế cạnh sofa, nhìn Chu Tùng Cẩn đang say khướt, chậc chậc hai tiếng.
“Giao thừa với mùng Một chẳng thấy bóng dáng cậu đâu, chạy đi đâu thế? Về rồi lại uống say bí tỉ thế này?”
Chu Tùng Cẩn khẽ hé đôi mắt mờ mịt, tựa lưng vào sofa, không phản ứng gì.
“Hôm qua dì Chu còn bảo cậu đi làm tăng ca mà?” Lâm Thiên Tiêu nghi hoặc.
Cố Hoài nhìn gương mặt đỏ ửng, uể oải của Chu Tùng Cẩn, lắc đầu cười: “Tăng ca mà thành ra thế này sao?”
“Cũng chẳng phải vì Tân Tân đâu nhỉ? Hôm qua Tân Tân hẹn cậu mà cậu không đi, em ấy còn than phiền với tôi nữa kìa.”
Nói xong, Lâm Thiên Tiêu chợt nhớ lại chuyện giao thừa cậu ta nói có hẹn với bạn bè, đột nhiên thấy có gì đó không đúng, vỗ đùi đứng bật dậy: “Tôi nhớ ra rồi, là bạn hôm giao thừa chứ gì!”
Cậu ta hét lên: “Giao thừa, mùng Một, hai ngày trời... đừng nói là cậu ở cùng cái người họ Thẩm kia đấy nhé?!”
Cố Hoài nhìn Lâm Thiên Tiêu đang kích động mà mặt mày không cảm xúc: “Sao lại kéo Thẩm tiểu thư vào đây nữa rồi.”
“Chắc chắn là thế! Cô ta tâm cơ nặng, tổng giám đốc nhà ta chắc bị lừa rồi!” Lâm Thiên Tiêu hoảng hốt ngồi xuống bên cạnh Chu Tùng Cẩn, ghé sát mặt anh, lớn tiếng hỏi: “Này anh em! Không phải bị con nhỏ kia lừa gạt rồi nên mới ra nông nỗi này chứ?”
Chu Tùng Cẩn nghiêng đầu, hé mắt, ánh nhìn lạnh lùng và sắc bén bắn thẳng vào cậu ta, Lâm Thiên Tiêu lại ghé sát hơn, kích động hỏi tiếp: “Cậu có phải với cô Thẩm kia đã…”
…
Khi Chu Tùng Cẩn tỉnh lại trong bệnh viện, hai bên thái dương vẫn nhức buốt.
“Tỉnh rồi à?” Cố Hoài ngồi ở ghế bên giường bệnh, vẻ mặt phức tạp nhìn anh.
Chu Tùng Cẩn mặt không cảm xúc, chống tay ngồi dậy dựa vào đầu giường, quan sát xung quanh rồi lạnh nhạt hỏi: “Tôi bị sao vậy?”
“Không có gì nghiêm trọng...” Cố Hoài đáp.
“Đây là bệnh viện.”
“Tôi biết.” Cố Hoài liếc anh, mím môi cười khẽ: “Là Tiêu Đầu To... đến khám bệnh.”
“Cậu ta bị gì?” Chu Tùng Cẩn hỏi, giọng hờ hững.
Cố Hoài: “...”
“Cậu ta bị gì?” Anh lặp lại.
Cố Hoài nhếch môi, từ tốn đáp: “Cậu ta thật sự thành ‘Tiêu Đầu To’ rồi. Cậu đã đánh cậu ta đấy, quên rồi sao?”
Chu Tùng Cẩn sững người, nghe Cố Hoài tiếp tục kể lại “chiến sự”: “Mặt phải ăn một cú đấm cực mạnh, rồi cậu nhào lên bổ thêm mấy phát... phát nào cũng nhắm ngay cái miệng cậu ta... nếu không có tôi cản, chắc giờ thành án mạng rồi.”
Chu Tùng Cẩn ngơ ngác một lúc, đưa tay xoa nhẹ trán như đang cố nhớ lại vài mảnh ký ức rời rạc.
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng khóc nức nở, âm thanh nghẹn lại trong cổ họng, như không thể thoát ra từ miệng, chỉ còn nhờ lồng ngực run rẩy mà phát ra.
Chẳng mấy chốc, Lâm Thiên Tiêu lôi theo giá truyền dịch, ấm ức xuất hiện ở cửa phòng bệnh. Vừa thấy Chu Tùng Cẩn tỉnh lại, cậu ta liền giơ cánh tay đang truyền nước lên định lao tới, bị y tá và Cố Hoài nhanh tay ngăn lại.
“Lâm Thiên Tiêu, bình tĩnh lại!”
“Hu hu... Chu Tùng Cẩn, cậu bị điên à? Hu hu... cậu uống say rồi ra tay đánh tôi... tôi lo cho cậu, hỏi han cậu... vậy mà cậu đấm tôi như đấm kẻ thù...”
Chu Tùng Cẩn mặt lạnh như băng, ngồi trên giường bất động, dửng dưng nhìn màn kịch đang diễn ra trước cửa phòng.
“Tại sao?” Lâm Thiên Tiêu bị ép dán sát vào tường, miệng sưng đỏ, nửa bên mặt phồng rộp, ngửa mặt ấm ức: “Tôi chọc gì cậu chứ? Sao đánh tôi tàn bạo vậy?!”
“Tôi nói thật, Lâm Thiên Tiêu, cái miệng cậu đúng là đáng bị đánh!” Cố Hoài quay sang Chu Tùng Cẩn, rót nước rồi nói: “Nhưng cậu ra tay cũng hơi... quá đà rồi.”
“Tôi chỉ mới nói một câu về con nhỏ họ Thẩm kia là…”
Câu chưa dứt, mặt Chu Tùng Cẩn lập tức tối sầm, anh hất chăn định xông xuống giường. Cố Hoài hoảng hốt lập tức xoay người cản lại, đẩy anh ngồi xuống giường.
“Gì... gì thế này?!” Cố Hoài hét lên, quay sang Lâm Thiên Tiêu: “Tiêu Đầu To, cậu im miệng đi!”
Rồi quay lại nhìn Chu Tùng Cẩn, sắc mặt vẫn còn chút váng vất sau cơn say, giọng dịu xuống: “Tùng Cẩn à, cậu bao nhiêu tuổi rồi? Nhìn lại thân phận và địa vị của cậu đi, đánh nhau trong bệnh viện thì ra thể thống gì?”
Nói xong, anh vội kéo Lâm Thiên Tiêu, đẩy luôn cả giá truyền dịch, kéo nguyên một đám người ầm ầm rời khỏi phòng.
Lâm Thiên Tiêu bị đẩy đi được một đoạn mới hoàn hồn, kêu toáng lên: “Cố Hoài, cậu đẩy tôi đi đâu vậy?!”
Cậu ta quay đầu chỉ vào căn phòng phía sau, lớn tiếng tố cáo: “Đó là phòng bệnh của tôi!”
Cố Hoài buông tay ra, làm bộ nhún vai, lạnh nhạt liếc cậu ta: “Ờ, phòng cậu đấy, quay lại đi, quay về đi!”
Lâm Thiên Tiêu như con chó vừa được tháo xích, khí thế đang bốc liền cụp xuống, mặt ỉu xìu, tự kéo giá truyền dịch chầm chậm quay đầu đi tiếp.
Cậu ta tự suy nghĩ một lúc, chẳng hiểu ra được gì, cuối cùng lẩm bẩm: “Chắc ra ngoài uống nhầm thuốc rồi.”
Cố Hoài đi theo, bật cười, mắng nhẹ: “Tôi đã cảnh báo cậu bao nhiêu lần rồi, nhắc đến Thẩm tiểu thư thì đừng có nói bậy. Giờ thì hay rồi, ăn đòn chưa?”
“Làm sao tôi biết, mới qua cái Tết mà cậu ta đối xử với con nhỏ họ Thẩm kia...”
“Ê ê!” Cố Hoài trừng mắt nhắc nhở.
Lâm Thiên Tiêu vội đổi giọng: “...đối xử với cô T kia... thay đổi hẳn 180 độ.”
Càng nghĩ càng tức, cuối cùng không nhịn được nữa, cậu ta bặm môi sưng đỏ như xúc xích, tức tưởi oán trách: “Từ ba tuổi tôi đã theo cậu ta như cái đuôi, hồi nhỏ cậu ta uống nước tôi bưng ly, cậu ta đi vệ sinh tôi cầm giấy... giờ chỉ vì một người phụ nữ, mà lại nỡ lòng ra tay đánh tôi!”
Cố Hoài nghĩ đến sự bất thường của Chu Tùng Cẩn, bất giác thở dài một tiếng, cười khẽ: “Ai mà biết đã xảy ra chuyện gì chứ.”
0 comments