Cung Dau 209 210 211

By Quyt Nho - tháng 2 16, 2026
Views

Chương 209: Dâu tây ngọt không?

Nhân viên phục vụ bên trong nhìn lướt qua thẻ phòng của hai người, mỉm cười thân thiện rồi đưa họ vào một phòng tắm suối nước nóng riêng biệt.

Cô ấy ân cần dẫn hai người thay áo choàng tắm, cất giữ quần áo.

Sau khi mọi thứ đã chuẩn bị đầy đủ, cô mang vào bồn suối một khay trái cây, rượu vang, xà phòng, nến cùng nhiều đồ dùng và món ăn khác, rồi lặng lẽ khép cửa lại.

Khóa cửa tự động khóa từ bên trong.

Thẩm Nghi ngồi bên mép bồn, tò mò quan sát những vách đá trong phòng suối, nhìn dòng nước nóng bốc hơi chảy róc rách từ giả sơn xuống mặt nước, bất giác thắc mắc: “Suối này nước chảy thế, có bị tràn ra ngoài không?”

“Đây là dòng nước chảy tuần hoàn.” 

Chu Tùng Cẩn đứng quay lưng về phía cô, tay nới lỏng dây áo choàng tắm màu đen, để lộ bờ lưng rắn chắc và đường eo mượt mà.

Thẩm Nghi lập tức dời mắt đi, tâm trí bắt đầu lơ đãng, đôi chân trắng ngần bất giác thả xuống suối. Nhưng vừa chạm nước, cô giật nảy mình, vội co chân lại: “Nóng quá!”

Chu Tùng Cẩn quay người nhìn cô, rồi như đã đoán được, mỉm cười dịu dàng: “Cẩn thận.”

Nói xong, anh bước chầm chậm xuống nước, đôi chân dài nhàn nhã dìm vào làn nước nóng, tiến dần về phía cô.

Gò má Thẩm Nghi đỏ bừng, cô chống hai tay lên đá ven bờ, đầu ngón chân chạm thử mặt nước, vẫn không dám xuống hẳn.

Chu Tùng Cẩn chẳng mấy bận tâm đến độ nóng của nước, nửa thân trên để trần, nửa dưới ẩn hiện trong làn nước gợn sóng.

“Không sao đâu, đừng vội.” 

Anh đứng trong nước, nhẹ nhàng cầm lấy chân cô, từ tốn dẫn dắt cô làm quen với nhiệt độ. Khi cô đã quen, anh lại dắt tay cô xuống thử nước.

“Đừng sợ, có anh đỡ em.” Giọng anh dịu dàng an ủi.

Dưới sự hướng dẫn của anh, Thẩm Nghi dần quen với nhiệt độ của suối, cuối cùng hạ quyết tâm, dang tay ôm cổ anh, hai chân trượt xuống nước, tự nhiên vòng qua eo anh, để anh bế từng chút một đưa cô vào suối.

Nước nóng quấn lấy vai cô, khiến cô run lên, ôm chặt anh hơn, nhanh chóng cảm thấy mình như con heo bị luộc trong nước sôi, toàn thân đỏ ửng vì sức nóng.

Nhưng không lâu sau, khi cơ thể hoàn toàn thích nghi, cô bắt đầu cảm nhận rõ người đàn ông đang kề sát lồng ngực mình.

“Anh... Chu Tùng Cẩn, anh thả em xuống đi.” 

Càng dính chặt càng nóng hơn.

Chu Tùng Cẩn đúng lúc buông tay.

Vừa chạm chân xuống đáy bồn, Thẩm Nghi lập tức xoay người, một tay khua nước, tay kia bám vào vách đá, nhanh chóng bơi sang bên kia bồn suối, nhắm đến đĩa cà chua bi.

Vị mát lạnh ngọt dịu tràn vào miệng, khiến cô cảm thấy sảng khoái vô cùng.

Chu Tùng Cẩn nhìn cô, thầm cảm thấy đáng yêu. Anh cũng bơi lại gần, nhẹ nhàng vây lấy cô vào trong vòng tay mình.

Cúi đầu thấy cô đang chăm chú ăn từng quả nhỏ, anh hỏi: “Ngọt không?”

“Ngọt.” 

Thẩm Nghi lại cầm một quả dâu tây đỏ mọng bỏ vào miệng, vừa nhai vừa phát hiện ánh mắt anh đang nhìn cô chăm chú, trong mắt còn ẩn hiện sự thèm muốn khó hiểu, ánh nhìn ấy có phần... ngây ngốc.

Thế là cô chủ động lấy trong khay một quả dâu to đẹp, đưa tới bên môi anh: “Anh thử xem?”

Chu Tùng Cẩn hé môi theo phản xạ, cúi đầu định cắn quả dâu, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi cô.

Thẩm Nghi thấy anh thất thần, liền xoay cổ tay, nghịch ngợm rút quả dâu ra, khiến miệng anh cắn hụt.

Nhìn thấy biểu cảm bị lừa kia, cô bật cười, vai run lên vì nhịn không nổi, cười một lúc rồi lại đưa quả dâu tới trước môi anh: “Ăn đi.”

Ánh mắt sâu thẳm của Chu Tùng Cẩn ánh lên ý cười, thong thả cúi xuống định cắn, nhưng lần này... Thẩm Nghi lại tiếp tục né tránh.

Lần thứ ba, anh không để cô kịp giở trò nữa, nhanh chóng ngậm lấy... Nhưng mục tiêu lại không phải quả dâu...

Đầu lưỡi anh khẽ liếm qua ngón tay cô.

Thẩm Nghi cảm thấy như có dòng điện chạy thẳng từ đầu ngón tay lên tận óc, giật nảy người, vội rụt tay lại. Quả dâu đỏ mọng rơi tõm xuống suối, bắn lên một vòng nước nhỏ.

“Quả này không ngon.” 

Chu Tùng Cẩn mỉm cười, ánh mắt lấp lánh nhìn Thẩm Nghi đang ngượng đến mức đờ người.

Thẩm Nghi chớp mi nhanh: “Anh... anh còn chưa ăn mà.”

Cô đỏ bừng tai, định chọn quả khác cho anh, chưa kịp lấy thì khuôn mặt đã bị bàn tay anh giữ lấy, nụ hôn mạnh mẽ bất ngờ ập xuống.

Cô chỉ kịp kêu lên một tiếng rồi nhanh chóng mềm nhũn, tựa vào lòng anh, đáp lại cái ôm ấy.

Chu Tùng Cẩn cảm nhận được sự đáp lại của cô, nhớ đến cả ngày hôm nay phải kìm nén, nụ hôn trở nên càng cuồng nhiệt.

Môi lưỡi cô dịu ngọt như trái cây chín mọng... Một tay anh không tự chủ ôm lấy sau đầu cô, hôn ngày càng sâu hơn.

Tay còn lại như con cá trượt dài theo làn nước...

Chương 210: Hẹn hò với người đẹp mới quen

Hai người quấn quýt trong bể nước suối nóng gần hai tiếng đồng hồ. Cuối cùng, Thẩm Nghi không chịu nổi nữa, khe khẽ nói muốn quay về.

Chu Tùng Cẩn đang ôm cô, nhẹ nhàng hôn lên từng tấc da, như muốn xoa dịu cảm xúc vẫn còn cháy bỏng trong người. Nghe cô nói vậy, anh đành nén lại ham muốn tiếp tục, vừa dỗ dành vừa bế cô ra khỏi nước.

Không biết là do nước suối quá nóng, hay do hai người thân mật quá mức, lúc được anh bế ra khỏi bể, cả người Thẩm Nghi đã mềm nhũn, tay chân rũ rượi không còn chút sức lực.

Chu Tùng Cẩn bế cô đi tắm tráng, sau đó dùng khăn tắm sạch bọc cô lại rồi đặt lên ghế dài bên bờ nghỉ ngơi.

Qua một lúc, thấy cô đã hồi phục đôi chút, anh mới dắt tay cô trở lại thay đồ.

Từ suối nước nóng ấm áp bước ra rừng cây gió thu thổi lạnh lẽo, Thẩm Nghi hắt hơi liền mấy cái.

Chu Tùng Cẩn thấy vậy liền cởi áo khoác dạ của mình đắp lên vai cô, ôm cô thật chặt.

Khuôn mặt nhỏ của Thẩm Nghi vùi trong cổ áo dày của anh, làn da bị nước nóng làm đỏ ửng vẫn chưa tan đi, dưới ánh đèn giữa rừng lộ ra sắc hồng rất quyến rũ.

Cô ngửi thấy mùi hương dịu nhẹ trong áo khoác, đôi mắt long lanh ngước nhìn người đàn ông chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng, vẫn đứng bên cửa suối nước nóng lưu luyến chưa rời: “Chúng ta về phòng đi.”

“Lạnh à?” Chu Tùng Cẩn khẽ siết chặt áo khoác quanh người cô, chỉnh lại cẩn thận.

“Không.” Thẩm Nghi lắc đầu, nhìn anh, “Em sợ anh ăn mặc thế này sẽ lạnh.”

“Anh ổn, muốn đi dạo thêm chút.” Nhớ lại sự thân mật lúc nãy bị gián đoạn, anh cố tình hạ giọng, cúi đầu áp trán vào trán cô, nói giọng buồn bã: “Anh cần... hạ nhiệt.”

Thẩm Nghi hiểu ngay ý anh, nhón chân lên, dùng trán cụng nhẹ vào trán anh như trừng phạt: “Tham lam quá mức.”

Chu Tùng Cẩn cụng mũi vào mũi cô, hơi thở ấm áp quyện vào nhau, khẽ cười: “Thẩm Nghi, mười ngày nay chúng ta mới gặp được có hai lần.”

Thẩm Nghi lập tức né tránh hơi thở của anh, ngẩng đầu, khẽ cắn vào chóp mũi vừa áp sát lại của anh, chỉ mỉm cười không nói gì.

Chu Tùng Cẩn lập tức cảm thấy chóp mũi ngưa ngứa, lan thẳng vào tim. Anh khựng lại trong chốc lát, cúi mắt nhìn cô thật sâu.

Dạo gần đây cô rất thích cắn anh.

Cằm, tai, mũi, ngón tay… không dùng nhiều sức, giống như một con mèo nhỏ biết kiểm soát lực đạo, đôi khi còn đưa lưỡi liếm nhẹ.

Như lúc này, cắn xong lại cười thỏa mãn.

Hai người vừa trêu chọc nhau vừa đi dạo, chợt thấy bên kia con đường nhỏ có người đang đi tới.

Thẩm Nghi hoảng hốt, vội vàng kéo tay Chu Tùng Cẩn đổi hướng, cúi đầu đi thật nhanh: “Đi mau!”

“Sao thế?” Tay bị cô kéo về phía sau, Chu Tùng Cẩn cố ý đi chậm hơn, ánh mắt hờ hững liếc về phía bóng người có phần quen thuộc kia.

“Chu tổng?” Có người từ phía sau gọi anh.

Thẩm Nghi vốn định giả vờ không nghe thấy, nhưng lại bị Chu Tùng Cẩn khẽ kéo trở lại, vòng tay qua eo cô, cùng nhau đối mặt với người đang bước đến.

Không thể tránh được nữa, Thẩm Nghi đành nhắm mắt lại, âm thầm hít sâu một hơi.

Quan Phàm bước tới, mỉm cười chào Chu Tùng Cẩn: “Chu tổng, đúng là anh rồi.”

Nhìn rõ người đang được anh ôm trong lòng là Thẩm Nghi, trên mặt anh hiện lên vẻ ngạc nhiên: “Hai người…”

“Anh Quan.” Chu Tùng Cẩn gật đầu nhẹ, “Đến tắm suối nước nóng à?”

“Đúng vậy, vừa ăn tối với Tổng Giám đốc Phùng xong.” Vừa nói, ánh mắt anh vừa tò mò quan sát hai người, biểu cảm như bừng tỉnh ra điều gì, thoáng chút phức tạp.

Cũng đúng thôi, tổng giám đốc và người đẹp, gặp nhau nơi xa, xúc động dẫn đến bùng cháy. Chuyện kiểu này, trong giới giải trí chẳng lạ gì.

Gặp phải một người đàn ông chất lượng như Chu Tùng Cẩn, cho dù đã có bạn trai cũng chẳng có gì là lạ. Quan Phàm nghĩ vậy, cảm giác ngỡ ngàng khi mới thấy Thẩm Nghi liền tan biến.

Anh cười cười, đùa vui: “Bảo sao lúc tối mời anh ăn tối, Tổng Giám đốc Phùng mời mãi anh không đi, hóa ra là... hẹn hò với người đẹp mới quen.”

Ánh mắt anh dừng lại trên người Thẩm Nghi. Cô nghe vậy, nét mặt hơi cứng lại… anh ta hiểu nhầm rồi.

“Anh Quan.” Chu Tùng Cẩn ôm chặt eo cô, bình thản gật đầu: “Thẩm Nghi là bạn gái tôi.”

Quan Phàm sững người thật sự.

Một lúc sau, vẻ mặt phức tạp dần tan biến, thay vào đó là vẻ sáng tỏ.

Anh còn tưởng... hai người chỉ mới quen nhau hôm nay...

“Vậy là…” Cuối cùng anh cũng hiểu ra mối quan hệ của họ, bất giác cảm thấy hơi xấu hổ vì mấy suy nghĩ định kiến vừa rồi.

Anh nhìn Thẩm Nghi, có phần khó tin: “Cô Thẩm ban ngày nói... bạn trai mở công ty nhỏ, là chỉ... Chu tổng sao?”

Thẩm Nghi cụp mắt, xem như ngầm thừa nhận.

Ngược lại, Chu Tùng Cẩn mỉm cười, cúi đầu liếc nhìn cô.

Mở... công ty nhỏ à?

“Quan lão sư, bọn tôi không làm phiền anh tắm suối nữa, tụi tôi về trước đây.” Thẩm Nghi không muốn nói chuyện nhiều, khẽ siết tay Chu Tùng Cẩn ra hiệu.

Chu Tùng Cẩn đã đạt được mục đích, cũng không để tâm nhiều, liền gật đầu chào Quan Phàm.

“Vậy tôi không quấy rầy buổi hẹn của hai người nữa.” Quan Phàm bắt tay với Chu Tùng Cẩn, vẫy tay chào Thẩm Nghi rồi cười tạm biệt.

Nhìn bóng lưng hai người rời đi, trên mặt anh vẫn giữ nụ cười, nhưng trong lòng thì thầm suy nghĩ.

Một người là tổng giám đốc của Tập đoàn An Hạ, một người chỉ là nhiếp ảnh gia nhỏ.

Hai người là người yêu… thậm chí còn khiến anh thấy khó tin hơn cả chuyện tình một đêm mà anh vừa tưởng tượng ra ban nãy.

Nhưng rồi anh lại nhìn gương mặt và khí chất nổi bật của Thẩm Nghi, cũng có thể tạm hiểu được.

Dù sao thì… yêu đương cũng khác với kết hôn mà.

Chương 211: Chuyện này, em phải đi tìm Tổng Giám đốc nhà em mà hỏi

Sau khi từ thành phố S trở về Cẩm Thành không bao lâu, dự án chụp hình của Quan Phàm bỗng nhiên gặp trục trặc.

Tối hôm đó, sau khi ăn tối trong văn phòng của Chu Tùng Cẩn, Thẩm Nghi lại tìm một chỗ yên tĩnh, mở máy tính lên tiếp tục tăng ca.

Chu Tùng Cẩn ngồi trên ghế làm việc đọc tài liệu, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn về phía cô. Cô ngồi khoanh chân trên sofa, nghiêng người về phía anh, giữa chân mày là vẻ căng thẳng, liên tục gõ bàn phím.

Những ngày gần đây, cứ sau khi tan làm là cô lại chạy đến đây tăng ca như thế.

Chu Tùng Cẩn quan sát cô một lúc, lặng lẽ gập máy tính lại, rót cho cô một cốc nước ấm rồi bước đến đặt trước bàn.

Anh ngồi xuống cạnh cô, vừa ngồi đã thấy trên màn hình máy tính là ảnh chụp độ nét cao của Quan Phàm, liền hỏi: “Công việc có vấn đề à?”

Thẩm Nghi vừa lật xem từng bức ảnh của Quan Phàm vừa khẽ gật đầu.

Cô vốn không hay chia sẻ những chuyện lặt vặt trong công việc với anh. Dù gì cũng không cùng ngành, mà anh lại bận rộn, cô thấy không tiện phiền đến. Nhưng lần này chuyện xảy ra hơi khó hiểu, khiến cô cũng rối bời, nên cô kể đại khái lại cho anh nghe.

“Dự án này ban đầu tiến triển rất thuận lợi, từ khâu quay chụp, chọn ảnh, chỉnh sửa... giai đoạn đầu hoàn toàn không có vấn đề. Nhưng đến giai đoạn chốt bản, phía khách hàng lại phủ nhận hoàn toàn, nói ảnh ban đầu không ổn, yêu cầu chọn lại và chỉnh sửa lại.”

“Sau đó chọn lại lần hai, đồng nghiệp bên hậu kỳ chỉnh sửa xong bản cuối cùng rồi gửi qua, lại tiếp tục bị từ chối, yêu cầu chọn ảnh lại lần nữa.”

“Cứ lặp đi lặp lại như vậy...”

Chu Tùng Cẩn gật đầu, nắm được tình hình sơ bộ, rồi hỏi: “Boss bên bọn em nói gì?”

“Chị Nguyên nói bên họ cố tình gây khó dễ, bảo cứ trực tiếp cắt đứt quan hệ với khách hàng Húc Dương này luôn, thà hủy hợp đồng chứ không làm nữa.”

Chu Tùng Cẩn lại hỏi: “Vậy phía khách hàng, ai là người chủ trì chính của dự án này? Ý anh là, nếu dự án có vấn đề, ai bên đó sẽ bị ảnh hưởng trực tiếp?”

Thẩm Nghi nghĩ một lúc: “Chắc là quản lý truyền thông bên họ, bọn em vẫn gọi là chị Vương.”

“Em có liên lạc với chị ấy không?”

“Có, trước từng kết bạn WeChat rồi, bọn em cũng chung một nhóm.”

“Vậy cứ nhắn riêng cho chị ấy.”

“Chị Nguyên trước đó cũng từng liên hệ, nhưng chị Vương cứ trả lời lấp lửng.”

Chu Tùng Cẩn lắc đầu: “Chuyện này, cần chính em ra mặt.”

Thẩm Nghi hơi ngỡ ngàng nhìn anh, nghe anh nói tiếp: “Đúng là bên kia đang cố tình làm khó, nhưng mục tiêu không phải chị Nguyên hay studio của bọn em, mà là em.”

Thẩm Nghi chỉ vào mình, ngạc nhiên: “Em?”

“Ừ.”

Chu Tùng Cẩn khẽ gật đầu, ra hiệu: “Trước tiên cứ nhắn hỏi xem chị ấy có tiện nghe điện thoại không, rồi gọi trực tiếp nói chuyện.”

Thẩm Nghi cụp mắt suy nghĩ, sau một hồi do dự, vẫn làm theo lời anh chỉ, gửi tin nhắn qua.

Phía bên kia chờ hơn mười phút mới trả lời vỏn vẹn hai chữ: “Có rảnh”.

Thẩm Nghi liếc nhìn Chu Tùng Cẩn, hít sâu một hơi rồi bấm gọi.

Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh, giọng nói lại vô cùng lễ độ: “Ôi chà, cô Thẩm đấy à. Sao muộn thế rồi lại nhớ đến tôi thế này?”

Thẩm Nghi có phần bất ngờ trước thái độ lễ phép và đàng hoàng như vậy. Dù gì chị ta cũng là khách hàng, còn mình là bên làm thuê.

Cô lịch sự trình bày mục đích cuộc gọi, muốn hỏi rõ liệu có ẩn tình gì đằng sau việc dự án bị lật lại nhiều lần như thế.

Ban đầu chị Vương vẫn cứ cười cợt vòng vo, kéo dài mãi không nói thật. Cuối cùng sau một hồi do dự, giọng hạ thấp hơn, nói một cách ẩn ý: “Cô Thẩm à, thật ra hai bản ảnh bên cô gửi qua, tôi thấy đều rất ổn, hoàn hảo luôn.”

“Bên ekip nghệ sĩ cũng không có ý kiến gì.”

“Chủ yếu là... Tổng Giám đốc Phùng bên tôi...”

“Tổng Giám đốc Phùng?” Thẩm Nghi kinh ngạc.

“Cũng không hẳn là Tổng Phùng, mà là... thư ký của ông ấy, cô Dư.”

“Cô đắc tội với thư ký Dư rồi, cô biết không?” Chị Vương thở dài.

Thẩm Nghi sững người, thư ký Dư?

Cô thậm chí không có chút ấn tượng nào với người tên đó, làm sao mà đắc tội được?

“Chị Vương, em không hiểu lắm... Chị có thể nói rõ hơn được không?”

“Haizz, cái dự án này bị kẹt ở đây cũng khiến tôi khó xử lắm. Hôm nay cô chủ động gọi cho tôi, thì tôi cũng nói thẳng luôn nhé... Chuyện này, cô phải đi tìm Tổng Giám đốc nhà cô mà hỏi.”

Thẩm Nghi: “......”

Cô bất giác ngẩng đầu nhìn gương mặt đang ở ngay bên cạnh kia của Chu Tùng Cẩn, đầu óc lập tức trống rỗng, sững sờ mất mấy giây.

Chị Vương, làm sao lại biết mối quan hệ giữa cô và... Chu Tùng Cẩn?

“Chị Vương... chị nói Tổng Giám đốc là...”

“Cô Thẩm, cô đừng giấu nữa.” Giọng chị Vương nửa như trêu chọc: “Tối hôm đó chụp hình xong, hai người đi dạo sau rừng cây ở khách sạn ấy, tình cảm thân thiết thế kia, tôi với cô Dư đều thấy cả rồi.”

Thẩm Nghi bỗng thấy hơi đau đầu.

“Sau đó chúng tôi mới đoán, Tổng Giám đốc đến thành phố S hôm đó chắc là để đi công tác cùng cô, đúng không?”

Một chuyến công tác, khách hàng với cả nghệ sĩ đều biết mối quan hệ của hai người...

Thẩm Nghi lại quay đầu nhìn Chu Tùng Cẩn, thấy anh vẫn bình thản cúi đầu lắng nghe, cô chỉ có thể thu lại ánh mắt, vừa ngại ngùng vừa tức, hỏi tiếp: “Vậy chuyện này, em đắc tội thư ký Dư chỗ nào chứ?”

“Ối chà, cô ấy nghĩ cô nhờ quan hệ với Tổng Giám đốc mới giành được dự án này đấy. Ngoài ra còn...” 

Chị Vương hạ giọng cười khẽ: “Còn một nguyên nhân nữa... Haizz, cô thư ký đó ban đầu còn có chút... ý với Tổng Giám đốc nhà cô ấy. Sau đó chắc là ghen quá hóa giận rồi.”

Chị Vương không nói thêm gì nữa, nhưng Thẩm Nghi thì đã gần như hiểu hết đầu đuôi sự việc.

Cô khẽ hít sâu một hơi, im lặng không nói gì.


  • Share:

You Might Also Like

0 comments