CHƯƠNG 365: Tiểu tử kia, mau qua đây!
Người dịch: Danh Vu
—
Một người có thân hình có một hài đồng nhưng gương mặt già nua vừa xuất hiện, liền ngoắc ngoắc ngón tay về phía Quý Hàn Châu, đồng thời lớn tiếng hô đầy khiêu khích:
“Tiểu tử, ngươi qua đây!”
Quý Hàn Châu: “…”
Đây chính là khảo nghiệm của Hiên Viên tiền bối sao?
Giờ hắn bỏ cuộc liệu còn kịp không?
Lâu Ngọc Sơn đứng bên cạnh, giọng chua chát nói:
“Cửa ải do Hiên Viên Bất Bại thiết lập chính là liên tục đánh bại phân thân của ông ấy, thành công mới có thể tiến vào ải tiếp theo.”
Quý Hàn Châu hít sâu một hơi, trấn định tâm trí, ánh mắt nghiêm túc nhìn về phía Hiên Viên Bất Bại.
“Tiền bối, xin chỉ giáo.” Lời vừa dứt, hắn thử vung ra một đạo kiếm quang.
“Xoẹt!” Một luồng bạch quang xẹt qua.
Phân thân của Hiên Viên Bất Bại bị kiếm quang chém ngang eo, thân thể lập tức phân làm hai đoạn.
Quý Hàn Châu giật mình, còn Lâu Ngọc Sơn thì bật cười: “Quý sư đệ, phân thân đầu tiên của cửa ải chỉ vừa mới là dẫn khí nhập thể, tu vi ở Luyện Khí tầng thứ nhất, đệ không cần quá căng thẳng.”
Quý Hàn Châu khẽ gật đầu.
Thi thể phân thân của Hiên Viên Bất Bại nhanh chóng biến mất, chớp mắt lại xuất hiện một phân thân khác, vóc dáng cao hơn một chút.
Hắn ngạo nghễ giơ tay, hô ra câu thoại quen thuộc: “Tiểu tử, ngươi qua đây!”
Lần này, Quý Hàn Châu chỉ dùng chưa đến một phần trăm linh lực đã dễ dàng giải quyết. Phân thân vừa chết, lập tức lại ngưng tụ ra một phân thân mới, thực lực không ngừng tăng trưởng. Từ chỗ hoàn toàn không có sức phản kháng, dần dần có thể vận dụng linh khí ngưng thành kiếm hình, thậm chí thi triển kiếm quyết.
Khi phân thân thứ mười hai ngã xuống, phân thân thứ mười ba xuất hiện, Quý Hàn Châu không lập tức xuất thủ mà dừng lại trầm tư.
Theo kinh nghiệm của Lâu Ngọc Sơn, tiếp theo hắn vẫn sẽ đối mặt với Hiên Viên Bất Bại không ngừng tiến hóa, giữa chừng sẽ không có bất kỳ thay đổi nào.
Nếu Hiên Viên tiền bối còn có điều kiện khảo nghiệm khác, vậy điều kiện ấy nhất định ẩn giấu trong quá trình giao chiến vừa rồi.
Sẽ là gì đây?
Lâu Ngọc Sơn thấy Quý Hàn Châu rơi vào trầm tư, liền nín thở không dám quấy rầy, trong lòng vừa mong hắn phát hiện điều gì, vừa lo nếu hắn phát hiện quá nhanh thì chẳng phải chứng tỏ bản thân vô dụng sao? Một trái tim treo lơ lửng, đầu óc rối như tơ vò.
…
Tại quảng trường Cự Thạch.
Long Phi Phi ngáp dài, vươn vai đầy vẻ chán chường, khóe mắt vô tình quét qua hai tỷ đệ nhà Thiệu gia đang căng thẳng, ánh mắt nàng xoay chuyển.
Khi nàng trả lại chí bảo gia truyền cho Thiệu gia, ân oán giữa đôi bên đã xóa sạch, vậy mà bọn họ còn muốn gây sự với nàng!
Mối thù này không báo, sao xứng danh là truyền nhân phải Diệu Thủ Không Không!
Khóe môi Long Phi Phi nhếch lên một nụ cười xấu xa, một tay chắp sau lưng, tay kia nhanh chóng bấm quyết.
Bóng dưới chân nàng lập tức kéo dài, lặng lẽ men theo hướng hai tỷ đệ Thiệu gia mà bò tới. Ngay khi bóng đen sắp chạm vào bọn họ, Ngu Chiêu bỗng khẽ dậm chân.
“A!”
Long Phi Phi kinh hô, bóng đen bị kinh động rụt về dưới chân nàng. Tư Đồ Kiếm Nam cùng hai tỷ đệ Thiệu gia đồng loạt quay đầu nhìn.
Long Phi Phi phản ứng cực nhanh, nhướng mày, giả bộ bất mãn: “Chúng ta còn phải chờ ở đây bao lâu nữa!” Ba người kia lặng lẽ thu hồi ánh mắt.
Long Phi Phi tức giận hừ một tiếng về phía Ngu Chiêu, trong lòng mắng thầm: Đáng ghét! Lại phá hỏng chuyện tốt của ta!
Đợi nàng giải trừ Huyễn thuật trên người xong, nàng nhất định phải… phải… ừm, phải làm gì đó mới được!
Ngu Chiêu dập tắt tâm tư nhỏ của nàng, không thèm để ý nữa, ánh mắt dán chặt vào thạch môn, giữa chân mày khẽ nhíu.
Quý Hàn Châu từ lúc vào cho đến giờ vẫn không có động tĩnh, bên trong rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
Bạch Nhiên nhiệt độ càng lúc càng cao, dù không chạm vào cũng cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ hắn.
Ngu Chiêu cảm thấy không thể chờ thêm. Nếu một ngày sau Quý Hàn Châu vẫn chưa ra, nàng chỉ có thể đi trước một bước. Ý niệm vừa lóe lên, thạch môn đột nhiên mở ra, một bóng người loạng choạng bước ra, rồi cửa đá nhanh chóng khép lại.
Hai tỷ đệ Thiệu gia tim đập thót một cái. Người bước ra không ai khác, chính là huynh đệ của họ – Thiệu Nhất Minh. Thiệu Nhất Minh ngẩng đầu nhìn họ, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc.
Kết quả đã rõ: hắn thất bại. Hai người tuy thất vọng nhưng vẫn chấp nhận được. Dù sao trước đó đã chuẩn bị tâm lý cho tình huống xấu nhất.
Họ một trái một phải vỗ vai Thiệu Nhất Minh, tỏ ý an ủi. Long Phi Phi cố ý phá bầu không khí, giọng the thé:
“Yo~ Ai kia sao ra nhanh thế? Xem ra truyền thừa của Chiến Thần Hiên Viên cũng chỉ thế thôi mà.”
Ba tỷ đệ Thiệu gia lập tức biến thất vọng thành lửa giận, đồng loạt dồn về phía Long Phi Phi. Nàng chẳng những không sợ, còn đắc ý ngẩng cằm, mấp máy môi: “Đồ ngốc.”
Thiệu Nhất Xuyên mắt lóe hung quang, nắm đấm siết chặt kêu răng rắc. Long Phi Phi đang định châm thêm dầu thì thạch môn lại mở ra. Lần này, hai bóng người bước ra. Mọi người kinh ngạc nhìn Quý Hàn Châu xuất hiện.
Sau khi Thiệu Nhất Minh ra ngoài, ai nấy đều mặc định Quý Hàn Châu là người thắng cuối cùng, không ngờ hắn cũng ra nhanh như vậy. Chẳng lẽ hắn cũng thất bại?
Ba tỷ đệ Thiệu gia lập tức thấy dễ chịu hơn nhiều.
Thất bại của mình tuy đau, nhưng đối thủ thất bại càng khiến lòng an ổn. Ánh mắt Ngu Chiêu lại dừng trên người xa lạ phía sau Quý Hàn Châu.
Nàng sững lại, lập tức bước lên, khom người: “Xin hỏi các hạ có phải Lâu Ngọc Sơn, Lâu sư thúc của Ngũ Hành Đạo Tông?”
Giọng nàng nghe bình thản, nhưng tốc độ hơi nhanh đã tố cáo sự dao động trong lòng.
Lâu Ngọc Sơn đảo mắt nhìn Ngu Chiêu, cười ha hả:
“Ngươi chính là Ngu Chiêu? Ta nghe Quý sư đệ nhắc đến ngươi… Ấy, ngươi… ngươi… ngươi kết anh rồi?!”
Lâu Ngọc Sơn quá kích động, câu cuối gần như bể giọng.
Quý Hàn Châu nói Ngu Chiêu là bằng hữu của hắn, y liền mặc định nàng thuộc hàng vãn bối, ai ngờ vừa gặp mặt, tu vi nàng ngang hàng với mình!
Giới trẻ bây giờ thật đáng sợ! Y quả nhiên già rồi!
Ngu Chiêu cung kính đáp: “Nhờ có Cổ trưởng lão chiếu cố, đệ tử mới may mắn kết anh.”
Lâu Ngọc Sơn khịt mũi:
“Đừng dát vàng lên mặt hắn, ta còn không hiểu hắn sao? Năm đó hắn keo kiệt đến mức một khối linh thạch cũng muốn bẻ đôi, mượn hắn một quyển tạp thư cũng lải nhải cả ngày.”
Ngu Chiêu nghẹn lời. Nàng chợt nhận ra sự tàn khốc của thời gian.
Cổ trưởng lão mà Lâu Ngọc Sơn chê keo kiệt năm xưa, nay đã không còn vướng bận vật ngoài thân, chỉ còn một chấp niệm: tìm được Lâu Ngọc Sơn. May mắn thay, chờ đợi của ông không uổng phí. Người ông muốn tìm, cuối cùng đã trở về.
Ngu Chiêu nhìn về phía Quý Hàn Châu, ánh mắt tràn đầy cảm kích:
“Quý Hàn Châu, lần này nhờ có đệ giúp ta tìm được Lâu sư thúc, ta thật không biết nên cảm tạ thế nào!”
Quý Hàn Châu như nuốt một viên Ngũ phẩm đại bổ đan, tinh thần sảng khoái, toàn thân thư thái. Hắn cố gắng đè nén khóe môi đang muốn nhếch lên:
“Ngu sư tỷ, giữa chúng ta hà tất nói lời cảm tạ, đây là việc ta nên làm.”
“Yo~ Yo~ Yo~ Đây~ là~ việc~ ta~ nên~ làm~”
Lâu Ngọc Sơn cố ý kéo dài giọng, bắt chước hắn nói.
Quý Hàn Châu nở nụ cười giả tạo: “Nếu Lâu sư huynh không muốn nghe ta nói, ta có thể lập tức đưa huynh về.”
Trong một hơi thở, Lâu Ngọc Sơn thu hết biểu cảm, ngoan ngoãn đứng im như một khúc gỗ vô cảm.

0 comments