Cung Dau 221 222 223

By Quyt Nho - tháng 2 18, 2026
Views

Chương 221: Xin lỗi có thể thay đổi được gì?

Thẩm Nghi về đến nhà thì trong nhà chẳng có ai.

May mà Tiểu Quân đã đi chơi ở nhà bạn trai, không phải bị cô ấy quấy rầy hỏi han đủ thứ như có chuyện gì xảy ra, sao lại đột ngột về sớm...

Thẩm Nghi cởi đôi giày cao gót khiến chân đau, đặt túi xuống rồi vào phòng tắm, bình tĩnh từng chút tẩy trang trên mặt.

Rồi cô cởi bộ váy bó sát ra, tắm rửa sạch sẽ, thay đồ ngủ bình thường.

Lên giường tắt đèn, nhắm mắt đi ngủ.

Sáng hôm sau, đồng hồ báo thức vang lên, cô đúng giờ thức dậy, nhanh gọn chuẩn bị rồi đi làm đúng giờ.

Khi bước ra khỏi khu chung cư, một chiếc xe hơi màu đen chầm chậm khởi động, chạy phía sau cô, không gần mà cũng không quá xa.

Thẩm Nghi liếc qua, bình thản không bận tâm, nhẹ nhàng bước đi.

Chiếc xe bám theo gần trăm mét, thấy cô không để ý đến, liền vội dừng bên đường.

Chu Tùng Cẩn bước nhanh xuống xe, một tay nắm chặt cánh tay cô, ôm cô thật chặt.

Gió lạnh buổi sáng thu thổi làm hai người không khỏi run lên.

“Thẩm Nghi…”

Thẩm Nghi ngửa đầu lên, bị ép vào lòng anh, không chống cự, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng không cảm xúc.

“Thẩm Nghi, xin lỗi...” Chu Tùng Cẩn ôm chặt cô.

Ôm chặt lại sợ làm cô đau, buông ra lại sợ cô giãy ra.

Mặt anh áp vào trán cô, tiếng thì thầm “xin lỗi” nhẹ nhàng đau đớn vang lên.

Xin lỗi… xin lỗi có thể thay đổi được gì?

Thực ra Thẩm Nghi rất muốn hỏi, tại sao cứ gặp chuyện liên quan tới Đào Tân Tân lại phải giấu cô?

Tại sao anh lại tàn nhẫn để cô ngốc nghếch chờ gần năm tiếng ở nhà anh, một mình trải qua sinh nhật?

Nhưng lời nói đến miệng thì cô chẳng thốt ra nổi.

Bởi cô nhận ra mình chẳng còn chút hứng thú nào để tìm hiểu chuyện anh và Đào Tân Tân.

Mấy tháng ngọt ngào bên nhau, chỉ một khoảnh khắc cô lãng quên sự tồn tại của Đào Tân Tân.

Quên đi cô gái quan trọng nhất trong lòng anh.

Người anh yêu thầm và công khai suốt cả tuổi trẻ.

Người anh lén lút lợi dụng cô để giải vây cho mình.

Người bạn thơ ấu nhà hai bên có thế gia tương xứng, người anh vẫn yêu mà không thể có được…

“Chiều qua tan làm, bà Đào gọi cho anh, nói Đào Tân Tân mất tích.” 

Chu Tùng Cẩn ôm cô, giọng trầm chậm kể: “Cô ấy từng có tiền sử tự làm tổn thương bản thân rất nghiêm trọng, bà Đào rất lo lắng, nhờ anh giúp tìm…”

“Khi phá cửa vào, cô ấy đang nằm cạnh bồn tắm…”

“… Anh sợ em nghe chuyện này sẽ nghĩ nhiều, buồn lòng, rồi không nói chuyện với anh nữa, nên mới lấy cớ có việc bận…”

Thẩm Nghi nhắm mắt bình thản lắng nghe hết lời giải thích.

Anh nói rất nhiều, nhưng cô chỉ thấy chán ngắt.

Cô quay mặt đi khỏi anh, thở dài một hơi, nhẹ nhàng hỏi: “Anh nói xong chưa?”

Chu Tùng Cẩn ngẩn người nhìn cô, gật đầu.

“Nói rồi thì buông tôi ra. Tôi phải đi làm.” Thẩm Nghi vẫn nhìn xuống đất, giọng điềm tĩnh.

Sắc mặt Chu Tùng Cẩn đầy mệt mỏi cứng đờ.

Anh hiểu rõ tính cách cô.

Cô như vậy nghĩa là sao, anh cũng biết rất rõ.

Đôi mắt lạnh như vực sâu của anh mờ đi, lộ ra tia nước mắt tuyệt vọng.

Nhưng rất nhanh, khi nhìn thấy nét mặt cô lạnh lùng, không kém mấy tháng trước đối với mình, ánh tuyệt vọng biến thành bóng tối sâu thẳm và cố chấp.

“Được.” Anh cúi xuống, nắm chặt tay cô, giọng trầm: “Anh đưa em đi.”

Những ngày qua, Thẩm Nghi đi làm, Chu Tùng Cẩn đều tự lái xe đón đưa cô.

Mỗi sáng sớm, không biết từ khi nào, anh đứng ở cổng chung cư đợi cô ra.

Tối cũng đúng giờ ở điểm bác trai Trạch từng đưa đón cô, đợi cô tan làm.

Tan làm xong, anh đi ăn cùng cô, cùng cô đi dạo. Cô không muốn về nhà anh, anh lại đưa cô về nhà cô.

Ngoài thời gian làm việc và về nhà, anh không rời khỏi cô nửa bước trên đường đi lại.

Thẩm Nghi mặc kệ anh làm mọi hành động cuồng dại thầm lặng.

Anh muốn làm tài xế cho cô, vậy thì cứ làm.

Hơn nữa, với kiểu hành động quấn lấy cô như vậy, cô đã quen rồi.

Trước đây cô gọi đó là “bám dai”.

Bây giờ nghĩ lại, đó chỉ đơn giản là một dạng kiểm soát thôi.

Luôn là như vậy.

So với sự âm thầm bảo vệ dành cho Đào Tân Tân từ đầu đến cuối, việc quấn lấy cô của anh chỉ là một sự ám ảnh và khát khao kiểm soát.

(Bạn Quýt: thương Tiểu Nghi của tui quá ahuhuhu~~)

Chương 222: Cậu không có vị trí của riêng mình sao?

Hai người ở bên nhau mấy ngày liền, nếu có ai đó nhìn thấy, chắc chắn sẽ nghĩ họ là một cặp tình cảm ổn định, gắn bó như keo sơn.

Nhưng chỉ có họ mới hiểu, mối quan hệ này thực ra đang rất lung lay.

Tối nay, Chu Tùng Cẩn đưa cô đến nhà hàng Tây nổi tiếng gần nhà cô lần trước.

Món ăn lên bàn, như thường lệ, Chu Tùng Cẩn cũng không mấy khi đụng đũa, chỉ im lặng nhìn cô bên kia bàn cúi đầu ăn.

Bỗng nhiên bên cạnh vang lên giọng nói quen thuộc:

“Ồ, Tùng Cẩn, cô Thẩm, hai người cũng ăn ở đây à?”

Thẩm Nghi ngẩng mắt, nhìn thấy là Cố Hoài.

Chu Tùng Cẩn ngẩng đầu liếc nhìn Cố Hoài, cau mày tỏ rõ không thích anh ta xuất hiện bất ngờ.

Cố Hoài thì lại rất nhiệt tình, chủ động lại gần xin ngồi cùng.

“Cậu không có chỗ à?” Chu Tùng Cẩn quay mặt đi, không thèm nhìn, lạnh lùng từ chối.

Cố Hoài cười tươi nhìn Thẩm Nghi bên kia bàn.

“Có gì mà không được?” Thẩm Nghi đáp nhẹ nhàng.

Nghe cô nói vậy, sắc mặt Chu Tùng Cẩn bỗng tối lại, nhưng cố nén không phản ứng.

Có sự đồng ý của Thẩm Nghi, Cố Hoài vui vẻ ngồi xuống.

Anh ngồi giữa hai người, gọi thêm vài món rồi bắt đầu chuyện phiếm với họ.

Anh hỏi Chu Tùng Cẩn hôm nay không tăng ca sao, sao có thời gian ra đây ăn tối.

Thẩm Nghi lặng lẽ liếc sang Chu Tùng Cẩn, cô cũng muốn hỏi câu đó, mấy ngày nay anh không rời cô nửa bước, có thấy mệt không?

Nhưng Chu Tùng Cẩn chỉ lạnh lùng nhìn Cố Hoài mà không nói gì.

Cố Hoài thấy Chu Tùng Cẩn dùng ánh mắt cảnh cáo nhìn mình, che đi chút ngại ngùng, rồi chuyển sang nói chuyện với Thẩm Nghi:

“Cô Thẩm xem ra rất thích món ăn ở nhà hàng này.”

Thẩm Nghi nhìn anh, đáp lại: “Anh Cố không cũng thích sao?”

Cố Hoài ngẩn người, hiểu ý cô ngay.

Anh nhớ lần trước ở đây gặp cô cùng một người mẫu, còn chụp ảnh gửi cho Chu Tùng Cẩn.

Vội giơ tay đầu hàng, cười nói: “Cô Thẩm đừng hiểu lầm, tôi không hay đến đây, lần trước gặp cô và anh Lê cũng chỉ là trùng hợp.”

“Hôm nay tôi đến đây để xem mắt, tiếc là bị người kia hủy hẹn.” Cố Hoài than thở.

“Anh Cố mà cũng cần đi xem mắt à?” Thẩm Nghi hỏi hờ hững.

“Phải thôi, mẹ tôi bắt đi.” Cố Hoài vẫy tay cười.

Cuộc trò chuyện của họ rôm rả, làm Chu Tùng Cẩn bên cạnh có phần lạc lõng.

Anh không biết nói gì với Cố Hoài, cũng không chen vào câu chuyện với Thẩm Nghi, chỉ ngồi yên mặt lạnh.

Câu chuyện của Thẩm Nghi với Cố Hoài còn nhiều hơn tổng thời gian họ trò chuyện cả ngày.

Mặt Chu Tùng Cẩn khó coi, cổ họng có vị chua, trong lòng u uất, không để ý điện thoại đặt trên bàn bỗng sáng lên.

Thẩm Nghi nhìn xuống, thấy là cuộc gọi của bà Đào.

Cô khẽ chuyển mắt đi, mặt vẫn lạnh lùng vô cảm.

Bà Đào gần đây hay gọi anh.

Dù anh chưa từng nhận, nhưng có hay không với bà cũng không quan trọng.

Chu Tùng Cẩn nhận ra thì đã bấm tắt cuộc gọi với chút khó chịu.

Chẳng bao lâu sau, điện thoại lại sáng, lần này là cuộc gọi từ baa anh, Chu Hành Tĩnh.

Anh nhìn điện thoại, do dự một lát rồi ra hiệu cho Thẩm Nghi, cầm điện thoại rời khỏi bàn.

“Tùng Cẩn.”

“Ba, có chuyện gì sao?” Anh biết rõ là chuyện gì.

Giọng Chu Hành Tĩnh nghiêm nghị: “Ba nghe mấy thành viên ban giám đốc nói mấy ngày nay con ít đến công ty. Mấy cuộc họp quan trọng cũng chỉ có Tiểu Giang thay mặt.”

“Tiểu Giang nói con đang bận dự án thâu tóm?”

Chu Tùng Cẩn mặt không đổi sắc: “Đúng.”

“Dự án gì mà con còn bỏ họp hội đồng quản trị?”

Anh im lặng một lúc, nói: “Gần đây hội đồng không có nội dung quan trọng.”

“Có hay không quan trọng thì khác với việc con có đi hay không.” Giọng ba anh trầm xuống. “Tham gia hội đồng thể hiện thái độ của con với công việc và công ty.”

“Chu Tùng Cẩn,” ông nghiêm trang gọi tên anh, “Gần đây con làm gì mà một tháng mới về nhà một lần, mẹ con suốt ngày nhắc nhở con, con không biết sao?”

“Dự án nào mà khiến con phải lâu ngày không về nhà, cũng không đến công ty?”

Ông trách mắng lâu mà không nghe được câu trả lời nào từ con trai, đành ra lệnh:

“Cuối tuần này con về nhà nói chuyện với ba. Làm báo cáo chi tiết về dự án con đang làm.”

“Con phải tự làm.”

Nói xong, ông tắt máy.

Chu Tùng Cẩn bình tĩnh cầm điện thoại, vừa định tắt màn hình thì lại có cuộc gọi khác.

Anh nhìn số, mặt khó chịu lại hiện ra.

Suy nghĩ hồi lâu, anh nhấc máy.

“Bác gái Đào.”

“Ôi Tùng Cẩn, cuối cùng con cũng nghe điện thoại.” Bà Đào vui vẻ nói, “Bác gọi con mấy lần tưởng con còn tăng ca.”

“Có chuyện gì sao?”

“Tùng Cẩn à, bác có tin vui muốn báo. Đào Tân Tân đã ly hôn thằng bé họ Tạ rồi!”

Chu Tùng Cẩn lạnh lùng đáp: “Chúc mừng.”

“Ly thì ly rồi nhưng Tân Tân vẫn không vượt qua được chuyện đó, mấy ngày ở nhà không ăn được gì. Bác và ba nó khuyên mãi cũng không được, lo quá.”

Anh không nói gì.

Bà Đào nhẹ nhàng: “Tùng Cẩn, Tân Tân chơi thân với con từ nhỏ, chúng ta thấy rõ, mấy năm qua con bé dựa dẫm vào con nhiều nhất.”

Chu Tùng Cẩn im lặng.

“Bác đã nói chuyện với con bé, nếu không phải con tìm được nó kịp đêm hôm đó, chắc giờ nó đã… Khi nghe vậy nó đã rất bất ngờ, sau đó khóc vì cảm động…”

Ngẫm lại chuyện tối đó, anh nhớ căn nhà vắng lặng ngày sinh nhật, nhớ bóng dáng Thẩm Nghi bước đi một mình qua đống bóng bay.

Bà Đào cuối cùng mời: “Tùng Cẩn, cuối tuần này con rảnh không? Bác, bác trai và Tân Tân muốn mời con ăn cơm, cảm ơn con đã giúp đỡ con bé hôm đó.”

Ánh mắt Chu Tùng Cẩn nhìn qua mấy bàn ăn trong nhà hàng, dừng lại trên lưng Thẩm Nghi.

Gần đây cô và anh lại lạnh nhạt như trước đây…

Anh biết rõ lý do, niềm đau đớn lớn dâng trào trong lòng khiến anh thấy khó thở.

Nghĩ vậy, sắc mặt anh trở nên tối tăm, lạnh lùng quyết tuyệt, suy nghĩ lâu rồi trả lời: “Được.”

Chương 223: Cất đi những toan tính nhỏ bé của cậu đi

Cố Hoài và Thẩm Nghi vừa mới còn nói chuyện khá suôn sẻ, ngay khi Chu Tùng Cẩn vừa rời đi, không khí giữa hai người lập tức trở nên ngượng ngùng và im lặng.

Cố Hoài nhanh chóng phá vỡ sự bối rối đó, cười có chút áy náy: “Cô Thẩm, hôm đó… xin lỗi vì đã khiến cô không thể vui vẻ trong ngày sinh nhật.”

Thẩm Nghi lắc đầu, đáp nhẹ: “Không, tôi phải cảm ơn anh vì đã nói thật với tôi.”

Cố Hoài hơi ngẩn người, rồi mỉm cười: “Cô cũng đừng giận Tùng Cẩn, cậu ấy chắc là muốn tự mình về giải thích với cô, chỉ là tôi… lỡ miệng nói trước mất rồi.”

Thẩm Nghi mặt không đổi sắc, không nói gì.

Cố Hoài suy nghĩ một chút rồi hỏi tiếp: “Cô có biết Đào Tân Tân đã ly hôn chưa?”

Tay Thẩm Nghi cầm muỗng hơi khựng lại.

Dường như không để ý phản ứng của cô, Cố Hoài lắc đầu cười: “Cuộc hôn nhân giữa cô ấy và Tạ Tuấn cũng khá thú vị.”

Thẩm Nghi đặt muỗng xuống đĩa, ngước mắt nhìn anh: “Cô Đào tự tử vì cuộc hôn nhân đó, anh Cố lại thấy thú vị sao?”

Cố Hoài bị câu hỏi làm nghẹn lời, mất vài giây mới lắc đầu cười:

“Cô Thẩm, cô không biết thôi. Đào Tân Tân tự tử cũng không phải lần đầu. Tính cô ấy là vậy, đa tình và bảo thủ, hồi học cấp 3 vì chuyện tình cảm đã từng cắt tay rồi.”

“Cô ấy từ nhỏ được chiều, không chịu nổi một chút tổn thương nào, nghĩ rằng chỉ cần tự làm đau mình thì đối phương sẽ chiều theo.”

Cố Hoài nhún vai, bất lực nói: “Tôi cũng quen rồi.”

“Thực ra cách đó chỉ có cha mẹ cô ấy và… Tùng Cẩn là hiệu quả thôi.”

Lông mi Thẩm Nghi rung mạnh, hai tay đặt trên bàn co lại, cơn lạnh lẽo từ đầu ngón tay lan khắp người.

Trong nhà hàng đang diễn ra lễ kỷ niệm, nhân viên đẩy xe hoa đi phát giỏ hoa cho từng bàn.

Xe hoa dừng lại bên bàn họ, nhân viên cúi chào Cố Hoài cười hỏi: “Anh có muốn chọn một giỏ hoa không?”

Cố Hoài thấy ánh mắt cô nhân viên nhắc tới Thẩm Nghi, lập tức hiểu ra cô ấy nhầm hai người là một đôi, nên dành quyền chọn hoa cho anh.

Anh liếc Thẩm Nghi, không giải thích, mắt quét trên xe rồi dừng lại ở giỏ hoa kết bằng trúc và lan, ra hiệu cho nhân viên, cười nói: “Cái này nhé, cảm ơn.”

Nhân viên mỉm cười đưa giỏ hoa cho anh, nháy mắt rồi đẩy xe đi.

Cố Hoài giả vờ thản nhiên đặt giỏ hoa trước mặt Thẩm Nghi, cười: “Cô Thẩm?”

Thẩm Nghi liếc qua giỏ hoa, không mấy hứng thú.

Cố Hoài ngắm nhìn gương mặt lạnh lùng của cô, sống mày tự nhiên không trang điểm, bờ vai thon nhỏ nhưng kiêu hãnh.

Cô toát ra một cảm giác xa cách, giống như trúc và lan, không thể chạm tới nhưng lại rất thu hút.

Cố Hoài thu hồi ánh mắt, nghiêm túc hơn, khéo léo nói: “Với mức độ quan tâm của Tùng Cẩn đối với Đào Tân Tân, nếu sau này cô và anh ấy kết hôn…”

“Anh Cô.” Thẩm Nghi ngắt lời, nhíu mày: “Kết hôn?”

Cố Hoài hơi ngạc nhiên trước phản ứng của cô, có vẻ Tùng Cẩn chưa từng nhắc chuyện kết hôn với cô.

“Cô Thẩm không định kết hôn với Tùng Cẩn sao?”

Thẩm Nghi cười lạnh: “Anh Cố, anh có định kết hôn với mấy cô bạn gái nhỏ của anh chưa?”

Cố Hoài thành thật cười: “Chưa bao giờ. Chúng tôi yêu nhau rất hiểu nhau, chỉ là muốn trải nghiệm mà thôi.”

Thẩm Nghi nhìn anh, lạnh lùng đáp: “Thì ra là vậy.”

Cố Hoài giật mình, hiểu ý cô: “Ý cô là, cô và Tùng Cẩn cũng chỉ là…?”

Thẩm Nghi nhắm mắt lại, khẽ nói: “Chỉ là một trải nghiệm thôi.”

Một trải nghiệm, một thử nghiệm rồi có thể bỏ đi bất cứ lúc nào.

Cả hai đều không để ý bóng dáng phía sau vách ngăn chỗ ngồi nhẹ rung động.

Tay Chu Tùng Cẩn run rẩy dữ dội, lạnh buốt tỏa dọc sống lưng.

Sấm sét nổ vang trong đầu, lòng như cơn mưa lớn trút xuống, ướt sũng thảm hại.

Trái tim đau thắt từng nhịp, anh cố gắng giữ bình tĩnh, kìm nén luồng khí lạnh dữ dội, bước đi cứng ngắc ra ngoài…

Cố Hoài không hiểu sao, nghe lời Thẩm Nghi, trong lòng từng căng thẳng dần được giải tỏa.

Anh vừa định nói gì đó thì thấy Chu Tùng Cẩn từ phía sau bước tới, mặt u ám, bước nhanh lại kéo mạnh Thẩm Nghi.

Thẩm Nghi bị anh kéo đứng bật dậy, cau mày nhìn anh: “Chu Tùng Cẩn?”

Cố Hoài cũng đứng dậy, cười ngượng: “Tùng Cẩn, cậu làm gì vậy?”

Ánh mắt sâu thẳm của Chu Tùng Cẩn chất chứa nỗi đau vô hạn.

Anh nói với Thẩm Nghi giọng trầm: “Chúng ta về nhà” nhưng ánh mắt sắc lạnh không chớp, hướng thẳng về phía Cố Hoài.

Thẩm Nghi liếc anh lạnh lùng, không nói gì, cầm túi và giỏ hoa trên bàn rồi bị anh kéo đi.

Cổ tay bị anh siết chặt, đau nhưng cô không kêu.

Chu Tùng Cẩn kéo cô đến cửa nhà hàng, mắt dán vào giỏ hoa trên tay cô, giật lấy.

Thẩm Nghi phản ứng, đưa tay giằng lại: “Anh làm gì vậy?”

“Cái giỏ hoa tào lao gì đó?!”

“Đây là quà nhà hàng tặng!”

“Em thích sao?” Chu Tùng Cẩn cố nén nghẹn ngào, nhìn giỏ hoa trong tay, mắt đen như ngọc thạch rực lửa.

Thẩm Nghi thấy anh bực vì một giỏ hoa, thấy khó hiểu, hơi tức giận, lạnh lùng nói: “Trả lại tôi.”

Cố Hoài nhìn theo bóng họ bước ra khỏi cửa, bước chân lưỡng lự, cuối cùng không đuổi theo mà ngồi lại chỗ cũ với vẻ thất thần.

Anh đang ngơ ngác thì thấy Chu Tùng Cẩn đi về phía mình.

“Tùng Cẩn…”

Chưa kịp nói hết câu, một giỏ hoa bị ném thẳng vào lòng anh.

Cố Hoài hơi ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn anh.

“Cố Hoài.” Đôi mắt sâu thẳm của Chu Tùng Cẩn tối như vực thẳm, khí tức giận dữ hóa thành lưỡi kiếm băng lao thẳng về phía anh, giọng trầm từng chữ, cảnh cáo:

“Cất đi mấy toan tính nhỏ bé của cậu đi.”

Tay Cố Hoài cầm giỏ hoa lập tức cứng đờ, nhìn đi nơi khác với vẻ áy náy.

Bóng dáng Chu Tùng Cẩn che mất ánh sáng trên đầu anh, nửa nhắm mắt, nhìn anh từ trên cao với giọng lạnh lùng, u ám chưa từng nghe thấy:

“Nếu còn lén lút gây rối, tôi không ngại vứt đi một người bạn tâm cơ đâu.”

Cố Hoài ngồi im không động đậy, nhìn theo bóng lưng Chu Tùng Cẩn quay đi, ngực phập phồng, yên lặng lâu dài.


  • Share:

You Might Also Like

0 comments