Cung Dau 233 234 235

By Quyt Nho - tháng 2 20, 2026
Views

Chương 233: Yêu đương kiểu gì mà đường cũng không đi nổi

Chiếc xe màu đen dừng bên đường trong khu dân cư.

Thẩm Nghi tháo dây an toàn, liếc anh một cái: “Em xuống đây.”

Chu Tùng Cẩn: “... Thẩm Nghi.”

Anh đặt tay trái lên vô lăng, tay phải với sang nắm lấy tay áo cô, ánh mắt nhìn cô đẫm đầy lưu luyến và mang chút oán trách.

Thẩm Nghi rút mắt nhìn đi, quyết tâm rắn rỏi, rút tay khỏi tay anh đang níu áo mình, mở cửa bước xuống xe thẳng thừng.

Chu Tùng Cẩn nhìn cánh cửa xe đóng lại trong cô đơn, đang đắm chìm trong nỗi buồn vì chia ly thì bỗng nghe gõ cửa kính vài tiếng.

Anh nhanh chóng hạ cửa kính ghế phụ xuống. Thẩm Nghi đứng ngoài, tay nhét túi, nhìn anh qua kính xe, nói lạnh nhạt: “Tiểu Quân... hình như hôm nay không ở nhà. Anh có muốn... lên đó ngồi chơi không?”

Chu Tùng Cẩn không nói gì, tháo dây an toàn, mở cửa bước ra, tay bấm khóa xe một tiếng “tách”.

Thấy anh bước ra khỏi ghế lái, đi vòng qua đầu xe đến chỗ cô, cô định nói gì đó thì bất ngờ bị anh một tay ôm thẳng lên.

Anh còn nhẹ nhàng nhấc bổng cô, rồi sải bước dài tiến vào khu dân cư.

Thẩm Nghi thốt lên, tay vội vàng ôm cổ anh, liên tục vỗ vai anh: “Chu Tùng Cẩn! Thả em xuống!”

“Anh ôm em vào trong.” Giọng anh vui vẻ, nhẹ nhàng.

“Anh, anh để em tự đi! Ngượng lắm đó!” Thẩm Nghi đỏ tai.

“Ôm bạn gái sao lại ngượng chứ?” Anh cười, chân dài vung áo khoác, bước đi đều đều.

Thẩm Nghi không thoát ra được, liếc nhanh bốn phía khu dân cư, thấy người qua lại phía trước, vội cúi đầu chôn mặt vào cổ anh, nhắm mắt giả vờ bất động.

Cô tự nhủ trong lòng, giả vờ chân bị trẹo, không đi được, nên đành phải bị anh ôm.

Gió thu thổi qua, hai người càng lúc càng cảm thấy tâm tình vui tươi dâng trào, chìm đắm không hay.

Có vài ông bà già chơi với trẻ con trên sân trống nhìn thấy hai người ôm nhau như vậy đều tò mò nhìn chằm chằm.

Chu Tùng Cẩn trơ mặt ôm Thẩm Nghi vào tận cửa tầng chung cư, bấm thang máy, chờ thang máy xuống, vẫn không rời tay cô.

Thang máy dừng tầng một, cửa mở ra, Thẩm Nghi liếc vào, thấy trong đó có một bà dì quen thuộc đẩy xe đẩy trẻ con, trong xe là một bé bụ bẫm.

Đó chính là bà dì ở ngay bên cạnh nhà cô.

Trong và ngoài thang máy, bốn người nhìn nhau như mắt to mắt nhỏ.

Bà dì nhìn hai người ôm nhau kỳ lạ, nét mặt cứng ngắt, vừa ghét vừa chán, không nói gì, đẩy xe ra khỏi thang máy.

Chu Tùng Cẩn ôm Thẩm Nghi đi ngang qua bà dì, vào thang máy bấm tầng, cửa đóng lại.

Bên ngoài bà dì cằn nhằn: “Lại là đôi tình nhân đó, yêu đương mà đường đi cũng không biết, thật chẳng ra làm sao...”

Thẩm Nghi đỏ bừng mặt, vỗ mạnh lên vai anh: “Chu Tùng Cẩn!! Thả em xuống!”

Anh quay người đè cô vào thành thang máy, định hôn cô.

Cô vội dùng hai tay giữ lấy đầu anh kéo ra, ra hiệu nhìn lên góc trên trần thang máy: “Có camera!”

“Sợ gì chứ.” Anh cười nhẹ.

Nghĩ về thái độ lạnh nhạt dạo gần đây của cô, trong lòng bỗng chua xót, mắt rưng rưng.

Anh áp mặt vào ngực cô, hít sâu lấy hương thơm mát mẻ trên da cô, nán lại rất lâu không rời.

Thẩm Nghi nhìn đầu anh áp trên ngực, tay giơ lên muốn vuốt tóc anh nhưng dừng lại, nhẹ nhàng đặt lên vai anh.

Cô im lặng nhìn số tầng hiển thị trên trần thang máy, tim đập nhanh đếm từng nhịp.

“Đinh” một tiếng, cửa thang máy mở ra.

“Đến nơi rồi!” Cô vỗ vai anh nhắc.

Anh gật đầu, ngẩng đầu ra khỏi lòng cô.

Anh nhẹ nhàng nhấc cô lên, bước ra khỏi thang máy, vài bước đến cửa nhà cô, khẽ nghiêng đầu ra hiệu.

Thẩm Nghi ngoan ngoãn nhập mật khẩu, cơ thể vẫn được anh một tay ôm trọn, tay kia mở cửa.

Vào nhà, anh dùng khuỷu tay đóng cửa lại, chưa kịp thay giày đã nóng lòng đè cô lên tường ngay cửa, thở dồn dập rồi cúi xuống hôn lấy môi cô.

Thẩm Nghi bị đè cao, cúi đầu, một tay vô thức vuốt đầu anh, tay kia đặt lên vai, ngón tay xoa nhẹ vải áo khoác dạ mịn màng của anh, hít thở ngửi mùi hương mát lạnh từ gió thu trên áo anh.

Chương 234: Khu chợ có phần bẩn và lộn xộn

Hai người đang mải mê hôn nhau say đắm, bỗng nhiên trong phòng khách xuất hiện hai bóng người.

Thẩm Tiểu Quân và La Trạch đều cầm điện thoại trên tay, mắt tròn mắt dẹt nhìn hai người đang "chiến đấu" ở cửa, làm cho màn hình game Liên Quân bỗng chốc mất hết hấp dẫn.

Thẩm Nghi nhìn thoáng thấy Tiểu Quân và La Trạch, giật mình, vội vàng đẩy Chu Tùng Cẩn ra khỏi người, cuối cùng cô mới được anh buông ra đặt xuống đất.

“Tiểu... Tiểu Quân?” Thẩm Nghi đỏ mặt đến mức muốn chui xuống đất, kéo anh vội vàng che chắn cho khuôn mặt nóng ran: “Chị... chị tưởng hôm nay em không về cơ mà?”

Chu Tùng Cẩn quay lại nhìn, mới nhận ra trong nhà có thêm hai khán giả không mời.

Anh nén sự bực bội và oán giận trong lòng, dùng tấm lưng rộng lớn che chắn cho Thẩm Nghi khỏi bị nhìn thấy, nhẹ nhàng lau đi giọt nước trên khóe môi và vẻ ướt át của môi cô, rồi vuốt lại mớ tóc rối trước trán cô.

“Chị...!” Thẩm Tiểu Quân cười khẩy vài tiếng, nói lí nhí, còn khá cứng ngắc:

“Em tưởng hôm nay chị đi nhà anh ấy, nên... bất chợt quyết định cùng La Trạch về đây chơi...”

Ai ngờ, trời xui đất khiến, hai cặp đôi lại trùng hợp gặp nhau trong một căn nhà.

“Chào anh rể!” Tiểu Quân cười hớn hở vẫy tay chào Chu Tùng Cẩn, tay còn chạm nhẹ vào bạn trai bên cạnh.

La Trạch hiểu ý, đặt điện thoại xuống, cũng chào Chu Tùng Cẩn: “Chào anh, Chu tổng.”

“Chào các em.” Chu Tùng Cẩn nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh, thoải mái như ở nhà, kéo Thẩm Nghi thay giày vào nhà.

Tiểu Quân ngồi xuống sofa, vừa chơi game vừa nhìn Chu Tùng Cẩn, vô tình hỏi:

“Anh rể, dạo trước có đi công tác không? Từ ngày sinh nhật chị ấy em chưa thấy anh về nữa.”

Chu Tùng Cẩn:

Anh vốn ngồi thoải mái trên sofa, nghe Tiểu Quân nhắc đến sinh nhật, lập tức tỉnh táo, ngồi ngay ngắn thẳng lưng.

Anh liếc Thẩm Nghi, sợ cô lại lạnh nhạt với anh.

May mà Thẩm Nghi chỉ nhẹ nhàng nhìn xuống, không nói gì về chuyện đó.

La Trạch bỗng nhớ ra điều gì, cười hỏi: “Chị Thẩm, anh Chu, tối nay có kế hoạch đi ăn đâu không?”

Thẩm Nghi lắc đầu: “Không.”

Cô nhìn Chu Tùng Cẩn: “Anh ấy chỉ ở đây một lát rồi về.”

Chu Tùng Cẩn: “…”

Anh nghe lời La Trạch, đang suy nghĩ xem tối dẫn cô đi ăn gì thì thấy cô sắp đuổi mình về, chỉ đành nhìn cô với ánh mắt có chút buồn.

La Trạch cười: “Em với Tiểu Quân định ăn lẩu ở nhà, anh Chu nếu phải về thì chị Thẩm ăn cùng chúng em nhé?”

Cậu ấy mời nhiệt tình, không để ý Chu Tùng Cẩn đã tỏ ra hơi khó chịu, ánh mắt sâu thẳm bắn thẳng vào mình.

Tiểu Quân tinh mắt, nhanh chóng nhận ra sự không hài lòng từ Chu Tùng Cẩn, khẽ hất cùi chỏ La Trạch ra hiệu im lặng.

Rồi cô hỏi Chu Tùng Cẩn: “Anh rể, tối có phải làm thêm không?”

Chu Tùng Cẩn lắc đầu, vẻ nghiêm túc nói: “Không.”

“Vậy sao về sớm thế? Cùng ăn lẩu với tụi em đi.” Tiểu Quân mỉm cười đề nghị.

Chu Tùng Cẩn giấu niềm vui trong lòng, lặng lẽ nhìn Thẩm Nghi, chưa chờ cô phản ứng, anh gật đầu: “Được.”

Thẩm Nghi thấy anh đồng ý nhanh chóng, cười thầm, che giấu cảm xúc không nhịn được cười trong lòng.

Bốn người ngồi nói chuyện trong phòng khách một lúc, Tiểu Quân nhìn đồng hồ, đề nghị đi chợ mua nguyên liệu cho bữa lẩu tối.

“Anh lái xe đưa mọi người đi siêu thị nhé.” Chu Tùng Cẩn nói.

“Không cần.” Tiểu Quân cười vẫy tay: “Ở đối diện khu chung cư có một chợ rau, em và chị thường đi đó mua đồ, rẻ hơn siêu thị.”

“Chỉ là...” Tiểu Quân liếc Chu Tùng Cẩn đang mặc đồ đo may sang trọng: “Chợ rau hơi bẩn và lộn xộn... Anh rể mặc như vậy không hợp lắm đâu.”

Chu Tùng Cẩn nhìn xuống trang phục mình, đầy vẻ nghi ngờ.

La Trạch mỉm cười với Tiểu Quân: “Mua đồ thì hai đứa tụi em đi là đủ, chị Thẩm và anh Chu cứ ở nhà nghỉ ngơi.”

Nghe vậy Chu Tùng Cẩn gật đầu dễ hiểu, tự nhiên ngả người vào lưng sofa.

“Anh ở nhà đi.” Thẩm Nghi nói với Chu Tùng Cẩn.

Anh nhìn cô, thấy Thẩm Nghi xách túi: “Em với Tiểu Quân đi xem đồ.”

Chu Tùng Cẩn: “...”

Anh đứng dậy, bước theo cô, chen vào khu vực hẹp của lối vào thay giày.

“Chu Tùng Cẩn?” Thẩm Nghi nhìn anh thắc mắc.

“Anh đi cùng em.” Anh vừa thay giày vừa nắm tay cô thật chặt.

Tiểu Quân nhìn bốn người chen chúc trong lối vào chật hẹp, nghĩ bụng: Thôi chết, cuối cùng cũng phải đi cùng nhau.

Chương 235: Đừng để bị lừa

Chợ rau bẩn và lộn xộn hơn rất nhiều so với những gì Chu Tùng Cẩn tưởng tượng.

Ánh sáng yếu ớt, không khí lạnh và ẩm ướt. Trên mặt đất đầy vũng nước đủ loại, người qua lại còn đẩy xe đẩy, bánh xe nghiền nát lá rau vương vãi, làm bắn lên những giọt nước đẫm mùi chua chát.

Thẩm Nghi và Tiểu Quân đi trước lựa rau, Chu Tùng Cẩn và La Trạch đi chậm phía sau.

Đã là buổi chiều muộn, các quầy rau bày ra cũng ít hơn.

Thẩm Nghi đi vài quầy mà vẫn chưa tìm được khoai tây ưng ý.

Cô ngoảnh lại nhìn hai người phía sau, thấy La Trạch tay xách hai túi nilon đầy rau.

Còn Chu Tùng Cẩn thì đứng đó như ông lão đi chợ hoa, hai tay buông thõng, ánh mắt tò mò nhưng thảnh thơi nhìn quanh.

Anh bước đi theo vết chân cô, cứ mỗi lần dừng lại là thân mình lại áp sát người cô.

Cuối cùng Thẩm Nghi đành chịu, giao cho anh nhiệm vụ đi tìm khoai tây ở chỗ khác.

Chu Tùng Cẩn nhẹ nhàng gật đầu đồng ý, rồi quay người đi thẳng về phía khu vực bốc mùi tanh của hải sản.

May mà La Trạch nhanh chân chạy đến giữ lấy anh: “Chu tổng, phía trong đó là khu hải sản.”

Anh gật nhẹ, bình tĩnh đổi hướng đi về khu rau củ khác.

Đi một vòng, anh tìm thấy khoai tây ở một quầy.

Bà chủ quầy hỏi: “Anh mua gì?”

“Khoai tây.” Anh gật đầu rồi đứng im không động đậy.

Bà chủ cũng đứng yên nhìn anh.

Hai người im lặng một lúc, cuối cùng bà chủ không nhịn được hỏi: “Anh chọn đi?”

Chu Tùng Cẩn mới tỉnh ra mình phải chọn khoai tây.

Trong ít lần đi siêu thị mua đồ, các loại rau đều đã được cân kỹ, làm sạch, gói màng bọc rồi đặt trong tủ kính sáng bóng.

Nhưng giờ đây... anh nhìn đống khoai tây bẩn phủ đầy đất bụi nằm lăn lóc, không biết nên chọn thế nào.

Nên chọn củ to hay củ nhỏ mới ngon? Cần chọn bao nhiêu?

Đang phân vân thì La Trạch thấy vậy, nhanh chân ôm một đống đồ chạy đến, buông túi xuống, mở một túi nilon ra, bắt đầu chọn khoai tây bằng tay.

Chu Tùng Cẩn nhìn cậu, hài lòng với động tác nhanh nhẹn của cậu, hỏi: “Anh nghe Thẩm Nghi nói cậu mở công ty xuất nhập khẩu hả?”

La Trạch vừa đưa khoai tây cho bà chủ cân, cười ngượng ngùng: “Chỉ là một xưởng làm việc thôi.”

Chu Tùng Cẩn hỏi tiếp: “Chuyên loại hàng gì?”

“Chúng tôi chủ yếu bán các thiết bị máy móc y tế cỡ lớn.”

Anh gật nhẹ: “Khách hàng chủ yếu ở đâu?”

“Lãnh vực chủ yếu ở một số nước Bắc Âu. Nhưng mấy năm gần đây kinh doanh xuất nhập khẩu khó khăn, khách ở Bắc Âu giảm, chúng tôi đang cố gắng phát triển khách hàng Đông Nam Á.”

Đang nói chuyện, bà chủ quầy cân xong khoai tây đưa cho Chu Tùng Cẩn, ánh mắt sắc bén nhìn sơ qua bộ quần áo anh mặc, nói tùy tiện: “25 tệ.”

Chu Tùng Cẩn lấy điện thoại trả tiền, nói với La Trạch giọng nhẹ: “Khách hàng máy móc y tế Đông Nam Á hỗn tạp, phải cẩn thận chọn lựa, đừng để bị lừa.”

La Trạch gật đầu, nhìn túi khoai tây trong tay anh có năm củ cỡ vừa, nhìn màn hình thanh toán đã hoàn tất, định nói gì nhưng thôi.

Chu Tùng Cẩn đưa túi khoai tây cho Thẩm Nghi, nhìn biểu cảm cô, mong cô khen.

Thẩm Nghi liếc túi khoai tây tròn đầy, tươi ngon, tươi cười: “Chọn cũng khá ổn.”

Chu Tùng Cẩn: “...”

Anh nhìn La Trạch chưa đến gần, không nói gì thêm, định nhận lời khen thì Thẩm Nghi nhẹ nhàng nói thêm: “La Trạch chọn cũng khá giỏi.”

Anh hơi ngượng, đoán cô đứng xa nhìn thấy ai chọn khoai tây chứ không phải mình.

Anh âm thầm ghen tị, thì thầm thêm: “Tiền anh trả mà.”

“Bao nhiêu?” Cô vừa đi vừa hỏi.

“25!” Anh bước sát phía sau cô, trả lời rõ ràng để chứng minh mình đã thanh toán.

Cô đứng lại, ngạc nhiên quay đầu nhìn anh: “Anh nói bao nhiêu?”

“25 tệ.” Anh không hiểu tại sao phải nói lại lần nữa.

Thẩm Nghi nhìn anh hơi bất lực: “Chu Tùng Cẩn...”

“5 củ khoai tây, anh trả 25 tệ?”

Anh ngơ ngác chớp mắt, một lúc sau hỏi:

“Đắt hay rẻ vậy?”

Thẩm Nghi khẽ mím môi, không biết trả lời sao, đẩy túi khoai tây vào tay anh cười: “Cầm lấy túi khoai tây quý giá của anh đi.”


  • Share:

You Might Also Like

0 comments