Vo Tinh Dao Chuong 364

By Quyt Nho - tháng 2 19, 2026
Views

CHƯƠNG 364: Quý sư đệ, vừa rồi ta có hơi... thất lễ

Người dịch: Danh Vu

“Lâu sư huynh, ta là Quý Hàn Châu, là đệ tử của Thiên Kiếm Môn. Ta có một vị hảo bằng hữu tên là Ngu Chiêu đệ tử của Thanh Diễn Chân Nhân thuộc Ngũ Hành Đạo Tông. Nàng cũng là người được Cổ trưởng lão nhờ cậy, tiến vào Vong Linh Sa Mạc để tìm tung tích của huynh.

Trong tay nàng còn cầm theo quyển trục mà khi xưa huynh cùng Cổ trưởng lão phát hiện. Nếu huynh không tin lời ta, huynh ra ngoài rồi sẽ rõ.”

Quý Hàn Châu sợ Lâu Ngọc Sơn vì tức giận mà sinh khí, cho nên hắn mới nói một hơi dài như vậy.

Lâu Ngọc Sơn nghe xong, trầm mặc một lúc lâu, bỗng nhiên thốt lên: “Thanh Diễn Chân Nhân... lại thu đồ đệ rồi sao?”

Quý Hàn Châu đã quen với cách hỏi chuyện không theo lẽ thường của đối phương, đáp: “Phải, sau khi huynh biến mất hơn hai trăm năm, Thanh Diễn Chân Nhân liên tục thu nhận bảy vị đệ tử, hảo bằng hữu của ta – Ngu Chiêu – chính là người thứ sáu.”

Vừa nói, trong lòng hắn vừa thầm xin lỗi Ngu sư tỷ.

Hắn đương nhiên biết rõ, Ngu sư tỷ đã không còn là môn hạ của Thanh Diễn Chân Nhân nữa rồi. Nhưng để tăng thêm độ tin cậy, đành phải tạm thời uất ức tỷ ấy vậy.

Lâu Ngọc Sơn gật gù, “Ngươi vừa gọi Phàn Âm là Cổ trưởng lão, hiện tại y giữ chức gì?”

“Cổ trưởng lão giờ đang trấn thủ Tàng Thư các, coi giữ thư tịch.”

“Coi giữ thư tịch à?” Lâu Ngọc Sơn nở nụ cười, “Vị trí đó... lại rất hợp với y.”

Hắn lại hỏi: “Vạn Tượng Chân Nhân dạo này ra sao?”

Vạn Tượng Chân Nhân chính là sư tôn danh nghĩa của Lâu Ngọc Sơn.

Quý Hàn Châu trầm ngâm giây lát rồi đáp: “Vạn Tượng Chân Nhân đã quy thiên cách đây một trăm năm rồi.”

Lâu Ngọc Sơn khẽ mấp máy môi, cuối cùng không nói gì. Khóe mắt hắn lấp lóe ánh lệ, nhưng chỉ chớp lên trong thoáng chốc. Quý Hàn Châu lặng lẽ đứng chờ bên cạnh.

Không rõ qua bao lâu, Lâu Ngọc Sơn đưa tay lau mặt, sau đó nở nụ cười có phần khoa trương, “Quý sư đệ, vừa rồi ta có hơi... biến thái, không dọa ngươi chứ, ha ha ha!”

“Kỳ thực, Lâu sư huynh muốn nói là... thất lễ?” Quý Hàn Châu khẽ khàng nhắc nhở. 

“Không có gì khác biệt! Một nghĩa cả thôi.” Lâu Ngọc Sơn cười sảng khoái, phất tay. “Nhưng ngươi vừa nãy nói, có cách đưa ta rời khỏi đây... là nói thật sao?”

“Tất nhiên là thật.”

“Vậy còn chờ gì nữa? Mau đưa ta rời đi! Ta sớm đã ngán ngẩm cái nơi quỷ quái này rồi!”

Lâu Ngọc Sơn hào hứng xoa tay, mặt đầy mong đợi.

Thế nhưng, Quý hàn Châu không đáp, mà lại hỏi ngược: “Lâu sư huynh, bây giờ huynh đã thực sự bình tĩnh lại chưa?”

Lâu Ngọc Sơn cười khổ: “Quý sư đệ, ngươi khỏi phải thử ta nữa. Vừa rồi ta chỉ bị kích động, giờ đã tỉnh táo hoàn toàn. Ta dám đảm bảo sẽ không phát điên lần nữa.”

Lâu Ngọc Sơn vốn tưởng bản thân đã bị thế gian lãng quên, lại trải qua muôn vàn đả kích, cho nên mới sinh lòng tử ý. Nhưng nay đột nhiên biết được vẫn có người ghi nhớ hắn, chưa từng buông bỏ, nội tâm liền chấn động, như được sống lại lần nữa.

Hắn nhất định có thể kiên trì cho tới lúc rời khỏi đây!

Hắn muốn tự mình nói với Phàn Âm: “Ta đã trở về, Lâu Ngọc Sơn đã trở lại!”

“Quý sư đệ, ngươi nói tiếp đi, ta nhất định sẽ giữ bình tĩnh.”

Lâu Ngọc Sơn gật đầu nghiêm túc, rồi nghe thấy Quý hàn Châu nói: “Thực ra... ta vẫn chưa tìm được cách ra ngoài.”

Lâu Ngọc Sơn: ?

Lâu Ngọc Sơn: !

Lâu Ngọc Sơn: !!!

“Lâu sư huynh, huynh đã nói sẽ giữ bình tĩnh rồi đấy.”

Quý Hàn Châu cẩn thận lùi về phía sau một bước. Lâu Ngọc Sơn nghiến răng nghiến lợi, hai mắt như muốn phun ra lửa!

Tên tiểu tử này khi nãy còn thề thốt chắc nịch có thể đưa hắn rời đi, hắn khó khăn lắm mới tin được lời dối trá kia, vậy mà giờ đối phương lại tự vạch trần mình đang... nói xạo!

Nếu không phải nhờ những lời trước đó, giờ đây Lâu Ngọc Sơn thật sự muốn một kiếm chém chết tên này cho rồi.

Nhưng Quý Hàn Châu lại vô cùng bình thản.

Ngu sư tỷ ngày một tiến bộ, bản thân hắn cũng không thể chậm lại.

Ít nhất, năng lực“mắt không chớp mà nói dối” của hắn đã tiến bộ không ít.

“Quý sư đệ, ta muốn nghe ngươi nói gì để xem ngươi có thể bịa đến đâu.” Lâu Ngọc Sơn hừ lạnh, thuận tay vuốt lại mái tóc rối bù.

“Lâu sư huynh, ta đoán huynh có lẽ đã hiểu sai ý của Hiên Viên tiền bối. Có thể ông ấy không nhất thiết yêu cầu huynh vượt qua tất cả các cửa ải mới có thể rời đi, mà là đã thiết lập điều kiện khác, chỉ là huynh đã bỏ qua. Huynh thử nhớ lại xem, năm đó Hiên Viên tiền bối đã nói gì với huynh lúc mới tiến vào gian thạch thất này?”

Lâu Ngọc Sơn nghe vậy, liền bắt đầu hồi tưởng lại.

“Ta nhớ khi đẩy cửa đá ra, liền thấy hư ảnh của Huyền Viễn Bất Bại. Ông ấy nói rằng nơi này có tám mươi mốt ải, chỉ cần ta vượt qua, sẽ cho phép ta rời đi. Sau đó ông ấy liền biến mất.”

Bị giam cầm trong gian đá lâu ngày, Lâu Ngọc Sơn đã nghiền ngẫm ký ức này vô số lần, không sót một chi tiết nào.

Quý Hàn Châu suy ngẫm: “Vậy thì có lẽ vấn đề nằm ở cách mở ra thử thách. Lâu sư huynh, nếu ta muốn tham gia khảo nghiệm, ta phải làm gì?”

“Rất đơn giản, chỉ cần quỳ xuống, hô lớn một câu: ‘Sư tôn, đệ tử đến xin bị đánh đây!’, thì khảo nghiệm sẽ tự động bắt đầu.”

Quý Hàn Châu nhìn Lâu Ngọc Sơn với vẻ mặt đầy nghi ngờ.

Lâu Ngọc Sơn tức giận: “Ta không gạt ngươi đâu! Ngươi tưởng Hiên Viên Bất Bại là loại kiếm tu bá đạo tự cao tự đại sao? Thực tế, ông ta là một lão ngoan đồng chính hiệu.

Năm đó ta và Phàn Âm phát hiện một quyển trục, tưởng là di tích đạo trường cổ? Sai rồi! Đó chỉ là đạo cụ do Hiên Viên Bất Bại đặt người chế tạo, chuyên dùng để lừa người! Năm đó ta cũng bị gạt đến đây theo cách đó!”

Quý Hàn Châu nghe mà sững sờ.

Hắn từng thấy quyển trục đó vô cùng tinh xảo, chân thực đến mức không nghi ngờ nổi.

Hắn và Ngu sư tỷ vẫn luôn tin rằng đó là di tích thật.

Không ngờ tất cả chỉ là mồi câu do Hiên Viên tiền bối bố trí.

Dẫn dụ người ta bằng quyển trục, đợi người đến rồi phát hiện nơi này không phải di tích như mong đợi, rơi vào thất vọng. Lúc đó lại “lộ ra” nơi này có truyền thừa của Chiến Thần Hiên Viên, khiến người ta không thể dứt bỏ mà tiếp tục bị trêu đùa. Đây đúng là lấy việc hành hạ người khác làm niềm vui.

Khó trách Lâu Ngọc Sơn oán khí đầy bụng. Chắc hẳn đã bị trêu đùa không biết bao nhiêu lần.

Kỷ Hàn Chu chắp tay, lớn tiếng hô: “Vãn bối đệ tử Thiên Kiếm Môn – Quý Hàn Châu – kính xin tiền bối chỉ giáo!”

Một mảnh yên lặng. Không ai hồi đáp.

Lâu Ngọc Sơn nhún vai, tỏ vẻ không ngạc nhiên. Hắn sớm đã thử qua, nhất định phải hành động và lời nói đồng thời, mới có thể kích hoạt khảo nghiệm.

Thế nhưng, Quý Hàn Châu không hề muốn thỏa hiệp. Hắn có thể bái Hiên Viên tiền bối làm thầy, nhưng điều kiện là phải được chỉ dạy thực sự. 

Đến một nửa chiêu thức còn chưa thấy, làm sao có thể cam tâm gọi người là sư tôn?

Nếu tùy tiện nhận người khác làm thầy, vậy chẳng phải là phụ lòng sư tôn chân chính của hắn?

“Hiên Viên tiền bối nếu như không có ý định chỉ điểm, xin hãy để vãn bối rời khỏi. Vãn bối đảm bảo từ nay sẽ không bước vào nơi này nữa.”

Lâu Ngọc Sơn móc tai. Hắn có nghe nhầm không vậy?

Quý Hàn Châu không những không cầu xin Huyền Viễn Bất Bại, ngược lại còn dọa ông ta?

Trẻ tuổi... vẫn là quá trẻ, cứ tưởng mình là nhân vật trung tâm thiên địa, không biết rằng...

Một luồng ánh sáng trắng từ trên trời giáng xuống, cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn.

Lâu Ngọc Sơn ngây người nhìn một nam tử thân hình trẻ con nhưng mặt thì như lão già, xuất hiện ngay trước mặt.

Hắn suýt nữa rớt cằm.

Thật sự... bị Quý Hàn Châu gọi ra được?

Trong lòng hắn chua chát như vừa nuốt phải quả đắng vô bụng. 


  • Share:

You Might Also Like

0 comments