Chương 332: Đừng cắn, hôn anh đi
Khi bước ra khỏi đám đông, Chu Tùng Cẩn bắt gặp một người đàn ông trung niên đi tới.
Người đàn ông vừa thấy anh liền vội vàng nở nụ cười, cúi người bắt tay:
“Chu tổng! Chúc mừng tân hôn!”
Chu Tùng Cẩn nhận ra ngay, cụng ly với ông ta, bình thản gật đầu:
“Trần tổng.”
Trần Duệ kích động đến mức ly rượu trong tay khẽ rung, ánh mắt lại liếc lên lầu:
“Thẩm tiểu thư vẫn chưa xuống sao?”
“Cô ấy đang chuẩn bị.” Chu Tùng Cẩn đáp. Anh nhìn thoáng qua Trần Duệ, người này vẫn giữ nụ cười niềm nở suốt bao năm, không ngừng nâng ly mời anh uống.
Trong đầu Chu Tùng Cẩn bất giác nhớ lại lần tình cờ gặp ông ta ở quán bar nhạc cách đây hai năm. Chính ông ta, chỉ với một cử chỉ, đã góp phần để anh và Thẩm Nghi tái ngộ trong hoàn cảnh vi diệu lúc ấy.
Trần Duệ chúc mừng vài câu rồi nhanh chóng chuyển sang đề tài dự án mới của Lam Tâm.
Ông ta nửa đùa nửa thật:
“Từ khi Thẩm tiểu thư rời Lam Tâm, ngài chẳng buồn đoái hoài tới mấy dự án của Bán Trản nữa.”
Chu Tùng Cẩn điềm đạm:
“Vài dự án nhỏ của Bán Trản, tôi thật sự không có nhiều thời gian để để mắt.”
“Phải, phải, tôi chỉ nói đùa thôi.” Trần Duệ vội cười xòa.
Chu Tùng Cẩn khẽ lắc ly rượu, ánh mắt lướt qua ông ta rồi thản nhiên nhìn sang chỗ khác, tùy ý nói:
“Dự án marketing thương hiệu nửa cuối năm của trung tâm thương mại An Hạ, nếu Lam Tâm có hứng thú, cũng có thể tham gia đấu thầu.”
Trần Duệ thoáng sững sờ, ánh mắt lóe lên vẻ kinh ngạc:
“Trung tâm thương mại… An Hạ?”
Đây không phải một cửa hàng trà sữa nhỏ hay một sự kiện nhanh gọn… mà là dự án marketing kéo dài nửa năm cho cả một trung tâm thương mại cao cấp, một trong những hạng mục sinh lời cốt lõi của An Hạ!
So với dự án trà sữa của Bán Trản, đúng là một trời một vực.
Cơ hội lớn bất ngờ rơi xuống, Trần Duệ ngẩn người vài giây rồi gật gù:
“Cái này… cái này… Lam Tâm tất nhiên hứng thú! Rất hứng thú!”
Chu Tùng Cẩn ước lượng thời gian, liếc lên tầng trên:
“Thất lễ.”
Trần Duệ lập tức hiểu ý, nghiêng người nhường đường:
“Ngài cứ tự nhiên.”
Chu Tùng Cẩn đi lướt qua, bước chân thong thả lên lầu.
…
Sảnh lớn tràn ngập hoa tươi theo mùa được vận chuyển từ khắp nơi, đèn lồng đỏ vàng kiểu Trung treo lơ lửng trên cao. Anh băng qua mấy cụm hoa, vào một căn phòng khá yên tĩnh, gõ cửa bước vào.
Ngoài phòng khách, Thẩm Tiểu Quân, Hạ Quý cùng vài chuyên viên trang điểm đang ngồi chờ. Thấy anh vào, mấy người không quen lập tức đứng dậy, có phần khép nép:
“Chu tổng.”
“Ừ.” Anh đảo mắt quanh phòng. “Tiểu Nghi đâu?”
Thẩm Tiểu Quân cười, chỉ vào phòng ngủ chính:
“Trong nhà vệ sinh, sắp xuống rồi.”
Chu Tùng Cẩn khẽ gật, đẩy cửa phòng ngủ chính, tiện tay khép lại.
Tiểu Quân và Hạ Quý liếc nhau, ra hiệu cho các chuyên viên nhanh chóng rời đi, chờ ở khu sofa bên ngoài.
Bên trong, Thẩm Nghi vừa rửa tay xong, đang chỉnh lại tà váy.
Cô đã thay sang bộ váy cưới thêu thủ công kiểu Trung, đường cắt may tinh xảo tôn lên vóc dáng mềm mại. Trên đầu là mũ phượng đơn giản nhưng chế tác tinh tế, đôi bộ xuyến khẽ rung theo từng động tác, tạo nên những gợn sóng say lòng.
Nghe tiếng động phía sau, Thẩm Nghi tưởng là Tiểu Quân hay Hạ Quý, khẽ chỉnh lại mũ phượng:
“Có bị lệch không?”
Không ai trả lời.
Cô hơi ngạc nhiên, định quay lại thì một bàn tay vòng qua eo, mùi hương quen thuộc bao trùm lấy, hơi thở áp sát bên tai. Chu Tùng Cẩn dẫn cô nghiêng người về phía gương, ánh mắt dõi theo hình ảnh của cô trong đó, trầm giọng:
“Không lệch, rất đẹp.”
Nói rồi, anh cúi xuống hôn lên.
Cảm giác ẩm nóng nơi cổ khiến Thẩm Nghi bật cười, nghiêng đầu tránh, khẽ trách:
“Chu Tùng Cẩn! Đừng quậy.”
Càng bị mắng, anh càng hứng thú, xoay cô lại đối diện mình, siết nhẹ eo và lưng, kéo cô sát hơn rồi hôn lên đôi môi đỏ thắm.
“Ưm…” Ngoài kia còn có Tiểu Quân với Hạ Quý mà!
Thẩm Nghi chống tay lên bộ lễ phục kiểu Trung của anh, nhưng không đẩy ra nổi, đành để mặc anh trêu chọc.
Một lúc sau, anh mới ngẩng lên.
Mái tóc được chải chuốt gọn gàng khiến gương mặt anh càng nghiêm nghị, đôi mày như núi xa thêm lạnh lùng, nhưng sâu trong đôi mắt đen lại ánh lên chút mơ hồ say đắm chưa rời khỏi những phút thân mật vừa rồi.
Môi anh dính son của cô, hé mở khẽ khàng, ánh lên vẻ quyến rũ trái ngược hẳn với khí chất thường ngày.
Tim Thẩm Nghi khẽ run, cô nghịch ngợm kiễng chân cắn nhẹ môi dưới anh, rồi hạ gót để lại một dấu son nhạt nơi cằm.
Chu Tùng Cẩn chẳng phản kháng, thậm chí còn hơi cúi xuống để cô chạm vào quai hàm và tai.
“Đừng cắn, hôn anh đi.” Giọng anh khàn, mang chút vừa nũng nịu vừa ra lệnh.
Má Thẩm Nghi ửng hồng, vai khẽ run vì vừa cười vừa thẹn.
Cô khẽ hôn lên má, lên dái tai anh, cuối cùng nhìn sâu vào đôi mắt đẹp ấy, rồi đặt thêm một nụ hôn ở hốc mắt.
“Đã đủ chưa?” Cô nghiêng đầu cười hỏi.
“Ừ.” Anh hài lòng gật đầu.
Có người từ dưới lên giục tiến độ. Thẩm Nghi vội kéo anh ra ngoài.
Ngoài cửa, các chuyên viên trang điểm lập tức tiến lại kiểm tra. Nhìn thấy tóc tai cô hơi rối, son môi bay sạch, cổ còn thấp thoáng vết hôn… họ chỉ biết tối sầm mặt.
Son môi trên mặt anh thì đã được cô lau sạch, nên trong mắt người khác, tất cả trò thân mật kia hóa ra chỉ là anh đơn phương “quậy phá”.
Tiểu Quân liếc nhanh cô chị “bị bắt nạt” và anh rể “vẫn chưa thỏa mãn”, cùng Hạ Quý âm thầm may mắn vì đã kịp rút lui.
Chu Tùng Cẩn chẳng hề ngại, thản nhiên ngồi xuống sofa, rót trà, bình tĩnh chờ cô dặm lại lớp trang điểm.
Chương 333: Vậy chắc phải gọi là Sư Thẩm rồi
“Dì Sài, cô dâu chuẩn bị xong chưa?” Giang Tử Dương chặn dì Sài vừa bước từ cửa ra, hỏi: “Đến giờ mời rượu rồi, khách khứa đều đang chờ, Lão Chu tổng thúc tôi lên hỏi đó.”
Dì Sài lo phụ trách chuyện bếp núc tiệc cưới, bận tối mắt tối mũi, đâu rảnh lo đến cô dâu chú rể, tiện tay chỉ lên lầu: “Tôi không rõ đâu, cậu Chu lên tầng rồi.”
Giang Tử Dương gật đầu: “Chu Tổng tự mình lên thúc thì chắc sắp xuống rồi.”
Dì Sài liếc anh một cái: “Ôi trời, ý tôi là chính vì cậu Chu con lên đó nên mới kéo dài đến giờ. Ai mà biết được cậu ấy sẽ quấn quít cô dâu bao lâu.”
Giang Tử Dương: “...”
Đang nói chuyện, anh liếc qua vai dì Sài, thấy mấy bóng người xuất hiện ở cầu thang thì thở phào: “Cuối cùng cũng xuống rồi.”
…
Chu Tùng Cẩn đỡ Thẩm Nghi từ cầu thang chậm rãi bước xuống, ra khỏi cửa chính.
Ngoài bãi cỏ, nắng vàng rực rỡ, tiếng người rộn ràng. Khách qua lại nói cười vui vẻ, tiếng ly chạm nhau ngân vang, không khí hân hoan tràn ngập.
Vừa thấy cô dâu chú rể trở lại, mọi người càng thêm náo nhiệt.
Trong số khách mời đến mời rượu, có người Thẩm Nghi từng gặp ở tiệc Giáng Sinh trước, nhưng phần lớn là người cô chưa quen.
Chu Tùng Cẩn nắm tay cô suốt, lần lượt giới thiệu từng người.
Để cô có cảm giác gần gũi, anh còn đặc biệt mời thầy Lý Chiếu Dân, bạn đồng nghiệp cũ của cha Thẩm Nghi, một số học trò từng được cha cô giúp đỡ, cùng gia đình chú hai từ huyện Vân Thủy lên dự đám cưới.
Ngoài ra, đồng nghiệp cũ ở công ty Lam Tâm và đồng nghiệp hiện tại ở Studio Nhiễm Sắc của cô cũng đều được mời.
Nhìn thấy nhiều gương mặt quen, Thẩm Nghi mới thực sự thấy thoải mái.
…
“Thẩm Nghi! Tôi đã nói cô là kiểu ‘bà vợ nhỏ bị tổng tài bá đạo bỏ quên ngoài phố’, mà cô còn không chịu nhận!” Cựu đồng nghiệp Gia Bảo reo lên.
Phía sau cô ấy là Ellen bế con nhỏ cùng vài đồng nghiệp khác ở Lam Tâm.
Mọi người cùng đến chúc mừng và mời rượu Thẩm Nghi cùng Chu Tùng Cẩn.
Khi đang trò chuyện vui vẻ với đồng nghiệp cũ, từ xa Chu Tùng Cẩn đã nhìn thấy Lê Sơ Thần, ánh mắt thoáng trầm xuống.
Đợi Thẩm Nghi nói chuyện xong, anh khéo léo kéo cô về phía Lê Sơ Thần.
Lê Sơ Thần đứng cạnh mẹ mình là Trương Tiệp, thấy cô dâu chú rể cùng bước đến thì hơi sững lại.
“Tổng giám đốc Chu! Chúc mừng tân hôn!” Trương Tiệp nâng ly.
Chu Tùng Cẩn mỉm cười gật đầu, liếc qua Lê Sơ Thần rồi nói: “Tổng giám đốc Trương, tôi vẫn thích nghe chị gọi tôi là ‘sư đệ’ hơn.”
Trương Tiệp bật cười: “Sư đệ thì sư đệ! Vừa nãy tôi còn chào bố cậu là ‘thầy Chu’ nữa đấy.”
Chu Tùng Cẩn đặt tay lên eo Thẩm Nghi, giới thiệu: “Đây là Thẩm Nghi, vợ tôi. Tiểu Nghi, đây là Tổng giám đốc Trương, Chủ tịch khu vực Đại Trung Hoa của thương hiệu ABINA… cũng là mẹ của Tiểu Lê.”
Trương Tiệp vui vẻ nâng ly: “Vợ Tổng giám đốc Chu trông trẻ thật đấy!”
Thẩm Nghi mỉm cười: “Chào Tổng giám đốc Trương.” Rồi quay sang: “Anh Sơ Thần, lâu rồi không gặp.”
Lê Sơ Thần giữ phong thái lịch sự, cụng ly: “Chúc mừng em, Tiểu Nghi.”
Tiểu Nghi? Lông mày Chu Tùng Cẩn khẽ nhíu.
Trương Tiệp ngạc nhiên: “Hai người quen nhau từ trước à?”
“Trước đây hợp tác nhiều lần, anh ấy là người mẫu của em.” Thẩm Nghi đáp.
“Ồ, được làm người mẫu cho vợ của Chu tổng, đó là vinh hạnh của nó rồi.” Trương Tiệp đùa.
Ánh mắt Chu Tùng Cẩn sâu thẳm, ngón tay khẽ xoay ly rượu.
“Mẹ!” Lê Sơ Thần bất lực cười khi mẹ mình trêu chọc.
Anh vừa định cụng ly lần nữa với Thẩm Nghi thì bị một ly rượu khác chắn ngang. Ngước lên, anh bắt gặp ánh mắt lạnh lùng khó đoán của Chu Tùng Cẩn.
Âm thanh ly chạm nhau vang lên giòn tan. Trương Tiệp nhanh chóng kéo con trai ra, cố gắng hòa giải:
“Lần trước không gọi Chu tổng là ‘sư thúc’, lần này phải gọi rồi.”
Chu Tùng Cẩn nghiêng đầu nhìn Thẩm Nghi: “Nếu cậu ấy gọi anh là ‘sư thúc’, vậy sẽ gọi em là gì?”
Trương Tiệp cười: “Chắc là ‘sư thẩm’ rồi.”
Lê Sơ Thần: “...”
Chu Tùng Cẩn lại gật gù: “Nghe cũng hay.”
“Chu Tùng Cẩn!” Thẩm Nghi kéo tay anh, miễn cưỡng cười chào rồi lôi anh ra khỏi đám đông.
Cô buông tay, sờ trán anh: “Anh lại sốt não rồi à? Em nói rồi, anh ấy có bạn gái rồi.”
Chu Tùng Cẩn bình thản: “Cậu ấy gọi em là Tiểu Nghi.”
“... Chỉ là cách gọi thôi.” Cô bất lực, nhưng cũng thấy buồn cười.
Nhìn quanh thấy không ai chú ý, cô nhón chân định hôn anh. Anh nhanh chóng cúi xuống, hai người khẽ chạm môi.
Chu Tùng Cẩn muốn nói là dù Lê Sơ Thần đã có bạn gái, ánh mắt dành cho em vẫn không giấu nổi tình cảm và chút hụt hẫng. Và trong bữa tiệc này, không chỉ cậu ta có ánh mắt đó.
Anh liếc về phía Cố Hoài, người đang nhìn sang rồi lại lặng lẽ uống rượu.
“Mẹ muốn hỏi khi nào con mới đưa con dâu của mẹ về?” Mẹ Cố hỏi.
Viện trưởng Cố ngồi bên: “Bà còn mong nó lấy vợ? Nó mà có bạn gái lâu dài đã là kỳ tích rồi.”
“Phải thử mới biết ai hợp làm vợ chứ.” Cố Hoài cười.
“Vớ vẩn.” Mẹ anh lườm, rồi thở dài: “Nhìn Tùng Cẩn mà xem, chẳng hẹn hò nhiều vẫn tìm được vợ tốt. Còn con thì…”
Cố Hoài nhún vai, ung dung nhận lời mắng.
Chương 334: Anh không thấy mất mặt, nhưng bố thì thấy
“Đại Đầu ca!” Hạ Quý kéo nhẹ tay Lâm Thiên Tiêu đang ngồi uống rượu bên cạnh, vén tóc ra sau tai rồi ra hiệu về phía một chàng trai trẻ đang cùng mấy ông tổng bàn rượu rôm rả, còn nháy mắt tinh nghịch với anh:
“Trước giờ sao em không nhận ra, trợ lý Giang của Tổng Giám đốc Chu cũng đẹp trai phết đấy chứ.”
Lâm Thiên Tiêu đặt ly xuống, liếc nhìn Giang Tử Dương bên kia đang uống rất hăng, rồi quay lại nhìn Hạ Quý như nhìn người sắp làm loạn:
“Cô đừng có phá hỏng đời trai trẻ của người ta. Hơn nữa...”
“Hơn nữa, cậu Giang kia cũng không phải con nhà giàu đời thứ hai, không nằm trong danh sách ‘cá chép vàng’ của cô.”
“Nhưng cậu ấy là thế hệ mới mà!” Hạ Quý đếm ngón tay tính toán: “Anh xem, trợ lý riêng của Tổng Chu, lương năm ít nhất cũng phải bảy tám trăm nghìn, lại đẹp trai, hoạt bát, nhiệt tình, cầu tiến.”
Lâm Thiên Tiêu khịt mũi: “Cô đã chụp hình gửi mẹ xem chưa? Mẹ cô có đồng ý không?”
“À đúng ha, anh nhắc em mới nhớ!” Nói rồi, Hạ Quý vỗ đùi cái “bốp”, thật sự cầm điện thoại chạy thẳng tới chỗ Giang trợ lý xin chụp ảnh.
Lâm Thiên Tiêu vốn đùa thôi, không ngờ cô lại làm thật. Anh chưa kịp ngăn, chỉ đành nhìn cô uốn éo bước tới chào Giang Tử Dương.
Nghe cô nói muốn chụp ảnh chung, Giang Tử Dương vui vẻ đặt ly xuống, còn chủ động cầm điện thoại của cô để chụp selfie hai người.
Lâm Thiên Tiêu đỏ mặt, tự nhiên thấy bực, khẽ hừ một tiếng. Cái cô Hạ Quý này, mắt thẩm mỹ càng ngày càng kém! Còn chê đầu anh to nữa chứ!
Đang lẩm bẩm, anh quay lại thì thấy Lâm Dương cầm ly đi tới chào.
“Anh, sao ngồi đây uống một mình thế?”
Vừa thấy hắn, sắc mặt Lâm Thiên Tiêu lập tức sầm xuống.
Lâm Dương nhận ra ngay vẻ khó chịu ấy, trong lòng lại dấy lên sự đắc ý.
Nhớ cuối năm ngoái, dự án sân bay vùng biển ngoại ô phía đông ở Cẩm Thành, anh ta dựa vào thế lực của An Hạ mà ngang nhiên tranh với hắn.
Khi đó, anh ta còn huênh hoang khoe khoang, chỉ cần Chu Tùng Cẩn nói một câu trước mặt chính quyền thành phố, dự án chắc chắn sẽ rơi vào tay anh ta. Khiến hắn suýt mất bình tĩnh.
Nhưng sự thật chứng minh, đồ bỏ đi thì vẫn là đồ bỏ đi, dù có vài “Chu Tùng Cẩn” cũng chẳng cứu nổi. Cuối cùng dự án vẫn rơi vào tay hắn.
Lâm Dương nhếch môi, giọng mỉa: “Anh à, dự án sân bay ngoại ô thất bại, anh cũng đừng buồn. Dù sao An Hạ cũng đâu có kinh nghiệm xây dựng sân bay, còn anh... vốn chẳng phải hạng người làm được việc đó.”
Ngón tay Lâm Thiên Tiêu siết chặt ly rượu.
“Ý tôi và bố là, nếu thật sự không làm được thì về Lâm Thị. Nếu muốn làm việc, tôi có thể sắp cho anh một chức rảnh rỗi ngồi chơi cũng được.”
“Đại công tử nhà Lâm Thị mà suốt ngày chạy theo Chu Tùng Cẩn làm chân sai vặt...” Hắn cười khẽ: “Anh không thấy mất mặt, nhưng bố thì thấy.”
Ánh mắt Lâm Thiên Tiêu bùng lửa, anh cười khẩy: “Nói về mất mặt, sao tôi so được với nhà mấy người? Một gã ‘phượng hoàng nam’ rởm, một bà tiểu tam già, cộng thêm một thằng con lai tạp...”
Mặt Lâm Dương thoáng biến sắc, liếc nhanh xung quanh rồi trừng lạnh anh. Giây sau, hắn cười: “Anh à, nếu có cuộc thi ‘mồm thối’ thì cái miệng này của anh chắc chắn đoạt quán quân.”
Lâm Thiên Tiêu tức sôi máu: “Tao chỉ muốn hỏi, ý tưởng xây dựng khu thương mại du lịch quốc tế trên nền lấn biển trong phương án dự thầu, là mày nghĩ ra à?”
Lâm Dương liếc về phía Hạ Quý đang chụp ảnh với Giang Tử Dương, rồi không ngần ngại thừa nhận:
“Chuyện này anh đừng trách cô Hạ, cô ấy chỉ vô tình nói với tôi thôi.”
“Nhưng tôi lại rất tò mò về mối quan hệ của anh với cô ấy. Thông tin dự thầu quan trọng vậy mà anh cũng chia sẻ cho cô ta? Lúc nãy tôi nhìn hai người, anh còn chẳng trách móc gì cả?”
Hắn nhếch môi: “Tôi tự hỏi... có khi nào anh cũng giống Chu Tùng Cẩn, cưới một cô gái nhà nghèo từ thị trấn nhỏ về làm vợ không?”
“Bốp!” Lâm Thiên Tiêu đập bàn, cố ý nâng giọng, quát giữa đám đông: “Sao? Mẹ tiểu tam của mày chẳng phải từ quê nghèo ra hay sao?”
Tiếng quát ấy khiến xung quanh xôn xao, ai nấy đều quay nhìn.
Lâm Dương liếc về phía cha mẹ mình, thấy mặt họ đã tối sầm.
Lâm cha giận dữ đứng bật dậy, định tát anh thì bị Lâm Dương vội kéo lại: “Bố! Anh ấy vẫn vậy, bố đừng để bụng.”
Hắn ghé sát tai cha, hạ giọng: “Bố, đây là đám cưới của Chu Tổng, đừng làm ầm.”
Nghe vậy, cơn giận của Lâm cha tạm lắng xuống, ông chỉnh lại gọng kính, chỉ vào Lâm Thiên Tiêu mà rít: “Súc sinh!”
Lâm Dương vừa cúi đầu xin lỗi khách khứa vừa dìu cha về chỗ.
Lâm mẹ nhìn con trai, trách móc: “Dương à, sao con lại đi chọc tức anh con?”
Hắn làm vẻ vô tội: “Dự án sân bay ngoại ô, chẳng phải anh cũng đại diện An Hạ tham gia sao? Thua chúng ta, chắc anh ấy đang tức vì em giành được dự án nên...”
Lâm cha lạnh giọng: “Chu Tùng Cẩn là bạn cùng tuổi từ nhỏ của nó, nhìn người ta bây giờ đi: ông chủ An Hạ, sự nghiệp thành công, hôn nhân hạnh phúc. Còn nó??”
“Ngày ngày chỉ ăn chơi, tán gái, đánh nhau. Giờ lại đi làm chân sai vặt cho Chu Tùng Cẩn! Mất hết cả mặt mũi tôi.”
“An Hạ vốn không làm mảng sân bay, nó dựa vào quan hệ với Chu Tùng Cẩn để tranh dự án này, chẳng phải chỉ để chọc tức tôi sao? Kết quả có lấy được đâu, giờ lại trút giận lên đầu con. Tính khí này y hệt mẹ nó!”
Nghe cha từng chữ trách mắng Lâm Thiên Tiêu, Lâm Dương giả bộ khó xử, nhưng khóe môi lại cong lên.
...
Sau khi nguôi giận, cha Lâm hỏi: “Khu thương mại du lịch quốc tế trên nền lấn biển tiến triển thế nào rồi?”
“Đang chuẩn bị, dự kiến 1 năm xong.”
“1 năm? Bó tính ít nhất phải 2 năm.”
Lâm Dương hơi sững, rồi đáp thật: “Khi đấu thầu, con đã hứa với chính quyền là 1 năm.”
Cha Lâm cau mày: “Ăn nói bừa bãi! Sao con dám hứa thời gian ngắn vậy cho chính quyền?”
Lâm Dương cúi đầu: “Con đã bàn với các kỹ sư, 1 năm tuy khó nhưng vẫn xong. Đây là nước cờ để thắng thầu.”
Thực tế, con số 1 năm này là ý của Lâm Thiên Tiêu. Năm ngoái, Hạ Quý tìm cách kết bạn với hắn, nhân dịp xin lỗi vụ đổ rượu ở tiệc Aino, cô buột miệng tiết lộ thông tin đấu thầu của An Hạ. Hắn khai thác khéo léo, cuối cùng moi được ý tưởng từ cô.
An Hạ 1 năm làm được, Lâm Thị cũng làm được. Vì để thắng dự án, tăng ca tăng tốc thì có sao.
0 comments