Chương 323: Tìm thấy một cây gậy leo núi
“Yến Tước Lĩnh?” Đội trưởng Trần nghi hoặc hỏi.
Chu Tùng Cẩn gật đầu: “Con đường xuống núi ở sườn bắc rất khó gặp được chim Cu Cu cánh nâu. Chúng thường hoạt động ở khu Yến Tước Lĩnh, nơi có bụi cây rậm hơn. Nhưng muốn vào Yến Tước Lĩnh thì phải rẽ vào một nhánh từ đường mòn sườn bắc.”
Thẩm Nghi bừng tỉnh, ngạc nhiên: “Vậy ngay từ đầu, Trường Minh đã định đến Yến Tước Lĩnh?!”
“Rất có khả năng. Nếu cậu ta thực sự muốn tìm chim Cu Cu cánh nâu, thì việc xuống núi bằng đường mòn sườn bắc chỉ là cái cớ. Phần lớn khả năng là cậu ta đã đi thẳng vào Yến Tước Lĩnh rồi.”
“Yến Tước Lĩnh là khu vực chưa được khai thác, địa hình hiểm trở, tín hiệu yếu. Không liên lạc được là bình thường.”
Đội trưởng Trần thấy có hy vọng, vội hỏi Chu Tùng Cẩn: “Anh Chu, anh biết đường vào Yến Tước Lĩnh không?”
“Tất nhiên.” Chu Tùng Cẩn đáp “Tôi sẽ dẫn đường.”
Đội trưởng Trần cảm thấy tên này nghe quen quen, nhưng nhất thời chưa nhớ ra. Quan sát kỹ, ông nhận ra người đàn ông trước mặt tuy không quen biết nhưng khí chất và cách ăn mặc đều toát lên vẻ giàu sang.
Dù vậy, giọng nói và thái độ của anh lại rất gần gũi, không hề xa cách, quả là hiếm có.
Ông cảm ơn một tiếng rồi quay lại, hô lớn với nhóm lính cứu hỏa xếp hàng phía sau: “Nhóm cứu hộ số 3 chuẩn bị, mang đủ trang bị, lên đường đến Yến Tước Lĩnh tìm kiếm!”
Thẩm Nghi nhìn những người cứu hộ đang chuẩn bị xuất phát, ngẩng lên lo lắng nhìn Chu Tùng Cẩn: “Chu Tùng Cẩn!”
“Đừng lo.” Anh đưa tay chạm nhẹ lên mặt cô, giọng trầm ổn “Anh sẽ đưa họ trở về an toàn.”
Nước mắt Thẩm Nghi rưng rưng: “Em đi cùng anh.”
“Không được!” Anh từ chối ngay, mắt dịu lại “Em ở lại đây.”
“Nhưng…”
“Nghe lời.”
Tuyết rơi càng lúc càng dày. Vài lính cứu hỏa mang áo khoác và dụng cụ cứu hộ tới cho anh.
Chu Tùng Cẩn cảm ơn, cởi chiếc áo măng-tô dài bất tiện khi hành động, khoác lên vai Thẩm Nghi, chỉnh lại cho cô, rồi mới mặc áo cứu hộ.
Cô siết chặt chiếc áo anh để lại, lo lắng dặn: “Vậy… anh nhất định phải cẩn thận!”
“Yên tâm!” Anh mỉm cười “Em biết mà, leo núi là sở trường của anh. Hồi trước lúc anh leo núi Hàn Tích, nơi này còn chưa khai thác.”
“Dù vậy cũng không được chủ quan.” Cô giúp anh mặc áo, gạt những bông tuyết trên tóc anh.
“Ừ.” Anh xoa nhẹ đầu cô, rồi dặn Giang Tử Dương: “Tử Dương, cậu lo trông coi mấy người Tiểu Nghi.”
“Rõ, tổng giám đốc Chu.” Giang Tử Dương tuy muốn theo nhưng chỉ đành tuân lệnh.
Lúc này, Uông Tiểu Ly từ nãy vẫn im lặng bỗng bước ra, nói chắc nịch: “Em cũng đi.”
Mọi người thoáng sững lại, nhìn về phía Chu Tùng Cẩn.
“Quay về.” Anh kéo khóa áo, lạnh giọng, không buồn liếc cô một cái.
“Em làm được. Thêm một người là thêm một cơ hội.” Tiểu Ly kiên quyết.
“Anh nói, quay về.” Đôi mắt lạnh lùng của anh lia qua khiến cô rùng mình.
Dù vậy, cô vẫn mím môi không chịu lùi.
“Tiểu Ly, trên núi…” Thẩm Nghi vừa định khuyên thì bị cắt ngang: “Em chịu được! Hồi nhỏ, núi nào ở làng em mà em chưa leo?”
Chu Tùng Cẩn đổi giày, hoàn tất việc chuẩn bị.
“Anh Chu… em…”
Anh cúi mắt, lạnh nhạt: “Trên núi đường hiểm, tuyết rơi ban đêm rất khó đi. Em định cứu người hay để lính cứu hộ phải chăm sóc em?”
“Em không cần họ chăm sóc…”
Thấy khuyên không được, anh nhíu mày, quát lớn: “Đừng gây thêm phiền phức!”
Tiếng quát khiến ai nấy đều sững người, ngay cả những bông tuyết bay trước mặt anh cũng như khựng lại.
Nước mắt Tiểu Ly trào ra, không dám nói thêm.
“Tùng Cẩn…” Thẩm Nghi kéo cô ra sau, khẽ ra hiệu cho anh đừng quá gay gắt.
Tiếng còi vang lên, giọng đội trưởng Trần truyền qua bộ đàm: “Nhóm 3, nhanh chóng chuẩn bị xuất phát.”
Thẩm Nghi nghe mà tim run lên mấy nhịp, nắm tay anh thật chặt: “Trên núi… nhớ đi chậm thôi.”
“Anh biết rồi.” Giọng anh trở nên dịu dàng, mắt ánh lên tia sáng. Anh cúi xuống hôn nhanh lên trán cô: “Anh đi đây.”
“Ừ.” Cô tiễn anh ra tận lối vào núi.
Bóng dáng anh nhanh chóng hòa vào đội lính cứu hỏa, biến mất trong màn đêm.
Tuyết rơi dày đặc, nhiệt độ xuống thấp hơn nữa.
Thẩm Nghi đứng yên trong gió lạnh, tuyết phủ đầy tóc và mi, khoác chiếc áo măng-tô của anh, bất động thật lâu.
Phía sau, Giang Tử Dương liếc sang Uông Tiểu Ly người vẫn còn sụt sùi, thì chỉ biết thở dài. Trong đầu thầm nghĩ: Cô gái này gan thật. Bị từ chối một lần vẫn dám xin đến lần hai.
Anh chẳng lấy làm lạ với tiếng quát của Chu Tùng Cẩn, vì bình thường anh cũng nghiêm khắc với cấp dưới như thế, thậm chí còn khắc nghiệt hơn…
Các nhóm cứu hộ dưới núi vẫn liên tục báo cáo tình hình qua bộ đàm.
Thẩm Nghi cùng mấy người co ro ngồi ở khu nghỉ tạm bợ, nước nóng đã nguội lạnh, chẳng ai buồn uống.
Cô nắm chặt tay, mắt không rời đỉnh núi tối đen phía xa.
Khi bình minh rải ánh sáng khắp nơi, dãy núi dần hiện ra trong màn sương tuyết.
5 giờ 30 sáng, mọi người đều mệt mỏi, mí mắt trĩu nặng, thì từ bộ đàm bỗng vang lên tiếng reo: “Đã tìm thấy một cây gậy leo núi!”
Chương 324: Chỉ cần chúng cất tiếng gọi, nghĩa là bệnh của mẹ sẽ khỏi
Khoảng 8 giờ sáng, sau 15 tiếng đồng hồ tìm kiếm, đội cứu hộ cuối cùng cũng tìm thấy bốn học sinh bị mắc kẹt ở Yến Tước Lĩnh.
Cả nhóm lạc đường khi đi tìm chim Cu Cu cánh nâu. Một nam sinh còn trượt chân ngã xuống sườn núi vì tuyết và băng, làm trật mắt cá chân.
Ngoài ra, tình trạng sức khỏe của những người khác vẫn ổn định.
Từ lúc Chu Tùng Cẩn lên núi, Thẩm Nghi vẫn ngồi chờ ở lối vào, nghe từng thông báo qua bộ đàm, suốt đêm không chợp mắt.
Từng nhóm lính cứu hỏa xuống núi, giữa gió tuyết mịt mù. Giữa đám đông, Thẩm Nghi thấy ngay Hứa Trường Minh cùng ba bạn học khác được dìu xuống.
Hứa Trường Minh trông không bị thương, tinh thần cũng tạm ổn.
Cậu được vài lính cứu hỏa đỡ đi, vừa thấy Thẩm Nghi tiến lại đã cúi đầu áy náy: “Chị Thẩm Nghi… xin lỗi…”
Tình huống gấp gáp, Thẩm Nghi không trách mắng, chỉ nhìn lướt qua rồi hỏi: “Có bị thương không?”
Hứa Trường Minh mệt mỏi, uể oải lắc đầu: “Không, em không sao.”
Cậu liếc ra sau, khẽ nói: “Một bạn bị trật chân.”
Thẩm Nghi gật đầu, đảo mắt tìm quanh nhưng không thấy Chu Tùng Cẩn.
Tim cô căng thắt: “Có thấy Chu Tùng Cẩn không?”
Chưa kịp trả lời, mấy lính cứu hỏa bên cạnh nói: “Hướng dẫn viên Chu đang ở phía sau.”
Chưa dứt lời, một bóng dáng quen thuộc chống gậy leo núi, từ từ bước xuống, chen qua đám đông.
Trái tim treo suốt một đêm của Thẩm Nghi cuối cùng cũng thả lỏng. Cô chen nhanh qua đám người, bước vội đến.
“Tùng Cẩn!”
Chu Tùng Cẩn nghe tiếng, lập tức đứng lại, dang tay ôm chặt lấy cô.
Anh muốn nhấc bổng cô lên nhưng không còn chút sức lực nào.
Thẩm Nghi đưa tay vuốt mặt anh. Trên tóc và mặt anh vương cành lá vụn, lá khô từ rừng.
Đôi tay run run của cô bị anh nắm chặt, mỉm cười trấn an: “Tiểu Nghi, anh không sao.”
“Ừm ừm!” Cô xúc động ôm chặt anh: “Không sao là tốt rồi!”
Trái tim cô vẫn run rẩy theo từng nhịp thở của anh… không sao là tốt rồi.
…
Thẩm Nghi đi cùng Chu Tùng Cẩn lên xe cứu thương đến bệnh viện. Giang Tử Dương lái xe của anh về công ty.
Ngồi trong xe, Chu Tùng Cẩn vừa dựa xuống đã nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ nặng nề.
Tuyết bên ngoài rơi yên lặng, trong xe chỉ có tiếng thở chậm và nặng của anh.
Ngồi bên cạnh, Thẩm Nghi cẩn thận dùng giấy lau bùn đất trên mặt, cổ và tay anh.
Hứa Trường Minh và Uông Tiểu Ly ngồi đối diện, lặng im.
Suốt quãng đường, thấy Thẩm Nghi chỉ chăm sóc Chu Tùng Cẩn, không nói gì với mình, Hứa Trường Minh đoán cô đang giận, nên cũng im lặng.
Tới bệnh viện, y tá nhanh chóng kiểm tra cho bốn học sinh và Chu Tùng Cẩn, rồi sắp xếp giường bệnh cho anh: “Không có vấn đề nghiêm trọng, chỉ kiệt sức về thể lực và tinh thần, đã ngủ mê man.”
Thẩm Nghi cảm ơn, ngồi bên giường nhìn anh ngủ.
Khuôn mặt anh hơi tái, nhịp thở sâu hơn bình thường. Bàn tay to ấm áp ngày thường giờ lạnh buốt.
Bàn tay cô cũng chẳng khá hơn, nên nửa nằm xuống cạnh giường, áp tay anh vào cổ mình, áp mặt lên mu bàn tay anh để sưởi ấm.
Một lát sau, tiếng gõ cửa vang lên.
Hứa Trường Minh đứng ngoài, nói nhỏ: “Chị Thẩm Nghi, anh Chu thế nào rồi?”
Cô đặt tay anh lại vào chăn, ra ngoài khép cửa.
…
Hai người ngồi trên ghế dài ngoài hành lang lạnh lẽo. Giọng Thẩm Nghi trầm xuống: “Tại sao lại nói dối?”
Hứa Trường Minh ngồi ngay ngắn, khẽ đáp: “Xin lỗi… em chỉ… muốn tìm gà cát tường.”
“Ngay từ đầu lên núi, em đã định tìm loài chim đó.”
“Sau khi tách nhóm, em không xuống núi như kế hoạch, mà đi thẳng đến Yến Tước Lĩnh, đúng không?”
“Ba bạn kia cũng bị em dẫn theo?”
Cậu cúi đầu mặc nhận, rồi nhỏ giọng: “Em không ép họ, bảo họ xuống trước, nhưng họ vẫn muốn theo.”
“Hứa Trường Minh!” Giọng cô nghiêm khắc: “Giờ còn chối à?”
Cậu lập tức im lặng.
“Em nghĩ gì vậy?! Khu vực Yến Tước Lĩnh chưa khai thác mà cũng dám vào?!”
“Lạc giữa núi cao hơn ngàn mét, ban đêm lại có bão tuyết, đội cứu hộ phải huy động cả trăm người tìm. Chu Tùng Cẩn… vừa đáp máy bay đã lên núi tìm em.”
“Nếu không tìm thấy kịp thời, hạ thân nhiệt hay gặp thú dữ thì hậu quả thế nào em biết không?”
“…Xin lỗi, chị Thẩm Nghi.”
“Đừng xin lỗi chị, em đã trưởng thành, phải tự chịu trách nhiệm.”
…
Một lúc sau, Hứa Trường Minh khẽ nói: “Mẹ em gọi chim Cu Cu cánh nâu là gà Cát Tường. Khi còn nhỏ, phía sau nhà vẫn còn vài con, mùa xuân hè sáng tối đều kêu.”
“Mẹ nói, chúng báo tin vui. Chỉ cần chúng kêu, bệnh của mẹ sẽ khỏi.”
Thẩm Nghi khựng lại.
“Lúc nhỏ em tin thật, ngày nào cũng chờ tiếng kêu. Có hôm đi học về, còn leo lên núi tìm. Không thấy hay không nghe thấy là em khóc toáng lên.”
“Nhưng bệnh mẹ cuối cùng cũng không khỏi, năm em tốt nghiệp tiểu học thì mẹ mất.”
“Từ khi lên huyện học, em không còn thấy hay nghe chúng nữa. Chúng biến mất… giống như mẹ.”
Cô im lặng thật lâu, mắt ngấn nước.
“Sau này có điện thoại, em tìm hiểu mới biết tên khoa học của nó là chim Cu Cu cánh nâu, là loài nguy cấp, thuộc nhóm bảo vệ cấp 2, ăn sâu hại rừng. Nên mẹ em nói đúng, nó thực sự là gà Cát Tường.”
“Chị Thẩm Nghi… em cứ nghĩ Yến Tước Lĩnh giống núi sau nhà, chỉ muốn nhìn thấy chúng lần nữa. Không ngờ… chẳng thấy gà Cát Tường đâu, lại còn lạc, làm liên lụy mọi người.”
Đúng lúc này, Uông Tiểu Ly chạy lại: “Hứa Trường Minh, cảnh sát tìm cậu để lấy lời khai.”
Cậu lau vội nước mắt: “Biết rồi.”
Trước khi đi, cậu nói: “Chị Thẩm Nghi, nói giúp em xin lỗi anh Chu.”
Cô gật đầu: “Đi đi.”
Uông Tiểu Ly dìu cậu đi, ánh mắt vẫn nhìn về phía phòng bệnh.
Thẩm Nghi đứng lên, vừa lúc bắt gặp ánh mắt cô ấy trước khi quay đi.
“Anh Chu không sao chứ?” Uông Tiểu Ly hỏi.
“Không sao, dìu cậu ấy đi đi.”
Cô nhìn theo hai bóng lưng khuất dần ở góc hành lang rồi mới quay lại phòng.
…
Chu Tùng Cẩn ngủ đến tận ba giờ chiều.
Thẩm Nghi đang lim dim thì cảm thấy bên tai ấm áp, hơi ngứa. Mở mắt, thấy anh dựa vào đầu giường, bàn tay chạm vào tóc mai, ánh mắt dịu dàng.
“Anh tỉnh rồi?”
“Ừ.” Anh chạm nhẹ vệt nước mắt trên má cô, cười: “Sao thế? Khóc à?”
“Không.” Cô dựa vào ngực anh: “Ngủ có ngon không?”
“Ngon. Còn mơ nữa.”
“Mơ gì?”
“Mơ… đang tìm em trên núi. Tìm mãi, quay lại thì thấy em đứng sau lưng, mặc váy cưới, giữa ánh sáng ban mai trong rừng.”
Cô bật cười: “Em mặc váy cưới trông thế nào?”
“Rất đẹp.” Anh nhìn sâu vào mắt cô.
Không rõ anh nói thật hay đùa, cô chỉ ôm chặt anh, không nói gì.
Chương 325: Em phát hiện, Tiểu Ly hình như… thích anh
Ngoài phòng bệnh, tiếng bước chân qua lại vang vọng.
Chu Tùng Cẩn thấy Thẩm Nghi đang tựa vào ngực mình, ánh mắt anh thoáng biến đổi, hỏi: “Em đang nghĩ gì vậy?”
Thẩm Nghi đang nghĩ về lời của Hứa Trường Minh lúc đứng trước cửa, và cả ánh mắt ban nãy của Uông Tiểu Ly.
Cô trầm ngâm, trước tiên kể cho anh nghe lý do vì sao Hứa Trường Minh lại kiên trì tìm chim gáy cánh nâu.
Chu Tùng Cẩn im lặng vài giây rồi hỏi: “Giờ cậu ấy ở đâu?”
“Ở với cảnh sát làm biên bản.”
Anh khẽ “ừ” một tiếng, nghiêng đầu tìm kiếm rồi hỏi tiếp: “Tiểu Nghi, điện thoại của anh đâu?”
“Ở túi em.” Cô lấy điện thoại ra, ngón tay theo phản xạ vuốt nhẹ mở khóa, đưa cho anh. “Sao vậy?”
Anh mở album ảnh, mỉm cười đầy bí ẩn: “Cho cậu ấy xem cái này.”
Thẩm Nghi ngước mắt nhìn màn hình, thoáng sững lại.
Đó là hình một đôi chim Cu Cu rừng. Toàn thân đen, cánh màu nâu đỏ.
Cả hai đang đậu trên sườn núi phủ tuyết buổi sáng, cúi đầu kiếm ăn.
Cô vui mừng khẽ thốt: “Chim Cu Cu cánh nâu!”
“Ừ.”
“Trường Minh tìm mãi không thấy.”
“Anh có duyên với chúng.” Chu Tùng Cẩn nhìn chăm chú vào đôi chim “Là một cặp chim mới cưới, anh phát hiện chúng lúc rạng sáng.”
Cô bật cười: “Sao anh biết là “mới cưới”?”
Anh nhìn thẳng vào mắt cô, giọng chắc nịch: “Vì chúng trông rất giống… đang yêu.”
Cô hơi ngẩn ra, rồi khẽ hôn lên môi anh: “Anh nói sao thì là vậy.”
Trong lòng cô vẫn còn nghĩ đến chuyện khác, vẻ mặt không thật sự vui. Ngập ngừng một lát, cô đặt tay lên vai anh, nói ra điều mình băn khoăn:
“Chu Tùng Cẩn, em phát hiện… Tiểu Ly hình như… thích anh.”
Anh tắt điện thoại, cúi đầu nhìn cô đầy bất đắc dĩ, dùng ngón tay chạm vào trán cô:
“Giờ em mới nhận ra à?”
Cô sững sờ: “Anh biết từ trước rồi?”
Anh xoa đầu cô: “Cái đầu gỗ này… Em giúp đỡ cô bé, cô ấy lại không tặng quà cho em, mà lại tặng cho anh. Em nghĩ là vì sao?”
Thẩm Nghi cau mày, nhớ lại những hành động trước đây của Uông Tiểu Ly: trên bàn ăn lén tra tin về anh, nói muốn thi vào Đại học Cẩm Thành, rồi sau khi tốt nghiệp vào An Hạ, sau đó tặng quà không thành liền buồn bã…
Những mảnh ghép ấy xâu chuỗi lại trong đầu, khiến cô bỗng cảm thấy vừa khó chịu vừa ghen ghen: “Vậy anh…”
Cô ngồi thẳng dậy, nhìn anh nghiêm nghị: “Anh không được gặp cô ấy nữa!”
“Em còn biết ghen cơ à?” Anh kéo cằm cô lại gần, giọng trầm xuống: “Thẩm Nghi, anh đã bảo em tránh xa đám nhóc đó rồi mà.”
Ngón tay anh nhẹ lắc cằm cô: “Anh không có thời gian để lo chuyện mấy đứa nhỏ gây ra, cũng không rảnh xử lý mấy rung động tuổi dậy thì của chúng.”
Cô lảng mắt đi, lí nhí: “Xin lỗi, lần sau sẽ không thế nữa.”
“Em phải bù cho anh.” Anh chớp thời cơ, xoay mặt cô lại.
“Vậy… anh muốn gì?” Cô hỏi khẽ.
“Sắp đến Thanh Minh, anh muốn em đưa anh về nhà, cùng đi viếng mộ ba em.”
Cô trầm ngâm không trả lời.
Anh khẽ thở dài: “Tiểu Nghi, em biết mà… anh luôn cảm thấy có lỗi với bác. Có những lời, anh phải nói trực tiếp trước mộ ông, nếu không thì lòng anh không yên.”
Anh cúi đầu, ánh mắt chân thành, giọng vừa tha thiết vừa ẩn chút kiên quyết.
Cô cảm động, khẽ vuốt đôi mắt vẫn còn mệt mỏi của anh, gật đầu đồng ý.
…
Chu Tung Cẩn nghỉ thêm nửa tiếng rồi cùng Thẩm Nghi rời bệnh viện, chào Hứa Trường Minh, cảnh sát, và các thầy cô đã tới hiện trường từ sáng.
Bọn trẻ được cảnh sát và thầy cô đưa về nên không có gì đáng lo.
Hai người trở về căn hộ ở trung tâm thành phố, lúc này đã sáu giờ tối.
Anh đã dặn trước với cảnh sát, lính cứu hỏa, phóng viên và những người ở hiện trường, che giấu hoàn toàn sự tham gia của anh và Thẩm Nghi, nên ngay cả bố mẹ anh hay Lâm Thiên Tiêu cũng không biết.
Sau một đêm hỗn loạn tìm người, trở về nhà lại bình lặng như thường, tựa như chuyện hôm qua chỉ là một giấc mơ.
Bữa tối được dì Sài chuẩn bị xong như mọi khi.
Cả anh và cô đều chưa ăn gì từ hôm qua. Cả ngày hôm nay ở bên giường bệnh, dù được mang cơm đến, cô cũng không muốn ăn, chỉ uống vài ngụm nước.
Khi anh tỉnh dậy vào buổi chiều, cô mới thấy đói. Lúc về nhà, cô đã chóng mặt vì bụng rỗng.
Bữa cơm hôm nay ngon chưa từng thấy. Hai người ăn no, tắm rửa xong, mới ngồi nghỉ trên sofa.
Cô dựa vào anh, cầm điện thoại xem lịch: “Còn hai tuần nữa là Thanh Minh.”
Anh nhìn lịch, ba ngày Thanh Minh đều đánh dấu đỏ “nghỉ lễ”, rồi nói:
“Chúng ta đi sớm vài hôm nhé? Ở lại huyện chơi, tiện thăm thầy Lý.”
“Được, miễn là anh sắp xếp được thời gian.” Cô gật đầu.
Họ yên tĩnh ôm nhau vài phút. Anh cố giấu sự xúc động trong lòng, lặng lẽ ngắm gương mặt say ngủ của cô.
Cả ngày hôm qua cô chưa chợp mắt, lúc này mí mắt đã trĩu nặng.
Trong cơn buồn ngủ, cô bỗng cảm thấy cổ và xương quai xanh ươn ướt, có một cái đầu cọ vào mình, khiến hàng mi cô khẽ run lên. Cô mở mắt khó nhọc, đẩy đầu anh ra: “Chu Tùng Cẩn, anh không mệt sao?”
“Tiểu Nghi, mấy ngày rồi chúng ta chưa “ngủ” với nhau?” Anh đã nghỉ đủ, tinh thần phục hồi nhanh chóng.
Cô vừa buồn ngủ vừa mệt, chỉ khẽ hôn môi anh, năn nỉ:
“Ngày mai nhé… em mệt lắm.”
Anh vẫn ôm lấy đầu cô, vừa hôn cằm cô vừa khàn giọng:
“Em cứ ngủ, không cần làm gì cả.”
“Anh…” Cô bất lực, đành nhắm mắt mặc anh muốn làm gì thì làm.
0 comments