Chương 14
Sau khi dọn dẹp xong đám zombie trong tòa nhà thí nghiệm, khiên bảo hộ và điểm đổi của Trương Bạch Bạch cũng phát sinh thay đổi tương ứng.
Hiện tại giá trị khiên mà cô có thể điều phối là 82, điểm đổi là 122.
Tính cả 30 điểm khiên do Suối nguồn trị liệu cung cấp, hiện tại Trương Bạch Bạch có tổng cộng 112 khiên. Trong khi đó sinh mệnh của cô chỉ có đáng thương 10 điểm, đội trên đầu một lớp khiên gấp mười lần thanh máu của bản thân, muốn không cứng cỏi cũng khó.
Chỉ tiếc rằng vật phẩm đổi trong cửa hàng bằng điểm đổi sẽ không tự dưng xuất hiện xung quanh, mà bắt buộc phải quay về nhà an toàn, lấy trong thùng truyền tống vật tư của cửa hàng. Vì vậy khi ra ngoài, không thể tạm thời cầu cứu hệ thống cửa hàng.
Trong tất cả các manh mối then chốt, vẫn còn một manh mối từ đầu đến cuối chưa từng được sử dụng.
Đó chính là: vì sao quỷ quái lại moi rỗng bụng của thím Vương?
Bụng của thím Vương không chỉ đơn giản là bị rạch ra, mà toàn bộ nội tạng bên trong đều bị móc sạch. Hành vi mang tính mục đích như vậy tuyệt đối không phải là hành động ngẫu nhiên của quỷ quái.
Hiện tại gần họ có sẵn một thi thể hoàn chỉnh, vừa hay có thể dùng để kiểm chứng điểm này.
Bất kể quỷ quái là vì muốn ăn nội tạng hay vì nguyên nhân khác, chỉ cần nó cần những thứ đó thì nhất định sẽ xuất hiện. Đến lúc đó chính là thời cơ tốt nhất để Trương Bạch Bạch ra tay động tay động chân.
Ngoài ra… Quỷ Vương trên cánh tay cô lúc này đang không ngừng truyền tới cảm xúc phẫn nộ.
Kỹ năng “Uy Áp” là ban phúc của Quỷ Vương, chuyện bị Mạnh Ý trộm mất đã kích thích vào một sợi thần kinh nào đó của Quỷ Vương. Trương Bạch Bạch cảm thấy, với mức độ phẫn nộ hiện tại của Quỷ Vương. Nếu không phải vì Quỷ Vương không thể rời khỏi ấn ký trên cánh tay cô, e rằng hắn đã trực tiếp xông ra ngoài tìm Mạnh Ý đánh nhau rồi.
“Nếu Mạnh Ý lại trộm mất kỹ năng thì sao?” Miêu Miêu vô cùng phiền não, “Không có ‘Cơ Giới Chuyên Tinh’ thì rất nhiều đạo cụ của tôi đều không dùng được.”
Trương Bạch Bạch phân tích: “Cô ta hẳn là không làm được. Tôi đoán điều kiện tiên quyết để Mạnh Ý trộm kỹ năng của người khác là phải biết tác dụng kỹ năng của đối phương, sau đó còn phải chạm vào người đó, mới có thể dùng kỹ năng của mình để trộm kỹ năng của người khác. Lúc nãy cô ta đẩy tôi, mục đích hẳn là để chạm vào tôi.”
Ánh mắt Trương Bạch Bạch chuyển sang người đàn ông bị Mạnh Ý vứt bỏ kia. Lúc ở trên xe van, chính là hắn yêu cầu mọi người nói ra năng lực của mình.
Người đàn ông này vẫn còn chìm trong cú sốc bị Mạnh Ý bỏ lại một mình rồi chạy mất, căn bản không biết xung quanh đang nói gì.
“Là Mạnh Ý bảo anh làm à?” Giả Thành đá một cước vào người đàn ông kia, “Nói!”
Người đàn ông bị đá lảo đảo một cái, hoàn hồn lại, ngơ ngác nhìn ba người đang chằm chằm nhìn mình.
Trương Bạch Bạch cảm thấy trông hắn có vẻ đầu óc không được linh hoạt cho lắm.
Nghĩ lại cũng đúng, nếu đầu óc linh hoạt thì đã không bị Mạnh Ý lừa gạt.
Miêu Miêu lặp lại câu hỏi vừa rồi một lần nữa, lúc này người đàn ông mới gật đầu, nhớ lại nói: “Đúng là Mạnh Ý bảo tôi hỏi. Cô ta nói sợ có người hoàn toàn vô dụng cũng lén lên xe.”
Trương Bạch Bạch càng thêm may mắn vì mình không nói ra hai kỹ năng còn lại.
Trí thông minh của người đàn ông này khiến người ta lo lắng, đến mức ngay cả Miêu Miêu cũng không nổi giận nổi, so đo với kẻ ngốc quá lãng phí cảm xúc.
Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Trương Bạch Bạch bước ra khỏi lớp phòng hộ.
Lớp phòng hộ này có một ưu điểm lớn nhất: trừ phi tự nguyện bước ra, những tình huống ngoài ý muốn như ngã hay va chạm sẽ không khiến người được bảo vệ rời khỏi phạm vi phòng hộ. Mạnh Ý muốn đẩy Trương Bạch Bạch ra ngoài nên đã thất bại.
Quỷ quái vừa mới tiến hành một đợt tấn công, khoảng cách đến lần tấn công tiếp theo còn 10 phút. Trong khoảng thời gian này tương đối an toàn, huống chi Trương Bạch Bạch còn có lớp khiên dày như vậy.
Cô đi đến bên cạnh thi thể nam giới trước cửa phòng trực ban, túm lấy cổ tay hắn, từng chút một kéo hắn vào trong đại sảnh.
Trương Bạch Bạch ngẩng đầu nhìn lên phía trên đại sảnh.
Mặc dù ánh đèn pin không thể chiếu rõ toàn bộ trần nhà, Trương Bạch Bạch đang suy nghĩ quỷ quái sẽ di chuyển ở đâu. Nó không thể luôn duy trì tốc độ cao. Nếu chỉ bò bám trên trần nhà, vậy khi nó dừng lại, mọi người nhất định sẽ nhìn thấy.
Mà quỷ quái mỗi lần đều phát động tấn công từ trên cao, Trương Bạch Bạch đoán rằng khả năng lớn nhất là nó di chuyển bên trong đường ống thông gió.
Phía trên đại sảnh có bốn cửa thoát gió bị bỏ hoang. Nếu tất cả mọi người đều đứng ở chính giữa đại sảnh, vậy quỷ quái rất có khả năng sẽ phát động tập kích từ bốn vị trí đó.
Trương Bạch Bạch nghĩ đến cơ khí sư duy nhất trong đội là Miêu Miêu. Những đạo cụ cô ấy lấy ra lần nào cũng kỳ kỳ quái quái, biết đâu có cơ quan dùng được.
Cô chỉ vào các cửa thoát gió trên trần nhà, nói ngắn gọn súc tích:
“Tôi suy đoán con quỷ này di chuyển nhờ đường ống thông gió. Khi nó phát động tấn công sẽ chui ra từ bốn cửa thoát gió kia. Cô có đạo cụ bẫy dạng kích hoạt không?”
Miêu Miêu trông có vẻ rất do dự, bởi vì cô ấy đã dùng mất lớp phòng hộ quý giá nhất, giờ lại còn cần đến các đạo cụ khác của cô ấy.
Trương Bạch Bạch không làm khó cô ấy, chủ động nói: “Tôi có thể cho cô giá trị khiên, nếu cô có đạo cụ bẫy.”
Mắt Miêu Miêu sáng lên. “Giá trị khiên, cô còn có thứ tốt như vậy nữa.”
Giả Thành cũng muốn mở miệng, nhưng nhất thời lại không nghĩ ra mình có vật phẩm gì có thể dùng để trao đổi, thế là lại ngậm miệng.
“15 điểm khiên đổi 4 cái bẫy, thế nào?” Miêu Miêu vui vẻ hỏi.
“Được.” Trương Bạch Bạch gật đầu.
Thuộc tính ban đầu của mỗi người có liên quan đến tố chất thân thể của chính họ. Trương Bạch Bạch và Miêu Miêu đều thuộc dạng người mới có thuộc tính ban đầu tương đối thấp.
Lấy Hầu Tước làm ví dụ, trước đây cô ấy đã có thói quen vận động, lúc mới tới sinh mệnh đã gấp đôi Trương Bạch Bạch. Sau khi lăn lộn trong mạt thế lâu như vậy, sinh mệnh càng cao tới 50 điểm.
Sinh mệnh ban đầu của Giả Thành đã là 25, sức mạnh là 15. Thêm vào đó hắn cố ý phát triển theo hai hướng này, sinh mệnh của Giả Thành là cao nhất trong tất cả mọi người. 85 điểm sinh mệnh và 33 điểm phòng ngự chính là vốn liếng để hắn sinh tồn trong mạt thế.
Giả Thành tự tính toán, với sinh mệnh và phòng ngự của hắn, bị quỷ quái tập kích một lần tuy sẽ bị trọng thương, nhưng không đến mức trực tiếp chết.
Hắn chủ động xin trèo lên bố trí bẫy, hy vọng Trương Bạch Bạch cho hắn 5 điểm khiên.
Đồng đội đáng tin cậy càng nhiều thì đương nhiên càng an toàn.
Trương Bạch Bạch cũng không muốn Giả Thành xảy ra chuyện, tự nhiên không có lý do gì để từ chối.
Miêu Miêu lấy ra một số vật phẩm, bắt đầu lắp ráp thành bẫy.
Trương Bạch Bạch liếc nhìn sơ qua, thứ Miêu Miêu làm ra trông chỉ giống một cái bẫy bắt thỏ ngoài trời rất bình thường. Dùng dây thép quấn thành một vòng đặc biệt, có thứ gì chui vào, càng giãy giụa thì dây thép sẽ càng siết chặt, cho đến khi tự siết chết chính mình.
Miêu Miêu còn gắn thêm bên ngoài vòng thép một thiết bị mỏng như lá sắt.
“Như vậy là xong.” Miêu Miêu giơ lên bốn cái bẫy tinh xảo, “Cẩn thận đừng chạm vào dây thép, sẽ bị điện giật.”
Giả Thành cẩn thận cầm phần thiết bị lá sắt, không chạm vào dây thép.
Hắn không quá tin tưởng hỏi: “Thứ này thật sự có thể làm bị thương quỷ quái sao?”
Nhìn biểu cảm của Miêu Miêu, hiển nhiên ngay cả bản thân cô ấy cũng không quá chắc chắn. Đồ thì đã làm ra rồi, nhưng rốt cuộc có thể tạo ra ảnh hưởng như thế nào đối với quỷ quái, cô ấy cũng không biết.
Trương Bạch Bạch chỉ huy Giả Thành trèo lên, làm theo hướng dẫn của Miêu Miêu bố trí xong bốn cái bẫy.
“Như vậy là được rồi sao?” Miêu Miêu nhìn Trương Bạch Bạch hỏi.
Những việc này đều là chủ ý của Trương Bạch Bạch, vậy nên Miêu Miêu đã vô thức đi hỏi ý kiến của cô.
“Trước mắt cứ thử xem đã.” Trương Bạch Bạch cũng không dám nói quá chắc chắn.
Người đàn ông bị Mạnh Ý bỏ rơi uể oải ngồi bệt dưới đất, nhìn mấy người Trương Bạch Bạch bận rộn ra vào. Thấy không ai gọi mình làm việc, hắn thật sự chẳng làm gì, cứ ngồi ngây ra đó.
Trương Bạch Bạch nhớ đến những thực tập sinh cô từng dẫn trước đây.
Có người biết chủ động tìm việc để làm, có người thì mỗi ngày chỉ ngồi không trong văn phòng, gọi một tiếng mới động một chút.
Bẫy đã bố trí xong, thi thể cũng được đặt ở bên ngoài tầng phòng hộ.
Mấy người đều không nói gì, lặng lẽ chờ đợi đợt tấn công tiếp theo của quỷ quái.
Trong tòa nhà thí nghiệm thỉnh thoảng vang lên những tiếng động. Âm thanh nhỏ bé vang vọng trong không gian trống trải, bị biến dạng rồi truyền tới tai người nghe, trở nên càng thêm quỷ dị. Huống chi còn không biết những âm thanh này là do Mạnh Ý tạo ra hay là tiếng của quỷ quái.
Miêu Miêu nuốt khan một ngụm nước bọt, vô thức dịch sát lại gần Giả Thành – người to con kia hơn một chút.
Trương Bạch Bạch tuy rất đáng tin, nhưng cảm giác an toàn mà thân hình Giả Thành mang lại vẫn lớn hơn. Giả Thành cũng có ý tốt, đứng chắn trước Miêu Miêu.
Thế nhưng, mọi chuyện lại không hoàn toàn diễn ra theo kế hoạch.
Rõ ràng thời gian duy trì phòng hộ sắp hết, nhưng quỷ quái lại chậm chạp không phát động lần tấn công tiếp theo.
Giả Thành vỗ mạnh vào trán, lập tức cảm thấy không ổn.
“Không xong rồi, con quỷ này sau khi tấn công thất bại vừa rồi đã biết có lớp phòng hộ này, nó không làm gì được chúng ta.”
Miêu Miêu căng thẳng đến mức môi tái nhợt: “Vậy… nó đang đợi phòng hộ hết thời gian sao?”
Lúc này Trương Bạch Bạch cũng có chút nghi hoặc, cô sờ lên cánh tay mình.
Vừa rồi còn có cảm giác đau, giờ thì hoàn toàn biến mất.
“Có lẽ… nó không biết phòng hộ có thể duy trì bao lâu.” Trương Bạch Bạch chần chừ, “Cho nên nó đi tìm người khác rồi.”
Con quỷ này có trí tuệ, nhưng không nhiều.
Trương Bạch Bạch cảm thấy nó giống một con vật hành động theo bản năng hơn. Chỉ tiếc tòa nhà thí nghiệm quá lớn, cô rất khó tái hiện lại hành vi trong lĩnh vực Quỷ Vương để tìm ra nguyên nhân dị biến của quỷ quái.
Giả Thành và Miêu Miêu đồng thanh nói ra một cái tên.
“Mạnh Ý!”
Hiện tại ngoài bọn họ ra, trong tòa nhà thí nghiệm chỉ còn lại một người sống duy nhất, chính là Mạnh Ý vừa mới chạy ra ngoài.
Cái tên Mạnh Ý khiến người đàn ông ngồi dưới đất im lặng nãy giờ có phản ứng. Hắn ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn bọn họ, nói: “Tôi cảm thấy chị Mạnh chắc là sẽ không chết.”
Trương Bạch Bạch nhìn người đàn ông, ra hiệu cho hắn nói tiếp.
Dưới ánh mắt của Trương Bạch Bạch, người đàn ông khó khăn nuốt nước bọt một cái, cẩn thận nói: “Tôi cảm thấy chị Mạnh rất mạnh.”
“Tôi theo chị Mạnh chắc cũng được nửa tháng rồi, theo chị ta đi mấy lượt tổ đội. Mỗi lần trong đội có người chết, điểm thuộc tính của chị Mạnh hình như đều tăng vọt một đoạn lớn. Thật ra tôi cũng đoán được đại khái là chị Mạnh đã động tay động chân. Nhưng tôi nghĩ chị Mạnh mạnh lên thì bọn tôi đi theo cũng có thể được chia chút lợi ích, nên từ trước đến giờ chưa từng ngăn cản.”
Trương Bạch Bạch nghiêng đầu, cảm thấy khá thú vị: “Anh chưa từng nghĩ mình sẽ là người tiếp theo sao?”
“Ý… ý gì?” Người đàn ông không hiểu.
Trương Bạch Bạch chỉ vào người đàn ông đã chết bên ngoài phòng hộ.
“Người mới bên cạnh Mạnh Ý chết hết, hoặc khi cô ta phát hiện người mới không dễ đối phó, thì các anh chính là người tiếp theo.”
Hai người đàn ông này giống như lương thực dự trữ của Mạnh Ý vậy. Nếu người mới không lọt bẫy của cô ta, Mạnh Ý sẽ ra tay với hai người này. Trương Bạch Bạch cho rằng kỹ năng “Thay Mận đổi Đào” hẳn cũng có điều kiện tiên quyết, nếu không thì Mạnh Ý đã sớm dùng kỹ năng đó lên chính cô rồi.
Nghĩ đến việc trước đó Mạnh Ý từng định dùng “Ném đào đền mận” để đổi lấy điểm thuộc tính, Trương Bạch Bạch hỏi:
“Mạnh Ý từng đổi điểm thuộc tính với các anh chưa?”
Người đàn ông mơ hồ gật đầu, vẫn chưa hiểu rõ ý nghĩa của việc “mình là người tiếp theo” mà Trương Bạch Bạch vừa nói.
Tim Trương Bạch Bạch khẽ nảy lên. Tiểu thư Đào Tử, nghề này đúng là tàn nhẫn.
“Thay Mận đổi Đào” có thể khiến người khác chết thay cho Mạnh Ý. Sau khi chết, Mạnh Ý thậm chí còn có thể nhận được điểm thuộc tính vốn có của người chết. Mà điều kiện để sử dụng “Thay Mận đổi Đào” chính là đã từng trao đổi điểm thuộc tính với Mạnh Ý.
Kỹ năng “Ném đào đền mận” nghe thì vô hại. Rất nhiều người mới còn chưa chịu nổi điều kiện sinh tồn của mạt thế, sẽ dùng điểm thuộc tính của mình để đổi lấy thức ăn hoặc những thứ bề ngoài có vẻ hữu dụng khác từ Mạnh Ý. Nào ngờ ngay lúc đó đã rơi vào bẫy của cô ta, trở thành một trong những kẻ chết thay.
Cũng khó trách khi Mạnh Ý thấy Trương Bạch Bạch và những người khác không chịu trao đổi điểm thuộc tính với mình, sắc mặt lại khó coi đến vậy.
Không còn người khác để dùng “Thay Mận đổi Đào”, cô ta chỉ có thể hi sinh những “con chó” mà mình nuôi dưỡng sẵn.
Dù Trương Bạch Bạch không thích Mạnh Ý, nhưng cũng không thể không thừa nhận cô ta là một người phụ nữ lợi hại.
Trương Bạch Bạch liếc nhìn người đàn ông đang hoàn toàn không nắm được tình hình dưới đất.
Hắn đến giờ vẫn chưa ý thức được chuyện gì đang xảy ra, còn nghĩ rằng “chị Mạnh” của mình sau khi giải quyết xong rắc rối sẽ quay lại cứu hắn. Trước đây khi người mới chết, hắn chưa từng đồng cảm. Nguy hiểm chưa rơi xuống đầu mình, hắn chưa bao giờ có ý thức phòng bị rằng người tiếp theo có thể là chính mình.
Trương Bạch Bạch thay pin cho đèn pin, nói: “Ở yên đây, đừng nhúc nhích. Tôi đi xem thử.”
Vừa dứt lời, thời gian duy trì phòng hộ cũng đã kết thúc.
Một tiếng “cạch” giòn vang lên, thiết bị phòng hộ vỡ làm đôi, màng trong suốt mang lại cảm giác an toàn cho mọi người cũng theo đó tan biến.
Miêu Miêu rùng mình một cái, cùng Giả Thành nhìn theo bóng lưng Trương Bạch Bạch.
Hướng tiến lên của Trương Bạch Bạch vô cùng có mục tiêu. Giác quan thứ sáu của Miêu Miêu cảm thấy Trương Bạch Bạch biết quỷ quái đang ở đâu.
Miêu Miêu không nói gì. Trong mạt thế, mỗi người đều giữ lại cho mình một con bài tẩy, chuyện này quá bình thường. Chỉ cần không phải hại người như Mạnh Ý, cũng không cần đào sâu tìm hiểu.
Miêu Miêu cẩn thận kiểm lại ba lô của mình thêm một lần nữa, cô sờ lên tờ bản vẽ trắng muốt trong túi.
Đó là thứ cuối cùng có thể bảo vệ bản thân cô. Chỉ mong rằng… lần này sẽ không phải dùng đến.
Chuyến ra ngoài này cô đã lỗ đến mức gần như chẳng còn gì.
……
Trong mắt Trương Bạch Bạch, Quỷ Vương là một chiếc ra-đa cực kỳ hữu dụng. Cô đi về các hướng khác nhau, Quỷ Vương đều lập tức phản hồi cho cô. Dựa vào phản hồi đó, cô có thể phán đoán vị trí quỷ quái trong tòa nhà thí nghiệm.
Cảm giác này có chút giống chó dẫn đường. Trương Bạch Bạch đoán không biết người mù dắt chó dẫn đường có phải cũng là cảm giác như vậy hay không.
Nếu Quỷ Vương biết suy nghĩ của Trương Bạch Bạch, có lẽ nó sẽ nhảy ra cho cô một quyền.
Theo sự chỉ dẫn, Trương Bạch Bạch một mạch leo thẳng lên tầng 5.
Khi đi ngang qua các tầng khác, cô nhìn thấy trong những phòng thí nghiệm bị khóa vẫn còn zombie. Khóa cửa rất chắc chắn. Tầng một náo loạn lớn như vậy mà những zombie bị nhốt cũng không thoát ra được. Trương Bạch Bạch thậm chí còn có chút động tâm, nghĩ xem có nên mang khóa cửa về hay không.
Nhưng bây giờ chưa phải lúc, Trương Bạch Bạch tiếc nuối lắc đầu.
Đúng lúc này, Trương Bạch Bạch nghe thấy từ căn phòng ở cuối tầng 5 vang lên một tràng tiếng leng keng loảng xoảng.
Đó là âm thanh của các dụng cụ thủy tinh vỡ vụn. Ấn ký trên cánh tay cô thậm chí còn âm ỉ nóng lên. Ngoài phẫn nộ, Quỷ Vương còn có thêm một luồng dục vọng muốn ăn ngấu nghiến.
Nhìn phản ứng của Quỷ Vương, Mạnh Ý và quỷ quái đều đang ở đó.
Quỷ Vương là muốn ăn con quỷ kia sao?
Trương Bạch Bạch nhướng mày, chậm rãi đi về phía phòng thí nghiệm trong cùng của tầng 5.
0 comments