Chương 50: Cậu nghĩ tôi sẽ có hứng thú với đồ của người khác sao?
Ở sảnh, Thẩm Nghi đứng sát cạnh Vương Lộc, hai người đứng trước mặt nhóm người kia, ngăn cách với Chu Tùng Cẩn bởi một người khác.
Ánh mắt Chu Tùng Cẩn rơi lên bóng lưng cô, rồi dời xuống phía dưới, nhìn thấy bàn tay hai người nắm chặt lấy nhau, trên cổ tay cô là chiếc vòng tay phát sáng màu xanh lam lấp lánh, toát lên thứ ánh sáng khiến người ta khó chịu.
Ánh mắt sâu thẳm của anh lạnh đi vài phần, anh khẽ liếc sang hướng khác.
Không khí đang lặng im có phần ngột ngạt thì Cố Hoài phá vỡ bầu không khí đó, lễ độ hỏi Thẩm Nghi:
"Thẩm tiểu thư định về sao? Chúng tôi có thể tiện đường đưa hai người một đoạn."
"Không cần đâu." Thẩm Nghi mỉm cười lịch sự đáp. "Chúng tôi đi xe đến."
"Xe?" Từ bên trái phía sau, Lâm Thiên Tiêu nghe thấy liền bắt ngay được từ khóa, lập tức bật cười chế nhạo:
"Xe gì cơ? Đừng nói là xe đạp hay xe điện nhé? Lạnh thế này mà cũng chạy mấy thứ đó, đừng để bị cóng đấy."
"Tôi nhớ Vạn Cổ Hội tiêu chuẩn thấp nhất cũng cả ngàn đồng, hai người đến đây dạo chơi? Không lẽ đi nhầm chỗ rồi?"
Mặt Vương Lộc tái lại, cơn giận bốc lên, quay đầu suýt nữa định giơ tay đấm cho anh ta một cú, may mà cổ tay bị Thẩm Nghi giữ chặt từ phía dưới.
Cô nhìn vào khoảng không trước thang máy, tay hơi siết lại, khống chế hành động của anh.
Lâm Thiên Tiêu đang định buông lời chế nhạo tiếp, nhưng ánh mắt vô tình bắt gặp cái nhìn sắc bén của Chu Tùng Cẩn ở bên cạnh, bất giác nuốt lời và ngậm miệng.
Thang máy nhanh chóng dừng ở tầng một, Thẩm Nghi kéo tay Vương Lộc không ngoái đầu lại mà đi thẳng ra ngoài.
Sau lưng, cửa thang máy khép lại, đi xuống tầng hầm bãi đỗ xe.
"Đồ khốn!" Vương Lộc quay đầu, tức tối chửi về phía thang máy.
Thẩm Nghi nhìn anh bình tĩnh, khẽ thở dài: "Không đáng để nổi giận vì loại người như thế."
Vương Lộc tức đến độ đi vòng vòng tại chỗ mấy vòng, cuối cùng cũng dịu xuống, bỗng nhớ ra gì đó, nghiêng đầu nhìn cô:
"Anh thấy thái độ của mấy người đó vừa rồi, hình như đều quen em?"
Thẩm Nghi ngập ngừng một chút, chuyện xảy ra giữa cô và nhóm Chu Tùng Cẩn hai năm trước, cô chưa từng kể với anh.
Cô chỉ khẽ gật đầu, đơn giản đáp: "Trước kia từng chạm mặt vài lần."
May mà Vương Lộc không truy hỏi thêm, anh im lặng giây lát, vẻ mặt phức tạp. Rồi bất chợt nắm lấy tay cô, ngẩng đầu nhìn trung tâm thương mại toàn hàng xa xỉ trước mắt: "Cho anh vài năm nữa, anh nhất định sẽ công thành danh toại."
Thẩm Nghi mỉm cười, gật đầu.
Cô bỗng nhớ lại lời của Lâm Thiên Tiêu khi nãy, chậm rãi nói:
"Xe điện cũng tốt mà, dù sao thì cũng chỉ là phương tiện đi lại."
Chỉ là công cụ, có gì mà phải phân biệt cao thấp?
Chỉ có nhân phẩm mới cần đánh giá tốt xấu.
Nhưng Vương Lộc vẫn không cam lòng, nắm chặt tay, thì thầm:
"Không, không giống nhau đâu."
…
Bên ngoài không biết từ lúc nào đã bắt đầu có tuyết rơi lất phất.
Xe của Chu Tùng Cẩn từ tầng hầm chạy ra, mặt đường đã phủ một lớp sương tuyết mỏng.
Hai bên đường, những cây cao được treo đèn trang trí đủ màu, ánh đèn lung linh như sao sa rơi xuống dưới tán lá, tỏa ra bầu không khí rộn ràng mừng Tết Dương lịch.
Cố Hoài ngồi ghế phụ lái, nhìn qua gương chiếu hậu ra phía sau xe, ánh mắt dừng lại ở dưới tán cây được thắp đèn neon lấp lánh, nơi đó có một chiếc xe điện đang từ từ tiến đến.
"Nhìn kìa." Cố Hoài ra hiệu cho người ngồi ở hàng ghế sau là Chu Tùng Cẩn.
Anh ta khẽ bật cười: "Phải công nhận là hai người đó tình cảm thật đấy."
Chu Tùng Cẩn nghiêng mắt nhìn qua, thấy Thẩm Nghi tựa vào lưng của cậu con trai ngồi phía trước, hai người không biết đang nói gì, giữa trời tuyết bay mà vẫn cười rất hạnh phúc.
Anh dời ánh mắt sang con đường phủ tuyết phía trước.
"Đúng rồi..." Cố Hoài như nhớ ra gì đó, nghiêng người ra sau, trong mắt ánh lên vẻ hứng thú:
"Cô ấy hôm đó uống say trong quán bar, bị anh đưa về nhà qua đêm, rốt cuộc là... không xảy ra chuyện gì thật à?"
Người tài xế nhẹ đạp ga, xe từ từ chạy đi.
"Chuyện gì cơ?" Chu Tùng Cẩn liếc mắt sang, hỏi ngược lại, nhìn Cố Hoài một cách bình tĩnh.
Cố Hoài nhún vai ra vẻ bất lực: "Thôi được rồi, đúng là Chu tổng có khác, đúng chuẩn quý ông, người đẹp ngồi trong lòng mà không loạn."
Nói xong, anh ta vẫn tò mò hỏi tiếp: "Nói thật đi, rốt cuộc cậu thấy cô ấy thế nào? Tôi rất tò mò."
Chu Tùng Cẩn không nhìn sang, mắt nhìn thẳng về phía trước, trầm giọng hỏi lại:
"Cậu nghĩ tôi, Chu Tùng Cẩn, sẽ có hứng thú với thứ thuộc về người khác sao?"
Cố Hoài nghe ra được sự khó chịu trong giọng điệu ấy, quay đầu nhìn anh một lúc lâu, không thấy biểu cảm nào khác thường, đành cười trừ, đùa nhẹ:
"Là tôi lỡ lời rồi."
(Bạn Quýt: Chờ ngày CTC bị vả mặt “bốp! bốp! bốp!”)
Chương 51: Không phải cô mời Tổng Giám Đốc Chu sao?
Bữa cơm mà Trần Duệ mời Chu Tùng Cẩn ăn vẫn chưa thực hiện được.
Lý do chủ yếu chỉ có một: Chu Tùng Cẩn căn bản không có thời gian hẹn gặp.
Tuy trong tay ông ta có “vũ khí hạng nặng” là Thẩm Nghi, nhưng từ sau đêm bị “dạy dỗ” ở Thanh Lãng Đảo, ông ta không dám công khai lợi dụng mối quan hệ giữa cô và Chu Tùng Cẩn nữa.
Gần đến Tết, công ty tổ chức tiệc tất niên. Trần Duệ định kết hợp với hoạt động team building, chọn một địa điểm để đưa hơn năm mươi nhân viên đi chơi hai ngày.
Sau khi ấn định được thời gian và địa điểm, ông ta lại nghĩ đến Chu Tùng Cẩn.
Lần này anh không liên hệ qua Trợ lý Giang, mà trực tiếp nhắn tin mời Chu Tùng Cẩn qua WeChat.
Phải mất nửa ngày sau đối phương mới phản hồi, như dự đoán là từ chối.
Lý do vẫn là: không có thời gian.
Trần Duệ vốn cũng không hy vọng gì nhiều, chỉ gửi vài sticker “OK” rồi cho qua chuyện.
…
Ngày tổ chức tiệc tất niên, Trần Duệ thuê hai chiếc xe buýt chở toàn bộ nhân viên đến Thanh Lãng Đảo.
Thẩm Nghi và Gia Bảo làm thủ tục nhận phòng xong thì dạo quanh đảo. Gần đến giờ ăn tối, nhóm chat công ty bỗng náo loạn.
[Các đồng chí! Tin sốt dẻo! Tổng Giám Đốc Chu tới rồi!]
[Tổng Giám Đốc Chu? Chu Tùng Cẩn của An Hạ?!!]
[Ngoài vị Chu tổng đó ra thì còn ai có thể khiến cả đám nữ nhân viên chúng ta phát cuồng như vậy nữa?]
[Aaaa! Anh ấy đến tham gia tiệc tất niên của chúng ta à?!]
[Không biết nữa, nghe nói là đến nghỉ dưỡng, rồi tình cờ gặp được Tổng Giám Đốc Trần @Trần Duệ đại boss]
Vài phút sau, Trần Duệ bắt đầu liên tục tag Thẩm Nghi trong nhóm, gọi cô đến tiếp khách.
Gia Bảo phấn khích kéo tay áo Thẩm Nghi, nói mình cũng muốn đi theo.
Thẩm Nghi tắt màn hình điện thoại, không đáp lời.
Gia Bảo thấy lạ, hỏi:
“Có chuyện gì vậy Thẩm Nghi? Cô không muốn đi sao?”
“Tiệc tất niên team building nhà ai mà còn phải tiếp khách chứ?” Thẩm Nghi thở dài.
Gia Bảo nắm chặt nắm tay nhỏ, nói: “Nhưng đó là Chu Tùng Cẩn mà!”
Chu Tùng Cẩn, lại là Chu Tùng Cẩn.
Một sợi gân ở thái dương Thẩm Nghi giật nhẹ, chân mày khẽ chau lại.
Uống rượu ở quán bar thì gặp, Tết Dương lịch đi mua sắm với Vương Lộc cũng gặp, giờ tổ chức tiệc tất niên đến tận Thanh Lãng Đảo cũng gặp.
Đúng là... mở đầu năm mới không thuận lợi chút nào.
Cuối cùng, vì tinh thần trách nhiệm, Thẩm Nghi vẫn dẫn Gia Bảo đến đó.
Ban đầu, bữa tối của cả nhóm là tiệc nướng ngoài trời. Nhưng Trần Duệ thấy kiểu này không phù hợp với phong cách của Chu Tùng Cẩn, nên đã đặt riêng một bàn tiệc cao cấp trong nhà hàng trên đảo cho anh.
Khi Thẩm Nghi và Gia Bảo bước vào phòng riêng, bên trong đã có khá nhiều người ngồi.
Cô lập tức nhìn thấy Chu Tùng Cẩn đang ngồi đối diện phía bên kia bàn tròn, được Trần Duệ và Amy vây quanh.
Ánh mắt anh trầm lặng nhìn về phía cô. Khi bốn mắt chạm nhau, tim Thẩm Nghi bỗng đập thình thịch một cách khó hiểu.
Từ sau đêm ngủ lại nhà anh ta, hai người đã vô tình gặp lại thêm hai lần. Mỗi lần ánh mắt giao nhau, cảm giác tim đập dồn dập đó lại không thể kiểm soát được.
“Hai người tới rồi à, mau ngồi đi!” Trần Duệ gọi họ đến ngồi vào hai chỗ còn trống gần cửa.
Thẩm Nghi cố giấu cảm xúc, giữ vẻ mặt bình thản kéo Gia Bảo ngồi xuống.
Bên cạnh là anh Khoai Tây – Giám đốc sáng tạo và mấy lãnh đạo khác, đều là người của công ty Lan Tâm, Thẩm Nghi ngầm thở phào nhẹ nhõm.
Cô ngẩng đầu, vô tình bắt gặp Trợ lý Giang đang ngồi bên cạnh. Thế là cô khẽ gật đầu chào.
Trợ lý Giang nghiêm túc ngồi ngay ngắn, nhưng ánh mắt thì liên tục ra hiệu nhìn về phía điện thoại trong tay mình, ra vẻ bảo cô kiểm tra điện thoại.
Hiểu ý, Thẩm Nghi cúi đầu mở điện thoại ra.
Trợ lý Giang đã gửi cho cô vài sticker cảm ơn.
Thẩm Nghi đáp lại một dấu chấm hỏi.
Trợ lý Giang nhắn: [Ủa? Không phải cô mời Tổng Giám Đốc Chu đến à?]
Thẩm Nghi trả lời: [Không phải tôi.]
[Vậy thì lạ thật đấy, tôi tưởng là cô mời.]
[Ý anh là gì?]
[Sếp mấy ngày nay bận đến mức không có thời gian ngủ, mỗi ngày chỉ ngủ ba bốn tiếng. Hôm nay tôi còn tưởng là cô mời anh ấy đến đảo nghỉ dưỡng, nên mới tranh thủ được chút thời gian thở, định cảm ơn cô một tiếng.]
Thẩm Nghi trả lời: [Chắc là Tổng Giám Đốc Trần mời.]
[Không đời nào!]
Trợ lý Giang gửi một sticker rồi bổ sung: [Trần Duệ không hẹn gặp được anh ấy đâu.]
Chương 52: Hôn Anh Chu Một Cái
Buổi tiệc tối gần như chỉ có Trần Duệ là người nói, Amy ngồi bên phụ họa, vài lãnh đạo cấp cao khác thì cười theo, còn Thẩm Nghi và Gia Bảo chỉ lặng lẽ ăn cơm.
Chu Tùng Cẩn ngồi ở giữa, thỉnh thoảng gật đầu đáp lại, rượu mà Trần Duệ và những người khác mời cũng không từ chối, chỉ gật đầu rồi uống.
Sau bữa tối, mấy nhân viên trẻ trong bàn tiệc rủ nhiệt tình mời Chu Tùng Cẩn đến khu cắm trại của công ty tham gia hoạt động tập thể.
Chỉ là mấy trò rút thăm trúng thưởng, biểu diễn và vài trò chơi bàn đơn giản.
Ban đầu ai cũng nghĩ chỉ là khách sáo, không ngờ Chu tổng lại sảng khoái đồng ý.
Mọi người đang ồn ào náo nhiệt trong khu cắm trại, bỗng im bặt khi thấy Trần tổng cùng vài người dẫn theo Chu Tùng Cẩn bước vào.
Tất cả đều nín thở, cố gắng kiềm chế niềm phấn khích trong lòng.
Vài nữ đồng nghiệp tụm lại, lén lút liếc nhìn Chu Tùng Cẩn, ngay cả tiếng hét phấn khích cũng không dám bật ra, chỉ dám thì thầm trong tai nhau.
“Chu tổng, qua bên này với bọn em nhé?!” Một nhóm nhân viên của Lam Tâm ngồi trên mấy chiếc ghế nằm gần đó mời gọi.
Mấy người trẻ gan to, thấy Chu Tùng Cẩn đến là hào hứng mời anh tham gia nhóm chơi game của mình.
“Các cậu chơi trò gì thế?” Trần Duệ đứng cạnh Chu Tùng Cẩn, hào hứng hỏi.
“Chơi Nói thật hay Thử thách! Các sếp có dám chơi không?!”
Trần Duệ vỗ ngực hô to: “Có gì mà không dám?!”
“Ồ~!” Mọi người xung quanh bắt đầu cổ vũ: “Trần tổng chơi! Chu tổng chơi!”
Trần Duệ nghiêng đầu nhìn Chu Tùng Cẩn, ban đầu dẫn anh đến khu cắm trại là để thể hiện tinh thần trẻ trung của đội ngũ công ty mình, không ngờ lại tự đưa mình vào thế khó.
Ông nghĩ thầm: trò này chắc chắn Chu Tùng Cẩn không thích, định lên tiếng thay anh từ chối.
Nhưng Chu Tùng Cẩn lại bất ngờ dừng bước, trước mặt bao người, anh thẳng thắn đi về phía nhóm nhân viên ngồi ghế nằm kia.
Đôi chân dài bước chậm rãi, khiến mấy người bên kia hoảng hốt vội vàng đứng dậy nhường chỗ.
Mọi người xung quanh hét lên phấn khích, bỏ cả trò chơi của nhóm mình để chen chúc lại gần.
“Mọi người chơi nhóm mình đi, tụ lại đây làm gì?” Trần Duệ đẩy đám đông ra, kéo mấy người trong bàn tiệc như Thẩm Nghi ngồi vào nhóm chơi Nói thật hay Thử thách.
Sự náo nhiệt dần lắng xuống, trò chơi bắt đầu. Mọi người xoay chai để chọn người bị hỏi.
Một vài người trẻ dùng ánh mắt ra hiệu, khéo léo xoay chai để cái miệng chai khéo léo dừng lại trước mặt Trần Duệ.
“Trần tổng! Chọn nói thật hay thử thách?” Mọi người hò reo cười lớn.
“Chơi nói thật!” Trần Duệ không chút do dự.
“Hay lắm!! Câu hỏi bom tấn đây! Xin hỏi Trần tổng, anh thật sự… yêu vợ mình không?!”
Trần Duệ uống chút rượu nên máu nóng bốc lên đầu, ưỡn ngực ngẩng cao đầu, đầy tự hào nói: “Tất nhiên rồi!”
“Tôi và vợ là bạn học cấp ba, mối tình đầu! Yêu nhau tới giờ cũng gần hai mươi năm rồi!”
“Wow~!! Không ngờ Trần tổng là chiến binh tình yêu chân chính!”
Đám người trẻ xung quanh vỗ tay cổ vũ, bày tỏ sự ngưỡng mộ.
Chu Tùng Cẩn ngồi giữa đám đông náo nhiệt, giả vờ thờ ơ liếc nhìn Thẩm Nghi đang ngồi yên tĩnh phía đối diện.
Thấy cô im lặng không nói, hoàn toàn tách biệt với sự ồn ào xung quanh.
Chai thủy tinh xoay một vòng trên bàn, trong ánh mắt chăm chú của mọi người, nó từ từ dừng lại trước mặt Thẩm Nghi.
Mọi người lại hét lên một tràng vui mừng.
“Thẩm Nghi, nói thật? Hay thử thách?!”
Thẩm Nghi còn chưa kịp trả lời thì có người hét to: “Chọn thử thách!! Để Thẩm Nghi hôn một cái lên má Chu tổng!!”
Câu nói vừa dứt, xung quanh lập tức bùng nổ.
Thẩm Nghi toàn thân khựng lại, lúng túng cực độ.
Chu Tùng Cẩn chỉ thoáng khựng lại một chút, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ điềm đạm lạnh nhạt thường thấy.
Anh lặng lẽ tựa vào lưng ghế, một tay tùy ý đặt lên tay vịn, tay còn lại cầm ly thủy tinh đựng nước, ngón tay xương gân rõ ràng nhẹ nhàng xoay nhẹ chiếc ly, dường như không hề bận tâm đến chuyện bị người ta trêu chọc.
Khóe mắt anh khẽ liếc về phía Thẩm Nghi đối diện, như thể đang thản nhiên chờ cô — người bị gọi tên — đứng lên, thật sự bước tới hôn mình một cái.
Rất ít người dám đùa giỡn ngay bên cạnh anh, toàn bộ bàn chơi đều dồn hết niềm vui lên người Thẩm Nghi, đồng thanh vỗ tay cổ vũ: “Thẩm Nghi, thử thách đi! Thẩm Nghi, thử thách đi!”
Mặt Thẩm Nghi nóng bừng, cô im lặng vài giây, ép mình bình tĩnh lại,
Sau tiếng hô hào của mọi người, cô lên tiếng bình thản: “Chọn nói thật.”
Hả?!! Sự hăng hái của mọi người lập tức hạ xuống phân nửa.
Trần Duệ ngồi một bên liền vung tay dập tắt nốt ngọn lửa còn lại: “Trêu ai thì trêu, Chu tổng mà mấy người cũng dám đùa à?!”
Gia Bảo giơ tay: “Để tôi hỏi!”
Cô đảo mắt một vòng, cười gian xảo: “Thẩm Nghi, bạn trai hiện tại của cô – Vương Lộc – là người thứ mấy vậy?”
Bản tính con người là thích đào bới đời tư, dù chuyện của người khác chẳng liên quan gì đến mình.
Câu hỏi này khiến không khí tò mò ban nãy lại rạo rực trở lại, ai cũng tò mò hướng ánh mắt về phía cô.
Thẩm Nghi không hề do dự, bình thản gật đầu, trả lời gọn gàng hai chữ: “Đầu tiên.”
Ồ!! Mọi người lại ồ lên lần nữa.
Đôi hàng mi dài và dày của Chu Tùng Cẩn khẽ run, che giấu đi lớp băng lạnh đang nhanh chóng đông lại trong ánh mắt.
0 comments