Cung Dau 062 063 064

By Quyt Nho - tháng 12 31, 2025
Views

Chương 62: Chúng ta kết thúc rồi

Chiếc xe chạy trên đường khoảng hơn hai mươi phút, cuối cùng từ từ rẽ vào một bãi đỗ xe ngoài trời.

Thấy toà nhà hiện ra trước mắt qua cửa kính xe, cô ngạc nhiên hỏi: “Đến bệnh viện làm gì vậy?”

“Lấy chút thuốc.”

Chu Tùng Cẩn tháo dây an toàn bằng động tác nhanh gọn, khuỷu tay dài thẳng tắp thoắt cái đã làm xong.

“Anh bị bệnh à?” cô nghiêng đầu nhìn anh.

“Vitamin.” Anh đáp gọn lỏn ba chữ, rồi bất ngờ cúi người về phía cô. Hương gỗ trầm dịu phả vào mũi, ngón tay dài chạm vào nút dây an toàn cạnh ghế ngồi của cô.

Khoảng cách bất ngờ khiến cô cứng người, hơi thở như bị ngắt quãng.

Dây an toàn bên cô được anh mở ra “tách” một tiếng.

Chu Tùng Cẩn không dừng lại lâu, sau khi giúp cô tháo dây an toàn liền thu người về vị trí ban đầu. Tay phải móc lấy vòng chìa khóa, liếc cô một cái:

“Xuống xe đi.”

Cô còn ngẩn người, điều chỉnh hơi thở rồi mới bước xuống. Anh đã đứng đợi bên ngoài xe, yên lặng nhìn về phía cô.

Chiều cuối tuần, bệnh viện đông đúc.

Cô lặng lẽ đi phía sau Chu Tùng Cẩn, băng qua đám đông người bệnh, trong lòng bắt đầu thấy kỳ lạ – tại sao mình lại bị anh kéo tới đây để lấy thuốc chứ?

Chu Tùng Cẩn đưa cô đến một hàng ghế dài trước sảnh khu khám bệnh tầng hai, nói: “Ngồi đây đợi anh mấy phút.”

Nói xong, ánh mắt anh thoáng lướt qua cửa phòng khám sản khoa đối diện, rồi quay người rời đi.

Cô ngồi xuống ghế, hai tay đút túi, nhìn dòng người trước mặt đi qua đi lại.

Khu này chủ yếu là sản phụ và bạn đời đi cùng tới phụ khoa và sản khoa.

Cô lặng lẽ quan sát từng cặp đôi. Những người vợ mới mang thai đa số trông bình thản nhưng lại đi đứng rất cẩn thận, sợ ảnh hưởng đến thai nhi trong bụng.

Các ông chồng thì mỗi người một vẻ, có người thờ ơ, như đang hộ tống đi dạo phố. Có người lại lo lắng tới mức từng bước chân đều dè dặt như đang bảo vệ báu vật.

Cô thầm nghĩ: Lấy chồng đúng là canh bạc. Ai mà biết được sau khi cưới, người đàn ông đó sẽ biến thành loại người nào?

Một đôi nam nữ trẻ tuổi bước ra từ phòng khám sản.

Cô gái nhỏ nhắn, mặc chiếc áo khoác rộng, khoác tay người đàn ông bên cạnh.

Người đàn ông mặc áo phao vàng nổi bật, tay cầm tờ giấy, trông có vẻ thất vọng.

Ánh mắt cô vô thức nhìn sang... rồi bất động.

Con ngươi đột ngột co rút.

Vương Lộc!!

Tim như bị nhấn chìm trong khối đá lớn, nặng trĩu xuống tận đáy.

Cô ngồi đó, tay chân cứng đờ, như không còn cảm giác.

Cô gái đi bên cạnh anh ta, không phải Lộ Tiểu Thầnthì còn ai vào đây?

Cả hai đều trông không vui. Vương Lộc thì mệt mỏi, còn Lộ Tiểu Thần thì lén lút nhìn anh ta liên tục. Cả hai không nói lời nào bước ra, và đúng lúc Vương Lộc ngẩng lên thì... đối diện anh là Thẩm Nghi – gương mặt tái nhợt, đang đứng ngay trước mặt.

Tay cầm giấy siết chặt, suýt chút nữa đánh rơi.

“Thẩm Nghi...”

Anh bước nửa bước tới, rồi lại khựng lại.

Đôi mắt đẹp của Thẩm Nghi lúc này trống rỗng, giọng lạnh đi: “Anh không xin nghỉ được cơ mà?”

Vương Lộc cúi đầu, bối rối không dám đối diện.

Hai tay cô run rẩy siết chặt trong ống tay áo, ánh mắt chuyển từ mặt anh ta sang tờ giấy trong tay.

Là kết quả siêu âm.

“Các người...”

Cô há miệng, cổ họng như tắc nghẹn, mang theo tiếng khóc bị nén, liền dừng lại giữa chừng. Cô điều chỉnh lại hơi thở.

Vương Lộc run rẩy như sắp quỳ, chậm rãi bước tới, khổ sở cầu xin:

“Thẩm Nghi... nghe anh nói, anh và Tiểu Thần không cố ý. Thật sự chỉ có một lần... không ngờ chỉ một lần mà...”

“Bọn anh định... định để cô ấy phá thai. Thật đó, em tin anh đi...”

Bỗng nhiên, Lộ Tiểu Thần bật cười cay đắng, tiến lên giật lấy tờ siêu âm từ tay anh ta, đưa cho Thẩm Nghi:

“Đã mười ba tuần rồi, chị Thẩm Nghi à. Phản ứng đầu tiên của anh ta khi biết tôi mang thai là bảo tôi về nước phá bỏ. Anh ta thật sự... yêu chị nhiều lắm đó.”

Giọng cô ta vừa mỉa mai vừa chua chát.

Mười ba tuần... Ba tháng rưỡi...

Thẩm Nghi cảm thấy môi mình bắt đầu run. Ba tháng trước...

Ngay chuyến công tác đầu tiên của anh ta, đã xảy ra chuyện này...

“Lộ Tiểu Thần!” Vương Lộc gắt khẽ “Em đừng nói nữa.”

Lộ Tiểu Thần nhìn thẳng anh ta, cười lạnh: 

“Vương Lộc, sao giờ? Anh khuyên tôi phá thai, anh có nghĩ đến cảm giác của tôi không? Có nghĩ đến đứa bé vô tội trong bụng không?”

“Bây giờ bạn gái anh biết rồi, chẳng cần giấu nữa. Vậy ba mẹ tôi... cũng có quyền được biết. Đứa bé này có bỏ hay không, tôi sẽ hỏi ý họ.”

“Lộ Tiểu Thần, em có ý gì? Giờ lại đổi ý?” Vương Lộc mặt lúc xanh lúc trắng.

Thẩm Nghi không còn tâm trạng nghe họ đôi co. Cô xoay người rời đi thật nhanh.

Vương Lộc vội đuổi theo, nắm lấy tay cô ở khúc quanh hành lang.

“Buông ra!”

“Thẩm Nghi! Nghe anh nói, anh sai rồi, thật sự sai rồi! Thật chỉ có một lần! Hôm đó bọn anh uống rượu...”

“Đứa bé này anh chắc chắn không muốn, tụi anh cũng đã bàn sẽ bỏ nó. Anh không hiểu sao Tiểu Thần đột nhiên nổi điên như vậy, em...”

Chát! 

Một cái tát vang dội khiến người đi ngang phải ngoái nhìn.

Bàn tay Thẩm Nghi rát bỏng. Mắt cô ngấn lệ, giọng khàn khàn nhưng lạnh lùng: 

“Đừng tạo thêm nghiệt nữa, Vương Lộc.”

Anh ta sững sờ vì cái tát. Một lúc sau mới hồi thần, nhưng ánh mắt đã bắt đầu ánh lên tức giận.

“Thẩm Nghi, chuyện giữa anh và Lộ Tiểu Thần... em không thấy mình cũng có lỗi sao?”

Cô sững người, nhìn anh ta không thể tin nổi.

“Anh công tác ở Tajikistan, điều kiện vất vả, xa em mấy tháng. Em có từng gọi cho anh lấy một cuộc điện thoại không?”

“Lần nào cũng là anh gọi cho em, anh chủ động kể về công việc, chủ động quan tâm em, chủ động nói yêu em.”

“Chúng ta quen nhau nửa năm, còn chưa từng... lên giường. Có lúc anh nghi ngờ em... lãnh cảm! Nói ra xấu hổ đến mức anh không dám kể với ai!”

Cô chết sững tại chỗ. Đôi mắt vốn căng tràn giờ đã không thể ngăn được nước mắt tuôn ra.

Ngực nhói đau từng đợt.

Vương Lộc tiếp tục gằn từng chữ: 

“Em căn bản không yêu anh. Em thậm chí không biết cách yêu người khác. Em không biết thể hiện tình cảm. Em... em hoàn toàn... lãnh đạm và ích kỷ!”

Toàn thân Thẩm Nghi lạnh toát, tim run rẩy như muốn vỡ ra.

“Vương Lộc...” cô hít sâu, giọng run lên “Ý anh là... anh ngoại tình là lỗi của tôi?”

Anh ta sững lại.

“Thẩm Nghi...”

Dường như lúc đó anh mới nhận ra mình vừa buột miệng nói những lời tổn thương, lập tức hối hận. Giọng mềm đi, nhào tới định ôm cô xin lỗi.

Cái ôm bị cô gạt ra.

“Vương Lộc...” cô nhắm mắt, giọng trầm lại, giọt lệ cuối cùng lặng lẽ rơi xuống:

 “Chúng ta... kết thúc rồi.”

Chương 63: Cũng Chỉ Đến Thế Thôi

Ở lan can tầng bốn, có một bóng dáng cao gầy đứng đó, từ trên cao nhìn xuống.

Chu Tùng Cẩn lạnh lùng quan sát màn kịch bắt gian đang diễn ra dưới lầu, trên gương mặt điềm đạm của anh hiện lên chút châm biếm nhẹ nhàng.

Người thân duy nhất, mặt trời bên cạnh cô ấy...?

Anh chợt nhớ đến buổi tối ở hiệu sách trên đảo Thanh Lãng, những lời cô từng nói với anh, ánh mắt anh dần cụp xuống, lạnh nhạt.

Ngón tay thon dài lơ đãng xoay chiếc khuy áo nơi cổ tay, hàng mi đen dày rủ xuống, che giấu đi sự giễu cợt trong mắt.

Rất nhanh, sự hứng thú và giễu cợt đó cũng tan biến, thay vào đó là vẻ điềm tĩnh và lạnh nhạt như thường ngày, không để lộ chút cảm xúc nào.

Đứng từ xa nên anh không nghe được lời họ nói, nhưng cũng chẳng ngoài dự đoán.

Thẩm Nghi đánh người đàn ông kia một bạt tai, rồi bỏ đi sau vài câu ngắn ngủi.

Dưới lầu, Lộ Tiểu Thần đi đến, giữ lấy Vương Lộc đang định đuổi theo, cả hai lại giằng co lần nữa.

Chu Tùng Cẩn lạnh lùng dời ánh mắt, xoay người bước đi, ấn thang máy xuống lầu.

Anh đi vòng quanh tòa nhà bệnh viện không nhanh không chậm, cuối cùng tìm thấy Thẩm Nghi đang ngồi xổm ở góc khuất phía sau toà nhà, gió lạnh thổi qua, cô ngồi đó ngẩn người, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.

Cô không khóc thành tiếng, chỉ im lặng nhìn vào khoảng không, những giọt nước mắt to tròn không ngừng rơi xuống từ đôi mắt sưng đỏ.

Chu Tùng Cẩn vốn tâm trạng rất tốt, nhưng khi thấy cô như vậy thì sắc mặt anh dần trở nên âm trầm, ánh mắt cũng sững lại.

Thật sự đau lòng đến thế sao? Thật sự... thích hắn đến vậy sao?

Thẩm Nghi nhận ra có người đến gần, lập tức quay đầu đi, nhanh chóng và mạnh tay lau nước mắt trên mặt.

"Sao vậy?" Giọng anh bình thản vang lên, như đang hỏi một điều đã rõ.

Thẩm Nghi khẽ lắc đầu.

Không khí xung quanh rơi vào im lặng, chỉ còn tiếng gió lạnh và tiếng gọi tên bệnh nhân từ loa phát thanh trên tầng vọng xuống.

Không biết đã bao lâu, cổ tay cô bỗng bị siết chặt, thân thể bị kéo mạnh đứng dậy.

"Anh làm gì vậy?" Giọng cô khàn đi, cố gắng rút tay ra khỏi tay anh, nhưng lại bị anh nắm chặt hơn.

Chu Tùng Cẩn không nói lời nào, chỉ kéo cô đi thẳng về phía bãi đỗ xe.

Bước chân Thẩm Nghi rối loạn, bị anh kéo lê đến chiếc xe màu đen, anh mở cửa, nhét cô vào ghế phụ.

Không khí ấm áp cùng mùi gỗ thơm trong xe nhanh chóng bao lấy cô, Thẩm Nghi dựa lưng vào ghế, nghiêng đầu sang một bên, cố giấu đôi mắt đã khóc sưng.

Chu Tùng Cẩn tiện tay ném gói vitamin vào ngăn chứa đồ cạnh ghế, sau đó khởi động xe.

Xe vừa chạy được một đoạn, Thẩm Nghi – từ nãy đến giờ chỉ quay lưng về phía anh – bỗng nhẹ giọng hỏi:

"Anh cố tình đúng không?"

Chu Tùng Cẩn bình thản xoay vô lăng, không đáp.

"Cố tình đưa tôi đến bệnh viện, cố tình để tôi bắt gặp bọn họ..."

Anh không phủ nhận, im lặng giây lát rồi dứt khoát hỏi lại: "Em định trách anh, hay định cảm ơn anh?"

"Cả hai đều không." Giọng Thẩm Nghi khô khốc, ánh mắt vô hồn nhìn ra phong cảnh ngoài cửa sổ.

"Tôi chỉ muốn về nhà."

Bạn trai ngoại tình, bị anh phát hiện trước. Rồi lại bị anh cố ý đưa đến bệnh viện để sắp đặt một cuộc "tình cờ gặp gỡ", trực tiếp bắt gian.

Y hệt lần trước, khi cô từ công ty ra, cầm một chiếc ô rách bị gió thổi lật tung, chật vật đi dưới mưa thì gặp anh.

Cùng là những tình huống khó xử, lần sau lại càng tệ hại hơn lần trước.

Chu Tùng Cẩn luôn xuất hiện đúng lúc – hoặc có thể nói là cố tình – trong những cảnh ngộ đó.

Dù anh là đang xem kịch với tâm trạng ra sao, có thầm giễu cợt hay khinh thường, hay là vì phép lịch sự mà thể hiện chút lòng tốt, thương hại, thì Thẩm Nghi vẫn cảm thấy xấu hổ.

Cô có thể mất mặt trước bất cứ ai, nhưng tuyệt đối không thể mất mặt, không thể chật vật hay luống cuống trước mặt Chu Tùng Cẩn!

Vì như thế sẽ khiến cô thực sự trở thành kiểu người mà anh từng nói—rẻ rúng!

Nghèo nàn, khốn khổ, đầy rẫy cảm giác bất lực trước khoảng cách giai cấp—thứ "rẻ rúng" đến đáng thương!

(Bạn Quýt: Thương Tiểu Nghi và cũng muốn cho CTC cái vả. CTC cáo già lắm chị em ơi! Đừng tha cho ổng!!! Mọi người yên tâm, sắp đến màn ngược nam rùi.)

Chương 64: Em không yêu anh, nhưng cũng chưa từng phản bội

Không biết từ khi nào, Thẩm Nghi đã rời khỏi xe của Chu Tùng Cẩn.

Suốt quãng đường về nhà, cô cứ ngơ ngẩn như người mất hồn. Về tới nơi, cô ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, không nói một lời.

Điện thoại của Vương Lộc liên tục gọi tới, cô dứt khoát tắt máy.

Cô rất biết ơn Vương Lộc, lòng biết ơn ấy không thể gói gọn trong đôi ba câu đơn giản.

Cô nhớ lại những tháng cuối đời của ba mình, anh đã không quản vất vả chăm sóc bên giường bệnh, cố gắng hết sức để làm ông vui vẻ.

Thời điểm ấy, ba cô gần như chẳng bao giờ cười. Chỉ khi gặp anh, ông mới có thể giãn ra nét mặt đôi chút.

Anh đã mang đến cho ba cô một niềm hy vọng, khiến ông cảm thấy rằng dù có rời đi, vẫn sẽ có người thay ông yêu thương và chăm sóc con gái mình.

Lòng biết ơn của cô không nằm ở việc anh đã nắm lấy tay ba cô lúc lâm chung, hứa sẽ chăm sóc cô thật tốt.

Mà là vì anh đã để ba cô có thể mỉm cười ra đi.

Dù anh có làm ra chuyện như vậy, cô vẫn không thể oán hận anh nổi.

Ngoài lòng biết ơn ấy, có lẽ còn vì một lý do khác... chính là — cô thực sự chưa từng yêu anh đến thế.

Sau nửa năm bối rối và mông lung, cuối cùng cô cũng xác nhận: thậm chí cô chưa từng yêu anh.

Những lời tổn thương anh thốt ra trong cơn tức giận ở bệnh viện, hóa ra cũng không hoàn toàn sai sự thật.

Sau một hồi ngơ ngẩn, cuối cùng cô cũng mở máy, và đúng lúc nhận được cuộc gọi tiếp theo của anh.

Cô nói: “Vương Lộc, chúng ta nói chuyện một chút đi.”

Hai người ngồi lặng trên ghế dài bên hồ trong khu chung cư nhà cô.

Tóc Vương Lộc rối như tổ chim, vài sợi dựng ngược, đọng lại những giọt sương li ti trong làn sương mù buổi sớm giữa mùa đông.

Anh chỉ mặc một chiếc áo thu, khoác bên ngoài là chiếc áo lông vũ màu cam. Tất bật rời đi, anh chọn đại một đôi tất ngắn, mùa đông mà vẫn để lộ mắt cá chân, không rõ có cảm thấy lạnh hay không.

Ngày thường anh xuề xòa như vậy, Thẩm Nghi vẫn luôn cảm nhận được sức sống tuổi trẻ từ anh.

Nhưng hôm nay, cả tinh thần lẫn dáng vẻ anh đều rệu rã u sầu, ngồi rũ rượi bên cạnh cô.

Có lẽ vì biết chuyện đã đến bước không thể vãn hồi, anh không van xin, không giải thích, chỉ im lặng.

Như thể đã buông bỏ mọi giãy giụa, chấp nhận chờ đợi một phán quyết cuối cùng.

“Bên phía ba mẹ anh, anh tự đi nói rõ với họ.” Thẩm Nghi nói.

Vương Lộc cúi đầu nhìn vào đám cỏ dại dưới chân, đáp một tiếng “ừ”.

“Còn về đứa con của anh và Lộ Tiểu Thần...”

“Anh sẽ bắt cô ta phá bỏ.” Giọng anh bất ngờ trở nên kích động, bất ngờ siết chặt tay cô: “Thẩm Nghi... Chúng ta thực sự không còn cơ hội nào sao?”

“Có phá hay không, cũng chẳng liên quan gì đến em.” Thẩm Nghi rút tay về, đứng dậy.

Cô bình thản nhìn ra mặt hồ: “Vương Lộc, anh là người trưởng thành rồi. Anh phải chịu trách nhiệm với hành vi của mình.”

Phía sau cô im ắng hồi lâu, không một tiếng động.

Mặt hồ vang lên tiếng vịt lội nước, làn hơi sương dập dềnh lan tỏa.

“Anh vẫn có thể đến gặp em chứ?”

“Sau khi hợp đồng thuê nhà của em hết hạn, em sẽ tìm nơi khác.” Ý cô đã quá rõ ràng.

Vương Lộc đứng dậy khỏi ghế, nhìn bóng lưng cô hỏi: “Cho anh hỏi lần cuối, Thẩm Nghi... Em thật sự... chưa từng thích anh sao?”

Thân thể Thẩm Nghi khẽ run lên, đôi mắt trầm lặng hướng về mặt nước yên ả, thấp giọng đáp: “Chưa từng.”

Ánh mắt Vương Lộc đỏ hoe, khẽ cười lạnh, quay mặt đi: 

“Em đúng là vô tình bạc nghĩa, không xứng đáng được yêu.”

Đôi mắt Thẩm Nghi hơi trầm xuống, sững lại tại chỗ.

Cô xoay người nhìn anh, bình thản nói: “Em không yêu anh, nhưng cũng chưa từng phản bội anh.”

Cả người Vương Lộc cứng đờ, không nói được lời nào.

Rất lâu sau, anh nghẹn ngào để lại một câu “tạm biệt”, rồi quay lưng rời đi.

Mặt trời mùa đông xuyên qua tầng mây dày, chiếu xuống mặt hồ, trải ra ánh sáng vàng rực rỡ.

Trong khu, tiếng trẻ con chơi đùa mỗi lúc một gần.

Thẩm Nghi quay đầu nhìn bóng dáng Vương Lộc khuất dần nơi góc phố.

Bên tai vang lên tiếng pháo nổ tí tách của bọn trẻ, âm thanh pháo nhỏ ngày một rõ, khiến không khí năm mới thêm rộn ràng.

Cô nhìn bọn trẻ chạy qua bên cạnh mình, nhìn những dây đèn lồng giăng khắp khu, khẽ thở dài một hơi.

Lại sắp đến Tết rồi.


  • Share:

You Might Also Like

0 comments