Cung Dau 065 066 067

By Quyt Nho - tháng 12 31, 2025
Views

Chương 65: Đừng Định Kiến Với Các Cô Gái Bình Dân

Trong một phòng gym cao cấp, Lâm Thiên Tiêu mồ hôi nhễ nhại bước xuống máy chạy bộ, kéo một chiếc khăn lông vắt lên cổ.

"Không chạy nữa, không chạy nữa, mệt chết đi được."

Vừa lau mồ hôi, anh ta vừa lê bước đến bên cạnh máy chạy của Chu Tùng Cẩn, dựa tay lên thiết bị, thở hổn hển nói: "Nghỉ tí đi!"

Phía sau, Cố Hoài đang ngồi trên ghế, trêu chọc: "Cậu mới chạy được mấy phút mà đã than mệt rồi sao, Tiêu Đầu To?"

"Anh đây ghét vận động nhất." Lâm Thiên Tiêu bực bội ném chiếc khăn vừa lau xong về phía Cố Hoài: "Cậu mà rủ đi uống rượu, tán gái thì tôi sẵn sàng, chứ bắt đến đây tập thể dục đúng là cực hình."

Đang nói dở, Chu Tùng Cẩn đã bấm dừng máy, bước xuống.

Chiếc áo polo thể thao màu xanh đậm dính sát vào người vì mồ hôi, cổ áo ướt đẫm ôm lấy đường xương quai xanh hoàn hảo. Khi anh bước chậm về phía họ, mái tóc ngắn ẩm ướt xõa lòa xòa trước trán, trông có phần tùy ý, phảng phất sức sống trẻ trung hiếm thấy ở anh.

"Trông tâm trạng cậu rất tốt đấy, Chu tổng. Có chuyện gì vui à?" Cố Hoài nửa đùa nửa thật hỏi.

Chu Tùng Cẩn cầm khăn lau cổ, thản nhiên đáp: "Không có."

Không có? Thôi được.

Cố Hoài không truy hỏi thêm, chỉ gật đầu rồi ra hiệu về phía bên ngoài: "Đi đánh bóng không?"

Vừa nghe đến đó, Lâm Thiên Tiêu đã nhăn nhó: "Đánh gì mà đánh? Giờ này rồi còn đánh bóng?"

"Bowling." Cố Hoài làm động tác ném bóng, quay sang hỏi Chu Tùng Cẩn.

Chu Tùng Cẩn hơi nheo mắt rồi gật đầu: "Đi."

Lâm Thiên Tiêu nhìn anh như nhìn người ngoài hành tinh — vừa tan làm đã lao đến phòng gym tập thể dục, chạy máy bao lâu rồi mà mặt không hề đổi sắc, hơi thở vẫn đều đặn. Người này đúng là thể lực vô tận.

"Cậu đi không, Tiêu Đầu To?" Cố Hoài hỏi.

"Tôi... tất nhiên đi cùng mấy người rồi."

"Đi theo bọn tôi làm gì?" Chu Tùng Cẩn liếc qua.

Ba người vừa đi vừa trò chuyện.

Lâm Thiên Tiêu cười mờ ám: "Lần trước chẳng nói sẽ giới thiệu đối tượng cho cậu sao? Tôi lọc ra mấy cô, gia cảnh ổn, đều du học nước ngoài về, lại còn rất xinh đẹp."

"Có muốn gặp thử không?"

"Cuối năm bận." Chu Tùng Cẩn trả lời ngắn gọn.

Lâm Thiên Tiêu đi bên cạnh, lườm một cái: "Lúc nào cậu chả bận? Bận mãi rồi mấy cô gái tốt người ta đi lấy chồng hết."

"Ê! Lâm Thiên Tiêu!" Cố Hoài bật cười: "Đợt này mấy cô lấy chồng thì đợt sau lại có mấy cô trẻ hơn chờ đấy thôi!"

Lâm Thiên Tiêu ngẩng đầu: "Tôi chọn là những cô gái đàng hoàng để cưới, không phải dạng một đêm thay một người như mấy cô Cố Hoài từng hẹn hò."

"Đừng vu oan cho tôi!" Cố Hoài nhún vai cười: "Một đêm một người gì chứ? Cậu nghĩ tôi là ai vậy?"

"Thôi đi, Cố Hoài, tôi với cậu cùng một giuộc, ai nói ai chứ."

Họ vào sân bowling. Lâm Thiên Tiêu liếc Chu Tùng Cẩn, rồi lại lắc đầu: "Tôi chỉ là lo cho Chu tổng thôi. Cậu ấy bao lâu rồi chưa yêu ai?"

Anh ta thúc cùi chỏ vào người bên cạnh: "Chu tổng, cậu còn nhớ lần cuối cùng hôn con gái là khi nào không?"

Ánh mắt sâu thẳm của Chu Tùng Cẩn hiện lên tia ký ức mơ hồ — nụ hôn cháy bỏng đêm đó như ùa về.

Ngọt ngào, mềm mại, có chút bối rối và kháng cự... cảm giác ấy vẫn còn rõ rệt.

Anh không đáp, lặng lẽ nhận lấy quả bóng bowling từ nhân viên và bình tĩnh nói: "Chơi bóng đi."

"Thật ra" Cố Hoài cười, cũng nhận một quả bóng, "Dù không vội cưới, cậu cũng nên có bạn gái để cuộc sống bớt nhàm chán chứ."

Lâm Thiên Tiêu nghe vậy vội chen vào: "Tôi giới thiệu mấy cô rất ổn mà."

"Của cậu toàn mấy cô gia đình quyền thế... kéo theo đống rắc rối. Không vui." Cố Hoài lắc đầu.

"Rắc rối? Cậu nghĩ mấy cô gái nghèo không rắc rối chắc? Một khi bám dính lấy cậu thì gỡ mãi không ra. Mới yêu đã kéo theo cả họ hàng đòi chia chác, nhỡ may để họ có thai thì..."

Thấy Cố Hoài lơ đễnh, Lâm Thiên Tiêu cắt ngang, khinh bỉ nhìn anh: 

"Tôi biết gu của cậu rồi, cậu cứ thích mấy cô kiểu nghèo rớt như Thẩm Nghi thôi. Nào là gánh nợ cho bố nên phải vào showbiz, nào là kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ rồi phải vào quán bar làm việc ca đêm..."

Anh ta còn bắt chước giọng điệu thảm thương của những cô gái Cố Hoài từng hẹn hò, làm trò cười.

Ầm! — tiếng bóng nặng nề lăn qua đường, đổ hết mười ki.

Chu Tùng Cẩn thẳng người, quay đầu lạnh lùng.

Cố Hoài nhanh chóng liếc mắt, rồi nhướng mày nói với Lâm Thiên Tiêu: "Cậu đừng định kiến với con gái bình dân."

"M* nó, sao lúc nào cậu cũng bênh vực con nhỏ đó vậy?"

"Cậu nhắc đến cô ấy trước đấy chứ. Tiêu Đầu To, tôi luôn thắc mắc, Thẩm Nghi làm gì cậu mà khiến cậu ghét dữ vậy?"

Cô ấy đã khiến anh bẽ mặt trước bao người, bắt anh đi nhặt túi trong thùng rác để tặng người khác! Chỉ nghĩ đến đó thôi là Lâm Thiên Tiêu đỏ cả mặt vì tức.

"Hay hỏi Tùng Cẩn đi, xem cậu ấy nghĩ gì về cô ta." Anh ta tức tối lôi Chu Tùng Cẩn vào phe mình.

"Tùng Cẩn chắc chắn đồng ý với tôi." Cố Hoài vẫn cười mỉm.

Cả hai quay sang nhìn Chu Tùng Cẩn đang chuẩn bị ném bóng lần nữa.

"Không chơi thì ra quán nhậu đi." Chu Tùng Cẩn lạnh nhạt, ném mạnh quả bóng.

Thế là hai người kia im lặng, ngừng bàn về Thẩm Nghi.

Lâm Thiên Tiêu vẫn chưa từ bỏ, lôi điện thoại ra đưa ảnh mấy cô gái mình chọn cho Chu Tùng Cẩn: "Tùng Cẩn, xem thử, có ai hợp gu không?"

Chu Tùng Cẩn nhìn thoáng qua, thờ ơ hỏi: "Cậu ăn hoa hồng từ trung tâm môi giới à?"

Cố Hoài ngồi bên cạnh cười phì.

"Cậu ta lo cậu dính dáng đến Thẩm tiểu thư nên sốt ruột đấy." Cố Hoài cười, khéo léo đưa câu chuyện quay lại Thẩm Nghi.

Chu Tùng Cẩn liếc sang Lâm Thiên Tiêu đầy ẩn ý.

Lâm Thiên Tiêu bị nói trúng tim đen, trợn mắt với Cố Hoài: 

"Cậu đưa cô ta về nhà ngủ qua đêm rồi đúng không?"

Chu Tùng Cẩn hơi khựng lại, không phủ nhận, quay sang nhìn Cố Hoài đầy nghi vấn.

Cố Hoài giơ tay làm vẻ vô tội: 

"Tôi không cố tình nhiều chuyện đâu, lỡ miệng thôi."

"Không có chuyện gì chứ?" Lâm Thiên Tiêu hỏi.

"Thì có gì để xảy ra?" Chu Tùng Cẩn bình thản đáp trả.

Thấy anh nghiêm túc thế, chắc chắn là không có gì rồi.

Lâm Thiên Tiêu thở phào, ngồi phịch xuống ghế: 

"Cậu đúng là cái gì cũng nhặt về được."

"Cô ấy say rượu."

"Say thì liên quan gì cậu? May mà không xảy ra chuyện, chứ lỡ bị cô ta bám lấy..."

"Tôi nghĩ cô ấy không phải kiểu người như vậy." Cố Hoài xen vào.

Lâm Thiên Tiêu hừ nhẹ: "Lòng người khó đoán."

Cố Hoài chỉ tay vào mắt mình, cười: 

"Tôi nhìn người thì không bằng Tùng Cẩn trong kinh doanh, nhưng nhìn phụ nữ thì tôi khá ổn. Cô Thẩm kia rõ ràng là người có lòng tự trọng, không phải kiểu toan tính đâu."

"Hừ, nghèo mà chảnh thôi." Lâm Thiên Tiêu lầm bầm.

Cố Hoài quay đầu nhìn Chu Tùng Cẩn. Anh vẫn giữ tư thế ném bóng, ổn định và chuẩn xác, như chẳng mảy may quan tâm tới cuộc đối thoại.

Một cú ném mạnh mẽ, quả bóng vẽ thành một đường cong hoàn hảo trong không trung.


Chương 66: Có một người họ Chu, tự xưng là bạn cô

Sáng sớm, Giang Tử Dương ôm laptop, hít sâu một hơi, gõ cửa văn phòng của Chu Tùng Cẩn.

Sắp đến kỳ nghỉ Tết, anh ta liệt kê bảng tiến độ công việc hiện tại và kế hoạch tiếp theo của mình để báo cáo với Chu Tùng Cẩn.

“Chu tổng, bên tôi sắp xếp công việc đến đây là xong rồi. Nếu không có chỉ thị gì thêm thì mai tôi… bắt đầu nghỉ Tết.”

“Ừm.” Chu Tùng Cẩn vẫn chăm chú nhìn màn hình máy tính, im lặng một lúc rồi bất ngờ hỏi vu vơ: “Dự án quy hoạch thương hiệu Bán Trản sao rồi?”

Bán Trản? — Giang Tử Dương ngẫm nghĩ rồi đáp: “Hôm qua David bảo với tôi, phương án đã cơ bản được chốt rồi, sau Tết sẽ lần lượt triển khai.”

Nói xong, anh ta len lén liếc sang vị sếp đang ngồi trên ghế, thấy người kia không có phản ứng gì, bỗng chốc như bừng tỉnh, nhận ra anh thật ra đang hỏi điều gì.

Anh ta lập tức bổ sung: “Nhưng tôi có nghe David nói, người bên đối tác Lâm Tâm… cô Thẩm đó hình như mấy hôm trước đã xin nghỉ rồi, giờ đang là một người khác tiếp nhận công việc.”

Ánh mắt sâu thẳm của Chu Tùng Cẩn khẽ động, một lát sau mới hơi ngước mắt, gật đầu với anh ta: “Không có gì, cậu ra ngoài đi. Nghỉ lễ vui vẻ.”

“Vâng! Chu tổng cũng vậy, đón Tết vui vẻ.” Giang Tử Dương vừa nói vừa hơi khom người, rồi rời khỏi văn phòng.

Cửa khép lại, Chu Tùng Cẩn lặng lẽ nhìn màn hình máy tính, thất thần một lúc.

Một lát sau, anh cầm điện thoại lên, mở khung chat với Thẩm Nghi.

Gõ vài chữ rồi lại xóa, cân nhắc hồi lâu, cuối cùng gửi đi một dòng ngắn: 

"Tối nay em có rảnh không? Anh mời em ăn cơm."

Đối phương không trả lời.

Cả buổi sáng, liên tục có vài nhóm người vào báo cáo công việc với anh.

Đến trưa, trợ lý Giang đặt bữa trưa cho anh.

Sau bữa trưa, lại họp thêm hai cuộc.

Trong suốt các cuộc họp, không ít người tham gia nhận ra hôm nay ông chủ dường như… khoan dung lạ thường.

Tuy sắc mặt không tốt, nhưng các nội dung cuộc họp đều diễn ra nhanh chóng, anh không bắt bẻ chi tiết, cũng không đưa ra yêu cầu khắt khe nào.

Tựa như tâm trí anh không đặt vào cuộc họp, cách một lúc lại nhìn điện thoại.

Cả một ngày sắp trôi qua, cô ấy vẫn không trả lời.

Chu Tùng Cẩn dõi mắt ra khung cửa sổ, nhìn bầu trời dần tối sầm lại, trầm mặc suy nghĩ, cuối cùng tắt máy tính, cầm chìa khóa xe rời khỏi phòng họp, xuống bãi đậu xe.

Thẩm Nghi đang ngủ mê man thì bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

Một giọng nữ trẻ vang lên, giọng phổ thông lưu loát, thái độ bình thản thường thấy khi làm việc: “Xin chào, xin hỏi có phải cô Thẩm Nghi không ạ?”

“Vâng, tôi đây. Xin hỏi cô là…”

“Chúng tôi gọi từ Trung tâm dịch vụ Bất động sản Kính Dương Gia Viên. Vừa rồi chúng tôi nhận được phản ánh từ bảo vệ khu dân cư, nói rằng có một người đàn ông họ Chu, tự xưng là bạn cô, bảo liên lạc mãi không được với cô, lo cô gặp chuyện, lại không rõ cô ở tòa nào nên mới tìm đến chúng tôi.”

“Họ Chu?”

“Chúng tôi đã tra thông tin của cô từ hệ thống và gọi điện để xác nhận. Xin hỏi, anh Chu Tùng Cẩn là bạn của cô đúng không?”

Nghe đến cái tên này, ánh mắt Thẩm Nghi hơi khựng lại, chậm nửa nhịp mới gật đầu: “Cũng… coi như là vậy.”

“Và xác nhận lại, cô là người thuê căn hộ số 1203, đơn nguyên 3, tòa 11 đúng không?”

“Đúng.”

“Vâng, chúng tôi đã rõ.”

Thẩm Nghi còn định nói thêm gì đó, nhưng đầu dây bên kia đã dứt khoát cúp máy.

Cô sững người nhìn giao diện cuộc gọi vừa bị ngắt, lúc này mới phát hiện có hai cuộc gọi nhỡ và một tin nhắn chưa đọc.

Là do Chu Tùng Cẩn gửi đến.

Cô tắt màn hình điện thoại, chau mày ngồi ngây ra trên giường.

Cửa nhanh chóng vang lên tiếng gõ.

Không mạnh không nhẹ, không vội không chậm. Ba tiếng gõ ngắn, ngừng một chút, rồi lại ba tiếng nữa.

Thẩm Nghi vẫn còn choáng váng, đầu nặng trĩu, hơi đau âm ỉ.

Cô lê dép bước xuống giường, cũng chẳng buồn hỏi ai ở ngoài, cứ thế mở cửa.

Chương 67: Tự tiện xông vào nhà người khác là rất bất lịch sự

Chu Tùng Cẩn đứng thẳng người trước cửa.

Khi bất ngờ nhìn thấy Thẩm Nghi, thấy cô không có chuyện gì, sự lo lắng ẩn dưới vẻ mặt lạnh lùng của anh mới dần dịu đi. Đôi mắt màu nhạt khẽ lướt qua người cô từ đầu đến chân.

Cô mặc một bộ đồ ngủ màu trắng có viền hoa sen, chân đi đôi dép bông hình mỏ vịt màu hồng trắng, mái tóc đen dài hơi rối xõa trên vai, hai má ửng hồng, ánh mắt mơ màng.

Hình ảnh này khác hẳn với dáng vẻ lạnh nhạt thường ngày mà cô thể hiện ra bên ngoài.

Chu Tùng Cẩn rời mắt khỏi đôi dép đáng yêu kia, nhìn lại gương mặt cô, lên tiếng hỏi: “Ở nhà ngủ à?”

Thẩm Nghi chợt nhớ ra tin nhắn anh đã gửi lúc nãy mà cô lỡ bỏ qua… hình như anh hẹn cô đi ăn tối.

Cô cụp mắt, khẽ lắc đầu, giọng hơi mệt mỏi: “Xin lỗi, tối nay tôi không muốn ra ngoài.”

Cô định tiện tay đóng cửa thì bị bàn tay lớn của Chu Tùng Cẩn nhẹ nhàng chặn lại.

“Có tiện vào trong nói chuyện một chút không?”

Khí chất chín chắn của người đàn ông trưởng thành hoàn toàn khác với Vương Lộc, áp lực trực diện khiến Thẩm Nghi phải lùi lại vài bước. Động tác này trong mắt Chu Tùng Cẩn lại như một sự ngầm cho phép anh vào.

Bất đắc dĩ, cô nhìn anh bước thẳng vào nhà rồi tiện tay đóng cửa lại phía sau.

“Chu Tổng!” Thẩm Nghi siết chặt vạt áo ngủ, nhìn người đàn ông không mời mà vào, giọng có phần nghiêm túc: 

“Tự tiện xông vào nhà người khác là rất bất lịch sự.”

Chu Tùng Cẩn thì lại ung dung như không, ánh mắt lướt qua một vòng đánh giá căn phòng, vẻ mặt thản nhiên như thể đây là lãnh địa quen thuộc của anh.

Phòng không lớn, nhưng được dọn dẹp gọn gàng sạch sẽ.

Trên tường dán giấy màu vàng nhạt, bàn ghế sofa đều được phủ khăn ren trắng một cách tỉ mỉ.

Căn hộ chỉ có một phòng, không có phòng khách, giường ngủ kê ngay cạnh cửa sổ, lộ rõ hoàn toàn trong tầm mắt.

Ánh mắt Chu Tùng Cẩn lướt qua chiếc giường đôi, vẻ mặt hơi ngạc nhiên.

Trước khi bước vào, anh không nghĩ nơi cô sống lại nhỏ đến vậy, phòng không có cả phòng khách riêng, vào cửa là đến ngay phòng ngủ.

Thẩm Nghi nhận ra ánh mắt anh dừng lại trên chiếc giường, lập tức thấy như không gian riêng tư nhất của mình bị xâm phạm, hai má càng đỏ bừng, trong lòng đầy xấu hổ và giận dữ.

“Anh rốt cuộc muốn gì?” Cô hỏi, giọng lạnh và gấp.

Chu Tùng Cẩn không bình luận gì về căn phòng, ánh mắt dừng lại trên bàn, tìm kiếm quanh một lượt nhưng không thấy chai rượu nào, lại nhìn về phía cô.

“Không uống rượu à?” Một câu hỏi chẳng ăn nhập gì.

“Tại sao tôi phải uống rượu?”

Chu Tùng Cẩn: “……”

Anh quan sát kỹ nét mặt cô, đôi mắt không có dấu hiệu nào của việc khóc nhiều ngày liền.

“Bình thường mấy cô gái sau khi thất tình sẽ khóc vài ngày, say khướt vài đêm, hoặc làm điều gì đó cực đoan hơn...”

Ánh mắt anh trầm xuống, nhớ đến Đào Tân Tân: “Tìm đến cái chết.”

“Anh tưởng em cũng vậy... sẽ làm ra chuyện gì đó.”

Thẩm Nghi liếc nhìn anh, có vẻ đã hiểu ra lý do anh đến.

Anh sợ cô vì thất tình mà uống rượu, say khướt, hoặc thậm chí... tự tử, rồi nằm bất tỉnh trong nhà không ai phát hiện?

Một góc trong lòng cô chợt dâng lên cảm giác ấm áp, cơn giận vì anh xông vào nhà không báo trước cũng dịu đi ít nhiều.

“Không ngờ cách em giải sầu lại là ngủ một giấc.” Chu Tùng Cẩn nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm, nhẹ giọng nói: “Em thật đặc biệt.”

Thẩm Nghi lạnh nhạt đáp: 

“Tôi không có gì đặc biệt cả, chỉ là anh chưa gặp nhiều người thôi.”

Chu Tùng Cẩn nhìn cô chăm chú, vẻ mặt có chút biến đổi nhưng không nói gì thêm.

Trong phòng không có chỗ ngồi, Thẩm Nghi cũng không định giữ anh lại lâu, cả hai đành đứng cách nhau một khoảng không xa không gần.

Ánh mắt người đối diện cứ dừng mãi trên người mình khiến Thẩm Nghi bất giác thấy khó thở. Cô không dám nhìn thẳng mà nghiêng đầu sang một bên.

Hành động cứng đầu ấy lại khiến cho đường viền hàm và chiếc cổ thiên nga của cô hiện lên rõ ràng trong mắt Chu Tùng Cẩn.

Dưới hàng mi rậm, ánh mắt màu hổ phách của anh trở nên nghiêm nghị, lặng lẽ ngắm nhìn những đường nét mảnh mai như đang chiêm ngưỡng một khối ngọc quý vừa được lau sạch lớp bụi.

Má cô ửng hồng, môi tái nhợt, cả người mang theo vẻ mệt mỏi mới tỉnh dậy khỏi giấc ngủ sâu.

Mái tóc dài hơi rối xõa trước ngực, cổ áo ngủ lật ra, chiếc cúc trai nhỏ bị bung một nút, lộ ra xương quai xanh trắng trẻo mềm mại.

Lồng ngực hơi phập phồng, để lộ sự hồi hộp đang cố kìm nén.

Ánh mắt anh lướt qua bờ vai tròn trịa, cánh tay mảnh khảnh yếu ớt, rồi dừng lại ở cổ tay trắng mịn lộ ra dưới tay áo.

Chiếc vòng tay sao xanh màu ngọc lục bảo! Thứ duy nhất khiến anh thấy khó chịu trong bầu không khí quyến rũ này.

Cô vẫn đeo nó.


  • Share:

You Might Also Like

0 comments