Chương 59: Chu Tổng... vậy mà lại đang yêu?
Thang máy chạy thẳng lên tầng 26 — tầng cao nhất.
Thẩm Nghi cúi đầu bước ra khỏi thang máy cùng anh.
May mắn là tầng 26 là tầng dành riêng cho tổng giám đốc, gần như không có bóng dáng nhân viên khác.
Cô bước đi vững vàng, lướt mắt quan sát một lượt.
Đêm Giáng Sinh hôm đó, xung quanh gần như đều tắt đèn. Cô còn tưởng có phương án khẩn cấp cần chỉnh sửa nên không có tâm trí hay cơ hội để để ý đến bố cục tầng này.
Hôm nay ngó qua mới phát hiện tầng này được thiết kế rất có thẩm mỹ.
Tông màu xám bạc và trắng tạo nên phong cách tối giản, đậm chất thương nghiệp. Ngay khi ra khỏi thang máy là khu vực tiếp khách rộng rãi và thoải mái.
Sàn đá cẩm thạch màu xám đậm, trải thảm trắng nhạt. Trên đó đặt đều đặn vài bộ sofa da đơn giản nhưng dễ chịu.
Chu Tùng Cẩn bước đi chậm rãi nhưng sải chân dài, Thẩm Nghi theo sát phía sau, đi ngang qua vài phòng họp được thiết kế cùng phong cách, và một văn phòng trợ lý tổng giám đốc — hẳn là nơi làm việc của Trợ lý Giang.
Cuối cùng, họ bước vào văn phòng của Chu Tùng Cẩn.
Cô vẫn còn chút ấn tượng với bố cục nơi này.
Giáng Sinh tháng trước bị "lừa" đến đây, ngồi trên ghế tổng giám đốc làm thêm hơn hai tiếng khiến cô tời giờ vẫn ghi nhớ.
Chu Tùng Cẩn vừa ngồi xuống, liền có tiếng gõ cửa vang lên trong văn phòng.
Hai người đàn ông có vẻ là lãnh đạo trung cao cấp của công ty đứng ngoài cửa, sau khi được cho phép, nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.
"Mời ngài Chu, cuộc họp bắt đầu rồi." Một người nhắc nhở cẩn trọng.
"Ừ." Chu Tùng Cẩn khẽ đáp.
Một người lớn tuổi hơn bước vào, vẻ mặt vội vã và hơi căng thẳng, dường như không chú ý đến Thẩm Nghi đang ngồi trên sofa.
Anh ta đưa vài tài liệu bằng hai tay cho Chu Tùng Cẩn đang ngồi, ấp úng nói: "Dự án này khi vận hành thực tế gặp chút trục trặc, chi tiết đều ghi trong tài liệu này."
Chu Tùng Cẩn lật vài trang, mắt không ngước lên, lạnh giọng hỏi: "Vấn đề xoay vòng vốn?"
Người đàn ông gật đầu: "...Vâng."
"Tình hình cụ thể?" Anh tiếp tục truy vấn bình tĩnh.
"Tình hình cụ thể là... là... lúc đầu bọn tôi quá lạc quan với ngân sách R&D, dẫn đến phần lớn vốn đổ vào khâu nghiên cứu, về sau... về sau..." Người kia căng thẳng đến mức trình bày lắp bắp.
Chu Tùng Cẩn lập tức gập tài liệu lại “bụp” một tiếng, ném xuống bàn, ngước mắt lên nhìn anh ta chằm chằm: "Anh là người phụ trách chính dự án mà đến một vấn đề cốt lõi còn không nói rõ được?"
Giọng điệu anh chậm rãi, không cao nhưng toát ra khí thế đè ép vô hình, khiến người kia toát mồ hôi lạnh, vội vàng nói: "Anh Chu... vấn đề cụ thể, trong cuộc họp... trong cuộc họp chúng tôi sẽ giải thích kỹ với anh."
Thẩm Nghi nhìn người đàn ông kia, trông khoảng hơn bốn mươi, lớn hơn Chu Tùng Cẩn ít nhất nửa thế hệ, vậy mà trước mặt anh lại không dám thở mạnh.
Cô đang âm thầm nghĩ ngợi, chợt thấy Chu Tùng Cẩn từ ghế đứng dậy, đi ra cửa, rồi quay đầu nhìn cô một cái.
"Anh xuống họp, ngoài kia ở quầy bar có nước nóng và bánh ngọt." Giọng anh không còn lạnh lùng như ban nãy.
Thẩm Nghi vừa nãy bị khí chất của anh làm cho hơi khiếp, giờ thấy anh nói chuyện với mình, không khỏi ngồi thẳng lưng, hai tay đan lại siết chặt.
Chu Tùng Cẩn hơi dừng lại rồi nói tiếp: "Còn có loại chocolate mà em thích ăn lần trước."
Thẩm Nghi khẽ gật đầu: "Cảm ơn anh."
Anh quan sát phản ứng của cô, tưởng cô lạnh, liền đưa tay ấn nhẹ bảng điều khiển điều hòa gắn trên tường cạnh cửa, âm thầm tăng nhiệt độ phòng lên vài độ.
Anh lại nhìn cô lần nữa, không biết nghĩ gì, trong mắt thoáng hiện ánh sáng dịu dàng, anh nói thêm: "Ở trong phòng chờ anh, đừng đi lung tung."
Thẩm Nghi đáp khẽ một tiếng rồi không nói thêm gì.
Mấy lời dặn dò ấy khiến người đàn ông trung niên nãy giờ mới phát hiện trên sofa bên kia còn có một cô gái đang ngồi.
Anh ta nhìn cô đầy tò mò và có chút hóng hớt, sau đó liếc nhanh sang Chu tổng trước mặt, thấy việc này quả là khó tin.
Chu tổng... vậy mà lại đang yêu?
Cô gái nhà ai vậy? Trông còn rất trẻ.
Anh ta ngó vào văn phòng thêm vài cái, còn định ngắm kỹ hơn thì bất ngờ chạm phải ánh mắt của Chu Tùng Cẩn — người vừa xoay người, đóng cửa bước ra.
Anh ta cuống quýt cúi đầu, có phần lúng túng và áy náy, cười gượng: "Chu tổng, tôi... tôi không thấy gì cả."
Chu Tùng Cẩn: "..."
"Cuộc họp ở tầng mấy?" Anh liếc nhìn người đó và các nhân viên đang đứng ngoài hành lang, rồi sải bước đi trước.
"Tầng 16, để tôi đưa anh xuống." Người đàn ông vội vàng đi theo phía sau anh.
Chương 60: Có Lẽ Chỉ Là... Góc Chụp Gây Hiểu Lầm
Bên ngoài những bông tuyết tựa như lông ngỗng vẫn không ngừng rơi.
Từ văn phòng của Chu Tùng Cẩn nhìn xuống có thể thu trọn toàn cảnh khu trung tâm thương mại mới nổi ở Cẩm Thành, còn có cả dòng sông Ngọc Băng xuyên suốt trung tâm thành phố và khu phố cổ rộng lớn bên kia bờ sông.
Đứng ở góc độ này, quả thực có thể nói là thu vào tầm mắt nửa giang sơn Cẩm Thành, nhìn xuống chỉ thấy người như kiến, xe như bọ.
Không hiểu sao, Thẩm Nghi lại nghĩ đến điều đó.
Tuyết lớn phủ lên mặt đường, tán cây và mái nhà bên dưới một lớp trắng mỏng.
Cô nhìn đồng hồ, đã gần ba giờ chiều.
Chu Tùng Cẩn nói cuộc họp sẽ kết thúc trong nửa tiếng.
Thế nhưng Thẩm Nghi đã đợi anh suốt một tiếng đồng hồ trong văn phòng nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng anh đâu.
Màn hình điện thoại bật lên thông báo một tin nhắn WeChat.
"Xin lỗi, tạm thời có thêm một cuộc họp nữa, đợi anh thêm mười phút nhé."
Thẩm Nghi khẽ thở dài, sớm biết thế đã không tin lời anh nói rằng chỉ nửa tiếng sẽ xong việc.
Cô nghĩ bụng nếu mười phút nữa anh vẫn chưa quay lại thì cô sẽ nhân cơ hội nói muốn tự về nhà.
Đang nghĩ như thế thì điện thoại lại báo có tin nhắn mới.
Thẩm Nghi cúi đầu nhìn, tim cô chợt đập mạnh.
Là Vương Lộc.
"Thẩm Nghi, anh về nước rồi, đang ở nhà em chờ em về."
…
"Phần trên là bản báo cáo tổng kết năm ngoái của chúng tôi. Về kế hoạch năm nay thì…"
Trong phòng họp rộng lớn, Chu Tùng Cẩn đang yên lặng lắng nghe phần báo cáo dự án thì liếc thấy điện thoại xuất hiện tin nhắn mới.
"Tôi có việc gấp nên về trước, đã giúp anh đóng cửa văn phòng. Cảm ơn anh đã cho đi nhờ xe hôm nay."
Anh thoáng khựng lại, định trả lời thì cùng lúc một tin nhắn khác được gửi đến.
"Chu Tổng, hôm nay Vương Lộc xin nghỉ hai ngày, đã bay chuyến sáng nay, chắc giờ đã về tới Cẩm Thành."
Ánh mắt lạnh lẽo lập tức đông cứng lại, như lưỡi dao băng giá lướt qua, ánh lên tia lạnh sắc bén trong đôi đồng tử.
Anh cúi đầu, âm thầm hít sâu một hơi, cố nén cảm xúc tức giận đang dâng lên trong ngực.
…
Khi Thẩm Nghi mở cửa bước vào, Vương Lộc đang hầm canh cho cô.
Nghe thấy tiếng cửa mở, anh lập tức lau khô tay, bước ra với nụ cười trên môi.
"Thẩm Nghi, em về rồi!"
Thẩm Nghi nhìn anh, trong lòng ngổn ngang, chẳng còn tâm trí đâu để đáp lại.
Chỉ vì một tấm ảnh, Vương Lộc lập tức xin nghỉ, bay từ Singapore về chỉ để trực tiếp giải thích với cô.
Thậm chí anh còn kéo cô ngồi xuống ghế sofa, tự tay bấm gọi video với Lộ Tiểu Thần.
Cô gái ở đầu dây bên kia cười ngọt ngào, gọi cô là "chị Thẩm Nghi" đầy thân thiết.
Lộ Tiểu Thần nói rõ ràng rằng giữa cô ấy và Vương Lộc không hề có bất cứ quan hệ mờ ám nào, những hành động trong ảnh chỉ là do hai người hợp tác lâu ngày nên đã quên mất khoảng cách giới tính, mới gây ra sự hiểu lầm, mong cô đừng suy nghĩ nhiều.
Trong video, Lộ Tiểu Thần tỏ ra thẳng thắn, còn Vương Lộc thì phối hợp với vẻ mặt chân thành và hối lỗi.
Mọi thứ dường như thật sự chỉ là một hiểu lầm khó chịu, có lẽ là do cô đã suy nghĩ quá nhiều.
Trái tim vốn đã dao động của Thẩm Nghi bắt đầu nghiêng về phía tha thứ.
Có lẽ, bức ảnh đó… thật sự chỉ là vấn đề của góc chụp.
…
Sáng sớm hôm sau, Vương Lộc đưa cô đến công ty.
"Chiều nay mấy giờ anh bay?" Thẩm Nghi xuống xe, trả lại chiếc mũ bảo hiểm cho anh. Lần này anh về quá gấp, chỉ kịp xin nghỉ hai ngày, hôm qua bay về, hôm nay lại phải quay lại Singapore.
"Một giờ chiều." Vương Lộc nhận mũ, đặt xuống, vừa chỉnh khăn choàng cho cô vừa nói.
Thẩm Nghi khẽ gật đầu, như chợt nhớ ra điều gì, liền hỏi: "Chỉ còn nửa tháng nữa là giao thừa, anh đã chắc chắn xin được mấy ngày nghỉ chưa? Em còn phải nói với bác gái thời gian hai đứa mình về quê."
Năm ngoái Thẩm Nghi ăn Tết một mình, năm nay sau khi chính thức hẹn hò với Vương Lộc, anh đã nhiều lần khuyên cô về nhà anh ăn Tết cùng.
Sau khi ba cô mất, bố mẹ Vương Lộc đã đến dự tang lễ. Cũng chính dịp đó, cô đã gặp bố mẹ anh.
Theo lời Vương Lộc kể, bố mẹ anh rất quý cô.
Thực tế hình như cũng đúng như vậy.
Từ sau khi họ xác lập quan hệ, bác gái nhà họ Vương thường xuyên nhắn WeChat hỏi han, quan tâm cô đủ điều.
Đây cũng là một trong những lý do chính khiến Thẩm Nghi đồng ý về nhà anh ăn Tết năm nay.
Vương Lộc giơ tay hứa chắc: "Anh về Singapore sẽ bàn lại với sếp, chốt được ngày nghỉ sẽ báo cho em ngay!"
"Ừm." Thẩm Nghi gật đầu.
Chương 61: Sao tay lại lạnh thế?
Một tuần sau, Thẩm Nghi mới gặp lại Chu Tùng Cẩn.
Cận kề kỳ nghỉ cuối năm, công việc dồn dập, cô lại phải tranh thủ thời gian tìm nhà để thuê chung với Vương Lộc, bận đến mức không kịp thở.
Chiều chủ nhật, điện thoại rung lên báo có tin nhắn.
Thẩm Nghi cúi đầu nhìn, là tin nhắn của Chu Tùng Cẩn.
"Túi hành lý của em để quên trên xe anh."
Lúc này cô mới sực nhớ, hôm đi tiệc cuối năm từ đảo Thanh Lãng trở về, mình rời khỏi văn phòng anh sớm mà quên mất túi vẫn để trong xe anh.
Cô còn đang nghĩ cách lấy lại thì tin nhắn thứ hai lại đến:
"Anh đang ở trước khu nhà em."
Thẩm Nghi hơi sững người. Anh ấy... tự mang đến sao?
Cô vội vàng đứng dậy, khoác áo choàng rồi đóng cửa ra ngoài.
Chiếc Maybach của Chu Tùng Cẩn đậu bên lề cổng khu chung cư, dưới bóng cây trông vô cùng nổi bật. Khi Thẩm Nghi bước tới, cửa kính xe hạ xuống, lộ ra gương mặt tuấn tú lạnh lùng của anh ẩn trong bóng tối.
Thẩm Nghi đút tay vào túi áo choàng, đứng trong gió lạnh đầu đông, hơi áy náy nói:
"Xin lỗi Chu Tổng, làm phiền anh còn phải đích thân mang tới."
Cô vừa dứt lời, Chu Tùng Cẩn lại không đưa túi ra.
"Vào xe đi." Anh khẽ cúi mắt, liếc nhìn vào trong xe như ra hiệu, cùng lúc cửa ghế phụ tự động mở ra.
Thẩm Nghi không hiểu chuyện gì, do dự một lúc rồi vẫn ngồi vào trong.
"Túi của tôi..."
"Để ở nhà anh rồi." Chu Tùng Cẩn nhìn thẳng về phía trước, lạnh nhạt đáp.
Thẩm Nghi khẽ nhắm mắt. Ở nhà anh? Vậy nên cuối tuần anh chạy tới cổng khu nhà gọi cô ra là vì...?
Lại còn lấy lý do là cô để quên túi trên xe.
"Dạo này em bận gì vậy?" Chu Tùng Cẩn liếc nhìn cô.
Thẩm Nghi buột miệng đáp: "Làm việc, tìm nhà."
"Em định mua nhà ư?"
Câu hỏi khiến cô bật cười, thản nhiên đáp: "Bọn tôi thuê nhà thôi."
"Bọn em?" Ánh mắt Chu Tùng Cẩn hơi nheo lại, thoáng lạnh.
"Tôi và Vương Lộc." Thẩm Nghi không mảy may để ý, còn tiện miệng nói rõ tên người kia.
Hừ. Chu Tùng Cẩn cúi mắt nhìn về khoảng không, khẽ cười khẩy.
Tiếng cười nhỏ nhẹ nhưng đủ để Thẩm Nghi nghe rõ.
Giọng điệu đó, giống hệt hai năm trước.
Sắc mặt cô tối lại, quay đầu nhìn nghiêng gương mặt lạnh lùng kiêu ngạo của anh, cả người toát ra vẻ khinh thường.
Hạng người như anh, tất nhiên sẽ chẳng coi ra gì mấy người phải đi thuê nhà như cô.
Nếu là người khác có phản ứng như vậy, cùng lắm cô sẽ coi như không khí mà lờ đi.
Nhưng người này là Chu Tùng Cẩn. Cô rất nhạy cảm với những lời châm chọc dù là hữu ý hay vô tình từ anh, giọng cô trầm xuống:
"Anh còn chuyện gì không? Nếu không thì tôi về trước."
Cô quay người định mở cửa thì bên cạnh truyền đến giọng nói lạnh lùng:
"Xem ra em thật sự thích cậu ta, đến loại chụp ảnh kiểu đó cũng có thể tha thứ."
Thẩm Nghi khựng lại.
Tấm ảnh đó, anh quả nhiên đã nhìn thấy.
Cô hơi nghiêng người, cúi đầu không nhìn anh, điềm tĩnh đáp:
"Chỉ là ảnh chụp bất ngờ thôi, họ chỉ là đồng nghiệp."
"Vương Lộc cố tình bay về từ xa, chỉ để giải thích với em thế à?"
Thẩm Nghi hơi ngạc nhiên.
Anh để ý đến chuyện giữa cô và Vương Lộc nhiều như vậy sao?
"Đó là chuyện riêng giữa tôi và anh ấy."
Đôi mắt màu nhạt của Chu Tùng Cẩn ánh lên vẻ lạnh lẽo, chân đạp nhẹ lên chân ga. Chiếc xe đột ngột chuyển động, khiến Thẩm Nghi bất ngờ bị đẩy ra sau, lưng va vào ghế.
Cô khẽ kêu một tiếng, chờ đến khi nhận ra thì xe đã bon bon lăn bánh.
Thẩm Nghi quay đầu lại, cau mày nhìn anh: "Anh định đi đâu?"
"Thắt dây an toàn." Giọng anh thản nhiên lạnh nhạt, nhưng không trả lời câu hỏi của cô.
Thẩm Nghi nghẹn lời. Trên đường không tiện tranh cãi, cô đành im lặng cúi người cài dây an toàn.
Đầu óc hơi rối, cô kéo dây nhiều lần vẫn chưa vào đúng chốt. Đến khi kéo được đai an toàn tới chỗ khóa, lại mấy lần cắm không vào.
Cô bắt đầu mất kiên nhẫn, lộ rõ vẻ lúng túng và bối rối.
Người ngồi bên cạnh nhận ra sự căng thẳng của cô, vẫn nhìn thẳng phía trước, tay phải rời khỏi vô lăng, vươn tới nắm lấy tay cô cùng dây đai, nhẹ nhàng kéo xuống và cài vào khóa.
“Cạch” một tiếng, dây an toàn được cài chặt.
Trái tim Thẩm Nghi khẽ run, tay cứng đờ, chưa kịp rút về thì hơi ấm trên mu bàn tay đã rút đi.
Cô lập tức thấy khó thở, vành tai cũng nóng bừng. Cảm giác tê rần còn đọng lại trên mu bàn tay và các ngón tay bị anh chạm vào.
Chu Tùng Cẩn vẫn im lặng, không hề nhìn cô, tay phải đặt trở lại vô lăng.
Các ngón tay thon dài khẽ miết lên lớp da thật trên vô lăng, dường như để xua đi cảm giác tê tê còn sót lại dưới lòng bàn tay.
Anh khẽ nuốt, giọng nhàn nhạt: "Sao tay lại lạnh thế?"
"Buổi sáng đi xem nhà, đi ngoài đường một vòng..." Thẩm Nghi ngẩn người, ngoan ngoãn trả lời.
"Cậu ta đâu?"
Thẩm Nghi nhìn ra ngoài cửa sổ: "Singapore."
"Đêm giao thừa cũng không về?"
Thẩm Nghi: "......"
"Không xin nghỉ được."
Gương mặt nghiêm túc của Chu Tùng Cẩn thoáng qua một tia cười lạnh không tiếng động.
Không xin nghỉ được?
0 comments